Đắm chìm trong niềm hạnh phúc vì đã tìm lại được Claire, tôi không nhận thấy đêm trôi qua, mà vùi mình trong giấc ngủ sâu và nhẹ nhõm. Phải công nhận là chị em nhà Carlyle có năng khiếu tiệc tùng. Tối hôm qua, để ăn mừng cháu gái trở về, hai bà đã chuốc rượu tôi đến tận khuya với vô số ly cocktail nhà làm từ rượu rhum trắng và nước ép dứa.
Tiếng chuông điện thoại kéo tôi khỏi giấc nồng. Tôi nhấc máy và khó nhọc nhỏm dậy tìm Claire trong phòng. Nàng không có ở đó.
— Raphaël Barthélémy? Giọng nói ở đầu dây bên kia nhắc lại.
Là Jean-Christophe Vasseur, viên cảnh sát đã xác định dấu vân tay của Claire giúp Marc Caradec. Hôm qua, tôi đã tìm được số điện thoại của anh ta và đã để lại nhiều lời nhắn trên hộp thư thoại. Trong lúc chờ Claire đến, tôi liên tục tua lại cuốn phim về câu chuyện của chúng tôi, và trong nỗ lực dựng lại mọi chuyện, tôi vấp phải một số đoạn rời rạc, lạc vào một vài đoạn còn bỏ trống. Phần lớn thắc mắc của tôi liên quan đến chất xúc tác gây ra thảm kịch mà chúng tôi vừa trải qua. Đặc biệt là một câu hỏi không ngừng trở lại: làm thế nào mà Richard Angeli, gã cảnh sát được Zorah thuê, lại phát hiện ra danh tính thực sự của Anna Becker? Tôi chỉ tìm ra một câu trả lời phù hợp: bởi vì Vasseur đã báo cho gã.
— Cảm ơn vì đã gọi lại cho tôi, trung úy ạ. Để không làm mất thời gian của anh, tôi sẽ nói thẳng vào vấn đề…
Sau một phút trò chuyện, trong khi cố gắng cùng anh ta gỡ rối những tình tiết trong câu chuyện, tôi hiểu ra rằng Vasseur đang lo lắng.
— Khi Marc Caradec yêu cầu tôi nhập dấu vân tay vào hệ thống lưu trữ, tôi đã làm mà không nghi ngờ gì, anh ta kể. Tôi chỉ muốn giúp đỡ một đồng nghiệp cũ.
Và nhân tiện bỏ túi 400 euro…, tôi nghĩ nhưng không nói gì. Không nên gây chuyện với gã này.
— Nhưng tôi đã rất ngạc nhiên khi biết vân tay này thuộc về cô bé Carlyle, anh ta nói tiếp. Sau khi gửi kết quả cho Marc, thậm chí tôi còn hết sức lo lắng. Việc vi phạm này sẽ quay lại như một chiếc boomerang và làm nổ tung mặt tôi, chắc chắn là thế! Vì lo lắng, tôi đã nói với Richard Angeli.
Vậy là tôi đã đoán đúng.
— Anh biết anh ta lâu chưa?
— Anh ấy là trưởng nhóm ở đội cảnh sát phòng chống tội phạm vị thành niên của chúng tôi trước đây, Vasseur giải thích. Tôi đã nghĩ anh ấy sẽ cho tôi lời khuyên đúng đắn.
— Anh ta đã nói gì với anh?
— Rằng tôi gọi cho anh ấy là đúng, và…
—Và..!?
— Và anh ấy sẽ thu xếp chuyện này, nhưng điều rất quan trọng là tôi không được tiết lộ kết quả này với bất cứ ai khác.
— Anh có nói với anh ta về Marc không?
— Vasseur khó nhọc ấp úng:
— À thì, tôi cũng bị ép buộc…
Tôi vừa ra khỏi phòng ngủ. Phòng khách vắng tanh, giường con trai tôi cũng vậy. Nhưng tôi không lo lắng. Đã muộn rồi. Hẳn là Théo đã đói meo và Claire đưa bé xuống ăn sáng. Định xuống gặp hai cô cháu, tôi mặc quần, xỏ chân vào đôi giày thể thao, kẹp điện thoại vào hõm vai rồi bắt đầu buộc dây.
— Cụ thể thì anh có biết Angeli đã làm gì với thông tin của anh không?
— Không hề, viên cảnh sát đảm bảo với tôi. Tôi đã tìm cách liên hệ với anh ấy nhiều lần, nhưng anh ấy không gọi lại cho tôi.
— Anh đã không tìm cách gọi thẳng cho anh ta ở nhà riêng hoặc chỗ làm sao?
— Có chứ, đương nhiên, nhưng anh ấy không trả lời bất cứ cuộc gọi nào của tôi cả.
Logic thôi. Cho đến lúc này, Vasseur vẫn chưa tiết lộ với tôi điều gì đáng kể. Anh ta chỉ khẳng định lại các linh tính của tôi. Trong lúc sắp sửa gác máy, tôi quyết định đặt một câu hỏi cuối cùng. Một cách để khóa chốt vấn đề. Không mong đợi biết thêm gì nhiều, tôi hỏi:
— Anh đã báo cho Angeli những gì anh biết được vào ngày nào?
— Tôi đã ngần ngại rất lâu. Cuối cùng, tôi đã nói với anh ấy một tuần sau khi nói với Caradec.
Tôi nhíu mày. Cách giải thích này không thuyết phục còn chưa đầy một tuần, chính xác là chỉ mới gần bốn ngày kể từ khi Marc lấy dấu vân tay của Claire trên chiếc cốc ở trong bếp nhà tôi. Viên cảnh sát này được lợi ích gì khi nói dối lộ liễu như vậy?
Gần như miễn cưỡng, một thoáng nghi ngờ hiện lên trong tâm trí tôi.
— Tôi không hiểu, anh Vasseur ạ, Marc đã nhờ anh tìm dấu vân tay vào ngày nào vậy?
Viên cảnh sát đáp không chút lưỡng lự:
— Chính xác là mười hai ngày trước. Tôi vẫn rất nhớ vì hôm đó là buổi chiều cuối cùng trong kỳ nghỉ của tôi và con gái: thứ Tư ngày 24 tháng Tám. Tối hôm đó, tôi chở Agathe ra ga phía Đông để con bé lên tàu về nhà mẹ. Tôi đã hẹn Caradec ở đó: quán Ba Người Bạn, nằm đối diện với nhà ga.
Tôi đã thôi buộc dây giày được một lát. Đúng lúc tôi không chờ đợi nhất, một phần cuộc đời tôi lại vừa trật khỏi đường ray.
— Thế anh gửi lại kết quả cho ông ấy khi nào vậy?
— Hai hôm sau, ngày 26.
— Anh chắc chắn chứ?
— Tất nhiên, có chuyện gì vậy?
Tôi sững sờ. Vậy là từ mười ngày nay, Marc đã biết Claire là ai! Ông đã lén lút lấy dấu vân tay của bạn gái tôi rất lâu trước khi nàng mất tích. Rồi lại diễn toàn bộ vở kịch này từ đầu. Còn tôi thì thật ngây thơ, chẳng hề biết gì cả.
Nhưng vì lý do gì mới được chứ, chết tiệt thật?
Trong khi tôi đang tự hỏi mình về động cơ của ông, một cuộc gọi khác buộc tôi phải ngừng dòng suy nghĩ. Tôi cảm ơn Vasseur rồi nhận cuộc gọi.
— Anh Barthélémy à? Tôi là Malika Ferchichi. Tôi làm việc tại trung tâm tiếp đón bệnh nhân Sainte-Barbe ở…
— Tất nhiên, tôi biết rất rõ cô là ai, Malika ạ. Marc Caradec đã nói với tôi về cô.
— Tôi có số điện thoại của anh qua bà Clotilde Blondel.
— Bà ấy vừa hồi tỉnh sau cơn hôn mê, vẫn còn rất yếu, nhưng bà ấy muốn chắc chắn là cháu gái bà ấy được an toàn. Thật điên rồ vì không có ai thông báo với chúng tôi về việc bà ấy bị tấn công! Ở đây, chúng tôi đang lo lắng vì không thấy bà ấy đến!
Cô gái có chất giọng thật khác biệt. Trầm nhưng trong trẻo.
Dù thế nào, tôi cũng nhẹ cả người khi được biết bà Blondel đã khỏe hơn, tôi nói. Mặc dù tôi không hiểu tại sao bà ấy lại cho cô số điện thoại của tôi lắm…
Malika im lặng một lát, rồi nói:
— Anh là bạn của Marc Caradec, đúng không?
— Chính xác.
— Không hiểu… Không hiểu anh có biết quá khứ của ông ấy không?
Tôi tự nhủ rằng, từ năm phút trở lại đây, tôi có cảm giác không hề biết gì về ông ấy.
— Chính xác thì cô định ám chỉ điều gì vậy?
— Anh có biết tại sao ông ấy lại rời bỏ ngành cảnh sát không?
— Ông ấy bị đạn lạc trong một vụ can thiệp: một vụ cướp cửa hàng trang sức gần quảng trường Vendômé.
— Chính xác, nhưng đó không phải là lý do thật sự. Đến lúc đó, Caradec đã chỉ còn là cái bóng của chính mình được một thời gian rồi. Sau khi trở thành một cảnh sát xuất sắc, đã nhiều năm ông ấy liên tục nghỉ ốm và đi điều trị ở Courbat.
— Courbat? Là chỗ nào vậy?
— Một trung tâm y tế nằm ở Ihdre-et-Loire, gần Tours. Mà chủ yếu tiếp nhận các cảnh sát bị| suy sụp, nghiện rượu hoặc ma túy.
— Cô lấy đâu ra những thông tin này vậy, Malika?
— Từ bố tôi. Ông là trưởng nhóm cảnh sát chống ma túy. Chuyện của Marc thì trong ngành cảnh sát ai cũng biết.
— Tại sao? Một cảnh sát bị suy sụp đâu phải là chuyện đặc sắc lắm nhỉ?
— Không chỉ có thế. Anh có biết việc vợ Marc đã mất không?
— Tất nhiên.
Tôi không thích giọng điệu của cuộc nói chuyện này và điều mình vừa được biết về Marc, nhưng sự tò mò đã lấn át mọi suy nghĩ khác.
— Anh có biết bà ấy đã tự sát không?
— Có, ông ấy có nhắc đến chuyện đó với tôi vài lần.
— Anh không tìm cách hỏi kỹ thêm về chuyện đó sao?
— Không. Tôi không thích đặt cho người khác những câu hỏi mà tôi không thích người ta hỏi mình.
— Vậy là anh không biết gì về chuyện con gái ông ấy?
Tôi đã quay vào phòng khách. Tôi vặn người để mặc áo vest và cầm chiếc ví đặt trên bàn.
— Có, tôi có biết rằng Marc có một cô con gái. Theo tôi hiểu, hai cha con không gặp nhau thường xuyên. Tôi nghĩ cô bé đang học đại học ở nước ngoài.
— Ở nước ngoài? Anh nói đùa đấy à. Louise đã bị sát hại từ mười năm trước!
— Cô nói gì vậy?
— Louise, con gái ông ấy, đã bị bắt cóc, nhốt giam và sát hại bởi một kẻ giết người từng hoành hành vào giữa những năm 2000.
Một lần nữa, thời gian ngừng lại. Đứng bất động trước cửa kính, tôi nhắm mắt và đưa tay xoa lông mày. Một tia chớp lóe lên. Một cái tên. Tên của Louise Gauthier, nạn nhân đầu tiên của Kieffer, bị bắt cóc lúc 14 tuổi, vào tháng Mười hai năm 2004, trong khi đang đi nghỉ tại nhà ông bà ở gần Saint-Brieuc, trong vùng Côtes-d’Armor.
— Cô muốn nói rằng Louise Gauthier là con gái của Marc Caradec sao?
— Bố tôi nói thế.
Tôi giận bản thân mình. Ngay từ đầu, một phần sự thật đã nằm trước mắt tôi. Nhưng làm sao tôi có thể giải mã được điều đó chứ?
— Chờ đã. Tại sao cô bé lại không mang họ của bố?
Không hổ danh là con gái của cảnh sát, Malika luôn có câu trả lời cho mọi vấn đề:
— Hồi đó, Marc đang phụ trách những hồ sơ nóng ở BRB. Với những cảnh sát đảm nhận các nhiệm vụ nguy hiểm như ông ấy, việc cố gắng giữ kín danh tính con cái để tránh bị tống tiền hoặc bắt cóc là điều khá quen thuộc.
Cô ấy có lý, tất nhiên.
Cảm thấy chóng mặt, tôi phải chật vật mới hiểu được toàn bộ ý nghĩa của lời tiết lộ này. Trong khi câu hỏi cuối cùng đang chực vuột khỏi môi, tôi nhìn thấy tờ giấy nhắn nằm lăn lóc trên mặt bàn bên cạnh cửa ra vào. Chỉ có một câu, viết trên giấy có tiêu đề của khách sạn:
Raph,
Tôi đưa Théo đi cưỡi ngựa gỗ ở công viên giải trí Jane’s
Carousel tại Brooklyn.
Marc
Nỗi sợ hãi đột ngột xâm chiếm tôi. Tôi lao ra khỏi phòng ngủ, và trong lúc chạy xuống cầu thang, tôi hỏi Malika:
— Bây giờ, cô có định nói tại sao cô thấy cần phải gọi cho tôi không thế?
— Để nhắc anh cẩn thận. Clotilde Blondel nhớ rất rõ kẻ đã tấn công mình, bà ấy đã khai với viên cảnh sát hỏi cung bà ấy và mô tả lại với tôi.
Cô ngừng một lát, rồi thốt ra câu nói mà rốt cuộc tôi đã đoán ra được:
— Mô tả chân dung của bà ấy trùng khớp hoàn toàn với Marc Caradec.