Trong khi cô đã gần như thuyết phục được tôi, Zorah đột nhiên đổi giọng. Đó là điều đáng lẽ tôi phải hiểu ra sau đó: với Zorah Zorkin, không ai có thể che giấu bí mật của mình lâu dài.
— Bây giờ, sau khi thầy đã hết đưa ra những lý do ngụy tạo rồi, ta có thể đề cập đến những vấn đề thực sự, thầy có nghĩ thế không?
Tôi giả vờ không hiểu:
— Em muốn nói gì?
— Chính trị. Chắc chắn là thầy đã từng nghĩ đến nó, Tad ạ. Thầy sinh ra để làm chính trị. Chỉ cần tham dự bất cứ giờ giảng nào của thầy cũng có thể tin chắc điều đó. Các bài giảng của thầy chinh phục chúng em. Những lời đả kích của thầy nhắm trúng đích. Mọi người đều như uống từng lời của thầy. Em vẫn còn nhớ nỗi bất bình của thầy trước việc có quá nhiều lao động nghèo hoặc người Mỹ không có bảo hiểm y tế. Em vẫn còn nhớ những phát biểu của thầy về sự biến mất của giấc mơ Mỹ và những biện pháp cần tiến hành để khôi phục lại nó. Chính trị đã có sẵn trong máu thầy.
Tôi mở miệng định phản bác, nhưng không tìm được lời lẽ phù hợp.
— Có chuyện gì đó cụ thể đã khiến thầy từ bỏ chính trị, hãy thừa nhận điều đó đi, Tad ạ. Có điều gì đó mà thầy coi là một khiếm khuyết không thể vượt qua.
— Em đang chơi trò tâm lý học rẻ tiền đấy.
Zorah nhìn tôi thách thức.
— Thầy đang cất giấu xác chết nào trong ngăn tủ của mình thế, giáo sư Copeland?
Tôi tựa người vào lan can, im lặng. Mắt tôi nhìn hút về nơi xa xăm, phía mặt hồ đang lấp lánh như hàng ngàn ngọn lửa.
Zorah thu dọn đồ đạc cất vào ba lô.
— Em cho thầy một phút, Tad ạ, cô nói và nhìn đồng hồ. Không thêm một giây. Nếu thầy không tin tưởng em, thì tốt nhất là dừng ngay lập tức.
Cô rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc tôi để trên mặt bàn và chăm chăm nhìn tôi.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mối hiểm nguy thực sự chất chứa trong cô gái này. Tôi không thích cách thức của cô. Tôi không thích bị dồn đến chân tường. Trong vài giây nữa, tôi vẫn còn được tự do nói “không”. Tự do lớn lao nhất trong tất cả. Nhưng tự do để làm gì nếu nó không giúp ta thực hiện mơ ước của mình?
— Thôi được, tôi vừa nói vừa ngồi xuống cạnh cô. Em nói đúng: đúng là có một giai đoạn trong cuộc đời có thể sẽ tước bỏ vận mệnh chính trị của tôi.
— Em nghe thầy nói đây.
— Đừng trông chờ là tôi sẽ tiết lộ điều gì khủng khiếp. Vì đáng buồn là chuyện này rất tầm thường. Khoảng chục năm trước, trong vài tháng, tôi đã có quan hệ với một phu nữ.
— Ai vậy?
— Cô ấy tên là Joyce Carlyle. Cô ấy là tình nguyện viên, sau đó là nhân viên trong tổ chức của tôi, Take Back Your Philadelphia.
— Vợ thầy có biết chuyện không?
— Nếu Carolyn biết chuyện, có lẽ cô ấy sẽ không còn là vợ tôi nữa.
— Hiện giờ cô Joyce Carlyle ấy sống ở đâu?
— Ở New York. Nhưng còn chưa hết: cô ấy có một đứa con gái, Claire, hiện đã tám tuổi.
— Một đứa con gái mà thầy chính là cha đẻ?
— Rất có thể là như thế.
— Joyce có tìm cách tống tiền thầy không?
— Không. Đó là một cô gái tốt. Tự do, nhưng đáng tôn trọng. Mẹ cô ấy làm việc ở sở tư pháp thành phô.
— Hai người còn liên lạc với nhau không?
— Không. Tôi không có tin tức gì về cô ấy từ nhiều năm nay, nhưng tôi cũng không tìm hiểu.
— Cô bé Claire đó có biết thầy là bố mình không?
— Tôi không biết.
Zorah thở dài và chưng ra vẻ xa vắng nực cười mà cô vẫn thể hiện mỗi khi suy nghĩ. Còn tôi, tôi im lặng chờ lời phán quyết, giống như một cậu học trò vừa bị bắt quả tang đang thò ngón tay vào lọ mứt.
Đúng lúc tôi sắp bỏ cuộc, thì Zorah thốt ra chính xác những lời mà tôi muốn nghe:
— Thật rầy rà, đúng thế. Tất cả những chuyện này có thể lộ ra bất cứ lúc nào, nhưng đó là một rủi ro ta phải đương đầu. Chủ yếu là phải giữ được quyền kiểm soát tình hình. Ta biết rằng thời kỳ đó từng tồn tại trong đời thầy và nó có khả năng trở thành một vấn đề. Có thể chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng nếu một ngày nào đó nó xảy ra, nếu nó trở thành một vấn đề, ta sẽ xử lý nó vào thời điểm thích hợp.