Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Mặc dù đã rình chờ từ xa trong suốt nhiều phút liền, nhưng tôi chỉ thật sự nhận ra Zorah Zorkin khi cô ta còn cách tôi chừng một mét. Dù đã già hơn, nhưng trông cô ta vẫn chẳng khác các nữ sinh viên Đại học New York đang có mặt rất đông ở quảng trường Washington: quần jean, áo thun, ba lô trên vai, chân đi giày thể thao.

— Tôi là…, tôi vừa mở lời vừa đứng dậy.

— Tôi biết anh là ai.

Tôi cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình. Tôi quay lại và nhận ra vóc dáng đồ sộ của Blunt Liebowitz. Gã vệ sĩ sờ nắn tôi từ chân đến đầu rồi tịch thu điện thoại của tôi, chắc là tránh để tôi ghi âm cuộc trò chuyện. Sau đó gã ngồi xuống một chiếc ghế dài cách các bàn cờ chừng chục mét.

Zorah ngồi xuống trước mặt tôi.

— Tôi nghĩ là anh muốn gặp tôi, anh Barthélémy ạ.

Cô ta có giọng nói trong trẻo và khá dịu dàng, trái ngược với những gì tôi từng hình dung.

— Tôi biết hết mọi chuyện rồi, tôi nói.

— Không ai biết hết mọi chuyện đâu, và anh lại càng không. Anh không biết thủ đô của Botswana là gì. Anh không biết cả đồng tiền của Tadjikistan lẫn đồng tiền của Campuchia. Anh không biết ai là tổng thống Mỹ vào năm 1901, cũng không biết ai đã tìm ra vắc xin phòng bệnh đậu mùa.

Cô ta bắt đầu thật ấn tượng.

— Cô thực sự muốn chúng ta chơi trò Trivial Pursuit[1] chăng?

— Anh nghĩ anh biết được những gì, anh Barthélémy?

— Tôi biết rằng, ở đâu đó trên nước Pháp, các người đang giam cầm bạn gái tôi, Claire Carlyle, con gái ngoài giá thú của thống đốc Copeland. Tôi biết rằng mười một năm trước, cô hoặc ông ta, hoặc con khỉ đột đằng kia, đã giết mẹ cô ấy, bà Joyce, vốn là tình nhân của ngài thống đốc.

Cô ta lắng nghe chăm chú, nhưng không bối rối trước những điều tôi vừa tiết lộ.

— Trong thời gian diễn ra chiến dịch tranh cử, sáng nào tôi cũng nhận được hàng trăm thư nặc danh kiểu này: thống đốc là người ngoài hành tinh, thống đốc là người của giáo phái Khoa Luận, thống đốc là phụ nữ, thống đốc là ma cà rồng, thống đốc là kẻ ưa quan hệ với động vật. Chuyện thường xảy ra với mọi chính khách.

— Chỉ trừ một việc là tôi có bằng chứng.

— Tôi rất hiếu kỳ muốn biết những bằng chứng đó là gì.

Cô ta đưa mắt liếc vào màn hình chiếc điện thoại mà cô ta để trên mặt bàn. Nó đang nóng lên: khắp nơi đều có cảnh báo và các tin nhắn nhấp nháy không ngừng. Tôi hất cằm về phía gã vệ sĩ.

— ADN của chú cô, Blunt Liebowitz, đã được tìm thấy tại hiện trường vụ án giết bà Joyce Carlyle.

Cô ta bĩu môi nghi hoặc.

— Nếu quả đúng như vậy, tôi nghĩ có lẽ cảnh sát đã hỏi cung ông ấy từ hồi đó rồi.

— Hồi đó, cảnh sát còn chưa biết. Bây giờ thì khác rồi.

Tôi lấy từ trong túi mấy trang giấy được xé từ cuốn sách mà Alan đã tìm được.

— Còn có cả những bức ảnh này của bà Joyce và ngài nghị sĩ.

Cô ta nhìn mấy bức ảnh, không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên.

— Đúng thế, tôi biết những bức ảnh này. Vả lại, ảnh đẹp đấy, nhưng chúng chứng tỏ điều gì? Rằng Tad và người phụ nữ trẻ này rất hợp nhau. Chuyện bình thường mà, đúng không? Theo như tôi được biết, chính ông ấy đã tuyển dụng bà ta.

— Những bức ảnh này thiết lập một mối liên hệ…

Cô ta phác một cử chỉ thoái thác để ngắt lời tôi:

— Nếu đây thật sự là tất cả những gì anh đang có, thì anh sẽ chẳng tìm được ai chịu nghe mấy chuyện tầm phào này, cũng chẳng có ai hưởng ứng chúng đâu.

— Ngược lại, tôi lại tin rằng các phóng viên sẽ rất phấn khởi nếu biết được rằng các người đã lạnh lùng giết hại một trong số các đồng nghiệp của họ, Florence Gallo.

Cô ta đón nhận câu nói của tôi với vẻ giễu cợt:

— Quả thật, tôi rất muốn giết vài phóng viên khi trong những bài viết của mình họ thể hiện sự ác ý, sự bất tài và trí tuệ nghèo nàn thảm hại, nhưng tôi luôn kiềm chế để không biến ý muốn đó thành hành động.

Thấy mình đang lâm vào thế bí, tôi đổi chiến thuật:

— Nghe này, Zorah, tôi không phải cảnh sát, cũng không phải quan tòa, chỉ là một người đàn ông muốn tìm lại cô gái anh ta yêu.

— Quả là rất xúc động.

— Claire Carlyle đã che giấu danh tính của cô ấy trong suốt mười năm. Thậm chí tôi nghĩ cô ấy còn không biết bố mình là ai. Hãy thả cô ấy và các người sẽ không bao giờ nghe nói đến chúng tôi nữa.

Cô ta lắc đầu với vẻ chế giễu.

— Anh muốn thương lượng, nhưng anh chẳng có gì xác thực trong tay cả.

Tôi chỉ có thể bực dọc mà thừa nhận rằng cô ta nói đúng. Tôi và Marc đã thực hiện một cuộc điều tra nghiêm túc, từ đó tái lập được bức tranh ghép hình vô cùng phức tạp, nhưng trong tất cả các chi tiết chúng tôi thu thập được, không một chi tiết nào có thể đưa ra làm vật trao đổi. Chúng tôi đã làm sáng tỏ sự thật, nhưng lại thiếu thứ quan trọng nhất: bằng chứng về sự thật đó.

❀ ❀ ❀

[1] Trò chơi cờ bàn ra đời từ năm 1979 tại Canada, trong đó người chơi phải trả lời các câu hồi về kiến thức chung và văn hóa đại chúng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.