Đạo Của Người Chạy Bộ

Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Không ngừng duy trì sự tích cực

❊ ❊ ❊

Bỏ cuộc ở Leadville thực sự khiến tôi buồn phiền. Trở về nhà, nằm thoải mái trên giường, hồi phục lại chấn thương sau khi kéo lê thân xác mình hơn 50 dặm trên đường núi ở độ cao 10.000 feet, lúc này tôi có thời gian xem xét lại kỹ càng quyết định của mình.

Chắc chắn tôi đã kiệt sức khi ngồi trên cái ghế trong căn lều ở Winfield. Sự nhẹ nhõm của đôi chân và sức quyến rũ của việc ngay lập tức kết thúc cuộc đấu tranh đã tràn ngập trong tôi. Chân tôi rất đau đớn, đau như nó đã liệt hẳn, năng lượng của tôi đã về mức không, vậy thì điều tôi mong đợi nhất là gì? Có phải tung tăng qua 100 dặm đường núi trên cao, túc tắc về đích, và sau đó nhận được chiếc khóa bạc dành cho người về đích mà không gặp bất cứ sự khó chịu hay đau đớn nào?

Rõ ràng tôi đã không có một chiến lược khả thi, khi mà ý chí và sức mạnh của mình đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng tôi đã thầm nghĩ rằng tôi vẫn chưa hoàn toàn hoàn kết thúc cuộc đua khi ngồi trên chiếc ghế đó. Giờ đây, dẫu thế nào thì tôi - một trong những linh hồn thất bại đó - cũng đang phải vò đầu bứt trán để tìm cho ra lý do ít tổn hại nhất nhằm lý giải vì sao tôi lại bỏ cuộc.

 

ĐÊM TRÊN THÀNH PHỐ PASADENA

Điều làm tôi thực sự băn khoăn là trong quá khứ tôi đã từng xoay xở để hồi sinh bản thân từ những hoàn cảnh khốc liệt. Trong nỗ lực đầu tiên ở cuộc thi 100 dặm tại giải Angeles Crest 100 vào năm 1997, phải băng qua rừng quốc gia Angeles gần Los Angeles, bắt đầu tại thị trấn Wrightwood trên sườn đông của dãy núi Gabriel và kết thúc ở phía tây Pasadena, có điều gì đó đáng chú ý đã xảy ra.

Đó là một ngày sôi động. Một nhóm các vận động viên Tarahumara đến từ Mexico đã đến tham gia cuộc đua. Nhiều người trong số họ mang những đôi xăng đan vừa to vừa gồ ghề, và mặc những chiếc áo thun màu cam nhạt. Họ đang uống tăng cường bằng mấy thứ đồ uống kỳ lạ và được dẫn ra vào trạm cứu trợ cùng với tiếng nhạc từ trống và sáo. Tuy nhiên, dù đang giải trí như vậy nhưng họ không hề bị ảnh hưởng do thời tiết không ngừng nóng lên, trong khi đó, mặc dù đã có nhiều tháng tập luyện vất vả, tôi vẫn phải kéo lê thân xác suốt buổi chiều tuyệt vọng, cố gắng giữ não của mình không bùng cháy.

Khi bóng tối cuối cùng cũng phủ xuống, tôi háo hức mong chờ được hòa vào vài luồng không khí tươi mát và bắt đầu xếp lớp tất cả những bộ quần áo ấm nằm sẵn trong túi của tôi trong suốt cuộc đua. Tôi mường tượng một đêm tuyệt vời sẽ tiếp thêm sinh lực và mang đúng những gì cần thiết để giúp tôi hoạt bát trở lại. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ trong hẻm núi vốn ngột ngạt lại giảm xuống trong khi chúng tôi đang chạy trong nỗi khó nhọc. Không khí buổi đêm vừa nóng vừa làm chúng tôi khó thở. Tôi chưa bao giờ mặc một chiếc áo thun suốt cả ngày, và lúc này thì mồ hôi vẫn vã ra như tắm.

Nóng bức làm chúng tôi không thể nghĩ ngợi gì được. Người dẫn tốc và tôi vừa mới tỉnh táo lại một chút khi tới đoạn cuối của một hẻm núi hẹp thì tôi thấy một cặp vận động viên đang quỳ trong bụi cây bên cạnh đường mòn. Họ đang chiếu đèn xuống bên kia hẻm núi và tôi nghe một người nói với người kia: “Cậu thấy nó phải không?”

“Ừ” Người kia trả lời. “Đó là một con báo sư tử. Cậu có thể nhìn thấy đôi mắt nó.”

Cảnh tượng làm tôi rất ngạc nhiên và trôi qua thật nhanh khiến chúng tôi chạy trong im lặng một quãng rồi tôi mới nhận ra những gì vừa xảy ra. “Chà,” cuối cùng tôi lên tiếng với người dẫn tốc của mình, “mấy gã đó đang nhìn một con báo sư tử.”

“Mấy gã nào?” Người dẫn tốc hỏi.

“Những người chúng ta vừa vượt qua.” Tôi nói. “Một người trong bọn nói có một con báo sư tử.”

“Ừ, được rồi.” Người dẫn tốc trả lời, sau đó hỏi tôi: “Cậu dùng gói gel năng lượng cuối cùng cách đây bao lâu rồi?”

Đêm khuya hôm đó, tôi rất ngạc nhiên khi thấy những vận động viên khác nằm dài trên lề đường. Trông họ như đã chết. Với tâm trí sáng suốt lúc này, thực tế là tôi vừa nhìn thấy hai chàng trai, hai người mà người dẫn tốc của tôi đã không nhìn thấy trước đó, đang thảo luận về một con báo sư tử và rằng có thể có người chết nằm trên đường chạy sẽ làm tôi khá khó chịu. Nhưng trong ý thức lộn xộn của tôi, tôi nghĩ đó là suy nghĩ mạch lạc nhất: Ôi trời ạ, có nhiều điều kỳ lạ đang xảy ra ở dãy núi San Gabriel vào ban đêm.

Đoạn leo núi dài nhất, khó khăn nhất của cuộc đua bắt đầu từ dặm 75 tại trạm cứu trợ Chantry Flats. Đó là đoạn đường liên tục mà độ cao tăng dần tới 3.100 feet. Đối với tôi, kho báu này đến vào nửa đêm, cũng thật đau đớn. Tôi bắt đầu cảm giác trèo lên giống như tôi đang ở cuối sợi dây, vì vậy khi chúng tôi lên tới gần đỉnh, tôi đã sẵn sàng, ồ, tôi không biết nói sao nữa, có lẽ là không bao giờ chạy thêm một bước nào nữa chừng nào tôi còn sống.

Con đường chúng tôi đã leo lên dẫn tới một sườn núi. Sau khi đã ở sâu bên trong một vùng đất hoang đã không có người suốt một ngày và gần hết đêm, chúng tôi nhìn xuống ngọn núi, nơi có hàng triệu ánh đèn của Pasadena trải dài dưới chân, ánh sáng đổ lên hắt xuống kéo dài tới tận bờ biển nơi tầm mắt chúng tôi có thể vươn tới. Thật kinh ngạc với cảnh tượng này, mặc dù, ấn tượng đã nhanh chóng nhạt dần khi tôi nhìn sang bên phải và nhận ra phần tiếp theo của chặng đường mà chúng tôi phải đối mặt còn khó khăn hơn, đoạn đường phải leo lên sườn núi để tới đỉnh của núi Wilson. Lúc trước tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ không phải leo lên nữa.

Dù không nghĩ về nó nữa hoặc thậm chí nhận ra những gì mình đang làm, tôi ngồi phệt xuống và tự nhủ: Mình đã làm được rồi. Tôi không nhớ mình làm cách nào ra được khỏi ngọn núi hoặc chuyện gì xảy đến với tôi sau đó, nhưng tôi biết rằng mình đã cố gắng bằng tất cả khả năng để chạy 100 dặm. Tôi đã chạy xa được đến vậy, nhưng không có điều gì dù tới từ thiên đàng hay trái đất có thể giúp tôi chạy được xa hơn được nữa. Tôi đã cố gắng, nhưng tôi thất bại, đơn giản là như vậy.

“Ý hay đấy,” người dẫn tốc nói, cố gắng thuyết phục tôi không vùi mình vào cái khăn, “hãy nghỉ ngơi một lát, sau đó chúng ta sẽ tiếp tục. Tôi sẽ cho cậu thời gian. Năm phút nhé.”

Tôi chẳng biết nói gì. Tôi nghĩ tốt nhất cứ để kệ anh ta sắp xếp thế nào thì tùy. Tôi sẽ ở đây. Tôi xong việc rồi.

Vài phút trôi qua, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng nói. Đó là một nhóm vận động viên đang chạy lên cùng con đường mà tôi vừa lên được vài phút trước. Có tất cả sáu người - bốn nữ và hai nam, có lẽ là ba vận động viên và ba người dẫn tốc.

Họ đang hào hứng nói chuyện và cười đùa, rõ là họ đang có quãng thời gian rất vui vẻ. Khi họ nhìn thấy những ánh đèn của Pasadena, họ hét lên vui sướng. Họ bước vòng qua tôi, ánh sáng dưới chân lướt trên đường mòn. Tôi nhìn bóng họ nẩy lên xa dần, họ vẫn cười đùa. Họ vô tư và hạnh phúc như những cây cỏ, vui sướng khi ở trong rừng vào ban đêm, vui sướng với người khác và với cuộc sống nói chung.

Tôi ngồi đó mà lòng đầy sợ hãi, nhìn họ ngày càng xa dần, và đột nhiên tôi trở nên giận dữ. Tôi phát điên với lũ người đó, những kẻ lại vui vẻ như thế trong khi tôi đang khốn khổ như ở địa ngục. Tôi phát điên với cuộc thi khi đưa đoạn dốc không thể trèo lên này vào phần tệ nhất của cuộc đua. Tôi phát điên với bản thân vì trở thành kẻ bỏ cuộc. Tôi như sắp nổ tung vì giận dữ. Một lần nữa, hầu như không cần suy nghĩ, tôi nhổm dậy và bắt đầu trèo lên đường mòn.

Những cảm xúc cực kỳ mạnh mẽ đã xóa sạch tất cả những ý nghĩ và cảm giác khác trong đầu tôi. Sự kiệt sức của tôi đã bốc hơi, ắt hẳn được thay thế bằng một liều andrenaline được kích hoạt bởi cơn giận dữ. Chân tôi đau đớn nhưng sức mạnh của nhiệm vụ leo lên đỉnh đồi còn lớn hơn. Khi tới đỉnh con đường, chúng tôi đi xuống trạm cứu trợ cuối cùng và đoạn đường mòn trước khi hoàn thành cuộc đua. Tôi chưa bao giờ có lấy một chút do dự nào khác, sau cùng tôi khập khiễng băng qua bãi cỏ bên dưới tấm biểu ngữ kết thúc cuộc đua để có được chiếc đai khóa 100 dặm đầu tiên của mình.

Nhưng những gì diễn ra trong đêm đó ở Angles Crest không hề có chiến lược gì cả. Nó chỉ là một phản ứng cảm xúc duy nhất với khoảnh khắc đó và những hoàn cảnh đó. Kinh nghiệm của tôi tại Leadville không có câu trả lời cho việc làm thế nào giải cứu được bản thân một khi tổn thương thật sự bắt đầu là chuẩn mực hơn.

 

JOANN DAHLKOETTER

Ngày nay, tôi có một chiến lược hiệu quả để đối phó với cơn đau và sự khó chịu. Tất cả bắt đầu từ lúc tôi gặp Joann Dahlkoetter tại triển lãm của cuộc thi Marathon quốc tế Big Sur. Joann đang ngồi ở bàn, phía sau một chồng sách của cô, cuốn Your Perfoming Edge, mỉm cười với các vận động viên đi ngang qua. Tôi cầm một cuốn lên và lật vài trang. Ở mặt sau ghi: “Hãy căn chỉnh màn thể hiện của bạn khớp với tầm nhìn trong tim bạn.” Được rồi, tôi nghĩ, nghe hay đấy.

Cần một chiến lược để trở lại từ cõi chết.

Sự thật là tôi đã rất cảm động khi gặp tác giả, người đã viết một cuốn sách thực tế và sống động đến như vậy. Trước đây tôi chưa bao giờ thấy điều đó. Nếu được cô ấy ký lên cuốn sách mà tôi sẽ mang về nhà và đặt lên giá sách, tôi nghĩ mình đã mua được một cuốn sách có lời tựa Đây Là Cuốn Sách Vô Giá Trị Nhất Mà Bạn Từng Đọc của cô. Chúng tôi tán gẫu một lúc. Tôi đưa cho cô ấy tờ séc, và cô viết lên cuốn sách của tôi: “Gửi Gary, mong mọi dặm đường trong đời bạn đều thuận lợi.” Khi cuốn sách được mở ra, những điều tôi học được từ cuốn sách đúng như lời mà cô ấy đề tặng. Cuốn sách đó đã thay đổi hoàn toàn việc chạy bộ của tôi.

Không có trang nào trong tổng số 256 trang sách nói về việc rèn luyện thể chất để chạy bộ cả. Tất cả điều cuốn sách muốn nói đều liên quan đến các mặt của tinh thần - nói cách khác thì đó là cách suy nghĩ về việc chạy bộ. Và thông điệp rút gọn là: Giữ mọi thứ tích cực, tránh tiêu cực. Nó đơn giản, thậm chí là một điều hiển nhiên, là bài học, nhưng khi tôi học được thì nó trở thành điều cực kỳ quan trọng.

Tôi đã điều chỉnh nhiều phương pháp của Dahlkoetter cho việc chạy của mình, nhưng có lẽ lời khuyên hiệu quả nhất của cô ấy là kết hợp nỗi đau và sự khó chịu trong việc chạy với nỗ lực cao nhất của bạn hay thể hiện hết tiềm năng của bản thân. Việc kết hợp đau đớn và sự đấu tranh với điều gì đó không ổn là điều tự nhiên. Phương pháp của Dahlkoetter là coi sự đau đớn và khó chịu như một thứ gì đó tự nhiên, một điều gì đó đáng để mong đợi khi bạn đang cố gắng hết sức mình. Cơn đau không phải dấu hiệu gì đó tiêu cực, trên thực tế, nó cho bạn biết bạn đang làm tốt, rằng bạn đang nỗ lực hết mình, rằng bạn đang tập luyện chăm chỉ và đạt được mục tiêu của mình.

Vì vậy, những cảm xúc rất bình thường hay làm tôi lo lắng và sự hoảng loạn trên đường chạy của tôi đã được biến đổi, như thể có phép thuật, thành một điều tích cực. Giống như gã Jaws trong phim James Bond, sau khi dồn tôi vào một góc, hắn lao hết tốc lực về phía tôi với hàm răng lởm chởm chìa ra. Nhưng ngay trước khi hắn đâm sầm vào tôi và biến tôi thành miếng mỡ, tôi đã né được, nhanh như chớp tóm lấy gáy hắn, với tất cả quán tính và sức mạnh cánh tay, tôi ném đầu hắn đổ ầm vào bức tường phía sau tôi. Nó giống như môn nhu đạo. Tôi đã học được cách biến tất cả nỗi đau và sự khó chịu thành điều tích cực.

Đau đớn hay bất kỳ cảm giác khó chịu nào khác, đương nhiên, phải được thừa nhận. Bạn không thể bỏ qua nó. Dahlkoetter giúp bạn tập trung vào nó, thậm chí còn trú ngụ trên nó một lúc, trả lại cho nó đầy đủ sự công bằng. Nhưng sau đó bạn hãy chuyển sự tập trung của bạn sang nơi khác, như hơi thở hoặc bàn chân đang giẫm lên mặt đất của bạn. Hãy để cơn đau là một phần bình thường của quá trình chạy, một dấu hiệu cho thấy bạn đang chạy cần cù như thế nào, và sau đó để nó tan vào cùng mọi thứ xung quanh.

Đó cũng là một trợ giúp lớn giúp bạn nhận ra bạn không đơn độc khi trải qua đau đớn mà việc chạy đường trường đòi hỏi và những lúc bạn lâm vào tình trạng khó khăn trên đường chạy. Những người chạy khác sẽ che giấu sự căng thẳng và khó chịu của họ. Tôi cũng làm điều tương tự. Tôi có thể là một cái giỏ mà bên trong chứa hàng triệu ý nghĩ tiêu cực lướt qua tâm trí mình, nhưng nếu một tình nguyện viên tại trạm cứu trợ hỏi han tình hình của tôi, tôi sẽ mỉm cười trả lời: “Không thể tốt hơn.” Thực tế, tất cả các vận động viên trong cuộc đua xung quanh bạn có thể cảm thấy tồi tệ như bạn hoặc tệ hơn, vì vậy nỗi đau thực sự là một điều có thể chia sẻ. Không chỉ mình bạn mới có. Hãy thoải mái trong mọi hoàn cảnh vì nếu như họ có thể xử lý được vấn đề thì bạn cũng vậy.

Dahlkoetter cũng khuyên các vận động viên phải thay thế các ý nghĩ tiêu cực bằng một số các khẳng định tích cực: “Cơ tứ đùi trước của tôi đã không còn chịu đựng được nữa rồi” thay bằng: “Tôi cũng cảm thấy như vậy ở lần cuối cùng tôi lập kỷ lục.” Thay vì nói: “Tôi vẫn còn 10 dặm nữa,” hãy nói: “Mình đã vượt qua 16 dặm rồi, chỉ còn khoảng 10 dặm nữa là về đích.” Hãy gắn những điều tích cực lên bất cứ thứ gì xảy ra quanh bạn. Nếu một vận động viên khác vượt qua bạn, hãy tưởng tượng bạn đang hút lấy năng lượng từ vận động viên đó, nguồn năng lượng đã thúc đẩy vận động viên đó, để sử dụng cho mình. Nếu bạn đang chạy trong một dòng người chạy bộ, hay đang trên một chuyến tàu, hãy thư giãn và tưởng tượng bạn đang chuyển động như dòng nước cùng với những người khác với một chút nỗ lực từ phía bạn. Nếu bạn đang lên dốc, hãy tưởng tượng có một lực lượng đang kéo bạn lên đỉnh. Nếu bạn xuống dốc, hãy tưởng tượng trọng lực đang làm tất cả mọi việc trong khi bạn nghỉ ngơi và cơ thể mình chỉ đang trôi xuống một cách dễ dàng. Việc tạo ra những hình ảnh mạnh mẽ này trong tâm trí sẽ biến chuyển thành thực tế. Dahlkoetter cũng khuyến khích bạn nhớ ăn mừng khả năng thúc đẩy bản thân mạnh hơn nữa. Đó không phải là một câu nói hay hình phạt, đó là niềm tự hào, là cơ hội. Bạn khỏe mạnh và đủ năng động để có thể làm được như vậy. Bạn là một trong những người may mắn.

Chia nhỏ đường chạy thành những quãng ngắn hơn và tránh suy nghĩ về toàn bộ khoảng cách còn lại là một phương pháp để duy trì sự tích cực. Khi bạn đạt được từng mục tiêu trung gian, hãy tin rằng mình có thể chinh phục được quãng đường đó của cuộc đua. Sau đó, hãy tập trung vào quãng đường tiếp theo và giữ cho tâm trí bạn ngừng suy nghĩ cho tới khi bạn hoàn thành. Nếu mục tiêu tiếp theo là phải tới trạm cứu trợ mà đoạn đường có vẻ khá xa, hãy chạy cho tới đoạn cuối của dặm kế tiếp, hoặc chọn một cái cây ở đằng xa và chạy tới đó.

Trong nguồn cảm hứng tương tự như vậy, hãy tập trung vào đây, ngay lúc này, như thể bạn đang chạy thẳng tới phía trước. Hãy để thời gian, khoảng cách của các mục tiêu hay vạch đích tự lo chuyện của chúng. Dù thế nào chăng nữa, những mục tiêu đó được hoàn thành tốt nhất bởi bạn đang làm những điều tốt nhất trên từng khoảnh khắc của đường chạy. Hãy chú ý tới những gì cần thiết xảy đến ngay lúc này để bạn có thể tiếp tục chạy một cách mạnh mẽ và giữ vững như vậy. Tới lúc uống nước chưa? Bạn có uống đủ nước không? Bạn có cần phải ăn một chút gì đó hoặc bổ sung một ít chất điện giải không? Bạn chạy thoải mái chứ? Bạn có thở sâu thường xuyên không? Bạn đang tập trung vào điều tích cực? Bạn đang giữ được sự sung sức? Bạn có kiểm tra các vết phồng rộp, cháy nắng, trầy xước và những thứ khác mà có lẽ cần quan tâm ngay lập tức không?

Để đảm bảo được bạn luôn thoải mái và không khiến bản thân căng thẳng, hãy xem lướt qua cơ thể bắt đầu từ đỉnh đầu và thư giãn phần cơ thể của bạn bằng cách di chuyển phần cơ thể đó hướng xuống phía dưới. Hãy cảm nhận cơ mặt bạn đang thư giãn, sau đó tới cổ. Di chuyển xuống vai, cánh tay, và ngực của bạn. Làm tương tự cho tới chân. Bạn sẽ có thể cảm nhận sự căng thẳng toát ra từ từng phần cơ thể. Lặp lại bài tập này theo thời gian trong suốt quá trình chạy. Bạn sẽ có một hoạt động tích cực để tập trung chú ý của mình, và bạn thường có thể nói về điều khác biệt trong việc chạy bộ một cách thư thái ngay khi bạn hoàn thành đoạn chạy.

Chia nhỏ cuộc đua thành từng đoạn nhỏ, tập trung vào đây và ngay lúc này, thu hẹp sự chú ý của bạn để thư giãn từng phần cơ thể là cách giúp bạn giữ những suy nghĩ tích cực và hiệu quả, và nhờ đó nó sẽ đẩy lùi các suy nghĩ tiêu cực. Một phương pháp cổ điển khác giúp bạn bỏ qua những suy nghĩ tiêu cực và tập trung suy nghĩ của bạn vào một khái niệm tích cực là lặp đi lặp lại một câu thần chú.

 

THẦN CHÚ

Cùng với việc kết hợp nỗi đau và căng thẳng trong một cuộc đua khó khăn với ý niệm: Tôi đơn giản trải qua một hậu quả tự nhiên của việc thể hiện tiềm năng của mình, tôi đã tìm thấy cách sử dụng câu thần chú mà nó đã trở thành một trong những cách hiệu quả nhất giữ tôi đi đúng hướng và trong một khung cảnh tích cực của tâm trí. Khái niệm thần chú đến từ tôn giáo Hindu, về mặt kỹ thuật, một câu thần chú là một điều quyến rũ bởi việc đi lặp lặp lại một câu nói theo nhịp điệu, từ đó tạo ra hiệu quả nhất định, nhưng với mục đích của chúng ta, tôi sẽ định nghĩa câu thần chú là một cụm từ ngắn, có một nghĩa nào đó mà bạn lặp đi lặp lại để hướng tâm trí của mình vào những điều hữu ích, tránh xa những suy nghĩ có hại.

Các câu thần chú đã giúp tôi thoát khỏi bờ vực của sự đổ vỡ hoàn toàn và những lần bùng cháy trên đường chạy trong những lần tập luyện đường trường, hay ít nhất đã nhiều lần chúng giúp tôi thoát khỏi hố sâu sợ hãi và quay lại đường đua với mục đích và quyết tâm trở lại. Có một câu thần chú hiệu quả giống như có một tấm lưới an toàn. Bạn luôn có thể tin tưởng vào nó khi mà mọi thứ khác thất bại. Tôi luôn dùng tới thần chú của mình khi tôi cảm thấy tồi tệ nhất, nhưng tôi cũng sẽ nhẩm đọc câu thần chú của mình khi tôi thấy tâm trí của mình đang lang thang đâu đó và tôi cần tập trung trở lại ngay lập tức.

Đến với câu thần chú của riêng bạn có thể thực sự là điều hấp dẫn. Những từ nào nhắm trực tiếp đến bạn? Những từ nào gợi lên những phản ứng trực tiếp của bạn? Thần chú có thể được tạo sẵn. Ví dụ khẩu hiệu quảng cáo “Just do it - Hãy thử làm đi” của Nike. Khẩu hiệu này là một tượng đài về tính trực ngôn và ngắn gọn. Nó có lợi thế là tính ứng dụng vô cùng cao. Bạn chạy lên dốc hay xuống dốc, bạn đang ở dặm thứ 19 của cuộc đua marathon hay bạn nhảy ra khỏi máy bay không quan trọng, dù điều đó nghe có vẻ hoàn hảo. Bạn chỉ cần “thử làm đi,” hoặc tiếp tục làm đi.

Và bằng cách nào đó từ “hãy thử” tự nó nói lên tất cả những điều mà từ “làm đi” không làm được. Từ “hãy thử” cho ta biết đừng bận tâm tới những lý do to tát và hợp lý nào ngăn bạn không tiếp tục. “Hãy thử” thừa nhận chúng, thừa nhận rằng chúng ở đó và rất khó để vượt qua, nhưng sau đó lại yêu cầu bạn quay lưng lại với chúng và “làm đi” dù có thế nào chăng nữa. “Hãy thử làm đi!”

Sau cùng, có lẽ bạn sẽ thích một câu thần chú xuất phát từ kinh nghiệm riêng của bạn, một câu nói trực tiếp và dành riêng cho bạn, một câu mà bạn thấy mang đầy ma thuật. Ban đầu, một câu thần chú rất hiệu quả đến với tôi khi tôi nhận ra mình luôn luôn căng thẳng mỗi khi cảm thấy mệt mỏi trong lúc chạy. Vì vậy, tôi đã có thói quen tự nhủ rằng mình cần chuyển sang chế độ chạy hoàn toàn thư giãn. Thế nên cụm từ “chạy thư giãn hoàn toàn” trở thành câu thần chú của tôi hoặc tôi sẽ tự nhẩm trong đầu “C-T-G-H-T.”

Tuy nhiên, tại một thời điểm nào đó, mánh khóe của cụm từ “chạy thư giãn hoàn toàn” đã không phát huy được hiệu quả của nó. Nó sẽ nhắc nhở tôi thư giãn nhưng khi cơn đau hoặc mệt mỏi tăng lên hoặc sự nỗ lực không tưởng đòi hỏi tôi giữ vững tốc độ thêm 10 dặm nữa, thì “chạy thư giãn hoàn toàn” là không đủ. Vì thế tôi đã đến với câu thần chú “kiên nhẫn vô hạn, quyết tâm kiên định.” Bây giờ nó trở thành bạn đồng hành của tôi. Kiên nhẫn là tối quan trọng trong chạy bộ. Hãy suy nghĩ về trạng thái tinh thần của bạn khi bạn đang cố gắng giữ vững tốc độ của mình trong lần lặp lại thứ bảy trên tám lần chạy của cuộc chạy đua một phần tư dặm. Hoặc nghĩ về dặm 20 tới dặm 25 trong một cuộc đua marathon. Đó không phải là nỗ lực quá lớn đối với bạn hay về mặt thể chất bạn không thể làm được, nó chỉ là thử thách vô cùng khó khăn về sức chịu đựng mà bạn phải nỗ lực cho đến phút cuối cùng. Bạn rất sẵn sàng, nhưng bạn chỉ mong nó kết thúc. Bạn cần kiên nhẫn.

Cùng với sự kiên nhẫn, bạn cần lòng quyết tâm. Tất nhiên, quyết tâm là một phần của lời hùng biện của Chlouber “suối nguồn vô hạn của lòng quyết tâm và sự bền bỉ” mà ông nói ở Leadville, nhưng có dòng suối đó bên trong và tiếp cận được nó là hai chuyện khác nhau, tôi đã tự phát hiện điều đó. Tự tạo nên phần ý tưởng cho câu thần chú của mình, tôi suy luận, làm sao để nó có thể chỉ cho tôi cách rút được “dòng quyết tâm” từ trong dòng suối khó nắm bắt kia. Đề cao phẩm chất của sự kiên nhẫn và quyết tâm nhưng nâng chúng lên bằng những tính từ hoa mỹ cũng có thể là một hành động thông minh. Mọi người đều kiên nhẫn ở một mức độ nào đó, nhưng tôi cần được nhắc nhở rằng sẽ có lúc không còn chút kiên nhẫn nào nữa. Và tương tự như vậy, tất cả mọi người tham gia một cuộc đua hay chạy đường trường đều có lòng quyết tâm, nhưng khi tình hình trở nên khó khăn, tôi sẽ cần một lòng quyết tâm đặc biệt, quyết tâm sắt đá.

Câu thần chú này sẽ làm một mẹo nhỏ. Dường như nó có thể áp dụng trong mọi tình huống, không chỉ những lúc tôi cảm thấy quá căng thẳng. Bất kể vấn đề gì tôi đang cố gắng giải quyết - cơn đau của cơ tứ đùi trước, da bị phồng rộp, dạ dày co thắt, hay đã kiệt sức hoàn toàn - nó luôn nhắc nhở tôi cần phải kiên nhẫn và quyết tâm. Tôi càng sử dụng nó nhiều hơn thì tôi càng có khả năng bình tĩnh hơn trong mọi tình huống, và càng thành công với nó, thì nó càng trở nên mạnh mẽ và hữu dụng hơn.

Việc có một câu thần chú đã giúp tôi rất nhiều, vì thế tôi đã thêm thắt, tạo ra những câu thần chú khác nữa cho các tình huống khác nhau. Tôi đã tham gia rất nhiều cuộc thi chạy siêu cự ly ở Bắc California, nơi địa hình chủ yếu là đồi núi. Thực tế, có vài cuộc đua mà bạn hầu như không hề gặp những đoạn đường bằng phẳng, bạn luôn phải leo lên dốc hoặc xuống dốc. Các cuộc thi đó phù hợp với tôi giống như tôi có thể thư giãn và để cho cuộc thi điều khiển tốc độ của mình. Nếu tôi đang trên một ngọn đồi dốc, tôi sẽ đi bộ; nếu tôi đang xuống dốc, tôi sẽ chạy. Dù bằng cách nào, tôi cũng không phải suy nghĩ quá nhiều về nó, tôi để cho dòng suối tưởng tượng cuốn mình đi.

Nhưng tôi bắt đầu nhận ra một điều khi tôi ngã xuống một chỗ đất phẳng. Đột nhiên có vẻ như tôi phải làm gì đó để tiếp tục chạy. Chỗ đường bằng phẳng đó tô đậm lên sự mệt mỏi từ sâu bên trong các cơ bộ tứ ở đùi trước, bắp chân và gân kheo của tôi. Tôi cảm thấy mình đã kiệt quệ năng lượng, và ngay cả sự tăng tốc nhẹ nhất dường như cũng đòi hỏi một nỗ lực phi thường. Một dặm đường mòn bằng phẳng dường như kéo dài vô tận. Sự chịu đựng dường như không phù hợp với tiến độ tôi đang thực hiện.

Tác giả đang trong tâm trạng tích cực.

Hơn nữa, một khi tôi đã thuyết phục bản thân mình rằng tôi gặp khó khăn ở đoạn đường bằng phẳng, tôi bắt đầu dè chừng chúng, sợ chúng và biết mình sẽ khó mà vượt qua được chúng. Khi tôi ngã xuống một chỗ đất bằng đó, tâm trí tôi tràn ngập các ý nghĩ tiêu cực, và sau đó, không có bất ngờ gì lớn, tôi đấu tranh nội tâm dữ dội.

Vì vậy, tôi phải làm một điều gì đó để thay đổi. Tôi nghĩ ra một câu thần chú cho vấn đề này. Câu thần chú là “đường bằng thì tốt, đường bằng thì nhanh.” Bây giờ, bất cứ khi nào tôi chạy tới phần đất bằng của cuộc đua, tôi lại nhẩm đọc câu thần chú đó, xua hết những ý nghĩ tiêu cực bằng một thông điệp tích cực. Phải mất một lúc để chấp nhận được thông điệp và thay đổi cách tôi phản ứng đối với những đoạn đường bằng, cuối cùng khi hoàn toàn hiểu ra, thậm chí tôi không còn nghĩ mình gặp một vấn đề nào nữa khi tôi lại ngã ở một đoạn đường bằng khác. Lúc đó tôi tự nhủ rằng: Tại sao chuyện này lại là vấn đề nhỉ? Đường bằng thì tốt, đường bằng thì nhanh!

 

KHỎE MẠNH, NGUYÊN VẸN, NGHỈ NGƠI VÀ KHÔNG SỢ HÃI

Một câu thần chú nhắm tới mục tiêu khác khởi sinh từ một sự cố có liên quan đến nỗ lực của tôi tại cuộc đua Bear 100 Mile Endurance Run được bắt đầu gần Logan ở phía bắc bang Utah và kết thúc bên hồ Bear bang Idaho. Cuộc đua Bear 100 nổi tiếng là một trong những cuộc đua nhiều thách thức của quốc gia. Phần lớn cuộc đua diễn ra ở nơi không khí loãng, trên những con đường có địa hình khó khăn, và đi qua những ngọn núi. Vì vậy, việc chinh phục vài khóa tập luyện gian khổ có vẻ đặc biệt quan trọng cho cuộc đua này. Thông thường, tôi theo kế hoạch tập luyện khá phức tạp và chuyên sâu trong ba tháng hoặc lâu hơn, để khi tới bất kỳ cuộc đua 100 dặm nào thì tôi đã có sự chuẩn bị tốt và sự tự tin cần thiết, mặc dù gần quãng thời gian này có vài sự kiện ngăn trở tôi.

Ngay khi tôi gọi điện đặt kế hoạch luyện tập thể lực của mình, hoặc có thể là vì tôi đã gọi điện đặt kế hoạch luyện tập thể lực, tôi cảm thấy gân khoeo hơi căng nên buộc phải lùi kế hoạch chạy thêm một hai tuần. Sau đó, sau khi gân khoeo hồi phục hẳn và có thể tập luyện bình thường, tôi lại bị đau đến chảy nước mắt ở một bắp chân và phải nghỉ ngơi một thời gian dài và thận trọng khi tập luyện trở lại để không khiến bắp chân đau nặng thêm. Tôi bắt đầu có vài cuộc gặp gỡ không vui vẻ gì với lịch thi đấu và tập luyện khi đến những tuần then chốt trước khi cuộc đua trôi qua. Số phận không mỉm cười với tôi. Khoảng một tháng trước cuộc đua, tôi bị cúm và không thể hồi phục hoàn toàn cho đến khoảng một tuần trước ngày cuộc đua diễn ra. Đã quá muộn để tập luyện thêm các bài tập ý nghĩa, vì vậy tôi phải cân nhắc một cách nghiêm túc việc rút khỏi cuộc đua. Điểm mấu chốt ở đây là gì? Tôi không luyện tập; tôi chưa sẵn sàng; và tôi biết trước rằng cuộc đua sẽ nghiền nát rồi nhổ tôi ra không thương tiếc.

Nhưng thực lòng tôi ghét phải từ bỏ tất cả các kế hoạch của mình. Tôi đã có vé máy bay, đặt phòng khách sạn, thuê xe, chuyện rời nhà vào cuối tuần đều đã được sắp xếp với gia đình tôi. Thêm vào đó, tôi sẽ mất cơ hội ghim viên đạn của mình vào con gấu7. Tôi không thể bóp cò khi từ bỏ cuộc đua, vì vậy tôi tự nhủ rằng tôi sẽ xây dựng một câu thần chú mới giúp tôi có thể vượt qua cuộc đua này. Tôi đã không tập luyện tốt, và không cảm thấy sẵn sàng và tự tin, vì vậy tôi phải thực hiện với mọi điểm mạnh mà tôi có.

Hừm... Sau khi bị suy nhược vì trận cúm, lúc này tôi đã thấy khỏe và bình phục, vì vậy tôi đã có: sức khỏe. Sau khi hai chấn thương gần đây đã hồi phục và bây giờ tôi thấy mình hoàn toàn vững chãi, ít nhất tôi có thể xuất hiện tại cuộc đua mà không có vấn đề gì về thể chất, vì thế tôi hoàn toàn vô sự. Việc nghỉ ngơi trên giường và lịch chạy bị cắt giảm nghiêm trọng, tôi chắc chắn không phải tập luyện quá mức, vậy là tôi đã được nghỉ ngơi. Cuối cùng, tôi cần đẩy nhanh thái độ của mình, quên đi kế hoạch tập luyện thất bại, và mang đến điều tích cực nếu tôi muốn thành công, vì thế tôi đơn giản quyết định vào ngày diễn ra cuộc đua tôi sẽ không sợ hãi. Và điều đó trở thành thần chú của tôi: sức khỏe, vô sự, nghỉ ngơi, không sợ hãi, hay viết tắt là SVNK. Khi tôi đặt tất cả chúng lại với nhau, dường như tôi đã có rất nhiều thứ cho mình.

Buổi sáng hôm diễn ra cuộc đua tôi đã nghĩ về câu thần chú hết lần này đến lần khác trong phòng khách sạn trong khi đang mang mọi đồ cần thiết lên người. Tôi nghĩ về việc chờ đợi ở vạch xuất phát, và tôi lặp lại điều ấy để bản thân lê bước lên đoạn dốc hùng vĩ đầu tiên dẫn ra khỏi Logan. Tôi buộc bản thân chuyển sang thông điệp tích cực đó mỗi khi nỗi nghi ngờ thâm nhập vào tâm trí tôi và bắt đầu đánh thức tất cả những lo ngại về việc không tập luyện đủ tốt. Chắc chắn nhiều năm chạy đường trường đã cho tôi khả năng chịu đựng cao, vốn quan trọng trong suốt cuộc đua, điều đó gắn bó với thông điệp giản dị mà rất tích cực của câu thần chú đem lại hiệu quả đích đáng. Tôi hoàn thành cuộc đua Bear 100 với vị trí tốt và nó khiến tôi ngạc nhiên với thành tích sớm hai giờ so với kỳ vọng ban đầu. Tôi cũng về đích khỏe mạnh, vô sự, và không sợ hãi mặc dù tôi không thể khẳng định tôi cảm thấy cơ thể mình được nghỉ ngơi sau khi chạy 100 dặm.

 

Duy trì không ngừng sự tích cực khi bạn ra ngoài chạy có vẻ như là điều ngớ ngẩn nhất trong tất cả những điều ngớ ngẩn, nhưng sự thật là nó thường chỉ trở thành vấn đề khi cơ thể bắt đầu bị tổn thương khi bắt đầu chạy. Thật dễ tưởng tượng ra rằng bạn sẽ có thể duy trì được sự tích cực qua bất kỳ tổn thương nào, nhưng bạn sẽ chỉ thực sự biết được khi mọi thứ rơi vào tình trạng tồi tệ nhất. Vì vậy hãy chú ý khi bạn ở ngoài đó. Tập các thói quen khác nhau để duy trì sự tích cực và học cách nhận ra lúc tâm trí bắt đầu sa vào những ý tưởng tiêu cực. Sở hữu các ý nghĩ tiêu cực nhưng sau đó hãy chuyển chúng sang điều tích cực. Bạn sẽ đạt được những gì tốt hơn nữa từ điều đó khi bạn thực hành.

Dịch giả: Minh Vũ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.