Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Thánh địa của ký ức

Marc Caradec và Helen Kowalkowsky bước vào phòng Tim với vẻ nghiêm trang chẳng khác nào đang bước vào một thánh đường.

Căn phòng khiến người ta có cảm giác cậu bé chỉ vắng mặt vài giờ để đi học hoặc đến chơi nhà bạn và sắp sửa quay về, quăng ba lô lên giường rồi đi làm một lát bánh mì quết Nutella và rót một cốc sữa.

Một ảo ảnh giống con dao hai lưỡi: lức đầu nó mang lại cảm giác yên tâm, sau đó bắt đầu tàn phá. Marc bước đến giữa căn phòng được một ngọn đèn kêu lách tách chiếu sáng, làm lớp ván lót sàn kêu cọt kẹt.

Một thứ mùi lạ lùng như bạc hà lẫn với hạt tiêu thoang thoảng trong không khí. Qua cửa sổ, mặc dù trời tối, ta vẫn nhìn thấy cái chóp nhọn đầy đe dọa trên nóc nhà kho.

Tim mơ ước được vào học trường điện ảnh, Helen vừa giải thích vừa chỉ vào những bức tường dán đầy áp phích giới thiệu phim.

Marc đưa mắt nhìn quanh. Cứ nhìn những tấm áp phích này, thì thấy cậu nhóc rất có khiếu: Hành trình tìm lại ký ức, Nguyện cầu cho một giấc mơ, Báo thù, Cỗ máy con người, Chóng mặt…

Trên giá sách là hàng chồng truyện tranh, tượng các nhân vật trong truyện tranh, những chồng tạp chí điện ảnh, những CD của các ca sĩ hoặc nhóm nhạc mà Caradec chưa từng nghe nói đến: Elliott Smith, Arcade Fire, The White Stripes, Sufjan Stevens…

Đặt trên thành một dàn hi-fi là chiếc máy quay phim HDV.

— Quà của bà ngoại, Helen giải thích. Tim dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi cho niềm đam mê của mình. Cháu làm những bộ phim ngắn nghiệp dư.

Trên bàn là một chiếc điện thoại hình Chúa tể Bóng tối Darth Vader, một cốc đựng bút chì, một hộp nhựa đựng đĩa DVD trắng, một cái cốc có hình Jessica Rabbit và một chiếc iMac G3 cũ sặc sỡ.

— Tôi dùng được không? Caradec vừa hỏi vừa chỉ vào chiếc máy tính.

Helen gật đầu.

— Thỉnh thoảng tôi có bật nó lên để xem phim hoặc ảnh của cháu. Tùy từng hôm, nhưng thường là nó khiến tôi đau khổ hơn là vui vẻ.

Marc ngồi vào chiếc ghế xoay bằng kim loại. Ông chính cái cần hơi để hạ thấp ghế ngồi và bật máy tính lên.

Chiếc máy tính bật lên tiếng thở dài khe khẽ rồi ngày càng to hơn. Ô nhập mật khẩu hiện lên trên màn hình.

— Tôi đã mất gần một năm để tìm ra nó, Helen thú nhận và ngồi xuống mép giường. “MacGuffin”. Tuy nhiên mật khẩu lại không hề khó đoán: Tim sùng bái Hitchcock.

Marc nhập chín ký tự vào và bắt gặp màn hình chính cùng với hàng loạt biểu tượng. Cậu bé đã cài đặt hình nền là một bản chép tranh của Dali: Thánh Georges và con rồng.

Đột nhiên, một tiếng bốp vang lên. Bóng đèn trần vừa từ giã cõi đời trong tiếng nổ khiến Marc và Helen giật mình.

Rồi căn phòng chỉ còn được chiếu sáng nhờ màn hình máy tính. Marc nuốt nước bọt. ông không thấy thoải mái lắm trong cảnh tối tăm này. Một làn gió quét qua gáy ông. Ông tưởng vừa nhìn thấy một cái bóng lướt qua. Ông quay ngoắt lại, đoán thấy có một người khác hiện diện trong phòng. Nhưng ngoài Helen, bóng ma mệt mỏi với khuôn mặt trắng bệch như sáp, trong phòng chẳng còn ai.

Ông quay trở lại màn hình và mở hộp thư. Như mẹ Tim đã giải thích, không còn kết nối Internet và tài khoản đi kèm đã không tồn tại từ nhiều năm nay, nhưng các email đã tải về vẫn được lưu giữ trong ổ cứng máy tính. Marc di chuột để cho các email chạy đến tận cái ngày 25 tháng Sáu năm 2005 thiên định kia.

Ông cảm thấy mắt mình cay sè và hai cánh tay sởn da gà. Email mà ông tìm kiếm đang nằm ở đây, do Florence Gallo gửi dấn. Khi nhấp chuột vào để mở nó ra, một luồng điện chạy khắp người ông. Email không có dòng chữ nào, chỉ có một tệp âm thanh đính kèm, có tiêu đề là carlylemp3.

Cổ họng nghẹn lại, ông bật loa máy tính và mở đoạn băng ghi âm. Quả là thuyết phục. Giọng Joyce hoàn toàn giống như ông đã hình dung; trầm, ấm, khàn đi vì giận dữ và lo lắng. Còn giọng người đàn ông đã sát hại bà không hề xa lạ với ông. Khi Marc hiểu ra câu chuyện của họ, ông nghe lại lần nữa để biết chắc mình đang nghe thấy gì.

Nghi hoặc, ông nghe lại lần thứ ba, vì cho rằng vốn tiếng Anh đang phản bội mình. Ông đờ người ra trong vài giây, rồi nhấc chiếc điện thoại có hình Darth Vader lên và bấm số của Raphaël. Đáp lại ông là hộp thư thoại.

— Raph, gọi lại cho tôi càng sớm càng tốt. Tôi đã tìm thấy đoạn ghi âm của Florence Gallo. Cậu nghe một đoạn đi này…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.