Đạo Của Người Chạy Bộ

Lượt đọc: 201 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Trở lại Leadville

❊ ❊ ❊

Trở lại Leadville và cuộc chinh phục siêu cự ly Grand Slam của chúng tôi, tôi đã không gặp Robert kể từ khi cuộc đua bắt đầu, lúc đó tôi thề rằng đã thấy cậu ta chạy lên một ngọn đồi khi tôi đang đi bộ và sau đó biến mất vào khoảng không phía trước tôi. Tôi không còn thấy bóng dáng cậu ta cho tới khi đến May Queen, trạm cứu hộ đầu tiên trong cuộc đua, và cũng không hề nhìn thấy cậu ta qua đèo Sugarloaf. Nhóm của tôi ở trạm cứu hộ Fish Hatchery đã không liên lạc với nhóm của cậu ấy, nên cũng chẳng có tin tức gì cả. Tôi kết luận rằng Robert đã có một cuộc đua mạnh mẽ, rằng sự lo lắng của cậu ấy về chuyện mình sẽ không thể chạy tốt trong không khí loãng ở Leadville hóa ra lại là điều vô căn cứ.

Ở Twin Lakes, khi đã vượt được 40 dặm, đội của tôi vẫn không có chút thông tin nào về Robert. Tôi cho rằng mình sẽ bắt kịp cậu ấy khi leo lên đèo Hope, nhưng cả lúc leo lên và leo xuống con đèo tôi đều không hề thấy dấu hiệu của cậu ta. Khi tôi đến cuối đoạn đường và rẽ vào đường Clear Creek, hướng tới vòng xoay tại Winfield và mốc 50 dặm của cuộc đua, đội của tôi đang chờ tin tức. Tôi đã phạm sai lầm ngay từ đầu. Bằng cách nào đó tôi đã vượt qua Robert ngay trước mặt Robert trong 5 dặm đầu tiên của cuộc đua. So sánh với các ghi chú sau đó, Robert nói rằng cậu ấy đã nhìn thấy tôi đi qua và bảo tôi có một cuộc đua thuận lợi, nhưng tôi đã hoàn toàn bị lạc trong thế giới của riêng mình.

Sự thật là tôi phát hiện ra Robert đã tụt lại phía sau, cậu ấy đến May Queen chỉ vài phút sau khi tôi rời đi. Sau đó cậu ấy cứ chậm dần, và thực tế cậu ấy nhận ra trải nghiệm không vui ở trên núi cao lại trở lại một lần nữa. Ở Twin Lakes, cậu ấy đã muốn ngừng chạy. Đó là một quyết định bỏ cuộc dễ dàng ngay tại đó để không còn phải leo lên đèo Hope. Xét cho cùng, cậu ấy không còn tham gia được Grand Slam nữa và hầu như chỉ ở đó để hỗ trợ và thắp lửa cho hy vọng của tôi. Khả năng về đích có vẻ vô vọng. Cậu ấy đi tới kết luận rằng độ cao tạo ra quá nhiều rào cản với cậu ấy, ngay cả trong hoàn cảnh tốt nhất. Nhưng trong một phản ứng điển hình, cậu ấy quyết định tiếp tục.

Robert đứng ở phía sau, giúp hai chúng tôi vượt qua một cuộc đua tự hỗ trợ ở miền Nam California.

 

Trong khi đó, tôi đã rời khỏi vòng xoay tại mốc giữa cuộc đua ở Winfield với khoảng cách an toàn rất lớn về thời gian bao phủ lên 50 dặm còn lại và đã dự đoán sẽ hạ đo ván toàn bộ giải Grand Slam. Chỉ có một vấn đề nhỏ, gây ra chút ít phiền nhiễu, và có vẻ cũng không đáng kể: Mắt cá chân tôi không phải lúc nào cũng dễ chịu. Cơn đau không đáng kể ấy đã xuất hiện ở mắt cá chân của tôi trong 10 dặm đầu tiên của cuộc đua đang tăng dần cường độ. Tôi đã sớm dùng thuốc giảm đau, giữ cho vấn đề trong tầm kiểm soát. Nhưng khi đi dọc theo con đường dẫn tôi trở lại đường mòn hướng tới đèo Hope, tôi bắt đầu cảm thấy ngày càng khó chịu, có vẻ như thuốc giảm đau đã mất đi tác dụng ma thuật của nó. Thực tế, liều thuốc đã có tác dụng nhất định. Tôi quyết định nghỉ một lát và cuốc bộ 2 dặm trở lại đầu đường mòn. Tôi sẽ bỏ ra một chút thời gian trong khoảng thời gian an toàn của mình. Việc thả lỏng cho tôi cảm giác thật tuyệt và đi bộ giúp mắt cá chân của tôi ổn hơn.

Việc leo trở lại đèo Hope chậm rãi và tẻ nhạt, nhưng một lần nữa tôi hình dung rằng tôi đã vượt qua đỉnh đèo, lao xuống phía bên kia của con đèo và bay thẳng xuống hồ Twin Lakes ở dặm thứ 60, thẳng về nhà với phần lớn thời gian còn nguyên vẹn. Tôi gặp Robert ở gần đỉnh đèo, đang tới theo hướng ngược lại. Đã quá thời gian để tới trạm cứu hộ tiếp theo, vì thế cậu ấy đã ở ngoài cuộc đua, nhưng vẫn rất vui khi ít nhất đã chinh phục được đèo Hope và coi đó là một thành công.

Vài phút sau khi gặp Robert, tôi đã vượt qua đèo Hope và ngay lập tức có một bất ngờ không vui xảy ra. Chạy xuống dốc là một dạng tra tấn. Một chút kéo giãn ở mắt cá chân của tôi lúc xuống dốc ở khúc quanh của con đường là nguyên nhân sinh ra cơn đau không thể chịu nổi. Kế hoạch của tôi là phi xuống bên kia sườn Hope và đi lên trong màn sương mù. Tôi đi bộ trở lại - và rất thận trọng trong từng bước chân. Tôi xuống tới trạm cứu trợ, tìm cho mình một ít súp và cà phê, ngắm những con lạc đà không bướu gặm cỏ. Chúng dường như thờ ơ với vấn đề của tôi. Tôi liếc nhìn vào một chiếc lều gần đó và thấy hai tình nguyện viên đang tụ tập bên một vận động viên có mái tóc bù xù đang ngồi trên ghế.

“Đó có phải là...?” Tôi bắt đầu hỏi một người phụ nữ bê một chén súp đang bước vào lều.

“Đúng đấy,” cô trả lời. “Đó là Chlouber. Ông ấy đã vượt quá giới hạn thời gian.”

Vậy là Chlouber đã bị loại. Đó có vẻ là điềm gở.

Tôi bị sẩy chân và chăm sóc mắt cá chân của mình trong suốt quãng đường xuống dốc từ đèo Hope tới thung lũng bên dưới. Khi cuối cùng cũng tới được con sông gần Twin Lakes, tôi lội xuống và đứng ở đó, hy vọng nước lạnh sẽ làm dịu mắt cá chân mình. Tôi ngạc nhiên khi thấy Hans-Dieter Weissharr đứng ngay trước mặt mình. Ông là bác sĩ người Đức về hưu, đã từng đi khắp nước Mỹ trên chiếc RV kềnh càng để tham gia những cuộc đua 100 dặm. Trong các cuộc đua khác, chúng tôi thường chạy cùng nhau, ông thường vượt lên trước tôi. Tôi hỏi ông mọi chuyện thế nào, ông trả lời: “Tôi ở chỗ này lúc trời tối, nghĩa là tôi đã hoàn thành.” Trời vẫn còn sáng, nó khiến tôi cảm thấy an toàn, nghĩ rằng mọi thứ vẫn còn trong tầm tay.

Tuy nhiên, tại Twin Lakes, tôi đã kiểm tra thời gian của mình, và tôi chắc chắn tôi đã phạm vào khoảng thời gian an toàn. Lần đi bộ đã làm ảnh hưởng đến tốc độ của tôi. Tôi đã đọc rằng có thể đi bộ từ vòng xoay đến Leadville và vẫn kịp về đích, nhưng đó phải là một chuyến đi hao sức, nhanh, không ngừng nghỉ. Chuyến đi bộ của tôi lại có vẻ yếu đuối, chậm chạp và có nhiều quãng nghỉ.

Trên đường tới trạm cứu trợ tiếp theo, Halfmoon, các vận động viên đã bắt kịp và vượt qua tôi. Tôi ghen tị với khả năng chạy dọc con đường thoáng đãng của họ, hầu hết trong số họ chạy rất thoải mái. Tôi không thể theo kịp dù là người chậm nhất trong số họ. Tôi cố gắng lê bước, nhưng cơn đau lại kéo đến nên tôi phải quay lại chế độ đi bộ. Chlouber từng nói rằng hãy kết bạn với nỗi đau, nhưng tôi cảm thấy như mình đã kết hôn với nó, có con với nó, làm việc cả đời để nuôi sống gia đình, và giờ đây tôi đã sẵn sàng từ bỏ. Tôi muốn ly hôn.

Lều cứu trợ tại Halfmoon đầy những vận động viên đang chật vật như tôi. Tôi đã kiệt sức. Tôi nhờ một tình nguyện viên đánh thức tôi dậy trong 10 phút và cố gắng ngủ một lúc, nhưng cơn khó chịu khiến tôi không thể chợp mắt. Chẳng có gì để làm ngoại trừ quay trở lại đường chạy và làm bạn với cơn đau. Khi tôi đi ngang qua, từng vận động viên cũng nối đuôi nhau ra ngoài, tất cả những người tôi đã thấy ở Halfmoon. Hầu hết họ đang đi bộ, nhưng tôi ngạc nhiên trước việc họ di chuyển tốt hơn tôi và nhanh chóng biến mất trước mặt tôi. Khi tôi tới đoạn đường cuối cùng dẫn đến Fish Hatchery, tôi nhìn lại thung lũng tôi vừa băng qua, tìm kiếm ánh đèn pin phía sau tôi. Cách nơi tôi đứng khoảng hai ba dặm không có lấy một ánh đèn trong tầm mắt. Lòng tôi nặng trĩu. Tôi đã mất đi nhiều thời gian mà lẽ ra giờ đây có thể tận dụng để bám sát các vận động viên vẫn đang còn trong cuộc đua. Tôi cố gắng chống lại sự tuyệt vọng, nhưng tôi cảm thấy như tôi đang ở trong vòng đấu cùng một gã có cái đe trong găng tay.

Đó là cách tôi tới được cái giường nhỏ ở trạm Fish Hatchery, nơi Kathy tìm thấy tôi. Tôi đã trải qua cơn đau hàng giờ liền, suốt thời gian đó cố giấu đi sự thật rằng tôi có thể bị chấn thương và hành động chính xác là phải dừng lại. Nhưng tôi sẽ không chỉ từ bỏ việc hoàn thành cuộc đua ở Leadville lần thứ hai và cả giải Grand Slam nữa. Tôi cô tránh để nỗi thất vọng nghiền nát bản thân, cố tiếp tục, nhưng tôi tới được Fish Hatchery và thấy mình như đã chết, và do đó rất khó có thể bắt kịp giới hạn về thời gian cuộc đua, đột nhiên sự khôn ngoan của việc dừng lại chiến thắng, tôi trao mình cho chiếc giường gấp. Nhưng Kathy đã nhóm lại những đốm than hồng nóng bỏng của ngọn lửa Grand Slam của tôi trước khi nó bị lụi tắt hoàn toàn, và giờ đây tôi đang đứng ở chân đèo Sugarloaf, nguyền rủa Robert từ tận đáy lòng.

 

KHÚC CUỐI ĐƯỜNG MÒN

Có lẽ là tôi đã bước khoảng năm bước leo lên đèo Sugarloaf và tới ngay một điểm dừng chết chóc. Tôi hầu như không thể cử động. Sự kiệt quệ, nhiều giờ đối phó với cơn đau, trèo lên, và ý nghĩ rằng gần như tôi chắc chắn không thể tới được May Queen đúng giờ, tất cả như dòng thác lũ nhấn chìm tôi. Nhưng ngay sau đó tôi đã rất ngạc nhiên khi có bốn vận động viên từ phía sau chạy đến. Vì vậy sau tất cả, tôi đã không từ bỏ. Một trong số họ là Hans-Dieter. Trước đó tôi đã nhìn thấy ông ở trạm cứu trợ, đắp một túi băng vào mắt cá chân sưng tấy của ông. Cái túi vẫn còn đó và ông đang di chuyển tốt. Ông bảo tôi gia nhập nhóm của ông ấy và đảm bảo với tôi rằng chúng tôi vẫn có thể làm được. Tôi đã cố gắng theo họ một lúc - hy vọng cuối cùng của tôi - nhưng tôi không thể làm được. Tôi nhìn họ lướt lên đồi. Tôi biết tôi cần phải di chuyển như thế để về đích, nhưng tôi không thể, và tất cả lòng quyết tâm trên thế giới này cũng không thể thay đổi được sự thật đơn giản đó.

Để bỏ cuộc, tôi phải đi hơn 10 dặm tới May Queen để qua đèo Sugarloaf, mà thể chất của tôi không thể thực hiện, hoặc quay trở lại và hồi tưởng những dặm tới Fish Hatchery. Tôi quay trở lại. Tôi buông bỏ Leadville, và buông bỏ Grand Slam. Mùa hè của tôi đã kết thúc. Tôi khập khiễng trở lại con đường. Kathy và chiếc xe của cô ấy đã đi mất. Tôi quay về phía Fish Hatchery. Chỉ trong một dặm hoặc khoảng 30 phút, tôi sẽ trở lại với cái giường gấp tuyệt vời đó. Mắt cá chân đau nhức của tôi sẽ được nâng niu. Một tình nguyện viên tốt bụng sẽ cho tôi ăn súp và nói lời an ủi.

Dặm đường đó dường như cứ kéo dài mãi. Tôi đi theo trí nhớ tới khúc cua cuối cùng trên con đường trước trạm cứu trợ, nhưng không có gì phía trước - không có đèn, không có gì cả. Đêm rất tối. Tôi phát hiện ra một chiếc xe bán tải màu trắng ở không quá xa con đường phía trước và tăng tốc đi tới đó. Tôi đi được một đoạn và bị sốc khi nhận ra tôi đang đứng ngay bên cạnh trạm cứu trợ, nhưng nó đã bị bỏ hoang. Tất cả các đèn trong gara để xe đã được trạm cứu trợ tắt.

Lều y tế, nơi đặt chiếc giường gấp của tôi đã biến mất. Tôi không thể tin điều đó. Khi tôi rời đi, nơi này như một tổ ong đang hoạt động - mọi người ở khắp nơi, xe đậu đầy sân. Chắc hẳn đã có một cơn tháo chạy điên cuồng ra khỏi đây sau khi những vận động viên cuối cùng rời khỏi, là nhóm của Hans-Dieter. Chiếc xe bán tải mà tôi đuổi theo có lẽ là chiếc xe cuối cùng rời khỏi nơi này. Điều chưa từng xảy ra với tôi hiện đã xảy ra, trạm cứu trợ đã ngừng hoạt động. Tôi thật sự choáng váng.

Tôi khập khiễng quanh đó, tìm dấu hiệu của sự sống ở một trong những chiếc xe hoặc những người cắm trại quanh đó. Tôi thử mở các cánh cửa của tòa nhà. Mọi thứ đã bị khóa chặt. Hơn nữa, đã là bốn giờ sáng, không khí trên núi ngày càng lạnh. Giờ đây tôi không còn bước đi nữa, hơi lạnh đã thấm vào xương. Điều tuyệt vời của việc bỏ cuộc có lẽ là cuối cùng bạn có thể nằm xuống thoải mái trên một chiếc giường gấp, ở ghế sau của một chiếc xe hơi có lò sưởi, hoặc thậm chí quay về căn phòng khách sạn sang trọng. Tôi đang đứng trong bóng tối, cảm thấy lạnh, mỏi mệt và đau đớn chưa từng thấy trong đời mình, không biết đi đâu hay làm gì. Tôi ngồi xuống lề đường và cố không khóc trong nỗi thất vọng.

Tôi đã ngồi ở đó trong khoảng 20 phút, chợt tôi thấy ánh đèn pha trên một con đường cách đó khoảng một dặm và đang tiến về phía tôi. Ánh sáng biến mất vào một chỗ thấp, tim tôi như thắt lại, nhưng rồi chúng lại lóe lên, vẫn tiến thẳng về phía tôi. Tôi bước ra giữa đường, chuẩn bị sẵn đèn pin. Hoặc là tôi sẽ ngăn chiếc xe này lại, hoặc là chết dưới bánh xe.

“Vâng, tôi có thể đưa anh về Leadville,” Tim Roy, đến từ New Hampshire nói. Anh ta cũng là một vận động viên tham giải Grand Slam. Anh ấy đã sảy chân vào một cái hố gần hồ Twin Lakes, làm trật gân gót của mình, vì vậy anh ta cũng đành bỏ cuộc. Anh đi đến Fish Hatchery để lấy túi xách của mình. Anh thả tôi xuống vạch đích, nơi tôi phải lặp lại câu chuyện của mình ba hay bốn lần trước khi ai đó có thể chính thức cắt dây đeo cổ tay của tôi. Tôi gửi một tin nhắn tới đội của tôi tại trạm May Queen, sau đó tôi thảnh thơi đi bộ về khách sạn.

Robert mở cửa cho tôi bước vào phòng của chúng tôi. “Giờ thì chúng ta cùng xong chuyện rồi,” tôi nói và thả mình xuống giường.

Không ai trong chúng tôi tới Wasatch tham gia trận chung kết của giải Grand Slam. Tôi có vấn đề về mắt cá chân còn Robert thì đã no đủ độ cao của những cuộc đua 100 dặm. Một bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình và một nhà vật lý trị liệu chuyên về cơ chế sinh học chẩn đoán mắt cá chân của tôi. Họ đồng tình rằng tôi là một trường hợp viêm gân cấp tính bất thường, ảnh hưởng tới dây chằng trước cơ cẳng chân chạy qua mắt cá chân và gắn cơ ở phía dưới chân vào lòng bàn chân. Họ cũng xác định rằng dải mô cơ chạy ngang qua mắt cá chân và giữ dây chằng đi xuống chân tại chỗ đó cũng bị viêm. Bác sĩ trị liệu nói với tôi rằng nếu tôi tiếp tục chạy và phá hủy dải cơ đó, tôi có thể đã huỷ hoại toàn bộ sự nghiệp của mình. Lẽ ra tôi đã hôn ông ấy khi ông ấy nói với tôi điều đó.

 

TRỞ LẠI LEADVILLE... LẦN NỮA

Tôi đã thất bại ở giải Grand Slam. Các cuộc đua đường trường liên tục đã khiến mắt cá chân tôi quá tải. Nhưng một khi tôi đã bình phục, có vẻ như Leadville đang ở trong tầm tay tôi và tiếng còi réo gọi tôi quay lại đang vang lên chói tai. Tôi đã gần bình phục với một hai cuộc đua 50K vào mùa xuân, tiếp theo là cuộc đua American River 50 dặm, sau đó là thời điểm tốt để tham gia Miwok 100k. Tôi thấy ít ra mình đã có thể trạng thái tốt như đã từng có một năm trước tại thử thách Grand Slam, và lần này tôi sẽ nuốt tươi Leadville mà không cần kéo lê hai cuộc đua 100 dặm trong những tuần trước cuộc đua. Tôi biết rõ cuộc đua ấy cả bên trong lẫn bên ngoài, biết rằng tôi có thể chạy ở độ cao, biết mình có thể về đích nếu không có vấn đề về mắt cá chân. Năm nay sẽ không có bất ngờ, tôi nghĩ vậy.

Định hướng cuộc đua năm 2004 tại phòng thể tập thể dục Đường số 6 là khởi đầu cho tôi cảm giác như ở nhà. Có Chlouber đang đi trước đám đông, Merilee ở bên cạnh ông. Aron Ralston đã trở lại với tư cách một vận động viên chính thức. Kinh nghiệm cuộc đua trước đây của anh ấy ở Leadville có vẻ như chỉ là cuộc đua 5K, nhưng tôi không nghĩ có ai trong phòng tập thể dục nghi ngờ khả năng về đích của anh ấy. Bill Finkbeiner ở đó để chinh phục chiếc đai khóa mang số 21. Anh ấy cảm thấy rất vui ở cột mốc 20 đai khóa, vì vậy anh quyết định bắt đầu nhiệm vụ về đích lần thứ ba mươi liên tiếp tại Leadville.

Tiếng súng ngắn vang lên lúc 4 giờ sáng ngày hôm sau đã trở nên quen thuộc đối với tôi, cũng như chạy xuống Đường số 6 để ra khỏi thị trấn và lên đại lộ để đi tới hồ Turquoise. Ở mốc 10 dặm, tôi thở nhẹ nhàng, tốc độ tốt, không có đau nhức bất ngờ, và sự êm ái may mắn từ mắt cá chân. Trên đoạn đường bên ngoài trạm May Queen, có một mớ hỗn độn đá nhỏ và đá cuội, một anh chàng chạy gần đó cứ ngã dúi ngã dụi liên tục. Lòng tôi hớn hở muốn nhảy múa, miệng ngâm nga vài giai điệu hài hước: “Ôi, mình đã đến được đây rồi, hỡi dãy Rocky hùng vĩ”. Sự im lặng sau đó đã kết thúc nguyện vọng bi hài của tôi trong ngày.

Một cơn mưa nhỏ phủ xuống thung lũng bên dưới đèo Hope rồi biến thành một cơn mưa nặng hạt, ánh chớp lóe lên gần sát bên khi chúng tôi trèo lên cao hơn. Gió giật đe dọa thổi bay trạm cứu trợ ra khỏi đỉnh ngọn Hope, ở bên kia con đèo, một số đoạn đường mòn đã biến thành con đường trơn trượt. Tôi đã vượt qua được để tới vòng xoay tại Winfield sớm hơn 10 phút so với thời gian đến đây của năm trước. Một lần nữa, tôi sẽ giải quyết 50 dặm cuối cùng với quỹ thời gian thoải mái. Sự khác biệt lớn nhất là tôi không gặp vấn đề gì về mắt cá chân làm tôi nản lòng suốt cả ngày.

Trở lại trạm cứu trợ Hope, gió đã ngừng thổi. Tôi đã sẵn sàng nghỉ ngơi một chút, vì vậy tôi mang xúp của mình tới một tảng đá và ngồi xuống. Dần dần, có một cảm giác lạ lùng lướt qua tôi như là tôi đang bị theo dõi. Tôi ngẩng đầu lên và thấy một chú lạc đà không bướu chỉ cách vài bước chân đang nhìn thẳng vào tôi. Cái nhìn vô cùng đau khổ và kiên nhẫn phi thường trên khuôn mặt của chú lạc đà đã làm tan chảy trái tim tôi. Nó trái ngược với Chlouber luôn làm bùng nổ cảm xúc của chúng tôi khi nói về lòng quyết tâm và can đảm. Thiền sư không bướu này dường như nắm giữ một con đường khác. Hãy bước đi êm ái và an bình trên con đường của bạn, dường như ngài đang nói hãy tìm kiếm sự giác ngộ khi bạn chạy. Tôi đã ăn xong món súp của mình, thắt dây đai vào và tìm kiếm số phận của mình trên con đường xuống núi.

Khi tôi trở lại Twin Lakes, màn đêm đã buông xuống. Những ngôi sao xuất hiện. Không khí lạnh làm con người khỏe ra. Tôi thoải mái chạy dọc con đường và chuyển sang đi bộ khi cần nghỉ ngơi. Tốc độ của tôi phù hợp hoàn hảo với kế hoạch đề ra, các dặm chạy tự lo phần việc của chúng. Bên kia đèo Sugaloaf, trên con đường dẫn tới May Queen, tôi nhìn lên những ngôi sao rực rỡ. Chòm sao Thợ săn Orion lấp lánh ngay trên sườn núi tôi vừa mới xuống. Ánh sáng phát ra từ những người chạy khác tạo thành hình gấp khúc thoai thoải xuống sườn núi về phía hồ Turquoise. Rất đẹp và tĩnh lặng.

Tôi băng qua May Queen trong niềm phấn khởi bởi chỉ còn 13 dặm nữa là kết thúc. Tôi có nhiều thời gian và không phải lo lắng. Nhưng đây là Leadville, và Leadville sẽ không buông tha tôi mà không hành hạ. Tôi đã thở phì phò từ con đường trở về ở Twin Lakes, nhưng tôi không hề chậm lại chút nào. Bây giờ bất cứ khi nào tôi hít thở một hơi thật sâu thì đều dẫn tới một cơn ho. Và kỳ lạ là tôi dường như không thể nói xong được một câu mà không phải dừng lại để nín thở.

Những con đường cuối cùng dẫn đến Leadville lúc này đều như biến thành những ngọn đồi cao, ánh nắng thiêu đốt trên đầu đang hành hạ tôi. Tôi đã bị áp đảo từ khi đêm xuống. Tôi đã bỏ qua cơ hội cuối cùng để bỏ bớt quần áo thừa trên người khi ở May Queen.

Tôi tiếp tục tiến lên, luôn hy vọng có thể nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng của thị trấn ở chỗ rẽ tiếp theo, nhưng nó không hề xuất hiện. Giờ đây tôi phải dừng lại thường xuyên, cúi xuống và hít thở sâu vài lần liên tục. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Sau khi dễ dàng đối phó được với độ cao thì đột nhiên tôi thấy khó chịu vô cùng.

 

“TÔI KHÔNG THỞ ĐƯỢC”

Tôi đã chậm lại, lê từng bước vào thời điểm đã lên tới đầu Đường số 6 ngay bên ngoài thị trấn. Tôi có thể nhìn thấy vạch đích và đám đông tụ tập hai bên đường và phía bên kia tấm biểu ngữ ghi dòng chữ kết thúc. Tôi chạy xuống, sau đó bước lên tòa nhà cuối cùng. Đám đông ở hai bên vỗ tay reo mừng cho tôi. Tôi bước qua vạch đích, sau ba lần nỗ lực, cuối cùng tôi đã hoàn thành hành trình của mình. Merilee O’Neal choàng một dải ruy băng cùng với tấm huy chương dành cho người về đích qua đầu tôi, tôi ôm cô - cái ôm mà tôi đã chờ đợi từ lâu. Tôi cảm thấy Ken Chlouber vỗ nhẹ vào lưng tôi. Tôi nhìn Merilee và nói: “Tôi không thở được.”

Sự ủng hộ nhiệt tình của gia đình đồng ý để tôi tới Leadville hết lần này tới lần khác. Từ trái sang phải: tôi, con gái Anna, vợ tôi Grazyna, và con trai Arthur..., tất cả đều là vận động viên chạy.

Tôi được đưa thẳng đến lều y tế và đặt xuống một chiếc giường gấp. Một y tá kẹp chiếc máy đo ôxy vào ngón tay tôi và thấy lượng ôxy trong máu của tôi thấp hơn bình thường. Các nhân viên trong lều y tế đều đồng ý rằng tôi nên tới luôn bệnh viện. Tôi có thể thấy bạn bè của tôi đứng bên ngoài nhìn trộm vào lều, băn khoăn không biết cái quỷ gì đang diễn ra. Tại sao tôi không sung sướng nhảy múa với niềm vui về đích?

Y tá giúp tôi đứng dậy, tôi lảo đảo bước ra bên ngoài. “Chúng ta sẽ... (thở hổn hển)... tới bệnh viện,” tôi nói.

***

Chẳng bao lâu, các bác sĩ đã giải thích tôi đã bị phù phổi do độ cao quá lớn và lên danh sách từng triệu chứng mà tôi đã trải qua trong 10 dặm cuối cùng của cuộc đua. Tóm lại, phổi của tôi đã đầy nước, và tôi sắp chết đuối. Một số người dễ bị HAPE12, số khác thì không. Tôi là một trong số dễ bị hay gần như vậy. Tôi bị như vậy khi chạy lên cao quá nhanh và sau đó cố gắng chạy liên tục trong suốt 30 giờ.

Biện pháp khắc phục là ôxy liều cao và đưa người bệnh tới nơi thấp hơn. Tôi ngồi trên giường bệnh trong bộ quần áo bẩn của mình, chân phủ đầy bụi bẩn và bùn đen, các ống ôxy luồn vào trong mũi tôi được thay đổi sau mỗi giờ. Đến lúc tôi có thể nói trọn vẹn một câu mà không cần phải thở hổn hển nữa, tôi thấy ngột ngạt và muốn ra khỏi đó. Tôi cũng muốn tham gia lễ trao giải ở thị trấn, nhưng bác sĩ không cho phép tôi đi. Cuối cùng, tôi đã yêu cầu anh ta cho mình một nguồn cung cấp ôxy di động, và chúng tôi hối hả ra khỏi đó, kéo theo cùng với tôi là một bình ôxy bằng bạc lớn.

Buổi lễ đã kết thúc khi chúng tôi tới được phòng tập thể dục Đường số 6, nhưng mọi người vẫn còn quanh quẩn xung quanh. Tôi nhận ra Merilee. Tôi giải thích cho cô ấy chuyện đã xảy ra. Cô lục lọi qua vài cái hộp, lấy ra một đai khóa lưng và một chiếc áo khoác có in tên tôi trên tay áo cùng với thời gian về đích của tôi 29:08:26. Tôi ôm chặt chúng vào ngực và liên tục cảm ơn cô. Sau này tôi mới biết, cũng y như vậy, Aron Ralston cũng đã về đích sau tôi. Đương nhiên, chúng tôi cũng bỏ lỡ cơ hội xem phản ứng của đám đông đối với anh ấy khi anh tiến lên nhận phần thưởng.

Đội của tôi và tôi ngay lập tức rời đi Denver. Tôi ngồi trên ghế hành khách cùng với khóa lưng, áo khoác và bình ôxy đặt trong lòng. Thỉnh thoảng, tôi tháo các ống ra khỏi mặt và xem tôi thở tốt như thế nào mà không có bình ôxy. Ngay khi đến Denver, tôi lại thở bình thường.

Trên chuyến bay trở về nhà, tôi ngắm nhìn dãy núi Rocky lướt qua bên dưới. Trong ba năm, tôi đã đến dãy Rocky như thể tìm kiếm vận mệnh của mình. Bây giờ tôi đã tìm thấy nó. Tôi không còn cần phải quay lại Leadville nữa; thực sự, tôi cảm thấy như tôi không bao giờ muốn trở lại Leadville nữa chừng nào mình còn sống. Tôi đã có đai của người hoàn thành cuộc đua trên máy bay. Tôi lôi nó ra khỏi ba lô. Nó nằm trong một chiếc hộp nhỏ màu trắng, nép mình trên một lớp bông lót. Tôi mở hộp và nhìn ngắm chiếc đai khóa. Tôi trầm tư, điều này có ý nghĩa gì?

Phản ứng của Sebastian và Hermes khi nghe tin tôi trở về nhà và hoàn thành cuộc đua tại Leadville.

Dịch giả: Minh Vũ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.