— Một ván 20 đô không, thưa ông?
Lời đề nghị được thốt ra từ miệng một người vô gia cư có bộ râu rậm đang cắp nách một hộp cờ.
— Để lần khác nhé. Hôm nay, tôi có hẹn rồi, tôi vừa nói vừa đưa cho ông một tờ giấy bạc.
Ngồi bên một chiếc bàn đá, tôi chờ Zorah Zorkin trong góc Công viên Quảng trường Washington, nơi được coi là tụ điểm của những người chơi cờ.
Đã muộn rồi, nhưng công viên vẫn rất náo nhiệt. Sự náo nhiệt sống động và vui vẻ của những tối thứ Bảy mùa hè, khi ban ngày không ngừng kéo dài, không khí phù hợp với âm nhạc, những cuộc dạo chơi, những tiếng cười và những điệu van xoay.
Bầu không khí trái ngược với tâm trạng của anh. Anh không ổn chút nào, Claire ạ. Ba ngày vừa qua, để không hóa điên, anh đã cố gắng dồn nén được nỗi lo sợ, nhưng ở giữa những con người vô tư lự này, nỗi lo cho em lại trỗi dậy trong anh.
Bất cứ khi nào ngừng hành động hoặc suy nghĩ, anh lại nhìn thấy những hình ảnh trong chiếc camera an ninh. Khi mà gã cớm Angeli kia ném em vào cốp cỗ xe đòn mạ crom của gã. Khi mà em hét gọi tên anh: “Raphaël! Giúp em với, Raphaël! Giúp em với!”
Sau ba ngày bị giam cầm, giờ này em thế nào rồi? Và cả mầm sống em đang mang trong mình nữa. Liệu chúng ta có cơ hội mừng con ra đời không?
Liệu em có còn sống không? Cho đến lúc này, anh không hề nghi ngờ điều đó, nhưng càng lúc nó càng giống với một đức tin thì đúng hơn là một niềm tin được chống đỡ bằng những bằng chứng chắc chắn. Hẳn là nó chủ yếu gắn với cuộc chạy trốn về phía trước của một người sợ mình không đủ mạnh mẽ để chấp nhận sự thật. Nói cho cùng, điều đó cũng không khác lạ lắm với bản chất của một tiểu thuyết gia. Anh tự nhắc đi nhắc lại với mình điều đó, em không thể biến mất mãi mãi được. Không thể biến mất khỏi thế giới này, không thể biến mất khỏi cuộc đời anh.
Những giờ vừa qua, để xua đuổi nỗi sợ hãi, anh đã không tiếc công sức. Vốn là người thường chỉ hành động thông qua những nhân vật chính trong tiểu thuyết của mình, anh đã biến thành một điều tra viên thực thụ. Anh đã khám phá ra các bí mật trong quá khứ của em, đã lần theo tất cả các manh mối, mở tất cả các cánh cửa.
“Chính em đã làm việc đó. Liệu anh có còn yêu em không Raphaël?”
Anh có thể trách gì em, hả Claire? Vì đã tự giải thoát chính mình? Vì đã tìm cách làm lại cuộc đời và cố gắng để lại sau lưng tất cả những nỗi kinh hoàng mà em đã phải trải qua? Không đâu, tất nhiên là thế! Ngược lại, anh rất ấn tượng trước cá tính mạnh mẽ của em, trước lòng quyết tâm và trí thông minh của em.
“Liệu anh có còn yêu em không, Raphaël?”
Anh đã đi đến cuối đường. Anh gần như chắc chắn đã xác định được người đặt hàng bắt cóc em. Zorah Zorkin, chắc hẳn cũng chính là người đàn bà đã sát hại mẹ em. Nhưng anh vẫn không hiểu làm thế nào những người này cuối cùng lại tìm ra em sau từng ấy năm. Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại nhanh chóng đến thế ngay sau khi em tiết lộ bí mật của em với anh? Anh đã đưa ra tất cả các giả thiết, nhưng có điều gì đó quan trọng đã tuột khỏi tay anh.
“Liệu anh có còn yêu em không, Raphaël?”
Đừng hỏi anh câu ấy nữa, Claire! Còn, anh còn yêu em, nhưng không còn biết anh đang yêu người nào nữa. Để yêu ai đó, cần phải biết rõ người ấy, vậy mà anh lại không còn biết rõ về em. Lúc này, anh có cảm giác đang đối diện với hai con người. Một bên là Anna Becker, nữ sinh viên nội trú mà anh đã đem lòng yêu, con người nồng hậu, vui vẻ, một tâm hồn đẹp đẽ đã ở bên anh trong sáu tháng hạnh phúc nhất đời anh. Cô gái mà anh chuẩn bị cưới làm vợ. Một bên là Claire Carlyle, người đã bền bỉ sống sót qua địa ngục của Kieffer, “cô gái Brooklyn” có người cha bí ẩn. Đối với cô gái gần như xa lạ ấy, anh cảm thấy ngưỡng mộ và say đắm. Nhưng anh không thể chồng khớp hai hình bóng đó của em lại với nhau. Em sẽ là ai nếu chúng ta gặp lại nhau? Anh vẫn nghĩ cùng nhau vượt qua một thử thách căn bản sẽ khiến mọi người gắn bó với nhau mãi mãi, và các cặp đôi lại càng gắn bó hơn. Vượt qua một loạt trở ngại đau đớn mà không chia lìa sẽ tạo nên những mối dây liên kết bền vững, gần như không thể phá bỏ. Theo quan điểm đó, có một điều chắc chắn: giờ đây khi anh đã hiểu được quá khứ của em, giờ đây khi anh đã vạch mặt những kẻ đã gây đau khổ cho em, chúng ta sẽ không bao giờ còn là người xa lạ với nhau nữa.