Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Ham muốn thiêu đốt ta và quyền lực phá hủy ta.

Honoré DE BALZAC

Harlem

Thứ Bảy ngày 25 tháng Sáu năm 2005

Joyce Carlyle đóng cửa căn nhà nơi hai chị em gái của bà vẫn ở, tại số 266 phố Bilberry, một con phố nhỏ chẳng có gì đặc sắc, nằm kẹt giữa phố 131 và phố 132. Chính Tad, vào phút cuối, đã yêu cầu bà thay đổi địa điểm hẹn gặp. Ông ta đề phòng và không muốn mạo hiểm bị nhìn thấy trước cửa nhà bà.

Joyce lấy từ trong chiếc túi bằng giấy kraft ra chai rượu vodka mà bà vừa mua mấy phút trước ở cửa hàng của Isaac Landis. Mặc dù trên đường đến đây bà đã uống vài ngụm, nhưng bà vẫn tiếp tục uống thêm hai ngụm lớn nữa, thứ rượu mạnh thiêu đốt từ cổ họng đến dạ dày nhưng chẳng giúp bà thêm vững tin chút nào.

Trong buổi chiều thứ Bảy này, một làn gió nhẹ thổi mơn man tán lá của những cây dẻ, lọc ánh nắng thành lớp ánh sáng nhè nhẹ nhuộm lên đá lát đường những hình phản chiếu dịu mắt. Mùa xuân đang hiện diện khắp nơi, nhưng Joyce không nhìn thấy thứ gì bên ngoài, cả những chồi non trên cây lẫn bụi hoa rực rỡ trước nhà. Bà chỉ còn là một khối u ám buồn rầu, giận dữ và sợ hãi.

Thêm một ngụm rượu xé ruột nữa trước khi kéo tấm mành xuống và lấy điện thoại ra rồi run rẩy bấm số của Florence Gallo.

— Florence à? Joyce đây. Anh ta đã đổi giờ hẹn!

Người đối thoại với Joyce bị bất ngờ, nhưng bà không để cho cô kịp nói gì:

— Anh ta đến rồi! Tôi không thể nói chuyện với cô được!

Florence cố tìm cách trấn an bà:

— Hãy làm đúng như kế hoạch mà chúng ta đã cùng lập ra, Joyce ạ. Hãy dùng băng dính gắn chặt điện thoại dưới bàn ăn, được không?

— Tôi… Tôi sẽ thử.

— Không, Joyce, đừng thử, hãy làm thế!

Trong ngăn kéo bếp, bà tìm thấy một cuộn báng dính lớn, bà cắt ra nhiều dải và dùng nó để gắn chặt chiếc điện thoại nghe trộm vào mặt dưới chiếc bàn tròn kê gần ghế xô pha.

Cùng lúc đó, một chiếc ô tô rẽ vào góc phố: một chiếc Cadillac Escalade đen có kính tối màu dừng lại dưới mấy gốc cây. Một bên cửa sau mở ra, và Tad Copeland bước xuống xe. Rồi, để khỏi gây chú ý, chiếc SUV quay lại và đỗ cách đó một quãng, ở góc Đại lộ Lenox.

Khuôn mặt không để lộ cảm xúc gì, áo thun có cổ tối màu, áo vest bằng vải tweed, viên thống đốc rảo bước trên vỉa hè rồi vội vàng trèo lên mấy bậc thềm dẫn đến cửa ngôi nhà số 266. Ông ta không cần bấm chuông, vẻ mặt căng thẳng, hai mắt long lanh, ánh mắt như điên dại, Joyce rình ông ta qua cửa sổ và tự tay mở cửa ra vào.

Ngay từ những giây đầu tiên, Copeland đã hiểu ra rằng ván bài sẽ khó chơi. Người phụ nữ ông ta từng yêu, rạng rỡ và sống động đến thế, đã biến thành một quả bom tự chế, thấm đẫm rượu và heroin, đã kích hoạt đồng hồ hẹn giờ.

— Chào Joyce, ông ta lên tiếng rồi đóng cửa lại sau lưng.

— Tôi sẽ tiết lộ với báo chí rằng Claire là con gái anh, bà tấn công luôn, không rào đón.

Copeland lắc đầu.

— Claire không phải con gái anh. Huyết thống không phải là yếu tố tạo nên gia đình, cả em và anh đều biết rõ điều đó.

Ông ta bước về phía bà và cất giọng thuyết phục nhất để khuyên giải:

— Anh đã làm hết khả năng rồi, Joyce! Anh đã thuê một cảnh sát địa phương, để thường xuyên có thông tin về tất cả những tiến triển tại địa bàn. Cảnh sát Pháp rất có năng lực. Các điều tra viên cũng làm hết khả năng.

— Như thế vẫn chưa đủ.

Tad thở dài.

— Anh biết em đã lại dùng chất kích thích. Anh thực sự không nghĩ bây giờ là thời điểm tốt nhất.

— Anh cho người theo dõi tôi sao?

— Đúng, vì muốn tốt cho em thôi! Em không thể cứ thế này mãi! Anh sẽ tìm cho em một cơ sở điều trị để…

— Tôi không muốn cơ sở điều trị! Tôi muốn tìm lại Claire!

Trong một khoảnh khắc, thật mâu thuẫn, khi nhìn thấy bà hét lên như một ả điên, khuôn mặt nhàu nát và hai mép sùi bọt, ông ta bỗng nhớ đến những cái ghì siết của hai người, mười lăm năm trước, đầy nhục cảm, hòa hợp, nóng bỏng, ngọt ngào. Hồi đó, ông say đắm bà như điên dại. Nỗi đam mê của thân xác và trí tuệ mãnh liệt, tuy nhiên lại chẳng có gì giống với tình yêu.

— Claire là con gái anh và anh phải chịu trách nhiệm về nó! bà tiếp tục khẳng định.

— Không thể có chuyện chúng ta có một đứa con chung. Em biết rất rõ hoàn cảnh của anh mà. Tha lỗi cho anh vì phải thẳng thừng nhắc em điều này, nhưng em vẫn luôn đảm bảo với anh là sẽ tự có biện pháp để phòng ngừa. Và khi em có thai, em đã bảo là không trông chờ gì ở anh và em sẽ tự nuôi dạy đứa trẻ này một mình.

— Và tôi đã làm đúng như thế suốt mười lăm năm nay! Joyce đáp lại. Nhưng bây giờ thì khác.

— Khác chuyện gì?

— Claire đã bị bắt cóc một tháng nay và tất cả mọi người đều không quan tâm, chết tiệt thật! Khi biết rằng nó là con anh, cảnh sát sẽ làm mọi cách để tìm lại con bé.

— Thật vô lý.

— Chuyện này sẽ biến thành chuyện của Nhà nước. Tất cả mọi người sẽ nói về nó.

Giọng Copeland tỏ ra cứng rắn hơn, vừa phẫn nộ vừa giận dữ.

— Làm thế cũng chẳng thay đổi được gì đâu, Joyce ạ. Nếu việc tiết lộ có thể mang lại thêm một cơ hội cứu sống Claire, anh sẽ làm, nhưng chuyện không phải như thế.

— Anh là một thống đốc bang của Mỹ.

— Đúng thế, anh là thống đốc mới năm tháng nay. Em không thể ngấm ngầm phá hoại cuộc đời anh như thế được!

Bà òa lên nức nở:

— Điều tôi không thể làm, đó là bỏ mặc Claire mà không hành động gì!

Copeland thở dài. Tận đáy lòng, ông ta hiểu bà. Đặt mình vào địa vị Joyce, trong một lát, ông ta nghĩ đến Natasha, con gái mình. Con gái thực sự của ông ta, đứa con gái mà ông ta đã nuôi nấng. Đứa con gái mà ông ta đã pha từng bình sữa vào lúc 3 giờ sáng. Đứa con gái mà vì nó ông ta đã cắn móng tay đến bật máu mỗi khi nó ốm. Ông ta sẵn lòng thừa nhận rằng, nếu đứa con gái đó bị bắt cóc, thì chính ông ta cũng sẽ làm tất cả để tìm lại con. Kể cả những hành động vô ích và vô lý. Chính lúc đó ông ta hiểu ra rằng địa ngục vừa mở ra dưới chân mình và ông ta sắp mất hết: gia đình, chức vụ, danh dự. Ông ta sắp mất hết trong khi lại chẳng có nghĩa vụ gì với vụ bắt cóc đứa bé kia. Ông ta vẫn luôn chịu trách nhiệm về hành động của mình, nhưng trong vụ này vấn đề nằm ở đâu? Trong mối quan hệ giữa hai người trưởng thành đồng thuận. Trong mối quan hệ với một phụ nữ hồi đó đã ủng hộ và đảm bảo rằng mình tự do về tình dục. Trong một xã hội đạo đức giả lên án hành động ngoại tình, nhưng lại châm chước cho những cuộc thảm sát bằng vũ khí nóng. Ông ta không muốn phải xin lỗi về cách hành xử của mình, ông ta không muốn phải làm ra vẻ ăn năn.

— Tôi đã quyết định rồi, Tad ạ, Joyce quả quyết. Bây giờ anh có thể đi được rồi.

Bà quay ngoắt người, đi ra hành lang, nhưng Tad không chịu chấp nhận mà không hành động gì. Ông ta chạy theo, bám sát bà vào tận phòng tắm.

— Joyce, nghe anh nói này! ông ta vừa hét lên vừa túm lấy vai bà. Anh rất hiểu nỗi đau khổ mà em đang phải chịu đựng, nhưng không phải vì thế mà em phải hủy hoại anh.

Vừa tìm cách thoát khỏi tay ông ta, bà vừa giáng cho ông ta một cú đấm vào mặt. Ngạc nhiên, ông ta bắt đầu lắc bà thật mạnh.

— Bình tĩnh lại đi, chết tiệt thật! Bình tĩnh lại đi!

— Quá muộn rồi, bà nghẹn ngào.

— Tại sao?

— Tôi đã liên hệ với một phóng viên.

— Cô đã làm gì?

Bà nấc lên:

— Tôi đã gặp một phóng viên báo Herald, Florence Gallo. Cô ấy sẽ tiết lộ toàn bộ sự thật.

— Sự thật, đó là cô là đồ gái điếm bẩn thỉu!

Bị kìm nén một thời gian dài, cơn giận dữ của Copeland bùng nổ trong lúc Joyce vẫn tìm cách thoát ra. Ông ta tát bà.

— Cứu tôi với, Florence! Cứu tôi với!

Điên cuồng vì giận dữ, Copeland lắc bà mạnh hơn rồi dữ tợn xô bà ngã ra sau.

Joyce há miệng để gào lên, nhưng không kịp. Bà ngã ngửa người, tuyệt vọng đưa tay ra hòng bấu víu vào thứ gì đó. Gáy bà đập vào cạnh lavabo. Một tiếng rắc khô khốc, giống như tiếng gãy của một cành cây khô, vang lên trong phòng. Sững sờ, rợn người trước hành động của chính mình, Copeland đứng như trời trồng tại chỗ. Thời gian trôi đi chậm chạp như thể ngưng đọng lại. Rất lâu. Rồi quay lại nhịp điệu của nó với những cú giật nảy thô bạo.

Thân hình Joyce sõng soài trên sàn. Viên chính khách lao đến bên đầu bà, nhưng ông ta nhanh chóng hiểu rằng đã quá muộn. Trong tâm trạng choáng váng, ông ta cứ quỳ như thế chừng một phút, kiệt quệ, câm lặng, sững sờ, cả cánh tay lẫn bàn tay đều run lên bần bật. Rồi những con đê vỡ tung:

— Mình đã giết cô ấy! ông ta gào lên và òa khóc nức nở.

Ông ta mất kiểm soát chỉ trong vỏn vẹn có ba giây!

Ba giây vừa nhấn chìm cuộc đời ông ta trong nỗi kinh hoàng.

Hai tay ôm đầu, ông ta để mặc cho con sóng hoảng hốt hào lên và nhấn chìm mình. Rồi nỗi kinh hoàng trở lui như thể thủy triều rút, ông ta dần tỉnh táo trở lại. Ông ta bật điện thoại di động để báo cảnh sát. Vừa đưa ngón tay trên màn hình chuẩn bị bấm số, ông ta bỗng dừng phắt lại. Một câu hỏi xoáy vào tâm trí ông ta: tại sao Joyce lại hét gọi nữ phóng viên kia để kêu cứu? Ông ta ra khỏi phòng tắm và quay vào phòng khách. Rồi mở tất cả các ngăn kéo và cánh cửa tủ; kiểm tra toàn bộ rèm, đồ mỹ nghệ và đồ gỗ trong phòng. Chưa đầy hai phút sau, ông ta đã tìm thấy chiếc điện thoại di động được gắn bằng băng dính dưới gầm chiếc bàn tròn và vội vàng tắt nó đi.

Phát hiện đó có tác dụng kỳ lạ đối với ông ta. Nó khiến ông ta thay đổi, làm biến dạng những cảm xúc. Lúc này, ông ta không hề còn ý định ra đầu thú, cúi đầu hoặc làm bất cứ hành động ăn năn nào. Ông ta dễ dàng tự thuyết phục bản thân rằng mình chẳng có tội gì. Nghĩ cho cùng, chính ông ta mới là nạn nhân thực sự. Ông ta sẽ chiến đấu và bán cái mạng của mình với giá đắt. Dù sao đi chăng nữa, cuộc đời vẫn luôn mỉm cười với ông ta. Có thể hôm nay ngôi sao hộ mệnh cũng sẽ không bỏ rơi ông ta.

Ông ta cầm điện thoại lên và bấm số của ngôi sao hộ mệnh tốt đẹp đó, người đang ngồi trong chiếc xe hơi đỗ đằng trước ngôi nhà.

— Zorah, đến đây nhanh lên! Và dẫn cả Blunt theo. Kín đáo thôi.

— Có chuyện gì thế, Tad? giọng nói đầu dây bên kia hỏi.

— Có vấn đề với Joyce rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.