Đạo Của Người Chạy Bộ

Lượt đọc: 185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Giải mã Rocky Balboa

❊ ❊ ❊

Vào năm 1979, việc bùng nổ chạy bộ đang đến hồi cao trào nhất, không có kỳ nghỉ hay lễ hội nào được trọn vẹn mà thiếu đi cuộc đua 5K hay 10K. Tại thành phố Wichita ở tiểu bang Kansas, nhân kỷ niệm ngày thành lập vào năm 1870, một lễ hội trên sông mới được ra mắt đúng như mong đợi. Lễ hội có sự liên kết với cuộc đua Wichita River Run cự ly 10K. Đó là là cuộc đua có tổ chức đầu tiên mà tôi tham gia, và tôi không biết mình thực sự đang làm gì, chỉ biết mình đang cắm cổ chạy.

Chân tôi nặng như khối đá granit, gần như không thể nhấc lên và tiến về phía trước được. Phổi thì muốn nổ tung như thể đang cố hút không khí qua ống hút dài 6 feet. Khuôn mặt tôi méo mó vì đau đớn, tôi tưởng tượng ra cảnh đám trẻ con sợ hãi bỏ chạy khi thấy ánh mắt của tôi và la hét: “Mẹ ơi, mẹ ơi! Ông đó bị làm sao ấy?” Tầm nhìn của tôi đã bị thu hẹp lại và mắt đã mờ đi. Tôi đang chạy qua một công viên ven sông đậm màu thôn dã, nhưng đối với tôi, nơi ấy chỉ đầy nỗi kinh hoàng. Bộ não hoang mang của tôi đang hét lên: “Ôi Chúa ơi, vạch đích ở đâu?”

Đột nhiên có ai đó chạm vào khuỷu tay tôi. Đó là một cô bé. Có vẻ tuổi cô bé chỉ khoảng bằng nửa tuổi tôi, tầm 13 hay 14 tuổi. Khuôn mặt cô bé hồng lên khi chạy. Bím tóc ló ra từ dưới mũ lưỡi trai của cô. Tay chân cô bé vừa tròn vừa mềm mại, cũng là màu hồng. Có chuyện gì vậy? Làm thế nào cô bé này có thể bắt kịp sải chân của tôi và sắp vượt qua tôi? Ồ, phải rồi. Tôi đang chạy đua mà. Có thứ gì đó xuất hiện. Một khán giả trong bộ đồ thể thao lạ mắt tiến đến bên lề và dừng lại bên cạnh cô gái màu hồng đối diện tôi. Anh ta cúi người trong khi nói: “Thôi nào, Bobbie, em có thể vượt được gã này. Cố lên nào, ra sức đi. Em có thể đánh bại hắn.” Tôi gắng nhịn cơn đau, cựa quậy đầu mình để nhìn rõ hơn. Anh ta đang gầm gừ với cô bé đó. Giọng anh ta có vẻ giận dữ. “Vượt qua hắn đi, Bobbie. Hắn là tên yếu đuối. Hắn đang chùn bước rồi. Em có thể làm được mà. Nhấc đầu gối lên. Vượt hắn đi!”

Anh ta nghĩ rằng tôi không nghe thấy anh ta chắc? Anh ta nói tôi yếu đuối và chùn bước. Được thôi, tôi chấp nhận, tôi yếu đuối và chùn bước, nhưng đó là việc của tôi. Gã đàn ông trong tôi bùng cháy thành một cơn thịnh nộ. Bây giờ không đời nào tôi để Bobbie đánh bại tôi ở vạch đích.

Tôi rung người như Uma Thurman trong phim Pulp Fiction khi cầm kim tiêm để tiêm thẳng adrenaline vào tim cô ấy. Cùm xích rơi khỏi chân tôi. Hai tay tôi siết lại giận dữ. Tôi thở hổn hển trong luồng không khí tươi mát. Tôi thấy mình đang loạng choạng tiến về phía trước, nhưng dường như tôi không còn kết nối hay điều khiển được cơ thể mình nữa. Nhờ có tiếng gầm mạnh mẽ từ sâu trong tâm tưởng, tôi có thể tưởng tượng ra hình ảnh huấn luyện viên của Bobbie mắng cô vì đã để tôi vượt qua.

Tôi cán đích như Roger Bannister phá vỡ kỷ lục bốn phút một dặm, đầu tôi quay cuồng, cánh tay buông thõng. Một tốp người đang vỗ tay. Tôi quay lại và thấy Bobbie về đích. Trông cô bé có vẻ chán nản. Lúc này, tôi cảm thấy buồn khi đã chiến thắng cô bé. Người đàn ông trong bộ đồ thể thao đang tiến lại phía sau cô, trông gã ta có vẻ tức giận. Tôi bỏ đi vì không muốn nghe những gì gã sắp nói.

Nhớ lại những ngày đó, tôi nghĩ rằng tôi giống như rất nhiều người chạy bộ vào thời điểm đó. Tôi tập trung tập luyện và tham gia cuộc đua. Tôi đã chạy, không phải chỉ “ra ngoài để vận động”. Tôi thực sự “đã tập luyện”. Tôi đã tự chọn thời điểm cho mình. Tôi đi tới đường chạy và chạy một quãng. Tôi đã đón nhận những điều thú vị của hành trình chạy bộ, thư giãn chạy trong công viên đầy cây cối vào một ngày mát mẻ và biến nó thành cuộc chạy tốc độ, thúc đẩy bản thân theo cách đó, nguyền rủa bản thân mình nếu tôi chạy chậm lại, căng thẳng với giới hạn khả năng của tôi. Chạy bộ là một việc khó khăn. Mục tiêu là chạy nhanh hơn mỗi ngày.

Lần đầu tiên tôi chạy cự ly 10K, đến cuộc đua tiếp theo tôi thấy mình tiến bộ rất nhiều, điều này rất thú vị. Nhưng cuối cùng tôi đã chuyển sang quy luật hiệu suất giảm dần3. Tôi có thể chạy nhiều buổi gấp hai lần mỗi tuần, thực hiện nhiều lần các cuộc chạy tốc độ và nhiều cự ly hơn, nhưng kết quả 10K của tôi hầu như không nhúc nhích. Thay vì phá kỉ lục trong những lần chạy trước đó của mình, tôi phải tham gia cuộc đua của đời mình để thời gian chạy của tôi giảm đi vài giây. Tôi có thể chấp nhận rằng không có đau đớn thì không có thành quả, nhưng đây là nỗi đau hỗn độn, gần như chịu tra tấn để đạt được kết quả. Ai lại cần nó chứ? Chạy bộ như vậy giống như một công việc tồi tệ - nhiều rắc rối mà chẳng thu được bao nhiêu. Chạy như vậy thật ngớ ngẩn.

Một cuộc đua chỉ kéo dài vài giờ. Luyện tập cho cuộc đua mất hàng tháng trời, vì thế, bạn nên tận hưởng hành trình khi bạn đang luyện tập.

 

MẶT TRÁI CỦA MARATHON

Sau đó tôi nhận ra mặt trái của chạy marathon. Đây là một thử thách mới mẻ đầy mê hoặc để thay thế thách thức nhàm chán, khó chịu của khoảng cách 10K đã hình thành trước đây. Tôi đã tăng quãng đường chạy của mình. Tôi kéo dài số dặm chạy của mình từ cuối tuần này cho tới cuối tuần sau, cứ đều đặn như vậy. Tôi đã tăng lên 20 dặm. Tôi thậm chí đã chạy 22 dặm rồi 24 dặm trước khi thực hiện cuộc đua marathon đầu tiên của mình. Và đúng với hệ tư tưởng của người chạy bộ thời đó, tôi không chỉ thực hiện những chặng đường dài đó, tôi đã chinh phục chúng. Tôi chạy xuống đường cao tốc, nhìn đồng hồ đeo tay, duy trì tốc độ, đo số dặm chạy, gắng sức chạy nhanh hơn khi tôi cảm giác mình đang chậm lại.

Trong bất kỳ trường hợp nào, tôi xin thề rằng tôi chưa từng muốn ngừng chạy để đi bộ. Đi bộ chỉ dành cho kẻ thua cuộc. Nếu tôi định chạy marathon, tôi sẽ chạy như vậy suốt quãng đường. Liệu bạn có bị loại hay có vấn đề gì nếu như họ bắt gặp bạn đi bộ không?

Đương nhiên khi kết thúc cuộc đua marathon đầu tiên thật vô cùng hồi hộp. Tôi chạy hết sức mình với hàng nghìn vận động viên chạy đua khốc liệt khác, sự im lặng của họ xuyên suốt các con phố San Francisco vào năm 1984. Chúng tôi chạy qua công viên Golden Gate, rồi qua phố người Hoa, qua phố Market và kết thúc ở tòa thị chính.

Âm thanh duy nhất tôi thốt lên trong suốt cuộc đua là tiếng thở phào nhẹ nhõm khi tôi băng qua vạch đích. Tôi đã rất căng thẳng trong cuộc đua, cơn đau tồi tệ nhất của tôi là ở khuỷu tay vì tay tôi vung quá cao. Tôi chắc hẳn mình trông như một con khủng long bạo chúa đang chạy xuống phố với đôi tay nhỏ bé vung vẩy trước mặt. Tất nhiên, tôi đã không hề đi bộ. Tại điểm cung cấp nước uống, tôi lấy một cái cốc giấy ra khỏi bàn, vo tròn phần miệng rồi úp nó xuống và hút nước, hầu như không thay đổi sải chân, giống như những người chạy phía trước khi họ thực sự có lý do để làm như vậy. Mỗi dặm, tôi phải trải qua hai cơn đau. Mỗi dặm nằm giữa khoảng cách 20 dặm và 26 dặm thật sự là địa ngục trên đời, và thời gian kéo dài như 10 năm.

Sau cuộc đua, tôi đổ gục trên bãi cỏ, cuộn mình trong tấm chăn không gian4 cùng với tấm huy chương trên cổ dành cho người hoàn thành cuộc đua. Tôi cảm thấy mình như bị một chiếc xe tải Mack đâm trúng.

Và bạn nghĩ điều gì là quan trọng nhất trong tâm trí tôi lúc đó, khi tôi nằm đó sau nỗ lực sâu sắc và tột cùng lần đầu tiên này, hay đỉnh cao vinh quang về sức chịu đựng thể thao của con người? Tôi đã nghĩ: Hừm, tôi có thể về đích sớm hơn thời lượng 3 giờ 29 phút.

Vậy là tôi đã dấn thân vào những năm tháng chạy marathon, vào mỗi mùa xuân, tôi cố gắng làm giảm thời gian chạy các cự ly marathon của mình so với năm trước đó. Tất cả các lần chạy bộ mà tôi đã thực hiện giữa hai mùa xuân đều hướng tới mục tiêu này, tôi chạy tốc độ trong vài tháng mỗi năm, tập chạy biến tốc, lặp lại khi lên đồi, và chạy đường dài được thực hiện chủ yếu trên cùng một đoạn đường rải nhựa.

Trong một năm thuận lợi, tôi sẽ hi sinh một vài phút trong thành tích chạy tốt nhất của mình và về nhà trong tâm trạng hài lòng. Trong một năm tồi tệ, tôi vượt qua nửa đầu chặng đua và nổ tung khi bắt đầu mệt. Dù bằng cách nào, kết luận của tôi vẫn sẽ là nếu tôi tập luyện nhiều hơn, tôi sẽ có cuộc đua bứt phá, siêu việt vào năm tới, và bằng cách nào đó tôi sẽ được hài lòng với thành tích của mình. Tôi đã thành một cái máy chạy marathon. Tôi tiếp tục nhìn thấy con đường rải nhựa quen thuộc dưới chân mình. Tôi tiếp tục gặp những bức tường tương tự xung quanh mình, dù tôi ở ngoài trời và chẳng có bức tường nào cả.

 

ROCKY

Trớ trêu thay, ngay trước khi tôi vừa bắt đầu cuộc đua có tổ chức đầu tiên của mình, có điều gì đó ngay tại đó làm tôi liên tưởng tới nơi tôi đã đi chệch hướng. Đó là đoạn nhạc chủ đề trong phim Rocky vang lên từ loa trước khi cuộc đua bắt đầu. “Giờ hãy gắng sức lên... tiếp thêm sức mạnh... bay lên...”

Bộ phim Rocky do Sylvester Stallone - một diễn viên ít được biết đến - viết kịch bản, đồng thời đảm nhận vai chính. Bộ phim này có kinh phí thấp nhưng đã gây tiếng vang vào năm 1976. Cảnh quay nổi tiếng trên sân trượt băng khi Rocky tán tỉnh Adrian nhút nhát, vai do Talia Shire thủ vai, cần phải quay lại, vì thế cặp đôi đã phải ở luôn đó sau khi sân băng đóng cửa, bởi vì số tiền trả thêm ngày nữa quá đắt đỏ. Bộ phim giành được 10 đề cử Oscar và chiến thắng ở ba hạng mục, trong đó có hạng mục Phim hay nhất. Nước Mỹ cũng không thể ngăn cản bộ phim thành công, đó là cuộc chiến giữa chàng David nhỏ bé và người khổng lồ Goliath.

Bộ phim mở đầu bằng cảnh quay Rocky trên võ đài nhận một cú đấm trời giáng của một tay đấm đã mệt rã rời, đối thủ của anh đã gần như chắc chắn thắng, cho tới khi hắn dùng đầu mình đập vào mặt đối thủ. Rocky nổi điên lên xông vào đối thủ của mình với các cú đánh dã man. Mặc dù anh chiến thắng, nhưng rõ ràng không ai tôn trọng Rocky hoặc trông đợi bất cứ điều gì từ anh cả. Anh cũng không có lòng tin vào chính mình. Khi anh kéo một cô gái trẻ ra khỏi một băng đảng khét tiếng trên đường phố và cố gắng dùng hành vi đúng đắn kết bạn với cô gái thì cô lại đuổi anh đi. Anh lắc đầu bỏ đi và tự hỏi: “Cô là ai mà dám khuyên bảo tôi, Creepo ư? Cô là ai chứ?”

Quay trở lại căn hộ nhỏ tồi tàn của mình, anh bần thần nhìn bức hình chính mình khi còn là một cậu bé, cậu bé ấy có lẽ cũng sáng sủa và đầy hứa hẹn, sau đó anh một mình nằm cuộn tròn trên giường với một túi nước đá chườm trên cái trán bị thương - vầng trán biểu tượng của những hy vọng rạng ngời. Sau đó, tại phòng tập thể dục địa phương, huấn luyện viên của Rocky (Burgess Meredith) đã bỏ hết đồ đạc ra khỏi tủ của anh, bàn giao tủ đó cho một tay đấm hứa hẹn hơn, kẻ đó đã nói với Rocky rằng: “Này, tao đã mở tủ của mày đấy.”

Rocky tranh cãi với huấn luyện viên rằng tại sao ông luôn đối xử với anh tệ như vậy. “Vì anh có tài năng để trở thành một tay đấm giỏi,” huấn luyện viên gầm lên, “nhưng thay vào đó anh lại trở thành tay sai cho một tên xã hội đen rẻ tiền chuyên cho vay nặng lãi.”

“Cuộc đời là thế,” Rocky đáp trả.

“Thật phí đời,” huấn luyện viên độp lại.

Rõ ràng Rocky cần động lực và sự khích lệ, một mục tiêu để anh hành động, vì thế anh có thể định nghĩa bản thân mình phải là một ai đó chứ không phải là một kẻ thua cuộc hay ăn mày. Và đó là tất cả mục tiêu của anh. Sắp đặt mục tiêu là một quá trình cực kỳ quan trọng trong cuộc sống. Nó buộc bạn phải suy nghĩ về tương lai của bạn, những gì bạn muốn ở tương lai của mình, và giúp bạn xác định làm thế nào để đạt được điều đó. Mục tiêu giúp bạn khu biệt những hoạt động đáng để theo đuổi và những hoạt động không phù hợp cần xếp ra sau để đưa bạn tới nơi bạn muốn đến. Chúng cho phép bạn đo lường sự tiến bộ của mình, tự hào về thành tích của mình và tận dụng tối đa những nỗ lực của mình.

Tất nhiên, trong bộ phim, số phận đã can thiệp để xác định mục tiêu cho Rocky. Anh được chọn để đấu với Apollo Creed, nhà vô địch quyền Anh thế giới, khi một trận đấu quyền Anh hạng nặng diễn ra vào ngày Quốc khánh Mỹ đã bị hủy do đối thủ của Creed bị chấn thương. Thời gian quá gấp để tìm người thay thế phù hợp, nhưng Creed nảy ra ý tưởng cứu vãn trận đấu bằng cách cho một tay đấm địa phương cơ hội tranh đai vô địch với mình. Anh ta chọn Rocky chỉ vì biệt danh hào nhoáng của anh ta trên võ đài: chú ngựa Ý.

Sau đó, Rocky gần như đã chiến thắng trong cuộc so găng hoặc ít nhất là tiến gần tới chức vô địch khi vẫn còn đứng vững được trên võ đài. Nhưng vấn đề của Rocky không phải là cần trở thành nhà vô địch quyền Anh thế giới. Vấn đề của anh là không ai tin anh, và anh không tin vào chính mình, vấn đề là anh ta có tiềm năng nhưng lại không có ý định theo đuổi nó.

Mục tiêu thực sự của Rocky là thoát ra khỏi cơn mê của mình và sống đúng với tiềm năng của bản thân.

Vẻ đẹp của bộ phim là quá trình thay đổi của Rocky trên con đường hướng tới mục tiêu. Vào ngày tập luyện thứ nhất, chuông báo thức của anh kêu lúc 4 giờ sáng. Phát thanh viên trên đài phát thanh thông báo ngoài trời lạnh âm 2 độ C. Với chúng ta, điều đó là bình thường. Rocky đập năm quả trứng rồi cho vào ly, sau đó, không do dự, anh uống hết sạch. Ra bên ngoài, Rocky vươn vai, thả lỏng một chút để giải tỏa cơn đau, rồi anh chậm rãi chạy bộ trên những con đường hoang vắng nơi anh sống. Khi anh tới Bảo tàng Nghệ thuật Philadelphia, anh chỉ còn đủ sức đi tập tễnh lên những bậc thềm lạnh cứng. Một bên hông đau nhức khiến anh phải bóp chặt một tay vào sườn. Anh thở hổn hển. Và từ đó cuộc hành trình bắt đầu, đầy khó khăn và dường như không hứa hẹn.

Chúng ta có thể thấy sự thay đổi của Rocky từng chút một. Anh đạt được sức mạnh và sự tự tin. Từng người bạn trở lại với anh, ủng hộ và tôn trọng anh. Ngay cả một trong những trợ lý của Apollo Creed cũng chú ý khi thấy Rocky trên ti vi đang đấm vào tảng thịt bò, thể hiện một trong những kỹ thuật đấm điêu luyện trước mắt một nhà báo địa phương. Khi cuộc phỏng vấn kết thúc, máy quay tập trung vào nắm tay đầy máu của Rocky. “Này, nhà vô địch”, người trợ lý gọi Creed. “Hãy nhìn thằng nhóc mà cậu sẽ đấu trên ti vi này. Cậu ta có vẻ nghiêm túc đấy.”

“Ừ, phải rồi, tôi cũng nghiêm túc,” Creed trả lời cợt nhả, không nhìn vào ti vi vì đang quá bận rộn, không muốn bị làm phiền bởi những suy nghĩ về đối thủ dễ xơi của mình.

Sau đó, chúng ta thấy một cảnh phim về sự hân hoan của Rocky khi anh trở lại bảo tàng, một cảnh phim tiêu biểu cho hành trình tìm lại bản thân của anh. Cảnh phim bắt đầu với hình ảnh Rocky chạy bộ qua một khu vực gần đường ray xe lửa, tay cầm những viên gạch để tăng trọng lượng. Sau đó, anh đấm vào một cái bao cát, thực hiện một loạt các cú đấm một tay, rồi một loạt các cú đánh vào phần giữa, đấm một miếng thịt bò, rồi quay trở lại với những huấn luyện viên nhiệt thành, những người tạo cảm hứng cho anh tập đầy hăng say. Anh chạy bộ qua một khu chợ với nụ cười trên môi, thoải mái kiểm soát tốc độ của mình. Ai đó ném cho anh quả táo. Dọc theo bờ sông, anh tăng tốc thành một cuộc chạy nước rút, và cuối cùng, chúng ta thấy anh nhảy lên bậc thềm của bảo tàng Nghệ thuật, nhảy liền ba bốn bậc thềm một lúc, lên đến bậc cao nhất mà không chút mệt mỏi.

Đây là cảnh cốt lõi của bộ phim. Rocky chạy lên bậc thềm, sau đó quay lại và vung hai cánh tay lên cao thể hiện chiến thắng với thành phố trải dài dưới chân mình trong khi nhạc nền vút lên cao. Đây là khoảnh khắc Rocky đạt được mục tiêu thực sự mà mình theo đuổi. Đó là thời điểm mà anh biết anh đã đạt tới tiềm năng trọn vẹn của mình, khoảnh khắc anh hoàn toàn tin vào bản thân mình.

Những gì xảy ra tiếp sau là trận đấu, về nhiều mặt cơ bản là không liên quan. Đúng vậy, trong suốt trận đấu Rocky có thể chứng tỏ sự quyết tâm và lòng can đảm đáng kinh ngạc của mình, nhưng tất cả đều là kết quả của sự thay đổi trong Rocky suốt quá trình luyện tập. Cuối cùng, nhiều người đã xem bộ phim có lẽ thậm chí còn không nhớ chính xác chi tiết này, đó là Rocky không thắng trong trận đấu. Hầu hết người xem nhớ cảnh Rocky đứng trên võ đài khốc liệt và hét gọi Adrian. Còn về trận đấu, nó được coi như một trận hòa, do đó Apollo Creed không thua và vẫn là nhà vô địch.

 

TẬP TRUNG VÀO HÀNH TRÌNH

Theo cách tương tự, khi bạn theo đuổi một mục tiêu chạy bộ, điểm chính yếu không phải là đạt được thành tích về thời gian chạy cụ thể hay hoàn thành một khoảng cách cụ thể, mà đúng hơn là những thay đổi diễn ra trong bản thân bạn trong khi theo đuổi mục tiêu. Vấn đề của tôi trong những ngày đầu chạy bộ là tôi luôn tập trung vào kết quả mà không phải hành trình để đạt được điều đó. Tất cả những gì tôi nghĩ về việc chạy bộ của mình và, ở một mức độ nào đó, là bản thân tôi phải làm được gì ở cuộc đua. Nếu tôi đạt kết quả tốt hơn lần chạy trước, mọi thứ trong suốt quá trình tôi tập luyện sẽ chỉ mang một màu tiêu cực. Khi thu ngắn được thời gian chạy, tôi sẽ cảm thấy thất vọng vì không tiếp tục thu ngắn được thời gian chạy hơn nữa. Tôi đã nỗ lực hết sức mình. Điều tôi cần nghĩ đến là xét một cách tổng thể, chạy bộ đang mang lại cho mình những gì.

Hãy chỉ nghĩ về hành trình của bạn khi bạn hoàn thành mục tiêu chạy bộ của mình lần đầu tiên - một cuộc đua marathon. Bạn từ một người chạy bộ chưa từng chạy xa hơn 6 hay 7 dặm tới một người chạy bộ có thể mong mình chạy được trọn vẹn 26 dặm trong một cuộc đua marathon. Bạn dần tạo dựng sức khỏe và khả năng chịu đựng của mình. Bạn bỏ đi được số cân nặng dư thừa. Bạn nâng cao kỷ luật với chính mình. Quan điểm của bạn thay đổi. Bạn học được cách bước ra khỏi nhà để chạy thêm vài dặm ngay cả khi bạn thích làm việc khác hơn. Bạn thực hiện những quãng đường dài, nhận ra rằng khả năng của bạn còn lớn hơn bạn tưởng, và khi số dặm đường ngày càng nhiều hơn, bạn học được cách kêu gọi lòng can đảm và quyết tâm cần thiết để hoàn thành đoạn đường chạy dù đôi chân đã mỏi mệt đến chết. Tập trung tất cả vào chạy bộ sẽ tạo ra xu hướng thay đổi quan điểm của bạn, giúp bạn tránh xa các vấn đề của mình. Bạn sẽ ít cảm thấy căng thẳng mỗi ngày. Bạn thấy thỏa mãn về những nỗ lực của bản thân, đặc biệt là vượt qua những ngày cuối tuần chạy bộ dài đằng đẵng và lòng tự trọng của bạn có được sự khích lệ lớn lao.

Khi bạn hoàn thành khóa luyện tập chạy đường trường cuối cùng trước cuộc đua marathon, bạn đang ở trên đỉnh của thế giới, giống như Rocky đứng ở bậc thềm bảo tàng. Đây là khoảnh khắc bạn phấn đấu vì nó, khi bạn đã sẵn sàng để đi đến vạch xuất phát chuẩn bị cho những gì sắp tới. Bản thân cuộc đua giống như lớp kem trên cái bánh. Hãy coi đó là phần thưởng của bạn. Vào ngày cuộc đua diễn ra, bạn nên thư giãn, hiểu rằng bạn đã bỏ thời gian và công sức nhiều ngang nhau cho thử thách này. Khôi hài là bạn càng có thể thư giãn và để cuộc đua diễn ra tự nhiên thì bạn càng ít lo lắng về kết quả hơn và càng có cơ hội thể hiện được màn trình diễn tốt nhất.

Cũng nên xem xét điều này. Bạn có thể dành sáu tháng dài để chuẩn bị cho cuộc đua marathon đó. Cuộc đua chỉ kéo dài trong một buổi sáng. Hãy dành sáu tháng đó để cố gắng tận hưởng quá trình chạy. Cảm giác kỳ diệu trong bạn chính là bạn cảm nhận được những dấu hiệu về sự thay đổi trong cơ thể và cách cơ thể bạn đang điều chỉnh để bạn có thể tập luyện thêm nữa. Hãy chú ý đến môi trường xung quanh. Đi tới những địa điểm mới để chạy và đắm mình trong những trải nghiệm. Đừng chú ý vào rừng cây, đó là mục tiêu cuối cùng của chạy marathon, bạn phải lờ đi mọi vẻ đẹp của cây cối mà bạn đang chạy qua, nơi những tán lá của cây dương đang rung rinh theo gió, những cây sồi hùng vĩ che lấp con đường, những cây thông thơm mùi nhựa mới, cây nguyệt quế, những cây phong rực rỡ và những cây gỗ đỏ gợi đầy cảm hứng.

Cùng với mục tiêu cuối cùng của bạn, hãy suy nghĩ về nhiều mục tiêu nhỏ. Mỗi ngày chạy là một mục tiêu của chính ngày đó. Mỗi lần bạn chinh phục một đoạn đường, bạn đã vượt qua được sự trì trệ vốn giữ những kẻ khác nằm dài trên trường kỷ. Bạn đã làm được điều gì đó cho chính mình, cho sức khỏe, cả về tinh thần lẫn thể chất.

Trong một số ngày, mục tiêu có thể chỉ là lướt qua một vài dặm dễ dàng, vào những ngày khác, việc tập luyện của bạn có thể đưa tới một loạt các mục tiêu.

Hãy nhớ rằng mục tiêu của bạn không nhất thiết phải là vượt qua khu rừng, mà là tận hưởng tất cả những điều tuyệt vời trên đường chạy.

Hãy vượt qua năm hay sáu dặm rưỡi trong một thời gian nhất định. Chạy lên đồi thêm một lần nữa. Duy trì nhịp độ khi chạy thêm một dặm nữa. Chạy tới cột điện xa nhất trên đường chạy của bạn. Thu hẹp sự tập trung của bạn xuống mục tiêu duy nhất mà bạn có vào lúc này và theo đuổi mục tiêu đó với tất cả niềm đam mê trong bản thân mình. Mọi thứ khác trong cuộc sống được đóng lại trong một khoảng thời gian như thể bạn đang quên mất bản thân mình khi theo đuổi mục tiêu duy nhất này. Theo đuổi đam mê là giải phóng bản thân và làm bạn phấn chấn, chạy bộ cho bạn cơ hội đó mọi lúc, không phải chỉ khi bạn đang tham gia một cuộc đua nào đó.

***

Trong thời gian đầu chạy bộ, tôi không bao giờ chú ý đến quá trình chạy. Tôi quá lo lắng về những gì sẽ xảy ra vào ngày đua. Trong bộ phim, chúng ta thấy hành trình của Rocky. Có đoạn, anh ta dừng đấm, để khuỷu tay thư giãn, và mỉm cười với huấn luyện viên. Đó là lần đầu tiên chúng ta thấy Rocky mỉm cười trong suốt bộ phim. Đó là lúc chúng ta thấy anh đánh giá cao những gì anh đang làm và thái độ chia sẻ cảm xúc với bạn bè. Nếu sau này, trong suốt trận đấu lớn, Apollo Creed đã hạ anh đo ván ở hiệp đầu tiên, anh vẫn biết rằng mình đã làm hết sức mình và đã đạt được đầy đủ tiềm năng của mình.

Dịch giả: Minh Vũ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.