— Nếu anh không còn gì khác để nói với tôi, thì cuộc trò chuyện của chúng ta kết thúc, anh Barthélémy ạ.
Trong lúc Zorah đã đứng dậy, Blunt quay lại phía chúng tôi, khuôn mặt không để lộ cảm xúc gì. Trên tay gã cầm chiếc điện thoại của tôi.
Điện thoại của anh ta vừa đổ chuông, gã giải thích với cháu gái. Vì không có ai nghe, nên một gã nào đó tên là Caradec đã để lại lời nhắn.
— Chú đã nghe rồi sao?
Gã vệ sĩ gật đầu.
— Đúng vậy, và chú nghĩ cháu cũng nên làm như thế. Trong khi cô ta nghe lời nhắn, tôi dán mắt vào biểu hiện của Zorah, rình rập từng cái chớp mắt, lần theo từng run rẩy trên khuôn mặt vô cảm của cô ta. Khi cô ta gác máy, tôi vẫn không thể biết cô ta đã nghe được gì. Chỉ đến khi cô ta quyết định quay trở lại và ngồi xuống, tôi mới tự nhủ có lẽ tương quan lực lượng đã không còn bất lợi cho tôi như trước.
— Claire còn sống không? tôi hỏi.
— Còn, Zorkin trả lời không chút vòng vo.
Tôi thậm chí còn không tìm cách che giấu cảm giác vô cùng nhẹ nhõm.
— Cô ấy đang ở đâu?
— Bị giam đâu đó ở Paris, dưới sự canh gác của Richard Angeli.
— Tôi muốn nói chuyện với cô ấy ngay lập tức!
Zorah lắc đầu.
Chúng ta sẽ làm như trong phim. Claire sẽ được tự do ngay khi tôi có được một bản sao của đoạn ghi âm kia và các anh đã xóa bỏ bản gốc.
— Tôi hứa với cô.
— Tôi không quan tâm đến lời hứa của anh.
Tất cả chuyện này tôi thấy có vẻ quá đơn giản.
— Điều gì khiến cô tin chắc rằng tôi sẽ không công bố chuyện này? tôi hỏi.
— Điều gì khiến anh tin rằng nếu Copeland và tôi đến được Nhà Trắng, một sĩ quan thuộc lực lượng đặc nhiệm sẽ không đến tặng anh một viên đạn vào đầu, vào một buổi sáng đẹp trời nào đó? cô ta trả lời.
Cô ta im lặng một lát để câu phản pháo phát huy hết tác dụng rồi nói thêm:
— Không có tình huống nào ổn định hơn là sự cân bằng trong sợ hãi. Mỗi người trong chúng ta đều sở hữu một vũ khí hạt nhân và người nào muốn hủy diệt đối thủ của mình trước sẽ phải đối mặt với nguy cơ tự hủy diệt bản thân.
Tôi phân vân nhìn cô ta. Tôi thấy cô ta đầu hàng hơi quá nhanh và không nhìn thấy tia sáng thỏa mãn ánh lên trong mắt cô ta. Tôi tin là cô ta đã nhận thấy nỗi bối rối trong tôi.
— Anh không thua, và tôi là người chiến thắng, Raphaël ạ. Anh biết tại sao không? Bởi vì chúng ta không tham gia cùng một cuộc chiến và không có cùng kẻ thù.
Tôi nhớ lại điều Alan đã nói: Zorah luôn đi trước rất nhiều nước.
— Kẻ thù của cô là ai?
— Anh biết các chính khách hành xử thế nào khi họ nắm được quyền lực không, Raphaël? Họ thường có xu hướng tách khỏi tất cả những người đã giúp họ chiến thắng. Sẽ yên tâm hơn nhiều nếu nghĩ rằng họ tự mình đạt được những điều đó.
— Đoạn ghi âm đó chính là bảo hiểm nhân thọ cho cô, đúng không?
Đó là sự bảo đảm chắc chắn rằng Copeland sẽ không bao giờ loại bỏ tôi được, bởi vì từ giờ trở đi tôi đã có thứ gì đó để kéo ông ta đổ cùng tôi.
— Sự cân bằng trong sợ hãi, tôi thì thầm.
— Đó là bí mật của những cặp đôi bền vững.
— Đối với cô, việc chinh phục quyền lực biện minh cho tất cả, chẳng phải sao?
— Chừng nào việc thi hành quyền lực đó còn có lợi cho số đông.
Tôi đứng dậy để rời khỏi bàn cờ.
— Tôi chưa bao giờ ủng hộ những người như cô.
— Những người hành động vì lợi ích của đất nước mình? cô ta chế nhạo tôi.
— Những người tưởng mình đang ở trên một dân tộc bị coi là trẻ con không thể tự lựa chọn số phận của mình. Trong một Nhà nước pháp quyền, kể cả chính trị cũng phải tuân theo luật lệ.
Cô ta nhìn tôi với vẻ hạ cố.
— Nhà nước pháp quyền là một ảo tưởng. Kể từ thời mông muội, quyền lực duy nhất tồn tại chính là quyền lực của kẻ mạnh hơn.