“Nếu nó trở thành một vấn đề, ta sẽ xử lý nó vào thời điểm thích hợp.”
Câu nói này là một điềm báo và tôi biết điều đó.
Ít ra là tôi lo sợ điều đó.
Nhưng tôi phải nói thật lòng. Dù có biết về thảm kịch sẽ xảy ra sau đó, cũng sẽ là dối trá nếu nói tôi hối tiếc về lựa chọn của mình. Thậm chí tôi còn đi xa hơn nữa: sẽ là dối trá nếu tôi khẳng định rằng tôi không tiếc nuối buổi sáng hôm đó. Buổi sáng đã bắt đầu mọi sự. Buổi sáng mà cô gái lạ lùng đó đã đến nhà tôi với bộ quần áo khó lòng tưởng tượng nổi cùng chiếc ba lô cũ mèm. Buổi sáng mà cô bày đồ đạc của mình lên chiếc bàn thợ cũ kỹ của tôi và bảo: “Thầy có sẵn sàng viết một chương mới trong lịch sử chính trị nước Mỹ không, hả Tad? Một chương mới trong đó thầy sẽ là người hùng.”