Một ngày sau
Thứ Hai ngày 5 tháng Chín năm2016
Tôi đã quên mất mình yêu âm thanh ở Manhattan đến chừng nào. Những rung động lan tỏa, gần như khiến ta yên lòng, tiếng xe cộ ầm ì đằng xa, thứ âm thanh bồng bềnh nhắc tôi nhớ lại thời thơ ấu.
Tôi thức dậy trước tiên. Tôi gần như không hề ngủ. Tôi quá phấn khích, quá mất phương hướng đến nỗi không thể tìm thấy một giấc ngủ yên bình. Hai mươi bốn giờ vừa qua, tôi đã chuyển từ nỗi tuyệt vọng đen tối nhất sang những thời khắc sảng khoái và sững sờ. Tràn trề cảm xúc. Một vòng quay lớn hình số tám chóng mặt khiến tôi cùng lúc cảm thấy choáng váng, kiệt sức, hạnh phúc lẫn buồn bã.
Cẩn thận để không làm anh thức giấc, tôi rúc vào hõm vai Raphaël. Nhắm mắt và tua lại đoạn phim về thời khắc chúng tôi gặp lại nhau hôm qua. Tôi đến sân bay Kennedy ở New York, tim thắt lại khi nhìn thấy bác và dì tôi cùng các em họ, ai cũng già đi mười tuổi, bé Théo chạy đến và lao vào vòng tay tôi để đòi được âu yếm.
Rồi đến Raphaël, tất nhiên, người đã tặng tôi bằng chứng rằng anh là người đàn ông tôi hằng chờ đợi. Người có thể đi tìm tôi ở nơi tôi lạc lối. Nơi cuộc đời tôi đã chấm dứt. Người đã trả lại quá khứ, gia đình, con cái cho tôi.
Tôi vẫn chưa thể chấp nhận toàn bộ câu chuyện anh kể với tôi. Từ nay trở đi, tôi biết bố mình là ai. Nhưng tôi cũng biết rằng vì tôi - thậm chí là vì sự tồn tại của tôi - bố tôi đã giết mẹ tôi. Ngoại trừ việc làm giàu cho một chuyên gia tâm lý trong vòng hai mươi năm tới, tôi vẫn chưa quyết định được mình sẽ làm gì với thông tin này.
Tôi thấy mất cân bằng, nhưng bình thản. Tôi biết mình đã kết nối lại với gốc rễ của mình và mọi việc sẽ dần ổn định trở lại.
Tôi tin tưởng. Bí mật của tôi chắc chắn sẽ được giữ kín. Tôi đã tìm lại dược danh tính của mình mà không bắt buộc phải công khai thừa nhận nó. Tôi đã tìm lại được gia đình mình và rốt cuộc người đàn ông tôi yêu cũng biết thật ra tôi là ai.
Từ khi dược giải thoát khỏi chuyện này - theo tất cả ý nghĩa của từ “giải thoát” tôi nhận ra rằng những năm tháng qua, sức nặng của lời nói dối rốt cuộc đã khiến tôi thay hình đổi dạng, dằn vặt tôi, biến tôi thành một con tắc kè hoa, luôn luôn trốn chạy, luôn phải dè chừng, có thể luồn lách giữa vô vàn khó khăn, nhưng lại không có chút gốc rễ nào, không niềm tin cũng không điểm neo đậu.
Tôi nhắm mắt. Những kỷ niệm dễ chịu về bữa tối hôm qua vẫn còn bồng bềnh trong tâm trí tôi: bữa tiệc nướng trong vườn, những tràng cười lẫn tiếng khóc của bác Angela và dì Gladys khi biết rằng tôi sắp làm mẹ, cảm xúc khó tả khi gặp lại con phố của tôi, ngôi nhà cũ của tôi, khu phố mà tôi từng yêu thương xiết bao. Mùi hương của buổi tối, mùi bánh ngô, mùi gà chiên và mùi bánh kẹp. Bữa ăn tối kéo dài, âm nhạc, những bài hát, những ly rượu rhum, những đôi mắt lấp lánh hạnh phúc…
Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, cuốn phim chậm lại rồi dừng hẳn, nhường chỗ cho những hình ảnh khác, đen tối hơn. Đó là giấc mơ của tôi đêm qua, giữa giấc ngủ chập chờn. Tôi lại nhìn thấy mình, buổi tối không thể nào quên đó, khi quay về Montrouge. Đúng lúc đẩy cánh cửa căn hộ, tôi cảm thấy có nguy hiểm rình rập và một bóng người đằng sau. Khi tôi quay lại, một cây đèn pin nặng bằng nhôm giáng xuống đầu tôi.
Con đau như sét đánh nổ tung trong đầu tôi. Mọi thứ bắt đầu quay cuồng xung quanh và tôi ngã vật ra sàn nhà. Nhưng tôi không ngất đi ngay lập tức. Trước khi tất cả trở nên tối om, trong khoảng hai ba giây gì đó, tôi đã nhìn thấy…
Tôi không biết nữa, và đó chính là điều đã dằn vặt tôi cả đêm qua. Tôi cố tập trung, nhưng trí não tôi trống rỗng. Một màn sương mù dày đặc và trắng như sữa ngăn không cho tôi nhớ lại mọi chuyện. Tôi cố giữ lại những hình ảnh đang chạy trốn. Tôi cố ép. Những mẩu ký ức hiện ra từ trong màn sương mù. Mơ hồ, mỏng mảnh, giống như lớp màng phim chỉ thu nhận được những cảnh tượng vẽ bằng phấn. Rồi những đường nét rõ dần. Tôi nuốt nước bọt. Tim tôi đập rộn lên. Trong vài giây đó, trước khi bất tỉnh, tôi đã nhìn thấy… những mảnh gỗ lát sàn, chiếc túi mà tôi vừa thả rơi, chiếc tủ bị lục tung, cánh cửa phòng ngủ mở hé. Và ở đó, trên sàn nhà, trong khe cửa, có một… con chó. Con chó bông màu hạt dẻ có đôi tai to và cái mõm tròn. Chính là Fifi, con chó bông của Théo!
Tôi bật dậy, ra khỏi giường. Mồ hôi túa ra. Tim tôi đập như muốn nảy khỏi lồng ngực. Chắc là tôi đã nhầm. Thế nhưng lúc này ký ức của tôi lại rõ mồn một.
Tôi cố gắng đưa ra cách giải thích hợp lý, nhưng không tìm được cách nào. Không thể có chuyện con chó bông của Théo xuất hiện ở Montrouge, lý do đơn giản và thuyết phục là Raphaël chưa từng đưa con trai đến căn hộ của tôi. Ấy thế mà, tối đó, Raphaël đang ở Antibes. Chính Marc Caradec là người trông Théo.
Marc Caradec…
Tôi ngần ngừ không muốn đánh thức Raphaël. Tôi xỏ chân vào quần jean, mặc chiếc áo sơ mi vứt lăn lóc trên băng ghế dài ở đầu giường và ra khỏi phòng ngủ. Cán phòng khách sạn hạng sang kéo dài với một phòng khách nhỏ có cửa kính nhìn ra sông Hudson. Mặt trời đã lên cao. Tôi nhìn lên đồng hồ treo tường. Đã muộn rồi, gần 10 giờ. Tôi ngồi xuống bên bàn và đưa hai tay lên ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại ý nghĩ.
Làm sao con chó bông lại ở đó được? Chỉ có một cách giải thích: Théo, và cũng có nghĩa là Marc Caradec, đã có mặt ở nhà tôi vào đêm đó. Nhân lúc chúng tôi đi du lịch ở Antibes, có lẽ Marc đã đột nhập vào căn hộ của tôi để lục lọi. Nhưng việc tôi đột ngột quay trở về đã phá hỏng kế hoạch của ông ta. Tôi vừa về đến nhà, ông ta đã đánh ngất tôi bằng cây đèn pin của mình, sau đó giam tôi trong cái kho giữ đồ kia ở Paris.
Nhưng vì lý do gì?
Tôi bàng hoàng. Phải chăng từ lâu Marc đã đoán ra tôi là ai, chứ không phải mới đây như ông ta vẫn khẳng định? Dù là như thế, thì tại sao ông ta lại oán hận tôi? Phải chăng chính ông ta đã tấn công Clotilde Blondel? Phải chăng chính ông ta đã chơi trò hai mặt phá hoại ngay từ đầu?
Một linh cảm kinh hoàng lướt qua tâm trí tôi. Tôi phải kiểm tra một chuyện.
Tôi lao đến bên ghế xô pha, nơi đặt chiếc túi du lịch.
Tôi mở túi và lục tìm để lấy ra thứ mình đang tìm kiếm: một cuốn sổ lớn có bìa cứng màu xanh lam. Cuốn sổ mà tôi đã lấy được vào buổi tối trốn chạy khỏi nhà Heinz Kieffer. Cuốn sổ vẫn được giấu kín ở nhà tôi, nhét sâu đằng sau tấm phào chân tường, bên cạnh chiếc túi đựng tiền. Cuốn sổ mà cả Raphaël và Marc đều chưa từng nhìn thấy. Cuốn sổ đã thay đổi cuộc đời tôi, và tôi đã đi lấy lại sáng qua sau khi được Angeli thả ra. Cùng với hộ chiếu và vài bộ quần áo.
Tôi lật giở từng trang. Tìm một đoạn cụ thể mà tôi vẫn còn nhớ. Cuối cùng, khi tìm thấy nó, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, cố gắng hiểu ra ẩn ý phía sau từng câu chữ. Rồi tim tôi như đông cứng lại.
Và tôi hiểu ra mọi chuyện.
Tôi mở cửa phòng Théo. Bé không còn nằm trên giường. Thay vào đó là mấy dòng chữ nhắn gửi viết trên giấy có tiêu đề của khách sạn.
Không bỏ phí một giây, tôi xỏ giày; đặt tờ giấy nhắn lên bàn ở cửa ra vào và vớ lấy chiếc ba lô rồi nhét cuốn sổ bìa xanh vào đó. Thang máy, quầy lê tân. Trên một tờ rơi trong phòng, tôi đã nhìn thấy Bridge Club cho khách hàng mượn xe đạp miễn phí. Tôi vớ lấy chiếc xe đầu tiên mà họ đưa cho rồi đạp xe lao về phía đường Greenwich.
Trời có mây nhẹ và gió thổi qua các phố từ Tây sang Đông. Tôi đạp xe giống như khi còn là một cô bé. Đầu tiên là về phía Nam, sau đó, ngoặt ngay vào đường Chambers. Gặp lại những cảm giác đã bị lãng quên. New York là thành phố của tôi, là một phần con người tôi. Dù đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn thuộc lòng hình dạng của nó, mạch đập của nó, hơi thở của nó, những luật lệ của nó.
Trong đoạn phố kéo dài, những tòa tháp nhỏ lấp lánh ánh xà cừ của Tòa thị chính cao sừng sững bốn mươi tầng. Tôi lao qua mái vòm đồ sộ để rẽ vào đường dẫn lên cầu Brooklyn dành cho xe đạp. Cuối cùng, khi lên đến đầu cây cầu nhỏ, tôi luồn lách giữa những chiếc xe hơi và men theo công viên Cadman Plaza, rồi thả cho xe chạy dọc bờ sông Đông.
Tôi đang ở trung tâm Dumbo, một trong những khu công nghiệp vỉ bến cảng cổ của thành phố, nằm giữa cầu Brooklyn và cầu Manhattan. Thỉnh thoảng, tôi từng cùng mẹ đi dạo đến đây. Tôi vẫn nhớ những mặt tiền bằng gạch đỏ, những bến cảng cũ kỹ và những kho hàng được cải tạo quay về phía một dãy nhà chọc trời.
Tôi đến một khu được bao bọc bởi những thảm cỏ nhấp nhô chạy dài về phía một lối đi dạo lát gỗ hướng về phía Manhattan. Cảnh đẹp khiến ta nghẹt thở. Tôi dừng lại một lát để ngắm nghía. Tôi đã trở lại.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thực sự trở thành “cô gái Brooklyn”.