Ngày hôm nay
Chủ nhật ngày 4 tháng Chín năm 2016
Những bức tường rỉ nước. Chỗ nào cũng ẩm ướt. Không khí nồng nặc mùi mốc và hôi thối.
Nằm dài trên sàn nhà lạnh lẽo, bên cạnh một vũng nước đọng, Anna thở yếu ớt. Hai bàn tay cô bị còng vào một đường ống dày bằng gang màu xám, hai cổ chân bị trói chặt bằng một sợi dây rút đốt trúc. Miệng cô bị nhét giẻ đến nỗi hai khóe môi nứt toạc. Hai cánh tay cô run rẩy, đầu gối va vào nhau, hai bên sườn tê dại đến nỗi mất cả cảm giác đau đớn.
Bóng tối gần như đen thẫm, ngoại trừ một tia sáng le lói mỏng manh lọt qua khe hở trên mái nhà và giúp cô đoán biết được bốn bức tường của nhà tù. Nơi này là một trạm điện của ngành đường sắt đã bị bỏ không từ lâu. Một tòa tháp rộng chừng hai chục mét vuông và cao hơn chục mét, trước đây từng chứa một máy biến thế của Điện lực Pháp.
Dù bị giam cứng trong trạm biến thế cũ này, Anna vẫn nghe thấy tiếng động xa xa của những đoàn tàu và xe cộ đi lại. Cô bị giam ở đây đã gần ba ngày. Đờ đẫn, tâm trí lùng bùng, cô cố gắng nhớ lại thêm một lần nữa chuỗi sự kiện đã đưa mình đến tận đây.
Mọi chuyện đã diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức cô không thể hiểu nổi ý nghĩa của những gì xảy đến với mình. Ở Antibes, mọi chuyện đã bắt đầu từ cuộc tranh cãi đó, lần đối đầu dữ dội với Raphaël để rồi kết thúc trong nước mắt. Người đàn ông cô yêu đã không thể lắng nghe bí mật của cô và bỏ rơi cô, phản ứng của anh đã đè nặng và hủy diệt cô.
Từ khi biết mình có thai, cô không ngừng tự nhắc mình rằng xây dựng gia đình trên cơ sở một lời nối dối là điều không hợp lý. Và khi Raphaël đặt vấn đề, cô đã tự nguyện tỏ thái độ ít bảo thủ hơn thường lệ. Mặc dù cố khẳng định điều ngược lại khi tranh luận, nhưng cô cảm thấy gần như nhẹ nhõm trước viễn cảnh được nói ra sự thật với anh. Được khuyến khích bởi những lời lẽ cố tỏ ra thông cảm của anh, thậm chí cô còn thoáng hy vọng anh sẽ giúp cô vượt qua tình trạng khó xử mà cô phải chịu đựng từ nhiều năm nay.
Cô đã không đạt được ý nguyện. Cảm thấy mình bị bỏ rơi và vô cùng bối rối, cô đã buông thả mình trong cơn giận dô, giật đổ giá sách khiến nó rơi xuống làm vỡ tan chiếc bàn thấp bằng lánh. Rồi cô gọi một chiếc xe để ra sân bay và quay về Paris.
Cô về đến nhà mình, ở Montrouge, vào khoảng một giờ sáng. Khi bước vào căn hộ, ngay lập tức cô đã cảm thấy có ai đó sau lưng mình, nhưng vừa quay lại cô đã bị một vật đập vào đầu. Khi tỉnh lại, cô thấy mình bị giam trong một kho chứa hàng.
Vài giờ sau, một chiếc xe điên cuồng đã đâm thủng cửa khoang hàng. Nhưng không phải để giải thoát cô. Ngược lại, chính là để đưa cô đến nhốt ở đây, sau một chuyến đi ngắn trong cốp chiếc xe 4x4. Xung quanh nơi này, cô chỉ thấy thấp thoáng vài hình ảnh mơ hồ: những thửa đất trải dài được bao bọc giữa một mớ bòng bong những đường cao tốc và đường sắt. Gã đàn ông đưa cô đến đây tên là Stéphane Lacoste, nhưng gã làm việc cho một kẻ nào đó tên là Richard Angeli. Khi nghe bọn chúng nói chuyện với nhau, Anna hiểu rằng chúng là cảnh sát và điều đó không khiến cô an tâm. Một chuyện khác làm cô kinh hoàng: Angeli đã nhiều lần gọi cô là “Carlyle”. Cái tên không một ai biết đến. Tại sao quá khứ lại trỗi dậy đột ngột đến thế? Tại sao điều tồi tệ nhất lại tái diễn: bị giam cầm, nỗi khiếp sợ, niềm hạnh phúc bị phá nát?
Vì đã khóc quá nhiều, cô không còn nước mắt nữa. Cô sắp kiệt sức. Trí não cô quay cuồng, trống rỗng. Cô đang bơi giữa một màn sương mù nặng nề. Những lớp màu tro bao bọc cô khiến cô nghẹt thở. Mồ hôi và cáu ghét khô cứng lại trẽn quần áo cô.
Để không bị nhấn chìm, cô tự nhắc đi nhắc lại với mình rằng sẽ chẳng bao giờ có chuyện gì khủng khiếp và kinh hoàng hơn hai năm cô phải trải qua trong hang động của Kieffer. Con quái vật đó đã lấy đi của cô mọi thứ: sự trong trắng, tuổi thiếu niên, gia đình, bạn bè, tổ quốc, cuộc đời cô. Bời vì rốt cuộc đúng là Kieffer đã giết chết Claire Carlyle. Để tiếp tục tồn tại, cô chỉ tìm được một lối thoát: ẩn náu dưới danh tính của một người khác. Claire đã chết từ lâu. ít ra, Anna cũng tưởng như thế cho đến những ngày vừa qua. Trước khi nhận ra rằng Claire là một kẻ quá cố ương ngạnh. Một cái bóng trắng không thể tách rời mà có lẽ cô sẽ phải chung sống với nó đến hết đời.
Một tiếng động đáng sợ. Tiếng cánh của kim loại kêu ken két. Bóng Angeli hiện ra trong ánh sáng ma mị của buổi bình minh. Gã đàn ông bước đến, tay cầm một con dao có nhiều khấc. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến nỗi Anna còn không kịp kêu lên. Bằng một nhát cắt, Angeli làm xổ tung những sợi dây rút đốt trúc rồi tháo chiếc còng tay bằng thép. Không hiểu đang xảy ra chuyện gì, Anna lao về phía cửa và ra khỏi trạm điện.
Cô chạy vào một khu đô thị bỏ hoang, mọc đầy dương xỉ, mâm xôi và cỏ cao. Lãnh địa của ngày tận thế, rải rác những kho hàng bỏ hoang, công xưởng đổ nát và mọc đầy cây dại. Trên nền trời màu trắng sữa, những chiếc cần cẩu đứng im lìm, bất động.
Anna chạy đến hết hơi giữa khung cảnh của đất không người đó. Cô không nhận thấy rằng Angeli không đuổi theo mình. Thế nên cô chạy. Như cô từng chạy vào một ngày cuối tháng Mười năm 2007, trong đêm lạnh giá, xuyên qua một khu rừng ở Alsace. Mệt mỏi đến kiệt sức, cô vừa chạy vừa tự hỏi, nói cho cùng, tại sao cuộc đời cô luôn có kết cục như thế này: chạy trốn để thoát khỏi những kẻ điên khùng, chạy trốn để thoát khỏi một số phận bi thảm và hủy diệt.
Bãi đất hoang đó nằm ở nơi giao cắt của nhiều trục đường lớn. Hẳn là đường ngoại vi và đường cao tốc khu vực Bercy-Charenton. Anna đến một công trường, và mặc dù còn rất sớm, đã có một nhóm công nhân đang ở đó sưởi ấm quanh đống lửa. Không người nào trong số họ nói được tiếng Pháp, nhưng họ hiểu rằng cô cần giúp đỡ. Họ cố gắng trấn an cô, giúp cô bình tĩnh lại. Rồi họ đưa cho cô cốc cà phê và một chiếc điện thoại di động.
Vẫn còn thở hổn hển, cô bấm số của Raphaël. Phải chờ một lúc cuộc hội thoại mới thực hiện được. Cuối cùng anh cũng nhấc máy, và nói luôn với cô:
— Anh biết là chúng đã thả em, Claire ạ, và sẽ không còn ai đuổi theo em nữa đâu. Từ bây giờ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Toàn bộ câu chuyện này đã kết thúc.
Cuộc hội thoại của hai người tiếp tục, ngắt quãng, như không có thực. Cô không hiểu Raphaël làm gì ở New York, cũng không biết tại sao anh lại gọi cô là Claire. Rồi cô nhận ra là anh đã biết. Tất cả: cô là ai, cô từ đâu đến, những con đường cô đã đi qua trước khi gặp anh. Cô nhận ra là thậm chí anh còn biết nhiều hơn cô, lập tức một con chóng mặt ập đến đồng thời một chuỗi những nút thắt trong lòng cô cũng được tháo gỡ.
— Từ bây giờ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, anh lại trấn an cô lần nữa.
Cô những muốn tin như thế biết bao.