Đó là nửa đêm, chính xác là hai giờ sáng ngày Chủ nhật đầu tháng Ba. Tôi đang mải miết chạy dọc theo một con đường hẹp rải đầy đá ở phía bên kia Nordhoff Ridge - thuộc về phía thành phố Ojai, bang California - trong một cơn mưa lạnh và nặng hạt. Tôi cố gắng nhìn xuyên qua kính râm. Ánh sáng từ đèn đầu (headlamp) và đèn pin của tôi chiếu rọi khắp đường mòn. Và rồi bất ngờ, tôi ngã xuống.
Ngón chân tôi bỗng vấp thẳng vào một hòn đá khiến tôi đau điếng, người lảo đảo mất kiểm soát. Xương đòn trái mới được nẹp cố định của tôi chúc xuống. Tôi mường tượng ra cú va chạm, thanh titanium giữ các mấu xương của tôi kết nối với nhau như hình chiếc kẹp giấy và sáu con ốc sẽ bật tung ra khỏi xương, xé qua da thịt của tôi.
Tôi đã bị vỡ xương đòn cách đây một hai tháng trước khi đi xe đạp leo núi thay vì chạy bộ vì tôi đang trong quá trình hồi phục sau cuộc phẫu thuật bàn chân. Ôi, sai lầm của tôi đó là vô tình lách bánh trước lên một lề đường rải nhựa tách biệt khỏi lối đường mòn. Chỉ trong chớp mắt, tôi đã ngồi trong bụi rậm và thấy thật mỉa mai khi mình bị gãy xương đòn trái ngay gần chỗ mà xương đòn phải của tôi đã gãy cách đây một năm khi tôi gặp một tai nạn xe đạp leo núi khác, trên cùng một đoạn đường. Lúc đó tôi đang mặc một chiếc áo thể thao có hình một bộ xương mà xương đòn bên phải của nó do hai mảnh ghép lại, chi tiết này khiến cho các nhân viên trong phòng cấp cứu cười một trận ra trò.
Bác sĩ của tôi đã cho tôi theo lối điều trị quen thuộc là chỉ để cho chỗ xương gãy tự lành. Sau khi vết thương đã lành, tôi dành hàng tuần vật lý trị liệu với bác sĩ, cô đã phải nỗ lực hết sức lực của mình để đỡ cánh tay của tôi: “Đi nào, yếu quá đấy anh bạn.” Hóa ra các đầu xương không đan lại với nhau, vì thế tôi đã cố gắng đẩy cô ra bằng một cái xương trong hai phần riêng biệt. Vị bác sĩ phẫu thuật thứ hai mà tôi gặp đề nghị tôi nên phẫu thuật.
“Liệu lần này chúng ta có thực sự chữa lành được nó không?” ông hỏi. Bây giờ tôi đang trong giai đoạn hậu phẫu và có chút thời gian hồi phục, một thanh titanium lạnh ngắt nằm ngay dưới da của tôi. Tôi đã trở lại và sẵn sàng tới đường đua địa hình 100 dặm Coyote Two Moon, một cuộc đua đòi hỏi sức chịu đựng ghê người, không ngừng trèo lên tụt xuống một ngọn núi cao 5.000 foot trên Ojai và thung lũng Rosa ở miền nam California.
Chúng tôi bắt đầu cuộc đua lúc 9 giờ vào tối thứ Sáu, gian khổ vượt qua đường đá dốc đứng trong một cơn mưa phùn mà sau đó nhanh chóng trở nên nặng hạt. Sau đó thì đến sương mù, dày đến mức tôi phải tháo chiếc đèn trên đầu ra và buộc nó ngang đầu gối để ánh sáng không phản chiếu lại làm tôi lóa mắt. Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi đến đỉnh Topa Ridge, ở đây cơn mưa đã trở thành cơn bão tuyết. Cứ như thế, chúng tôi thả mình xuống khỏi sườn núi, thoát ra khỏi bão tuyết trong cơn mưa băng giá, rồi lại trèo vào trong tuyết. Mọi thứ lặp lại suốt cả sáng thứ Bảy, buổi chiều và đêm của ngày thứ Hai.
Vào lúc tôi đang ngồi ở trạm cứu trợ tại Gridley Bottom khuya ngày thứ Bảy, sau khi mới vượt qua được một ngọn núi lớn rào cản ngăn cách mình với chiếc đai của người chiến thắng, tôi đã khá mệt. Mưa lạnh không ngừng trút xuống. Tôi đã cố gắng cắt nghĩa cái đống hổ lốn quần áo, pin, thuốc viên điện giải và các viên tăng lực rơi ra từ túi xách của tôi xuống bàn chân tôi đang ngập ngụa trong bùn. Điện tín viên trên đài thông báo rằng người điều hành cuộc đua - anh ta ở lại một trạm cứu trợ trên đỉnh núi - cho biết ai không có ít nhất một cái quần dài để chống lạnh thì được phép quay trở lại. Anh chàng bên cạnh tôi lấy một chiếc khăn quấn quanh eo như một chiếc váy dài để có thể tiếp tục hành trình. Để không bị đóng băng đến chết khi ngồi ở đó, tôi đứng dậy, chờ một vài giây để cho cơn chóng mặt trôi qua, sau đó bắt đầu trèo lên.
Tôi trèo qua một vườn bơ toàn những quả có hình thù kỳ dị, leo lên đoạn dốc gồ ghề, từ đó tôi lao xuống con đường độc đạo dẫn xuống dưới như một dòng thác đổ. Tôi đã vượt qua nơi đó trước khi màn đêm buông xuống, tự thuyết phục bản thân tin rằng mình đã chạy nhầm đường. Vào thời điểm đó, bộ não đã kiệt quệ của tôi nói rằng con đường sẽ dẫn thẳng xuống trạm cứu trợ, vì thế khi tôi rẽ vào một hẻm núi rộng đen sì thì tôi biết có điều gì đó không ổn. Nhiều giờ trôi qua mà tôi không nhìn thấy bất cứ ai trên đường chạy. Những người lẽ ra nên quay trở lại thì hiện ở đâu? Tôi rọi đèn pin về phía trước nhưng chùm ánh sáng không đủ với tới khoảng trống tối tăm rộng lớn phía trước. Tôi cho rằng sẽ có một ai đó cách tôi một vài dặm phía dưới, tôi chắc sẽ nhìn thấy ánh sáng lóe lên đâu đó bên dưới kia. Tôi dừng lại và hét lên trong cơn mưa xối xả: “Xin chào... Xin chào!” Giọng nói thảm hại, mỏng manh của tôi chìm nghỉm vào hư không giống như một con sứa không còn chút sinh khí.

Trong màn sương lạnh
Chắc chắn bây giờ tôi đã bị lạc. Tôi quay trở lại đoạn đường mà tôi nghĩ là mình đã rẽ sai hướng, trong khi miệng làu bàu vì lại phải chạy thêm một quãng đường nữa. Một lúc rất lâu sau, tôi phát hiện ra hai ánh đèn đang rọi về phía mình. Hai người chạy bộ xuất hiện làm nước trên đường bắn tung tóe, cả hai đều ướt nhẹp như tôi. “Hai cậu có chắc chạy đúng đường không?” Tôi hỏi.
Người đầu tiên có vẻ khó chịu. “còn con đường nào khác không?” Anh ta trả lời và tiếp tục chạy.
“Tôi đã xuống dưới một đoạn xa nhưng không có ai ở đó cả,” tôi trả lời họ. Họ chạy chậm lại rồi dừng hẳn, quay lại nhìn tôi. Người vừa nói chuyện với tôi đứng chống nạnh, cúi đầu suy nghĩ.
Cuối cùng anh ta nói: “Không có con đường nào khác cả,” và họ chạy tiếp.
Tôi lưỡng lự, nhưng tôi phải thừa nhận rằng trông họ rất chuyên nghiệp. Tôi chắc rằng mình thì không được như vậy, vì thế tôi đuổi theo họ. Con đường dường như không thể dẫn vào hẻm núi, nhưng cuối cùng thì hoá ra chúng tôi đã đi đúng đường và đến được Gridley Bottom.
Lúc này tôi đang chạy ngược lên phía trên đỉnh, tới trạm cứu hộ cuối cùng trước khi tôi có thể băng qua sườn núi và xuống đến vạch đích. Nhưng càng lên cao thì gió thổi càng mạnh.

Một đoạn đường đá nhỏ trên Nordhoff Ridge ở Ojai.
Một cơn gió rít từ trên cao liên tục quất vào tôi. Cơn mưa quanh tôi đã biến thành mưa tuyết. Khi nhìn thấy ánh sáng từ một nhóm người chạy băng qua tuyết đang tiến về phía mình, tôi cho rằng mình đang tiến gần tới đoạn cuối dẫn tới trạm cứu trợ trên sườn núi. Ba người chạy bộ xuất hiện, một người phụ nữ cùng hai người đàn ông.
***
Người phụ nữ có mái tóc vàng lộ ra bên dưới một chiếc mũ đan màu đen, mặc áo khoác đỏ, quần đen, cô lên tiếng:
“Cuộc đua đã bị hủy. Mọi người phải xuống khỏi sườn núi.”
“Cái gì?” Tôi nghe thấy mình hét lên.
“Có một trận bão tuyết trên đỉnh núi. Mọi người, không có quần áo phù hợp. Người tổ chức cuộc đua đã quyết định hủy vì thấy nó quá nguy hiểm, vậy nên ông ấy sẽ đưa mọi người xuống. Xong rồi. Không đua gì nữa.”
“Cô có chắc chắn không?” Tôi cố nài. Tôi không thể tin được. Tổ chức một cuộc đua hàng trăm dặm không phải việc dễ dàng gì. Bạn phải đối phó với nhiều trở ngại. Chắc chắn là tôi đã bị lạnh, nhưng họ có một lò sưởi trong lều ở trạm cứu trợ phía trên. Tôi đã nhìn thấy nó. Tôi đã dự tính nghỉ ngơi ở đó một lúc lâu. Tôi sẽ hong khô người, sau đó không điều gì có thể ngăn tôi hoàn thành cuộc đua, dù có là sáu hay bảy dặm trên sườn núi.
“Chúng ta phải đi thôi,” một trong những người đàn ông nói. “Tôi lạnh cứng rồi.”
“Cuộc đua bị hủy rồi,” người phụ nữ nói khi cô quay người lại và chạy theo bạn bè của cô.
Tôi đứng đó. Sau đó, tôi bước thêm vài bước lên phía trên. Rồi tôi dừng lại. Tôi đã đến gần trạm cứu trợ chưa? Liệu tôi có nên tiếp tục lên xem không? Nhưng tôi nhận ra, ngay cả khi tôi lên tới đó, gặp người tổ chức cuộc đua và thuyết phục anh ta rằng tôi có thể tiếp tục cuộc đua thì tôi cũng không thể chính thức về đích. Nếu cuộc đua đã bị hủy thì còn ai được lợi nữa. Tôi nghe thấy tiếng gió rít trên sườn núi. Tôi đối mặt với thực tế. Chẳng còn gì để làm ngoài việc đi xuống cả.
Nhóm người báo tin xấu cho tôi đã biến mất trong bóng tối. Tôi vội vã lao xuống để bắt kịp họ, nước bắn tung tóe trên đường chạy, chạy qua những hòn đá có kích thước bằng quả bóng chày nằm rải rác khắp nơi, khom người qua những đoạn đường có bùn lầy kết thành vòng xoáy. Đó là khi tôi vấp vào một hòn đá ngập một nửa trong bùn.
Trong một khoảnh khắc, tôi bị hẫng vào khoảng không, và rồi một loạt va đập xảy ra cùng một lúc. Đùi của tôi, hông tôi, thân mình, vai, một bên đầu - tất cả đập thẳng xuống mặt đường, thực tình đó lại là điều hay. Cú ngã phân bố lực và sự đau đớn ra đều khắp cơ thể. Tôi trượt xuống qua vũng bùn lạnh lẽo, một bên mặt áp xuống bùn. Ngay lập tức, tôi bật dậy, như thể đứng lên bằng đôi chân của mình thì có thể xem như sự cố vừa rồi không xảy ra. Tôi cố gắng hít thở để lấy chút dưỡng khí và đứng yên ở đó trong cơn choáng váng. Chiếc mũ và đèn pha nằm ngay dưới bùn phía dưới chân tôi. Đèn pin của tôi treo đung đưa quanh cổ tay hắt ra từng chùm ánh sáng điên cuồng quanh bàn chân tôi. Một lớp bùn dày đặc dính vào một bên người, suốt từ mái tóc đến tận giày của tôi.
Tôi xoa vai và cảm thấy vai mình dường như vẫn còn nguyên vẹn. Không có thanh titan nào bong ra hay có con vít nào đi lạc. Cả hai cánh tay vẫn cử động bình thường. Không có vết thương hở nào dọc bên hông. Tôi đã may mắn vì không va phải tảng đá. Tôi chùi áo khoác cho sạch bùn, lau mặt qua loa. Tôi nhặt mũ và đèn pha khỏi vũng bùn, đội mũ lên và thấy dòng nước lạnh lẽo chạy xuống lưng. Tôi lau sạch đèn pin bằng bên quần không dính bùn của mình và bắt đầu chạy từng bước chậm. Mình phải cẩn thận, tôi tự nhủ. Thư giãn nào. Từng bước một. Mỗi bước sẽ đưa bạn tới gần điểm đến hơn.
Điều ngạc nhiên là, dù chạy rất chậm, nhưng chẳng mấy chốc tôi đã bắt kịp ba người đã bỏ tôi lại sườn núi. Họ cũng đã bắt kịp vài người chạy bộ khác, thế là như một đoàn tàu, tám hay chín người chúng tôi cùng đi xuống. Tôi rớt lại phía sau. Không ai nói chuyện. Mọi người đều quá lạnh, khổ sở, nản chí, thất vọng, thực khó mà trò chuyện trong hoàn cảnh như vậy. Đoàn người chạy chậm, chậm hơn cả tốc độ tôi đã chạy trước đây. Tôi tự nhủ là cứ theo sau anh chàng trước mặt, đặt chân mình lên chỗ anh ta vừa bước và kiên nhẫn chạy, nhưng giờ tôi không thể, tôi bắt đầu cảm thấy lạnh. Chẳng bao lâu nữa răng của tôi sẽ va vào nhau côm cốp, hơi ấm dễ chịu trong lồng ngực cho tôi biết rằng thân nhiệt của tôi vẫn ổn dù chân tay tôi đã lạnh tới cực điểm.
Tôi cố gắng giữ vững tinh thần. Tôi tự bảo mình tiếp tục chạy, hai hàm răng tôi đập vào nhau mỗi lúc một gấp gáp, đôi lúc tôi rùng mình vì lạnh. Tôi phải làm một điều gì đó. “Làm ơn cho tôi qua được không?” Tôi hỏi. Anh chàng phía trước tôi tránh qua một bên. Tôi chạy qua cả nhóm theo cách đó, khi vượt qua người cuối cùng, tôi lao vút lên. Tôi phải chạy nhanh hơn để tạo ra nhiều nhiệt hơn. Tôi phải xuống phía dưới, nơi ấm hơn một chút. Tôi chạy như vậy cho tới khi gặp con đường dốc xuống, tôi rọi đèn về phía trước để có thể tăng tốc. Tôi nhìn thấy ánh sáng dưới chân mình và nhận ra có người đang chạy theo mình.
“Tôi phải chạy nhanh hơn,” tôi hét lên với người chạy phía sau. “Tôi lạnh chết mất.”
“Tôi cũng vậy,” một người khác nói.
Thế là chúng tôi cùng chạy với nhau xuống dốc theo con đường độc đạo khủng khiếp cuối cùng, một con đường đáng sợ đầy những tảng đá có kích thước lớn tới mức lấn át cả ánh sáng ban ngày. Trời vừa mưa vừa tối, đúng là ác mộng. Cuối cùng tôi nhìn thấy ánh đèn của trạm cứu hộ bên dưới, và nghe thấy tiếng gầm rú của một máy phát điện cỡ lớn. Cơn mưa nặng hạt khiến mọi người chạy gấp rút hơn từ lều cứu trợ cho tới chỗ mấy chiếc xe và ngược lại. Vài người chạy bộ đang tụ tập quanh đống lửa trại, áo khoác của họ trùm trên đầu. Tôi phát hiện một chiếc xe tải ở rìa khu đất trống đang nổ máy, trong xe đã có hai người. Tôi đi thẳng tới đó và mở cửa bên. “Các cậu quay trở lại vạch xuất phát phải không?” Tôi hỏi.
Người tài xế quay lại ném cho tôi một chiếc khăn trên ghế trước mặt tôi. “Lên xe đi,” anh ta nói.
Tôi nhảy lên xe và đóng cửa. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lò sưởi của chiếc xe ngay trước mặt tôi, nhưng toàn bộ cơ thể tôi vẫn đang mặc bộ đồ ướt. Tôi ngồi và run rẩy, áp gói hydrat vào ngực, khuỷu tay tôi dán vào hai bên hông, tay tôi run lẩy bẩy. Có người đến và ghi lại số áo của tôi. Giờ đây tôi đã chính thức rời khỏi dãy núi. Tôi đã được điểm danh, những người chạy bộ khác tụ lại bên chiếc xe. Mỗi lần cánh cửa mở ra, không khí lạnh tràn vào làm tôi như bị đóng băng.
Xe quay trở lại vạch xuất phát của cuộc đua, cần gạt nước trên kính chắn gió quét qua quét lại từng nhịp rối loạn, mưa đập vào kính xe, đèn nhấp nháy liên tục và nước bắn tung tóe dưới lốp xe. Chúng tôi đến con đường dẫn tới cánh đồng nơi cuộc đua bắt đầu. Xe của chúng tôi lúc thì tung lên lúc thì giật xuống trên con đường, mắc vào giữa đám cây cối và bụi rậm mọc sát vệ đường. Tôi tìm kiếm chiếc xe của mình qua cửa sổ ướt nhẹp trong bóng tối. Đèn xe quét vào những cành cây nhô ra, xuất hiện một đoàn xe đậu bên đường, rồi nhiều cành cây và bụi rậm, xe xuất hiện ngày càng nhiều hơn.
“Nó kìa!” Tôi nói khi nhìn thấy xe của mình, một chiếc suv màu bạc phía trên cùng trong một dãy gồm bốn hay năm chiếc xe. Xe tải dừng lại, tôi trèo ra và không quên cảm ơn anh lái xe. Ra khỏi xe tải, tôi chạy xuyên qua cơn mưa tới xe của mình. Mưa như trút nước giống như một trò đùa của vũ trụ - trận mưa lớn nhất, lạnh nhất có thể trong hoàn cảnh tồi tệ nhất. Hơi ấm có được trong xe tải đã biến mất. Tôi như bị đóng băng lần nữa và nước lạnh bắn tung tóe lên bộ quần áo ướt của tôi. Tôi cầm chìa khóa mò mẫm trong tối, gần như không thể điều khiển ngón tay hoạt động được. Tôi nhấn nút mở khóa nhưng không có gì xảy ra. Tôi nhét chìa khóa vào cửa và cố gắng xoay, vẫn không được. Tôi bắt đầu thấy hoảng. Hẳn là mình đã làm sai cách, tôi nghĩ. Chậm thôi nào. Tôi thử lại. Cửa vẫn không mở.
Nó còn làm tay tôi đau điếng. Tôi chạy trở lại con đường và nhìn về phía trên con phố. Tối đen. Tôi chạy tiến lên một đoạn. Ở đằng kia! Một vài cái cây đổ khác, chắc chắn thế, một dãy bốn hay năm chiếc xe khác đang đậu thành hàng với chiếc suv bạc ngay hàng đầu. Trong lòng tôi bùng lên tiếng thét của nỗi thất vọng. Tôi chạy lại chiếc suv và ấn nút mở khóa. Lần này đèn đã nhấp nháy, có một tiếc click vang lên. Tôi nhảy vào trong xe, nhưng tôi quá lạnh khiến răng va vào nhau cầm cập, cơn co thắt kéo đến, tôi run lên dữ dội. Tôi khởi động xe, xoay núm bật lò sưởi, tiếng quạt vang lên nhưng chỉ toàn là khí lạnh ùa vào tôi. Tôi nắm chặt tay lái để kiểm soát các cơn co thắt. Tôi thấy mình như sắp bị xé thành từng mảnh.
Sau đó, hơi ấm bắt đầu đến, từng chút, từng chút một và rồi đột nhiên khí ấm tràn đến mang tới sự thoải mái. Tôi rên rỉ mà lòng nhẹ nhõm, cơn run rẩy bên trong giảm dần rồi ngừng lại. Tôi có thể hít thở trở lại, cứ như tôi đã nín thở từ khi tôi bước ra khỏi xe tải. Tuy nhiên, ngay sau đó, tôi ý thức được mình đã bị ướt như thế nào và nhận ra dù có được trong chiếc xe hơi ấm áp thì tôi cũng không được thoải mái lắm.

Đây là tình trạng đôi giày của tôi sau khi cuộc đua bị hoãn lại và tất cả mọi người đã xuống khỏi sườn núi.
Tôi kéo một túi quần áo khô ra khỏi ghế sau và mở nó ra. Khi cúi xuống tháo giày của mình, tôi cảm thấy một cơn đau nhói ghê gớm ở bên hông. Tôi dựng thẳng người để làm giảm cơn đau và cảm thấy một bắp chân đang thắt lại. Tôi xoay cổ chân cho đỡ đau, nhưng ngay khi tôi cúi xuống để kiểm tra dây giày một lần nữa thì hai bên hông bị thít chặt, và tôi phải nhoài người thẳng trở lại để có thể với đến vô lăng theo ý mình. Tôi dừng lại nín thở và để mọi thứ tự nhiên trong chốc lát. Tôi nhận ra mình đã ngừng uống thuốc viên điện giải từ trên sườn núi, và giờ đây cơ bắp của tôi đã phản ứng với sự suy yếu. Tôi lấy ra vài vỉ từ trong ba lô trữ nước của mình.
***
Tôi xoay xở cởi giày và tất ướt ra khỏi chân. Luồng khí ấm áp thổi ra từ các lỗ thông hơi phía dưới phả vào làn da khiến tôi thấy mình như đang ở trên thiên đàng. Tôi co người lại và cởi quần áo ướt ra. Tôi lấy đồ lót khô, quần ấm và áo khô mặc vào người. Cùng lúc đó tôi thấy cơn chuột rút ở hai bên hông, bắp chân, gân kheo và vài chỗ ở phần chỏm lưng. Khi tôi đi tất, bàn chân tôi bị chuột rút. Tôi phải nắm lấy mấy ngón chân mình mà kéo để làm dịu cơn đau. Lúc tôi xỏ xong tất thì tôi hoàn toàn kiệt sức.
Tôi nhìn đồng hồ đã chỉ 4:45 sáng. Tôi còn khoảng bảy tiếng để về kịp đăng ký phòng ở khách sạn. Tôi nghĩ về vợ ở nhà và bọn trẻ ở trường đại học, một đứa ở Los Angeles, đứa kia ở New York. Tôi đã hứa sẽ gọi cho họ khi về tới khách sạn. Gia đình của tôi đều cho rằng mọi thứ vẫn ổn, tôi đã từng hoàn thành một cuộc đua 100 dặm điên rồ khác. Lần này không có gì đặc biệt cả. Họ không biết cuộc đua bị hủy khi tôi đã chạy được gần 90 dặm, sẽ không có phần thưởng là khóa thắt lưng cho người thắng cuộc, cũng không có về đích.
Họ chỉ mong tôi trở về, bước vào cửa với chiếc khóa thắt lưng, mỉm cười và kể một vài câu chuyện về nỗi gian khó trong cuộc đua, nhưng họ sẽ cụt hứng. Đã có rất nhiều câu chuyện được kể, nhưng nếu bạn không tự mình trải qua thì những câu chuyện ấy dường như không có vẻ gì là thật.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa lớn vẫn không ngừng, đầu xe có tiếng ầm ầm liên hồi, nước đổ xuống cửa xe như dòng thác. Ngay phía trước con đường có một cột đèn đơn độc đang chiếu sáng trong bóng tối. Ánh sáng chập chờn điên cuồng trong cơn mưa xối xả giội lên kính chắn gió. Bên kia cột đèn đường là một con đường tắt dẫn vào cánh đồng nơi có vạch đích của cuộc đua, nơi tôi bắt đầu chạy vào chín giờ tối thứ Sáu. Bây giờ mặt trời sắp lên vào sáng Chủ nhật.
Đó là một cuộc đấu tranh trường kỳ. Tôi đã một mình, xa nhà. Tôi đã rất mệt mỏi. Tôi đặt lưng lên ghế sau và nhắm mắt lại để không khí ấm áp xoa dịu mình. Ít nhất thì người tôi đã khô ráo, và nếu tôi cứ giữ được mình thế này mãi thì sẽ ngăn chặn được những cơn chuột rút.
Một câu hỏi xuất hiện trong tâm trí tôi, điều mà trước đây tôi đã thực sự không băn khoăn nhiều: Chính xác thì tại sao tôi lại làm điều này? Tại sao tôi lại ở đây một mình, trong thời tiết tồi tệ nhất có thể tưởng tượng ra, vào nửa đêm, cố gắng chạy 100 dặm đường chạy địa hình gồ ghề chỉ vì phần thưởng là một cái đai khóa? Tại sao chạy bộ lại trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời tôi? Đó là điều mà tôi nhận ra mình cần phải suy nghĩ, điều gì đó mà tôi cần phải hiểu.