Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Con sợ lắm, bố ơi…

Con sẽ không bịa chuyện với: bố đâu: chân tay con run rẩy và tim con tan nát. Con cũng thường xuyên có cảm giác con chó Cerberus[1] đang nghiến ngấu bụng con, Con nghe thấy nó sủa nhưng con tin rằng tất cả những điều này chỉ tồn tại trong đầu con. Con sợ, nhưng như bố vẫn luôn nhắc với con, con cố gắng để không sợ hãi nỗi sợ của mình.

Và khi cơn hoảng loạn đe dọa nhấn chìm con, con tự nhủ là bố sẽ đến đón con.

Con đã nhìn thấy bố làm việc, con đã nhìn thấy bố về nhà muộn. Con biết bố sẽ không bao giờ nản lòng, con biết bố sẽ không bao giờ từ bỏ một vụ điều tra. Con biết rằng bố sẽ tìm thấy con. Chỉ là sớm hay muộn thôi. Chính điều đó đã giúp con trụ vững và cho phép con luôn mạnh mẽ.

Con và bố không phải lúc nào cũng hiểu nhau. Thời gian vừa qua, bố con mình gần như không nói chuyện với nhau. Giá mà bố biết bây giờ con hối tiếc đến thế nào. Lẽ ra chúng ta nên nói với nhau nhiều, hơn rằng chúng ta yêu nhau và người này rất quan trọng đối với người kia.

Khi ta bị sa vào địa ngục, điều quan trọng là phải giữ được những kỷ niệm hạnh phúc. Con không ngừng lật giở lại chúng trong đầu. Để đỡ lạnh, để đỡ sợ. Con nhẩm lại những bài thơ mẹ đã dạy con, con thầm chơi trong đầu những bản đàn dương cầm mà con đã tập ở nhạc viện, con kể lại với chính mình những cuốn tiểu thuyết mà bố đã bảo con đọc.

Những ký ức tuôn trào. Con lại thấy mình hồi còn bé xíu, ngồi trên vai bố, đi dạo trong rừng Vizzavona, đầu con đội chiếc mũ trùm đầu kiểu Peru. Con ngửi thấy mùi bánh mì sô cô la mà bố con mình cùng đi mua vào mỗi sáng Chủ nhật, ở hàng bánh trên đại lộ Saint-Michel, nơi cô bán hàng lúc nào cũng cho con một cái bánh madeleine vừa ra lò. Sau đó, những cuộc chu du của bố con mình khắp nẻo đường của nước Pháp khi bố đưa con đi tham gia những cuộc thi cưỡi ngựa. Mặc dù luôn khẳng định điều ngược lại, nhưng con cần sự hiện diện và ánh mắt của bố. Khi có bố, con biết sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra với mình.

Con nhớ những kỳ nghỉ mà ba chúng ta, bố, mẹ và con đã trải qua cùng nhau. Con thường rên rỉ vì phải đi cùng bố mẹ, nhưng bây giờ con mới hiểu ra rằng ký ức về những chuyến du lịch đó đã giúp ích con nhiều thế nào trong việc thoát khỏi cái nhà tù này.

Con nhớ những cây cọ và những quán cà phê trên quảng trường Reial ở Barcelona. Con nhớ phần đầu hồi kiểu gothic trên những ngôi nhà chạy dọc bờ kênh ở Amsterdam. Con nhớ những trận cười như điên của chúng ta giữa một bầy cừu trong cơn mưa xứ Scotland. Con nhớ màu xanh ngọc bích của những viên gạch bông lát tường ở Alfama, mùi mực nướng trên những con phố ở Lisbonne, thời tiết mát mẻ vào mùa hè ở Sintra và những chiếc bánh trứng Bồ Đào Nha ở Bélem. Gon nhớ món com Ý măng tây trên quảng trường Navona, nhớ ánh sáng màu đỏ son ở San Gimignano, những cây ô liu run rẩy ở vùng nông thôn Siena, những khu vườn bí mật ở Praha cổ kính.

Giữa bốn bức tường giá lạnh này, con không bao giờ nhìn thấy ánh sáng ban ngày. Ở đây, đêm tối ngự trị khắp nơi. Con gập người, nhưng không đứt gãy. Và con tự nhủ rằng thân hình gầy guộc và cháy đỏ từng mảng này không phải là của con. Con không phải là cái xác sống có làn da gớm ghiếc bằng sứ này. Con không phải là cái thây ma bằng sành bọc trong vải liệm và quan tài này.

Con là cô gái rạng rỡ đang chạy trên cát ấm ở Palombaggia. Con là làn gió đang đập vào những cánh buồm của con tàu ra khơi. Biển mây vô tận đến chóng mặt bên ngoài cửa sổ máy bay.

Con là ngọn lửa niềm vui cháy lên trong ngày lễ Thánh Jean. Những viên đá cuội lăn trên bãi biển Étretat. Chiếc đèn lồng ở Venice vẫn bền bỉ sau những cơn bão tố.

Con là ngôi sao chổi cháy sáng trên bầu trời. Một chiếc lá vàng bị cuốn đi trong trận cuồng phong. Một điệp khúc lôi cuốn mà đám đông say sưa hát theo.

Con là những làn gió mậu dịch vuốt ve mặt nước. Những luồng gió nóng thổi bay đụn cát. Một cái chai lạc trên biển Đại Tây Dương.

Con là mùi vani thơm phức những kỳ nghỉ bên bờ biển và là hơi nóng xông lên từ đất ẩm.

Con là cú đập cánh của loài bướm ngày Tây Ban Nha.

Ánh lửa ma trơi lập lòe chạy trên những vùng đầm lầy.

Là bụi của một ngôi sao trắng đã rơi quá sớm.

HẾT

❀ ❀ ❀

[1] Trong thần thoại Hy Lạp, Cerberus là con chó săn ba đầu đuôi rắn của Hades, canh giữ cổng địa ngục.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.