Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Lanh lẹ và nhỏ nhắn, Zorah Zorkin luồn lách qua đám người đông nghịt trên những bậc thang của Vườn hoa Quảng trường Madison. Nhờ có tấm phù hiệu, cô ta vào đến hậu trường và đi qua mấy trăm mét hành lang rối rắm như mê cung dẫn tới tận một cánh cửa chống cháy, có hai quân nhân đứng gác, mở ra phố 31.

Blunt đang chờ cô ta. Trên màn hình điện thoại, gã vệ sĩ chỉ cho cháu mình cái đốm màu xanh nhấp nháy trên phần mềm định vị.

— Raphaël Barthélémy không nhúc nhích đã được mười phút.

— Chính xác thì anh ta đang ở đâu?

— Ở góc Tây Bắc Công viên Quảng trường Washington, gần những bàn cờ.

Zorah gật đầu. Biểu tượng thật rõ ràng: có người đang thách thức ngay trên lãnh địa của cô ta. Thông thường, cô ta biết cách dập tắt các đám cháy và yêu thích những trận chiến, nhưng có nguyên tắc là không bao giờ đánh giá thấp đối thủ.

Cô ta yêu cầu Blunt đi theo mình ở khoảng cách nhất định và băng qua phố để đến Đại lộ số 7. Cả khu này đều bị phong tỏa. Có tìm cách đi xe cũng chẳng ích gì: cô ta sẽ không đi nhanh hơn được và nhất là sẽ có nguy cơ bị một phóng viên nào đó nhận ra. Cô ta dừng lại một phút để mua chai nước từ người bán hàng rong. Trong lúc đó, cô ta gắn tai nghe vào điện thoại để theo dõi qua radio bài diễn văn nhận trách nhiệm của Copeland mà cô ta mới chỉ xem được phần đầu.

Bài diễn văn là đỉnh điểm kết thúc một đợt sự kiện ba ngày liền đã diễn ra không chút bất trắc, nhờ có cô ta. Chiến thắng của Copeland cũng và chủ yếu là chiến thắng của cô ta. Tất cả các nhà phân tích chính trị đều biết điều đó và bản thân Tad cũng phải thừa nhận: cô ta đã giúp ông chiến thắng trong đợt bầu cử sơ bộ và ngày mai cô ta sẽ đưa ông đến tận Nhà Trắng.

Các ứng cử viên khác sử dụng đội hỗ trợ cồng kềnh với hàng trăm người: những chuyên gia tư vấn về chiến lược chính trị, những chuyên gia thăm dò, những spin doctor[1], các chuyên gia marketing. Copeland và cô ta làm theo kiểu cũ, kiểu nhị thức, giống như một doanh nghiệp thủ công nhỏ. Việc của cô ta là chiến lược, việc của ông là phát biểu và trình diễn. Công thức này đã tỏ ra hiệu quả, bởi vì người nào cũng biết mình chẳng là gì nếu không có người kia. Cô ta đã khuyên Copeland tuyên bố ứng cử rất muộn ở vòng sơ bộ và giả vờ chỉ ứng cử để xây dựng hình ảnh. Viên thống đốc đã để cho các ứng cử viên được ủng hộ hạ lẫn nhau trong những cuộc tranh luận đầu tiên, thủ thế phục kích và chỉ để lộ cách chơi của mình từng bước một.

Hồi đó là một giai đoạn kỳ lạ. Giai đoạn thiếu những chính khách tầm Nhà nước. Khi mà những bài phát biểu thông minh và lập luận phức tạp không còn chỗ đứng. Khi mà chỉ có những chủ đề tối giản và cực đoan mới gây được tiếng vang trong giới truyền thông. Khi mà sự thật không còn quan trọng, khi mà những cảm xúc dễ dãi thay thế cho chân lý, khi mà chỉ có hình ảnh và truyền thông là quan trọng.

Sở dĩ hôm nay Copeland xuất hiện như một người hoàn toàn mới mẻ, là bởi những tháng đầu tiên trong chiến dịch tranh cử của ông ở vòng sơ bộ đã là một thảm họa. Tad đã thất bại trong những cuộc họp kín đầu tiên và bị bỏ xa vào ngày Siêu thứ Ba. Rồi tình thế bỗng chuyển từ bại sang thắng, chẳng khác nào những ngôi sao may mắn xếp hàng trên bầu trời. Những điều vốn bị coi là khuyết điểm của Copeland đột nhiên lại được xem như phẩm chất tốt, phát biểu của ông trở nên dễ nghe đối với dư luận và cử tri đảng Cộng hòa đột ngột thấy chán ngán mấy ứng cử viên giống như những chân dung biếm họa đại diện cho mình. Trò chơi đô mi nô này đã được Zorah kiên nhẫn sắp đặt, và chỉ trong vài ngày, Copeland đã chinh phục lại được các nguồn ủng hộ tài chính và lá phiếu của những người đã rút lui.

Mặc dù đã có bước đà mới, cuộc chiến vẫn khốc liệt đến tận phút cuối cùng. Trong những giờ đầu tiên của hội nghị bầu ứng cử viên tổng thống, thậm chí cô ta còn nghi ngờ rằng các đối thủ đã chơi một vố nham hiểm. Trong thoáng chốc, cô ta tưởng rằng một trăm ba mươi “siêu đại biểu” sắp âm mưu đảo chính nhằm phá bỏ lợi ích của đối thủ của họ, nhưng các “nhà thông thái” đã không đủ gan để đi đến cùng và ngoan ngoãn xếp hàng đằng sau ứng cử viên của cô ta.

Thật lòng mà nói, Tad là một chính khách thông minh, vững vàng và nghiêm túc. Ông nắm vững các vấn đề kinh tế và chính sách ngoại giao. Ông ăn hình, có khiếu hài hước và sức quyến rũ. Mặc dù có quan điểm trung lập, ông vẫn cho dư luận thấy ở mình hình ảnh một người cứng rắn khiến người ta dễ dàng hình dung ra ông đang đương đầu với Putin hoặc Tập Cận Bình. Và chủ yếu ông là một diễn giả lạc quan và có khả năng tập hợp. Nếu Copeland chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống - và vào lúc này, cô ta tin chắc rằng sẽ là như thế -, ông sẽ bổ nhiệm cô ta làm Chánh văn phòng của Nhà Trắng. Công việc thú vị nhất thế giới. Người lãnh đạo thực sự của đất nước trong khi tổng thống chỉ trình diễn trước các máy quay. Người chịu trách nhiệm về tất cả mọi việc. Người kết nối các mối liên minh trong Quốc hội, thương lượng với các nhà cầm quyền địa phương và các cơ quan liên bang. Và cuối cùng là người kiểm soát phần lớn các cuộc khủng hoảng.

Thông thường, Zorah không bao giờ để chuyện gì xảy ra một cách ngẫu nhiên. Tuy nhiên, từ ba ngày nay, cô ta đã bị bất ngờ bởi vụ Carlyle lại trỗi dậy. Những giờ phút tối tăm, từ quá khứ chui ra, xuất hiện đúng vào thời điểm tồi tệ nhất của chiến dịch và đe dọa phá bỏ những gì cô ta đã dành hơn mười lăm năm để xây dựng.

Từ nhiều năm nay, cô ta miệt mài nghiên cứu tất cả các kịch bản khả dĩ để đối phó với mọi rủi ro. Thế nhưng, điều duy nhất mà cô ta không hình dung ra bởi nó quá vô lý lại chính là điều đã xảy ra trong thực tế: trong khi từ mười năm nay, tất cả mọi người đều tin rằng Claire Carlyle đã chết, thì cô lại làm lại cuộc đời dưới một danh tính khác.

Chính Richard Angeli đã báo tin này cho Zorah. Khi gã liên lạc vào tuần trước, cô ta gần như đã quên mất tay cảnh sát trẻ người Bordeaux mà chính mình đã thuê mười một năm trước, theo yêu cầu của thống đốc, để làm tay trong cung cấp thông tin liên quan đến vụ bắt cóc con gái ông. Từ đó đến nay, Angeli đã thăng tiến đáng kể. Chỉ có Chúa mới biết tại sao, nhưng một thông tin chấn động như từ trên trời rơi xuống đầu cô ta: Claire Carlyle còn sống.

Không do dự, cô ta đã chọn cách không nói việc này với ứng cử viên tổng thống. Đây là việc của cô ta: giải quyết vấn đề ngay khi nó xuất hiện để không ảnh hưởng đến ngài thống đốc. Cô ta biết làm việc đó, thích làm việc đó. Không nói gì với Copeland, cô ta rút tiền từ các quỹ - một khoản lớn - đưa cho gã Angeli tham lam vô độ kia và ra lệnh cho gã xác định vị trí, bắt cóc và giam cầm cô gái.

Cô ta đã lưỡng lự rất lâu không biết có nên yêu cầu gã giết Claire và thủ tiêu cái xác không, cách đó sẽ giải quyết triệt để vấn đề. Chỉ duy nhất một điều ngăn cản cô ta làm thế: phản ứng không thể lường trước của Copeland nếu ông biết chuyện.

Cô ta liền chọn cách dành ra vài ngày để suy nghĩ, nhưng lúc này, cô ta tự nhủ mình đã chờ đợi quá lâu, và đã đến lúc phải chuyển sang hành động.

❀ ❀ ❀

[1] Chuyên gia PR chuyên dựng chuyện - tiếng Anh trong nguyên bản.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.