Brooklyn
Thời tiết đã thay đổi.
Lúc này, trời đã lạnh hơn, bầu trời xám xịt vá gió thốc lồng lộng. Trên con đường đi dạo lát gỗ chạy dọc theo bờ sông, những người đi dạo rùng mình, kéo cao cổ áo, khoanh tay lại trước ngực. Ở mấy quầy bán hàng rong, cà phê nóng và hot-dog đã thay thế cho những cốc kem lạnh.
Ngay cả nước sông Đông cũng ngả màu xanh xám. Trong tiếng thở dài khàn đặc, những con sóng gầm gừ, cuộn lên và tung bọt trắng ven bờ, bắn tóe lên những người qua đường.
Trên một thảm mây màu xám ngọc trai nổi bật lẽn đường chán trời của phía Nam Manhattan. Một chuỗi những tòa nhà chọc trời có kích thước không đồng đều và thuộc các thời kỳ khác nhau: chỏm nhọn ngạo nghễ của Trung tâm Thương mại Một Thế giới, tòa tháp đồ sộ Gehry trong chiếc váy băng kim loại, mặt tiền tân cổ điển và mái chóp nhọn của tòa án. Gần hơn, ngay bên cạnh cây cầu, là những tòa nhà cho thuê giá rẻ bằng gạch nâu thuộc khu Two Bridges.
Claire bỏ chiếc xe đạp lại trên thảm cỏ. Gần con đê chắn sóng, cô nhìn thấy một mái vòm bằng kính đồ sộ, che phủ một vòng quay ngựa gỗ từ những năm 1920 đã được cải tạo lại hoàn hảo. Vòng đua như thể được đặt trên mặt nước. Những con ngựa bằng gỗ cũ kỹ đặt bên cạnh dãy cao ốc thấp thoáng qua lớp tường bao bằng kính có điều gì đó khiến ta bối rối và như thể bị thôi miên.
Bị nỗi lo lắng giày vò, cô nheo mắt, nhìn kỹ từng con ngựa, từng chiếc khinh khí cầu, từng máy bay cánh quạt đang quay theo nhịp chiếc đàn hộp quay tay.
— Chào Théo! cô hét lên khi rốt cuộc cũng nhận ra con trai của Raphaël, cậu bé đang ngồi bên Marc Caradec trong một mô hình xe ngựa thu nhỏ.
Cô lấy trong túi ra hai đô la, trả tiền vé và chờ đến khi chiếc bệ tròn dừng lại để đến bên họ. Cậu bé rất rạng rỡ và phấn khỏi chào đón cô. Đôi bàn tay bé xíu cầm chiếc bánh phồng to tướng mà Marc đã đưa cho bé. Cả khuôn mặt tròn xoe lẫn phần yếm trên chiếc quần yếm bê bết sô cô la, và bé có vẻ rất thích thú vì điều đó.
— Có sô-cô-la. Sô-cô-la! bé vừa nói vừa giơ chiếc bánh lên, rất đỗi tự hào vì đã học được một từ mới.
Trong khi Théo rất phấn khởi, thì Caradec lại có vẻ như kiệt sức. Những nếp nhăn hằn sâu trên trán và rạch thành nhiều đường xung quanh đôi mắt sáng của ông. Bộ râu rậm xồm xoàm che khuất đến ba phần tư khuôn mặt xám xịt. Ánh mắt trống rỗng và không chút thần sắc khiến ta có cảm giác ông đang ở nơi khác, như thể đã bị tách rời khỏi thế giới.
Trong khi vòng quay ngựa gỗ tiếp tục khởi hành, tiếng sấm bắt đầu vang lên ầm ì. Claire ngồi vào chiếc ghế bên trong xe mô hình, trước mặt Caradec.
— Ông là bố của Louise Gauthier, đúng không?
Viên cảnh sát vẫn im lặng vài giây, nhưng ông biết rằng đã đến lúc không còn che giấu được nữa, Đã đến lúc đưa ra lời giải thích quan trọng mà ông chờ đợi suốt mười năm nay. Ông nhìn thẳng vào mắt Claire và bắt đầu kể câu chuyện của chính mình:
— Khi Louise bị Kieffer bắt cóc, con bé mới mười bốn tuổi rưỡi. Mười bốn là độ tuổi phức tạp đối với một đứa con gái. Hồi đó, Louise trở nên khó chịu và thất thường vô cùng, đến nỗi hai vợ chồng tôi quyết định gửi nó đến nghỉ lễ Noel ở nhà bố mẹ tôi tại Bretagne.
Ông dừng lại để chỉnh chiếc khăn quàng cho Théo.
— Hôm nay, tôi rất đau đớn khi phải thừa nhận điều này, ông thở dài, nhưng con gái chúng tôi đã tuột khỏi tay bố mẹ. Nó chỉ còn biết đến đám bạn trai, những vụ đi chơi và đủ trò ngốc nghếch khác. Tôi phát điên lên khi thấy nó như thế. Nói thật với cô, lần cuối cùng hai bố con nói chuyện, tôi và nó đã cãi nhau kịch liệt. Nó gọi tôi là đồ khốn và tôi đã giáng cho nó hai cái tát.
Nghẹn ngào xúc động, Marc nhắm mắt vài giây rồi nói tiếp:
— Khi biết rằng Louise không về nhà, lúc đầu vợ tôi tưởng nó bỏ nhà đi. Không phải lần đầu con bé giở trò đó với chúng tôi, nó đã từng đến ngủ ở nhà bạn và ba mươi sáu tiếng đồng hồ sau lại quay về nhà. Còn tôi, do bị bệnh nghề nghiệp, tôi đã bắt đầu điều tra ngay lập tức. Tôi đã không chợp mắt suốt ba ngày đêm. Tôi lục tung khắp nơi, nhưng tôi nghĩ một cảnh sát sẽ không còn đủ sắc sảo khi điều tra vụ án có liên quan trực tiếp đến mình. Càng liên quan nhiều, anh ta lại càng để mất khả năng suy xét. Hơn nữa, tôi đã làm việc ở BRB được mười năm. Công việc hằng ngày của tôi là các băng cướp và những kẻ trộm cắp đồ trang sức, chứ không phải là bắt cóc trẻ em. Tuy nhiên, tôi vẫn ngả theo hướng cho rằng mình sẽ tìm được Louise nếu không bị ngã bệnh một tuần sau khi con bé mất tích.
— Ông bị ngã bệnh sao?
Trong vài giây, Marc thở dài và đưa hai tay lên ôm lấy đầu.
— Đó là một cán bệnh kỳ lạ, nhưng là bác sĩ hẳn cô có biết: hội chứng Guillain-Barré.
Claire gật đầu.
— Rối loạn hệ thần kinh ngoại biên do thoái hóa hệ thống miễn dịch.
— Đúng là nó. Cô thức dậy vào một buổi sáng đẹp trời và chân tay cô nhẹ bỗng. Kiến bò trong đùi và bắp chân cô, như thể cô vừa bị một luồng điện chạy qua người. Rồi, khá nhanh sau đó, hai chân cô nặng trịch cho đến khi tê liệt hoàn toàn. Con đau lan lên sườn, lên ngực, lên lưng, lên cổ và lên mặt cô. Cô nằm trên giường bệnh, bị đóng băng, tê liệt, như biến thành một bức tượng. Cô không thể dậy nổi, không thể nuốt nổi, không thể nói nổi. Cô không còn khả năng điều tra về vụ bắt cóc đứa con gái mười bốn tuổi của mình. Tim cô cuồng lên, đập loạn xạ, không thể kiểm soát nổi. Cô mắc nghẹn bất cứ khi nào người ta đưa thức án vào miệng cô. Và bởi vì cô không thể hít thở được nữa, người ta nhét cả loạt ống vào khắp người cô, để cô không bị chết quá nhanh.
Ngồi sát bên cạnh nhưng lại quá đỗi xa xôi với những nỗi bận tâm của chúng tôi, Théo vui sướng với mọi thứ, bé lắc người từ sau ra trước theo nhịp nhạc.
— Tôi đã ở trong tình trạng đó gần hai tháng, Marc nói tiếp. Rồi những triệu chứng bắt đầu thuyên giảm, nhưng tôi không bao giờ bình phục hoàn toàn từ sau trận ốm chết tiệt đó. Khi tôi có thể đi làm trở lại, thì đã gần một năm trôi qua. Cơ may tìm thấy Louise gần như đã không còn. Liệu rằng, nếu không bị ốm trận đó, tôi có thể cứu được con gái mình không? Tôi không bao giờ biết được câu trả lời. Nói riêng với cô, có chiều hướng tôi sẽ bảo với cô là “không” và đó là điều không thể chịu đựng nổi. Tôi xấu hổ với Élise. Xử lý các vụ điều tra là công việc của tôi, lẽ sống của tôi, chức trách của tôi trong xã hội. Nhưng tôi không có người phụ tá, không thể tiếp cận các hồ sơ khác nhau, và nhất là tôi không có được những ý tưởng rõ ràng.
Tôi lại càng có ít điều kiện hơn sau khi vợ tôi tự sát.
Vòng quay bắt đầu chạy chậm dần. Nước mắt bắt đầu lăn trên má Caradec.
— Élise không thể nào sống nổi với chuyện đó, ông khẳng định, hai bàn tay siết lại thành nắm đấm. Nỗi nghi ngờ, cô biết không? Nó còn tệ hơn mọi thứ. Nó là thứ chất độc nguy hại cuối cùng sẽ giết chết cô.
Chiếc xe mô hình dừng lại. Théo đòi đi thêm vòng nữa, nhưng trước khi cơn mè nheo nổi lên, Marc đã dụ cậu bé đi dạo bên bờ sông. Sau khi kéo cao khóa áo bu dông, ông bế cậu bé lên tay, và cùng với Claire men theo con đường đi dạo bằng gỗ chạy dọc bờ sông Đông. Ông chờ đến khi đặt cậu bé xuống những thanh ván ghép màu xám rồi mới tiếp tục lời tự thú đầy đau đớn:
— Khi họ tìm thấy thi thể cháy đen của Louise ở nhà Kieffer, lúc đầu tôi như cảm thấy nhẹ cả người. Cô tự nhủ là bởi vì con gái cô đã chết, nên ít ra nó cũng không còn đau đớn nữa. Nhưng nỗi đau trở lại rất nhanh, giống như một chiếc boomerang. Và thời gian chẳng chữa lành được điều gì: đó là nỗi kinh hoàng chung thân. Nỗi kinh hoàng vô tận. Đừng tin vào những thứ ngu ngốc mà cô đọc được trong các tạp chí hoặc sách tâm lý: việc để tang, niềm an ủi… Tất cả những thứ đó đều không tồn tại. Hay ít ra là không tồn tại khi mà con cô bị mất tích trong hoàn cảnh như hoàn cảnh đã dẫn đến cái chết của Louise. Con gái tôi không bị đánh gục vì bạo bệnh. Con bé không chết vì tai nạn xe hơi, cô hiểu chứ? Nó đã sống sót nhiều năm trong móng vuốt của một con quái vật. Khi nghĩ đến nỗi đau khổ dai dẳng của nó, cô chỉ muốn tự sát để chấm dứt con hồng thủy kinh hoàng đang ồ ạt dâng lên trong não cô!
Caradec gần như hét lên để tiếng nói của ông át tiếng gió rít.
— Tôi biết cô đang có thai, ông nói và tìm cách để ánh mắt mình bắt gặp ánh mắt Claire. Khi trở thành mẹ, cô sẽ hiểu rằng thế giới chia làm hai: những người có con và những người còn lại. Làm mẹ sẽ khiến cô hạnh phúc hơn, nhưng cũng khiến cô dễ bị tổn thương hơn. Để mất con mình là con đường thập giá vĩnh viễn, một vết rách mà không gì có thể vá lại được. Mỗi ngày, cô tưởng đã trải qua điều tồi tệ nhất, nhưng điều tệ nhất vẫn đang ở phía trước. Và nói cho cùng, cô có biết điều tệ nhất là gì không? Đó là những ký ức úa tàn, héo hắt dần và cuối cùng sẽ biến mất. Một buổi sáng, khi thức dậy, cô nhận ra là cô đã quên mất giọng nói của con gái mình. Cô đã quên khuôn mặt nó, tia sáng lóe lên trong mắt nó, cái cách đặc biệt của nó khi vén một lọn tóc ra sau tai. Cô không thể nghe thấy tiếng cười của nó vang lên trong đầu mình. Và cô hiểu ra rằng nỏi đau khổ không phải là vấn đề. Và rằng cùng với thời gian, nó thậm chí đã trở thành kẻ đồng hành kỳ quặc, một thứ phụ gia quen thuộc của ký ức. Khi hiểu rõ điều đó, cô sẵn sàng bán linh hồn mình cho quỷ dữ để làm sống dậy nỗi đau của mình.
Marc châm một điếu thuốc và quay đầu nhìn về phía mấy chiếc thuyền con đang dập dềnh nơi cửa biển.
— Thế nhưng, xung quanh tôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, ông vừa tuyên bố vừa phả ra một đám mây khói thuốc. Các đồng nghiệp của tôi đi nghỉ mát, sinh con, ly hôn rồi lại tái hôn. Còn tôi, tôi chỉ giả vờ là mình đang sống. Tôi di chuyển như một xác sống, trong màn đêm, lúc nào cũng ở trên miệng vực. Tôi không còn nhựa sống, cũng không còn chút niềm vui sống nào. Như thể có chì gắn dưới đế giày tôi và nén chặt mí mắt tôi. Thế rồi một hôm… Một hôm, tôi gặp cô…
Anh mắt viên cảnh sát lại cháy lên ngọn lửa điên cuồng.
— Đó là một buổi sáng, khoảng cuối xuân. Cô rời khỏi nhà Raphaël để đến bệnh viện. Chúng ta đã gặp nhau trong khoảnh sân đầy nắng của tòa nhà. Cô đã rụt rè chào tôi rồi cụp mắt xuống. Mặc dù cô rất dè dặt, nhưng cũng khó mà không để ý đến cô. Nhưng đằng sau dáng người mảnh mai, làn da của người lai và mái tóc mượt mà của cô, có điều gì đó khiến tôi tò mò. Và sau đó, mỗi lần gặp lại cô, tôi lại có cảm giác khó chịu ấy. Cô gọi cho tôi nhớ đến một người nào đó; một ký ức xa xăm mà tôi khó lòng xác định được; vừa đã tan biến lại vừa rất hiện hữu. Phải mất nhiều tuần tôi mới xác định được cảm giác mơ hồ đó: cô giống Claire Carlyle, cô bé người Mỹ cũng bị Kieffer bắt cóc, nhưng người ta không bao giờ tìm thấy xác. Tôi đã xua đuổi ý nghĩ đó trong một thời gian dài. Trước hết là vì nó vô lý, và sau đó là vì tôi nghĩ nó chỉ phản chiếu những nỗi ám ảnh trong tôi. Nhưng ý nghĩ đó không rời khỏi tôi. Nó đã ăn sâu trong não tôi. Nó ám ảnh tôi. Và tôi chỉ biết một cách để giải thoát khỏi nó: lấy dấu vân tay của cô và nhờ một đồng nghiệp nhập vào kho dữ liệu vân tay để so sánh. Thế là, mười lăm ngày trước, tôi đã quyết định. Kết quả đã khẳng định điều tưởng chừng như không thể: cô không chỉ giống với Claire Carlyle. Cô chính là Claire Carlyle.
Marc ném mẩu thuốc xuống lớp gỗ lát đường và lấy gót chân nghiến mạnh như thể người ta dí nát một con rệp.
— Từ đó trở đi, tôi chỉ còn một nỗi ám ảnh duy nhất: quan sát cô, tìm hiểu và trả thù. Cuộc đời đã không để cô ngẫu nhiên gặp tôi. Phải có ai đó trả giá cho toàn bộ những điều tồi tệ mà cô đã gây ra. Đó là sứ mệnh của tôi. Điều mà tôi còn nợ con gái tôi, vợ tôi cũng như gia đình các nạn nhân khác của Heinz Kieffer: Camille Masson và Chloé Deschanel. Chúng cũng bị chết vì lỗi của cô, ông gầm lên.
— Không! Claire tự bào chữa.
— Tại sao cô không báo tin khi trốn thoát được?
— Raphaël đã nói với tôi rằng ông cùng điều tra với anh ấy. Ông biết rất rõ tại sao tôi không báo cho bất kỳ ai: tôi vừa biết tin mẹ mình đã chết! Tôi không muốn trở thành một hiện tượng giải trí. Tôi cần được yên ổn để làm lại cuộc đời.
Ánh mắt điên cuồng, Caradec đối diện với cô.
— Chính vì đã tiến hành điều tra sâu mà tôi lại càng tin chắc là cô đáng chết. Tôi thực sự muốn giết cô, Claire ạ. Như đã giết chết gã cảnh binh ở Saveme, gã Franck Muselier thối tha đó.
Đột nhiên, các sự kiện xâu chuỗi với nhau một cách rõ ràng trước mặt Claire.
— Cũng như ông đã tìm cách giết hại Clotilde Blondel sao?
— Việc xảy ra với Blondel chỉ là một tai nạn! Marc cao giọng tự bào chữa. Tôi đến hỏi chuyện bà ta, nhưng bà ta lại tưởng tôi muốn tấn công mình và đã lao qua cửa kính để chạy trốn. Đừng có tìm cách đảo ngược vai trò của mọi người. Thủ phạm thật sự duy nhất chính là cô. Nếu cô thông báo việc mình trốn thoát, Louise sẽ vẫn còn sống. Cả Camille và Chloé nữa!
Điên cuồng đến tột độ, Marc túm lấy tay Claire và hét tất cả nỗi đau đớn vào mặt cô:
— Chỉ một cú điện thoại thôi! Một lời nhắn nặc danh trên hộp thư thoại! Cô chỉ mất một phút là cùng, và sẽ cứu được ba mạng người! Làm sao cô dám khẳng định là không phải như thế chứ?
Hoảng sợ, Théo bắt đầu rên rỉ, nhưng lần này, chẳng có ai an ủi bé. Claire vùng vẫy để thoát khỏi tay Marc và cũng gào lên trả lời ông:
— Tôi không bao giờ đặt vấn đề theo cách đó. Tôi chưa một giây nào nghĩ rằng còn có thể có những người khác cũng bị giam như mình!
— Tôi không tin cô! ông gầm lên.
Lúc này, chứng kiến cảnh hai người giằng co nhau, Théo đã òa khóc nức nở.
— Ông đâu có ở trong cái căn nhà chết tiệt đó cùng với tôi! Claire hét lên. Tôi đã trải qua 879 ngày bị giam cầm trong căn phòng mười hai mét vuông đó. Đa phần là bị trói. Thỉnh thoảng còn bị quấn cả một cái xích sắt quanh cổ! Ông có muốn tôi nói sự thật với ông không? Đúng thế, khủng khiếp lắm! Đúng thế, đó là một địa ngục. Đúng thế, Kieffer là một con quái vật! Đúng thế, hắn đã tra tấn chúng tôi! Đúng thế, hắn đã hãm hiếp chúng tôi!
Bị bất ngờ, Marc cúi đầu và nhắm mắt lại, giống như một võ sĩ bị dồn vào góc võ đài.
— Kieffer chưa bao giờ nói với tôi về những cô gái khác, ông hiểu không, CHƯA BAO GIỜ! Claire khẳng định. Tôi bị nhốt suốt. Trong suốt hai năm, chắc là tôi chỉ nhìn thấy mặt trời năm lần, và không lần nào tôi nghĩ có thể không chỉ có mình tôi trong cái nhà tù đó. Mặc dù vậy, tôi cũng mang theo cảm giác tội lỗi đó suốt mười năm nay, và tôi nghĩ sẽ phải mang nó suốt đời.
Cô gái hạ giọng xuống một chút, lấy lại bình tĩnh và cúi xuống bế Théo lên. Trong khi cậu bé nép vào người cô, miệng ngậm ngón cái, cô trầm giọng nói tiếp:
— Tôi hiểu cơn giận dữ của ông trước sự bất công này. Hãy giết tôi nếu ông nghĩ làm thế có thể xoa dịu phần nào nỗi đau đớn trong ông. Nhưng ông đã nhầm phe rồi, Marc ạ. Chỉ có một thủ phạm trong vụ này, đó là Heinz Kieffer.
Bị dồn đến chân tường, Caradec im lặng, đứng chôn chân tại chỗ, mắt trợn tròn nhìn chăm chăm ra phía trước. Ông cứ đứng như thế phải đến hai phút, bất động trong làn gió giá buốt. Rồi viên cảnh sát trong ông chậm chạp thắng thế. Dù ông không biết tại sao, một chi tiết dường như không quan trọng vẫn đè nặng trong thẳm sâu tâm trí ông. Một câu hỏi chưa có lời giải đáp. Một câu hỏi đơn giản đã trở đi trở lại hai lần trong quá trình điều tra. Và với một cảnh sát, hai lần có nghĩa là thừa một lần.
— Trước khi bị bắt cóc, cô luôn nói muốn trở thành luật sư, ông nhận xét. Ý định đó đã ăn sâu trong cô.
— Chính xác là thế.
— Nhưng sau khi trốn thoát, cô đã thay đổi hoàn toàn dự định nghề nghiệp. Cô đã muốn trở thành bác sĩ bất chấp mọi chuyện. Tại sao lại có…
— Chính là vì con gái ông đấy, Claire cắt lời Marc. Là vì Louise. Cô ấy vẫn luôn muốn trở thành bác sĩ, không phải sao?
Marc cảm thấy đất dưới chân mình như sụt xuống.
— Làm sao cô biết được điều đó? Cô đã nói là không hề biết con bé cơ mà!
— Từ hồi đó, tôi đã tìm hiểu để biết rõ về cô ấy.
— Cô đang nói linh tinh gì vậy?
Claire đặt Théo xuống và lấy từ trong ba lô ra cuốn sổ lớn bìa xanh.
— Tôi đã thấy nó trong túi của Kieffer, cô giải thích. Đây là nhật ký của Louise. Tôi không biết chính xác tại sao nó lại ở đó, cùng với số tiền chuộc Maxime Boisseau. Hẳn là Kieffer đã lấy nó từ tay con gái ông. Hắn thường làm thế: hắn để chúng tôi viết, nhưng rồi lại tịch thu những gì chúng tôi đã viết ra.
Cô đưa cuốn sổ cho Caradec, nhưng viên cảnh sát vẫn đứng bất động, tê liệt, không thể cử động.
— Ông hãy cầm lấy nó. Bây giờ nó là của ông. Trong thời gian bị giam cầm, Louise đã viết cho ông rất nhiều. Hồi đầu, hầu như mỗi ngày cô ấy đều viết một bức thư.
Caradec run rẩy đỡ lấy cuốn sổ, trong khi Claire bế Théo lên. Đằng xa, ở đầu con đường đi dạo, cô nhìn thấy Raphaël đang chạy về phía họ.
— Nào, chúng mình ra gặp bố thôi, cô nói với cậu bé.
Marc ngồi xuống một chiếc ghế dài đối diện với biển.
Ông mở cuốn sổ và đọc lướt vài trang. Ông nhận ra ngay lập tức nét chữ sin sít và sắc nhọn của Louise cùng những hình vẽ mà cô có thói quen nguệch ngoạc trên giấy: chim chóc, những ngôi sao, những bông hồng đan vào nhau với những họa tiết trang trí kiểu gothic. Ở lề trang, bên cạnh các hình vẽ là rất nhiều những câu thơ viết vội. Trích đoạn là những bài thơ hoặc bài văn mà mẹ đã dạy cho cô. Marc nhận ra Hugo (“Mỗi người trong đêm tối của chính mình sẽ đi về phía ánh sáng cứa bản thân”), Éluard (“Tôi đã ở gần em đến nỗi tôi thấy lạnh khi ở bên người khác”), Saint-Ex (“Tôi sẽ có vẻ như đau đớn. Tôi sẽ có vẻ như là chết đi, cố vẻ sơ sơ thôi”) và Diderot (“Ở bất cứ đâu mà nàng không nhìn thấy con chữ nào, nàng hãy vẫn cứ đọc rằng, tôi yêu nàng lắm lắm!”)
Nỗi xúc động khiến cổ họng ông thắt nghẹn. Nỗi đau đã quay lại, đau nhói, bóp nghẹt, tàn phá. Nhưng càng với nó là cả một chuỗi những ký ức trỗi dậy để tuôn trào như thể một mạch nước phim nóng bỏng chảy vào từng ngóc ngách trong trí óc trì trệ của ông.
Một lần nữa, Marc lại nghe thấy tiếng Louise.
Ông nhận ra tiếng cười của cô, năng lượng của cô, những âm điệu trong giọng nói của cô. Cô từng tồn tại trọn vẹn trong những trang giấy này.
Cô từng sống trong những trang giấy này.