Đạo Của Người Chạy Bộ

Lượt đọc: 204 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Một trăm dặm

❊ ❊ ❊

Chúng ta hãy bàn về việc chạy 100 dặm, hoặc cụ thể hơn, chúng ta hãy nói về việc bạn chạy 100 dặm. Hẳn bạn sẽ có một số câu hỏi. Ví dụ, bạn có thể thắc mắc liệu có lý do nào khiến tôi tin rằng mình có thể làm được điều đó không? Và câu trả lời là có, có muôn vàn lý do để bạn tin rằng mình có thể làm được. Nếu bạn đã tập luyện để chạy marathon, ví dụ, bạn có lẽ có khả năng chạy xa hơn nữa, lên tới 100 dặm.

Khi chạy ở những khoảng cách ngắn hơn, bạn có xu hướng chạy hết sức ngay từ vạch xuất phát và tăng tốc khi tới vạch đích. Không có gì ngạc nhiên ở vạch đích cuộc chạy bán marathon hoặc marathon, bạn cảm thấy mình đã hoàn toàn dùng hết sức lực. Chạy những cự ly cực lớn, như 50 hoặc 100 dặm, chiến lược của bạn hoàn toàn khác. Mục tiêu của bạn là chạy hết sức mình suốt cuộc đua, do đó, điều bạn cảm thấy ở cuối một cuộc đua marathon không phải là thước đo về cảm giác của bạn ở dặm 26 của cuộc đua 100 dặm.

Thậm chí nếu bạn chưa bao giờ chạy marathon, nếu bạn học chạy thường xuyên và chia sẻ các buổi tập chạy đường trường, thì cuối cùng bạn có thể có khao khát chạy 100 dặm. Đó không phải là điều phi thường, một kỳ công bất khả thi mà bạn có thể nghĩ về nó, mặc dù nó có thứ hạng khá cao trong những điều có khả năng gây ấn tượng. Những người bình thường tập luyện và hoàn thành cự ly. Trở thành một siêu vận động viên không phải là điều tiên quyết.

Thực tế, có một sự bùng nổ đang diễn ra trong ngành công nghiệp chạy bộ 100 dặm. Nhiều người đã khám phá ra những niềm vui, nỗi đau, phần thưởng, và cảm xúc rùng rợn như ngồi trên tàu lượn của việc chạy một cự ly thật dài. Vào năm 2014, có khoảng 7.000 vận động viên đã hoàn thành một cuộc đua 100 dặm ở Bắc Mỹ, và sự quan tâm đến cự ly này vẫn không ngừng tăng lên. Cách đây không lâu, bạn có thể đếm được số lượng các cuộc đua 100 dặm bằng ngón tay và ngón chân của bạn. Có nhóm những người cổ điển lớn tuổi không mấy quan tâm tới việc bắt đầu những sự kiện mới. Tình hình đó đã thay đổi đáng kể. Ở Mỹ, số lượng các cuộc đua 100 dặm được hỗ trợ tốt đã vượt quá 150 sự kiện. Bạn có thể tìm thấy các cuộc đua 100 dặm được tổ chức trên khắp thế giới. Nhiều sự kiện đã trở nên phổ biến đến mức bạn phải trải qua một cuộc rút thăm để có được cơ hội đặt chân lên vạch xuất phát. Nhưng đừng để điều đó ngăn cản bạn. Ngày nay, có những sự kiện có sẵn diễn ra mỗi cuối tuần trong năm, lan rộng từ bờ biển này tới bờ biển khác, ở đó có rất nhiều vị trí đón tiếp và ai tới trước sẽ được phục vụ trước.

 

SAO LẠI PHIỀN?

Một câu hỏi khác, dĩ nhiên, là lý do tại sao bạn muốn chạy 100 dặm? Với năm mươi nghìn điều hợp lý khác trong cuộc sống của bạn, bạn có thể cam kết thời gian và năng lượng của bạn để thực hiện, vậy thì tại sao bạn lại chọn điều này làm mục tiêu của mình? Bởi vì nó sẽ là một trong những hành trình tuyệt vời nhất mà bạn từng trải qua trong cuộc sống của mình. Tại thời điểm khi thời kỳ sử thi trở thành sáo ngữ, khi mọi kích thước giới hạn của những việc làm táo bạo được dán nhãn sử thi, khi một miếng pizza lớn được gọi là sử thi, hay rời bỏ công việc sớm một giờ cũng được gọi là sử thi, thì một cuộc đua 100 dặm quả thực là sử thi theo đúng nghĩa gốc của từ đó. Đó là sử thi trong cả quy mô lẫn khoảng cách. Đó là sử thi trong đau đớn mà nó sinh ra. Đó là sử thi trong phạm vi tình cảm rộng lớn mà nó đưa bạn qua. Đó là sử thi trong cuộc hành trình mà bạn sẽ đi qua trong tâm trí của chính bạn. Đảm bảo với bạn như thế!

Trớ trêu thay, cuộc đua 100 dặm là một sự vận động thể chất khổng lồ, nhưng với những người đã hoàn thành được khoảng cách đó, trong tâm trí họ sẽ là chìa khóa cho sự thành công. Mọi người thường nói: “Bạn chạy năm mươi dặm đầu tiên trên đôi chân của bạn, năm mươi dặm cuối bằng tâm trí bạn.” Một vận động viên khác thì nói: “Tinh thần kiên cường quan trọng hơn sức chịu đựng thể chất.” Tuy nhiên còn có một câu dí dỏm khác: “90% của việc chạy bộ siêu cự ly là 100% tinh thần.” Vào lúc tôi hoàn thành 50 dặm đầu tiên trong cuộc đua và không thể tưởng tượng được mình còn sức chạy xa hơn được nữa, tôi nói với người bạn đã từng hoàn thành cuộc đua 100 dặm: “Tôi đã đạt được 50 dặm đầu tiên, nhưng làm sao cậu chạy được 50 dặm cuối cùng thế?” Cậu ta trả lời: “Ồ, 50 mươi dặm cuối tôi thiền.”

Khoảng cách 100 dặm buộc bạn phải biết xoay xở bằng tâm trí của mình. Đó là nguyên nhân bạn khám phá và phát hiện ra những cách suy nghĩ mới về khả năng của mình và bản chất con người bạn khi bạn thúc đẩy bản thân tới giới hạn tuyệt đối của mình. Điều đó và 100 dặm chạy bộ trong cuốn sách này lý giải logic về các khía cạnh tinh thần của chạy bộ. Có lẽ bạn có thể chạy các cự ly ngắn hơn, giữ lấy những suy nghĩ nông cạn và không bao giờ bước vào các vùng khác nhau của tâm trí được miêu tả trong cuốn sách này, nhưng chỉ cần cố gắng chạy 100 dặm mà không cần khai thác một số tài nguyên nằm sâu trong tâm trí bạn, rất có khả năng bạn chạy chưa đủ xa.

 

ĐIỀU KIỆN HOÀN THÀNH 100 DẶM

Làm thế nào để chạy được 100 dặm đua? Những người đã về đích ở cuộc đua Western States có công thức bí mật gì để có thể giành được chiến thắng? Về cơ bản, có ba điều. Họ đã tập luyện đủ số dặm và các cuộc chạy đường trường đã tạo cho họ sức mạnh, sự dẻo dai cần thiết để có thể chạy xa được đến vậy. Họ đã học được cách ăn uống đúng cách để cơ thể họ giữ đủ nước và năng lượng. Họ đã nâng cao được tinh thần hoặc tư tưởng đưa họ vượt qua vạch đích bất chấp tất cả những vấn đề lường trước được hay những bất ngờ họ phải đối mặt trên đường chạy. Nắm vững ba điều này, bạn có thể xuất hiện ở vạch đích của sân vận động trường Trung học Placer ở Auburn bang California, cũng như hoàn thành cuộc đua Western States.

Việc tập luyện để nâng cao sức mạnh và sức chịu đựng khá đơn giản. Bạn cần phải vượt qua nhiều dặm đường nhiều lần trên đôi chân của bạn. Tiêu chuẩn trung bình là từ 40 đến 60 dặm một tuần, duy trì trong năm hoặc sáu tháng xen kẽ với một tuần “dễ dàng” để cơ bắp của bạn có cơ hội nghỉ ngơi. Những bài tập quan trọng, giống như tập luyện marathon, là duy trì chân bạn chạy liên tục trong năm giờ hoặc hơn. Chạy đường trường trên địa hình đồi núi và chạy kỹ thuật ở đường mòn sẽ làm tăng độ khó và hiệu quả của việc tập luyện. Tăng sức chịu đựng cũng được rèn luyện bởi những bài tập chạy đường trường liên tục vào nhiều ngày liên tiếp, luyện tập hai lần một ngày, hoặc đi đây đi đó 20 dặm sau ngày diễn ra một cuộc đua. Chạy bộ trên đôi chân mệt mỏi khi bạn thực sự muốn nghỉ trên một chiếc ghế dài tình cờ lại là một thử nghiệm tuyệt vời cho ý chí của bạn.

Bạn sẽ có được kinh nghiệm vô giá và ước lượng được khả năng của mình trong quá trình tập luyện cho các cuộc đua siêu cự ly - cự ly 50K, 50 dặm, hay 100k - dẫn bạn đến nỗ lực 100 dặm. Một cuộc đua 100km hoặc độ khó của 50 dặm sẽ cho bạn vài cảm giác bị kéo căng mà bạn sẽ cảm thấy trong suốt cuộc đua 100 dặm. Lên kế hoạch chạy đường dài trong đêm để làm quen với việc chạy bộ cùng với ánh đèn. Bạn cũng sẽ có được một số trải nghiệm từ khoảng thời gian nửa đêm tới sáu giờ sáng, khi phải đối phó với cơn buồn ngủ trong suốt 100 dặm. Ngoài ra, hãy chạy đường trường trong cái nóng, trong mưa, trong giá lạnh hoặc trong các điều kiện bất lợi khác. Bạn sẽ học được cách hoạt động trong các điều kiện chạy bộ ít lý tưởng hơn, khiến bản thân linh hoạt hơn, và thấy các điều kiện tương tự trong cuộc đua ít ghê gớm hơn.

Dù bạn đã luyện tập cơ bắp của mình như thế nào thì bạn cũng không thể vượt qua các cự ly mà không bổ sung các chất lỏng quan trọng, chất điện giải và calo cho cơ thể bạn để giúp cơ thể hoạt động lâu dài. Tùy thuộc vào độ khó của cuộc đua, 100 dặm sẽ mất khoảng 24 đến 36 giờ. Bạn cần phải học cách ăn uống để có thể ở ngoài đó và tiếp tục tiến lên trong khoảng thời gian đó. Chất lỏng của bạn chủ yếu đến từ nước hoặc đồ uống thể thao. Các đồ uống thể thao có lợi thế chứa nhiều chất điện giải bổ sung.

Các vận động viên đã từng được khuyến khích uống thật nhiều nước, giống như uống 12 ounce14 nước mỗi giờ, nhưng gần đây có những lo ngại về việc uống quá nhiều dẫn đến tình trạng gọi là hạ natri máu, nồng độ natri trong máu thấp gây nguy hiểm. “Uống khi khát” đã trở thành quy tắc mới, thay vì cố gắng theo dõi lịch uống, tất nhiên, bạn cần uống đủ để bù đắp mồ hôi thoát ra khỏi cơ thể và ngăn chặn tình trạng mất nước. Thỉnh thoảng phải đi tiểu, việc tạo ra dòng chảy rõ ràng, mạnh mẽ được coi là dấu hiệu của hydrat hóa tốt.

Học cách ăn uống sẽ là một phần quan trọng trong quá trình tập luyện của bạn. Trong suốt cuộc đua, bạn sẽ được cung cấp năng lượng tại các trạm cứu trợ.

 

Ăn gì, ăn thường xuyên như thế nào, có ăn các loại gel hoặc thanh năng lượng đặc biệt hay chỉ ăn thực phẩm thông thường là các chủ đề được bàn luận không ngừng giữa những vận động viên chạy đường trường, dường như đối với mỗi vận động viên, cuối cùng thì họ phải tự tìm ra sở thích riêng của mình. Dù bằng cách này hay cách khác, bạn phải luôn uống đủ lượng calo. Bí quyết là việc uống hỗn hợp các loại thực phẩm và các sản phẩm cung cấp năng lượng đặc biệt sẽ cung cấp cho bạn đủ lượng calo mà không làm rối loạn dạ dày của bạn, vốn chịu nhiều áp lực trong suốt cuộc đua siêu cự ly. Bạn sẽ muốn tìm ra điều gì phù hợp với mình bằng cách thử nghiệm trong các lần tập luyện chạy đường trường và các giải đua chuẩn bị cho giải đua chính với tất cả các loại thực phẩm và các sản phẩm năng lượng khác nhau. Vào thời điểm bạn sẵn sàng giải quyết 100 dặm chạy bộ, bạn nên biết điều gì là phù hợp với mình và điều gì không. Việc thử sử dụng thứ gì đó mới vào ngày đua có thể kết thúc trong thảm họa.

Cuối cùng, có những yếu tố tinh thần của cuộc đua hoặc tư duy cần thiết để hoàn thành cuộc đua khi đã kiệt sức và muốn bỏ cuộc. Sẽ cần tới ý chí và quyết tâm to lớn để giúp bạn vượt qua một quãng đường dài 100 dặm, nhưng đây là những phẩm chất mà bạn có thể rèn luyện trước khi bước vào thực tế cuộc đua. Trong các giai đoạn sau của cuộc chạy đường trường và suốt cả quãng ngắn cực đoan mà bạn phải vượt qua để chuẩn bị cho cuộc đua 100 dặm, bạn sẽ phải đối mặt với những khoảnh khắc khi sự mệt mỏi và các vấn đề khác sẽ mưu đồ muốn làm bạn bỏ cuộc. Đó là lúc bạn cần phải sử dụng các phương pháp kích thích tinh thần khác nhau để tiếp tục. Thực hành lặp lại một câu thần chú cho chính mình giúp thay thế những ý nghĩ tiêu cực bằng một điều gì đó tích cực. Hành động để chấp nhận những cảm xúc đau đớn và nhìn chúng như một điều tích cực, đó là bằng chứng cho thấy bạn đang nỗ lực tối đa. Phá vỡ nhịp chạy đang đi xuống thành những đoạn nhỏ có thể kiểm soát được và chúc mừng bản thân trên mỗi đoạn đã được hoàn thành. Tập trung vào những gì bạn có thể làm cho chính mình để tiếp tục đi đúng hướng vào khoảnh khắc này hơn là nghĩ tới toàn bộ phần còn lại. Sẽ có những điểm cao và những điểm thấp trong suốt quãng đường dài và các cuộc đua. Hãy làm quen với thực tế rằng những điểm thấp sẽ xảy ra, nhưng cũng tin tưởng vào thực tế là mọi thứ có thể thay đổi. Với tư cách là một vận động viên chạy bộ, hãy tâm niệm: “Không phải lúc nào mọi chuyện cũng trở nên tệ hơn.”

Hãy tập luyện trong những điều kiện không mấy lý tưởng. Rồi bạn sẽ sẵn sàng cho bất kỳ điều kiện nào mà bạn phải đối mặt trong cuộc đua trường kỳ.

 

Một điều khác cần lưu ý là bạn sẽ phải đối mặt với nhiều vấn đề ngoài kia mà bạn không thể thấy trước hoặc ngờ tới. Hơn 100 dặm đường địa hình, mọi thứ đang xảy đến. Bạn nên sẵn sàng thủ thế bởi vì bạn sẽ bị tấn công. Dây chằng của bạn có thể xấu đi, đầu gối bạn có thể xấu đi, mắt cá chân bạn, móng chân bạn... Hãy đặt tên cho một bộ phận cơ thể, nó có thể sẽ xấu đi. Bạn có thể vấp và ngã xuống trên đám rễ cây bùi nhùi hoặc trên những tảng đá; thậm chí bạn có thể rơi khỏi một vách đá. Bạn có thể rơi mất iPod xuống sông, để quên chai nước ở trạm cứu trợ, bị những con ong bắp cày chích, chạy nhầm đường, đạp phải một con rắn đuôi chuông, va mặt vào đá, các chỗ phồng rộp vỡ ra, bị nôn mửa, khó thở, chóng mặt, hoặc đến điểm cuối sợi dây của bạn. Bí quyết là nhận biết trước thời điểm bất cứ điều gì có thể xảy ra, vì vậy khi điều gì đó xảy ra, bạn sẽ không nản chí và nghĩ: Ồ, có thứ gì đó không ổn, hẳn là hôm nay không phải ngày của mình. Sẽ luôn có điều gì đó không ổn xảy đến với bạn và những người khác, nhưng đó vẫn có thể là ngày của bạn.

 

HẬU CẦN

Cũng như một vấn đề thực tế, bạn nên chuẩn bị trước về hậu cần cho các vấn đề thực tế của cuộc đua 100 dặm, nó phức tạp hơn nhiều so với các cuộc đua ngắn và yêu cầu chuẩn bị khá rộng rãi. Trước tiên, bạn sẽ cần phải lên kế hoạch di chuyển của mình và đồng đội có thể tham gia cùng. Hầu hết quãng đường 100 dặm bạn có thể tự giải quyết một mình, nhưng đội ngũ hỗ trợ và người dẫn tốc có thể rất hữu ích và có thể tạo nên sự khác biệt giữa thành công và thất bại. Nếu bạn có cơ hội làm tình nguyện viên ở cuộc đua 100 dặm, làm người dẫn tốc hoặc làm đồng đội với một người chạy, hãy tham gia ngay. Không có cách nào tốt hơn để học được những điều bạn mong đợi cho nỗ lực của riêng bạn. Định hướng cuộc đua thường được tổ chức vào thứ Sáu của cuộc đua cuối tuần, vì vậy bạn cần phải đến chiều thứ Sáu vào lúc muộn nhất, bạn nên xem xét việc ở lại cho tới thứ Hai, khi bạn có thể bị kiệt sức hoàn toàn vào Chủ nhật, sau khi bạn kết thúc cuộc đua.

Sử dụng thông tin của cuộc đua được nhận trước khi chạy để định hướng cho bản thân và đồng đội về hướng chạy, vị trí các trạm cứu trợ và lịch của các sự kiện. Biểu đồ số dặm chạy của trạm cứu trợ và kết quả của cuộc đua trước đây có thể được sử dụng để tính toán kế hoạch đưa bạn tới được các trạm cứu trợ khác nhau. Một khi dự đoán được thời gian và địa điểm bạn sẽ đến trong cuộc đua, bạn có thể chuẩn bị sẵn túi đeo, túi đựng lương thực cho cả đội, thực phẩm bổ sung, thiết bị chạy ban đêm, quần áo phụ, và các vật dụng bạn sẽ cần trong lúc chạy. Hãy kiểm tra thông tin cuộc đua để biết dự báo thời tiết và nắm cách bố trí của cuộc đua. Không có kế hoạch nào hoàn hảo cho tất cả các bất ngờ lúc nào cũng có trên 100 dặm đường mòn, nhưng sự chuẩn bị kỹ càng sẽ cung cấp cho bạn những gì mình cần khi trời lạnh và tối.

Bạn cũng có thể tăng cơ hội thành công bằng cách chọn một cuộc đua 100 dặm “dễ dàng” khi lựa chọn các cuộc đua mà mình muốn tham gia. Không phải tất cả các cuộc đua 100 dặm đều được xây dựng giống nhau. Có một vài cuộc đua 100 dặm khó khăn sẽ khiến bạn thất bại. Chúng sẽ bắt bạn phải trèo lên khi bạn sắp về đích; chúng sẽ có nhiều đoạn đường đá khó đi để bạn không thể bước qua mà không thêm chút nỗ lực; chúng hạ đo ván bạn bằng thời gian giới hạn chặt chẽ; hoặc luân phiên phơi nắng hay đóng băng bạn tới chết. Nhưng vẫn có những cuộc đua khác dễ dàng đưa bạn xuống đường chạy. Khi bạn cần nghỉ ngơi, chúng sẽ đưa bạn vào một đoạn dốc nhẹ nhàng. Đường mòn của chúng nhẵn như gương. Chúng sẽ chăm sóc bạn tử tế, để bạn nghỉ ngơi khi bạn mệt mỏi, và không quá kén chọn dù bạn mất bao lâu để hoàn thành.

Không có gì ngạc nhiên khi những ngọn núi làm tăng độ khó của cuộc đua. Các cuộc đua ở vùng núi có xu hướng có nhiều sự thay đổi độ cao, với một nghìn feet độ cao, bạn sẽ mất 1% khả năng chạy của mình. Những con đường mòn trên núi cũng có xu hướng dốc và nhiều đá. Những con đường mòn trơn nhẵn và những con đường thay đổi độ cao chỉ dần dần khuyến khích bạn vận động liên tục. Các cuộc đua vòng lặp có thể dễ xoay xở hơn là các cuộc đua chạy từ điểm này đến điểm khác. Một cuộc đua vòng lặp điển hình thường trả bạn về nơi có sự hỗ trợ lớn nhất ở trạm cứu trợ đầu tiên hoặc kết thúc, nơi bạn có thể nghỉ ngơi, tập hợp lại và có một khởi đầu mới. Các cuộc đua vòng lặp cũng làm giảm nguy cơ lạc đường vì bạn đang đi qua cùng một con đường quen thuộc vào lúc sau của cuộc đua, trái ngược hoàn toàn với việc luôn phải đối mặt với những vùng đất mới, đặc biệt là khi màn đêm buông xuống. Một cuộc đua với nhiệt độ vừa phải cũng giúp bạn khỏi phải đối phó với nhiệt độ cao vốn làm tăng nguy cơ mất nước và nhiệt độ đóng băng sẽ nhanh chóng phá hỏng quyết tâm của bạn nếu bạn không chuẩn bị tốt cho cơn cảm lạnh.

 

RIO DEL LAGO

Chạy 100 dặm thực sự là gì? Đây là tính toán chi tiết của một trong những lần chạy 100 dặm của tôi. Có điều gì đó như một cơn bão kỳ lạ trong dạ dày của tôi trong cái cách nó phản ứng với cuộc đua, nhưng trong một cuộc đua 100 dặm, luôn có điều gì đó xảy ra. Cuộc đua Rio có khá nhiều cuộc diễu hành thông thường của các vấn đề nằm trong dự kiến và bất ngờ.

“Trời liệu còn có thể nóng hơn không?” Tôi tự hỏi khi ngồi ở buổi định hướng cuộc đua 100 dặm Rio Del Lago năm 2011 vào chiều thứ Sáu. Tôi mặc chiếc áo thun và quần soóc rộng thùng thình cho phù hợp với thời tiết. Tôi tìm thấy nơi có bóng râm lớn nhất trên sân tòa nhà cộng đồng ở Beal’s Point trên bờ hồ Folsom gần Sacramento, California, nhưng mồ hôi của tôi vẫn vã ra như tắm.

Trong khi đó, người chủ trì cuộc đua Desert Sky Adventures - Molly Sheridan - đang rất hồ hởi, nói về ngày hôm sau: “Những trạm cứu hộ tuyệt vời... hy vọng có số người về đích kỷ lục... Thời tiết thuận lợi... cuộc đua thành công.” Tôi nhìn xuống thảm cỏ xanh ở bờ hồ, ở đó có một đội bơi đang bơi vòng quanh bộ phao màu cam, các bà mẹ đang nhìn lũ trẻ của họ tung tăng trong nước. Ánh nắng rực lửa, chói chang như thiêu đốt trên bầu trời. Ngày mai tôi sẽ chạy 100 dặm, chỉ cần băng qua bãi đậu xe để định hướng có vẻ như đã là một sự kiện với sức chịu đựng của tôi.

Một đám thiếu niên mặc đồ tự do lướt qua, chúng cười nói, tóc ướt và nhỏ xuống từng giọt. Chúng trêu chọc nhau, trẻ trung, vô tư và tươi mới trong cái nóng thiêu đốt của mặt trời. Nhìn chúng, tôi cảm thấy mình lụ khụ ở tuổi 58, giống một ông già bị cuốn vào các cuộc Thập tự chinh, diễu hành trên cát, phủ lên một lớp da nóng, đứng bên ngoài cổng thành Jerusalem trong một nhiệm vụ sai lầm. Chạy 100 dặm... trong cái nóng này... ở độ tuổi của tôi... tôi có bị điên không?

Ngày đua được bắt đầu vào ba giờ sáng hôm sau. Tôi bọc mình bằng kem chống nắng, chất bôi trơn da, bình xịt chống côn trùng, băng dính Band-Aids, gói hydrat hóa và bước ra khỏi sự mát mẻ trong phòng khách sạn, vào những gì lẽ ra phải có trong một buổi sáng thư giãn và mát mẻ. Thay vào đó, tôi cảm thấy như có một chiếc phong bì không khí nóng nực dính kín quanh tôi.

Cuộc đua bắt đầu trong bóng tối với vài đoạn ngắn lên xuống trên đoạn đường dành cho xe đạp kéo dài khoảng một hai dặm. Tôi đã phạm phải sai lầm đầu tiên khi bỏ lại đèn pin của mình ở vạch xuất phát. Phải chạy trong bóng tối khoảng một giờ nữa, tôi phải chạy sát những người khác để khỏi che đi ánh đèn pin của họ. Khi bình minh tới, tôi có thể thư giãn, dừng bước chạy theo mọi người và tận hưởng những công viên hoang dã nằm cạnh hồ Folsom nơi chúng tôi chạy qua. Chúng tôi chạy xa hơn, bờ hồ ngày càng mấp mô và đẹp như tranh vẽ. Đường mòn dốc lên rồi đổ xuống, uốn cong ngoằn ngoèo qua các hẻm núi trên mặt nước. Chúng tôi vượt qua Horeshoe Bar và sau đó là Rattlesnake Bar. Một số đám mây mỏng ở vị trí chiến lược đã làm dịu bớt đi ngọn lửa mặt trời buổi sáng sớm. Tôi đã xoay xở đến được chỗ đường xe lửa ở đồi Cardiac và nhìn xuống quang cảnh đập Auburn ở dặm 25, cảm thấy khá ổn. Vào thời điểm đó, hy vọng vẫn đang bất diệt.

Nhưng rời khỏi quang cảnh đập nước Auburn, thả dốc xuống hẻm núi về phía cầu No Hands nổi tiếng ở Western States, tôi có thể cảm thấy hơi nóng sục sôi xung quanh. Chẳng bao lâu tôi chỉ còn đi bộ để giữ cho thân nhiệt của mình không tăng lên tới mức thổi bay tất cả các van trên cơ thể. Ngay lúc đó, chiếc iPod của tôi đã ở chế độ nghe nhạc xáo trộn và vô tình bật tới bài hát cổ điển cũ của Cole Porter: Trời nóng chết tiệt thật. Đi nào, bài hát hiệu quả đấy, tôi suy nghĩ dứt khoát. Cái nóng vẫn tiếp tục khi tôi vượt qua cầu No Hands và tiếp tục lên tới K-2, một con đường dốc và chia cắt bởi vài đỉnh núi phản trắc đã đùa giỡn tôi như mèo vờn chuột.

Tiếp theo là một vòng chạy 7 dặm tỏa ra ở đoạn đường trống trải vượt qua trạm cứu hỏa. Thật trớ trêu khi đến một thị trấn có tên là “Mát lạnh” tại thời điểm nóng nhất trong cuộc đua, bạn sẽ thấy mình chảy ra như miếng pho mát được chiên trên chảo nóng. Khi tôi lê bước trong đoạn đường vòng vô tận, một người phụ nữ ngồi trên lưng ngựa tiến đến cạnh tôi. Cô hỏi đoạn đường đua dài bao nhiêu, tôi trả lời cô là 100 dặm. Cô cười phá lên và nói: “Ôi chà, anh đã chọn ngày nóng nhất trong năm để chạy quãng đường xa như vậy.”

Trở lại trạm cứu hộ tại trạm cứu hỏa, tôi thả mình xuống một chiếc ghế. Hai đồng đội của tôi, David Nakashima và Robert Josephs đang tụ tập xung quanh tôi, trông họ có vẻ lo lắng. Đã giữa trưa và còn 40 dặm nữa của cuộc đua. Đáng lẽ ra tôi phải ăn bánh mì kẹp để dự trữ năng lượng cho mình sau này, nhưng dạ dày của tôi đã ngừng hoạt động, cơn buồn nôn khiến tôi không hứng thú với thức ăn. Tất cả những gì tôi có thể làm là ăn một ít chuối và vài lát khoai tây chiên. Tôi xua đi bơ đậu phộng, bánh mì kẹp và xúp nóng mà họ mang đến, nghĩ rằng khi mặt trời lặn, sự thèm ăn của tôi sẽ trở lại và tôi sẽ bắt kịp bằng cách ăn gì đó.

Tôi lôi mình ra khỏi ghế, len lỏi dọc theo hơi nóng tỏa ra từ đường nhựa dẫn đến trạm cứu trợ Maidu, sau đó xuống trạm cứu trợ nằm ở chân đồi Cardiac ở dặm thứ 50. Ở đây, cuộc đua có một thử thách buốt óc, một đoạn vòng đi vòng lại liên tục trên con đường độc đạo gồ ghề: từ đồi Cardiac tới Rattlesnake Bar tới Horseshoe Bar tới Twin Rocks rồi vòng lại Horseshoe Bar tới Rattlesnake Bar, về đồi Cardiac, vòng lại Rattlesake Bar tới Horseshoe Bar tới Twin Rocks và kết thúc. Các vận động viên dịu dàng gọi phần này là máy xay thịt.

May mắn thay, ở phía dưới chúng tôi có những chiếc thuyền du lịch xuôi lên xuống theo dòng nước xanh thẳm của hồ Natoma. Mọi người trên tàu nằm dài trên thuyền trong ánh sáng ban chiều giống như những con mèo đang buồn ngủ, hoàn toàn không biết gì về bộ phim đang diễn ra trên những con đường mòn bụi bặm phía trên. Ồ, đợi đã! Điều đó chỉ khiến nó tồi tệ hơn. Cả ngày trong thời tiết nóng kinh hoàng đã đẽo tôi thành một mảnh nhỏ. Tôi hầu như không thể chịu đựng được những đoạn leo trèo của cuộc đua. Trên những đoạn đường bằng, tôi là kẻ sống sót đang lê lết. Còn ở đoạn thả dốc, trọng lực muốn làm gì tôi thì làm. Dạ dày của tôi chẳng động đậy được gì, vì thế tôi đã tụt lại phía sau để bổ sung nguồn năng lượng. Khi bóng tối cuối cùng cũng phủ xuống quanh tôi, không khí về đêm vẫn nóng ấm và chẳng làm tôi dễ chịu hơn.

Được rồi, tôi nghĩ, mọi thứ trông không được tốt đẹp lắm, nhưng tôi có một đôi tất sạch trong túi xách ở Rattlesnake Bar, vì thế tôi có thể làm gì đó cho đôi chân mình. Một ít bùn đá đã lọt vào đôi giày và tất của tôi suốt cả ngày, kết hợp với sức nóng của thời tiết, về cơ bản, chân tôi như đi trong giấy nhám. Điều tích cực là cơn đau từ các mụn nước giữ cho tâm trí tôi không nghĩ về cái dạ dày chua loét của mình. Khi tôi lấy túi xách của mình ở Rattlesnake, không có đôi tất nào trong đó cả. Tôi nhận ra rằng chúng nằm trong cái túi ở Horseshoe Bar.

Khi tôi đến được Horseshoe Bar ở dặm 60, tâm trí tôi đã rơi vào tình trạng hỗn loạn. Mọi thứ đều đau chứ không chỉ đôi chân. Dạ dày của tôi là một mớ hỗn độn. Tôi buồn ngủ và kiệt sức. Tôi đã không ăn gì cả ngày. Tôi xoay xở đổ đầy gói hydrat hóa của mình. Tôi liếc qua túi đựng thuốc viên điện giải, gel năng lượng và bỏ đi, quên không lấy đôi tất. Thật ngu ngốc! Tôi rủa mình khi nhận ra những gì mình đã làm khi rời trạm cứu trợ được khoảng nửa dặm. Tôi đành an ủi bản thân rằng tôi có thể nhận được tất trong túi đồ của mình ở Twin Rocks. Sáu dặm và sự mòn mỏi bất diệt về sau, tôi đã tới Twin Rocks và phát hiện ra tôi không hề có túi đồ ở đó. Không túi, không tất, không gì cả. Thật chán nản!

 

TRONG MÁY XAY THỊT

Đôi khi sau nửa đêm, dạ dày của tôi đã quậy phá đủ và có lại sự kiểm soát. Tôi đã nôn ba lần liên tiếp trước khi có thể lắc lư xuống đường chạy. Tôi gắng hết sức thuyết phục bản thân rằng bây giờ mình đã tốt hơn nhiều. Tôi có thể bắt đầu ăn trở lại với thức ăn lỏng, gel năng lượng, viên muối và có thể đến một nơi tốt hơn. Thêm vào đó, tại Horseshoe Bar, người dẫn tốc của tôi sẽ tham gia chạy cùng tôi và chân của tôi có thể hồi phục lại. Tôi vẫn còn có thể tiếp tục. Tôi chỉ cần tiếp tục chạy suốt đêm.

Những người đứng xem tò mò tụ tập quanh đôi chân phồng rộp của tôi tại Horseshoe Bar đã rất kinh hoàng bởi những vết thương trên chân tôi. Họ lắc đầu. Họ thốt lên: “Trời ơi!” Họ đồng ý với nhau rằng tôi thực sự sẽ không còn làm được gì nữa. “Chúng đã bị vỡ nước,” anh bạn đang giữ chân tôi giải thích. “Tôi chỉ cần rửa sạch chúng, sau đó anh có thể đi đôi tất sạch vào. Tôi không thể giúp hơn được.” Tôi nhìn chằm chằm vào đầu anh chàng đang nói với tôi rằng tôi sẽ chạy thêm 10 giờ nữa với đôi chân đau. David đưa cho tôi một cái bánh mì kẹp, tôi gặm nó trong vô thức. Tôi đang nghĩ đến việc bỏ cuộc. Tôi đã tính phép màu sẽ đến với đôi chân tôi, nhưng điều đó không xảy ra. David nhún vai. “Chỉ cần có thêm chút thời gian,” cậu ta trả lời khi tôi nói với cậu ta rằng tôi có thể bỏ cuộc.

***

Tôi nhấm nháp súp, ăn bánh mì kẹp và nhìn chằm chằm vào lửa trại. Sau 15 phút David nói: “Tốt hơn hết là chúng ta đi thôi.” Theo bản năng thuần khiết, tôi đứng dậy và bỏ chiếc ghế thất bại lại phía sau. Chúng tôi đi bộ vài bước ra khỏi trạm cứu trợ, và tôi ngã vào bụi cây đằng sau. David vỗ nhẹ vào lưng tôi cho đến khi tôi đứng thẳng lại được, thế là chúng tôi lại tiếp tục.

Đồng đội vây quanh khi tôi hoàn toàn kiệt sức ở cuộc đua Rio del Lago. Sau đó tôi đã đứng dậy và tiếp tục cuộc đua.

 

Thật chậm rãi, chúng tôi quay trở lại Rattlesnake Bar rồi sau đó tới đồi Cardiac. Ở mỗi trạm cứu trợ, ngay lập tức tôi ngồi sụp xuống một chiếc ghế và ngủ gật trong 15 hoặc 20 phút trong khi David ngồi chờ và hẹn giờ cho tôi. Tôi tiếp tục ăn uống, nghĩ rằng cuối cùng thì tôi cũng có thể giữ được cái gì đó sụp đổ, nhưng luôn luôn, ngay sau đó tôi lại đứng dậy và tiếp tục, tôi lại bắt đầu nôn ọe một lần nữa. Chuyện này tệ đến nỗi nó bắt đầu có vẻ buồn cười. Tôi đứng thẳng người lên và mỉm cười với David như thể chia sẻ trò đùa này. “Chuyện chết tiệt này thảm hại như thế nào?” Ở tận cùng khó khăn, tôi phải dừng lại, cúi xuống và đặt tay lên đầu gối trong khi tôi buộc bản thân nỗ lực trèo lên một tảng đá hoặc lên dốc với năng lượng hoàn toàn bằng không. Tôi đang vấp phải mọi ổ gà trên đường, lê lết vào bụi cỏ và đổ mồ hôi vì gắng sức nhưng vẫn hầu như không thể di chuyển được.

Cuối cùng, sự bướng bỉnh của tôi đã được đền đáp. Ánh sáng buổi sáng sớm bắt đầu xuất hiện. David thúc tôi tiếp tục cho tới khi tôi đến được Twin Rocks, trạm cứu hộ cuối cùng, tôi chỉ còn hơn 5 dặm nữa. Chúng tôi vẫn về kịp trước thời gian giới hạn kết thúc, mọi chuyện có vẻ tốt đẹp. Miễn là tôi tiếp tục di chuyển, tôi sẽ làm được. Robert sẽ bắt kịp tôi từ chỗ đó. Tôi vẫn không thể ăn, nhưng bằng cách nào đó tôi đã tìm thấy năng lượng và sức mạnh khi biết rằng trạm cứu trợ cuối cùng đã nằm lại phía sau tôi và chỉ còn lại vạch đích. Mỗi bước chạy vẫn còn đau đớn, nhưng bây giờ bước cuối cùng không còn xa nữa.

Dần dần chúng tôi đã hoàn thành đoạn đường cuối cùng và đi đến con đường bụi bẩn dẫn đến hồ Folsom. Con đường dốc lên rồi đổ xuống, tôi túc tắc xuống bên kia những ngọn đồi chỉ để thể hiện bản thân rằng mình còn có thể tiếp tục chạy. Sau đó, chúng tôi băng qua đập Folsom, từ xa chúng tôi có thể thấy một tấm vòm màu đỏ đánh dấu vạch đích. Tôi không vội vàng. Tôi có thể chạy nửa dặm cuối cùng, nhưng tôi chỉ đi bộ và tận hưởng khoảnh khắc đó.

Tôi chạy vài bước cuối và băng qua dưới tấm biểu ngữ kết thúc. Tôi là người về đích ngay trước vận động viên cuối cùng hoàn thành cuộc đua, dưới thời gian giới hạn. Đã mất 31 giờ 20 phút. Hơn một nửa số vận động viên đã chịu thua cái nóng và bỏ cuộc. Chỉ trong chốc lát, tôi xúc động bởi sự bồi hồi rạo rực khi đã về đích. Đai khóa của người hoàn thành cuộc đua nằm trong tay, tôi chụp vài tấm ảnh với David và Robert trước tấm biểu ngữ của cuộc đua lớn. Điều tiếp theo mà tôi biết là mình nằm dài trên một mảng cỏ. Tôi có thể cảm thấy trái đất đang ùa lên mình, đỡ lưng, cánh tay và chân tôi. Sau khi đã chiến đấu suốt khoảng thời gian dài, giờ đây cuối cùng tôi có thể tồn tại mà không cần phải nỗ lực. David và Robert đi lấy chiếc xe được để lại ở một trạm cứu trợ. Khi họ quay lại, tôi đang ở một mình. Những người khác đã gói ghém và rời đi. Bạn sẽ không thể biết đã có một sự kiện từng diễn ra ở đó.

Đôi khi con đường có vẻ dài bất tận và không có điểm kết thúc.

Trở lại khách sạn, tôi quan sát từ giường mình khi Robert gói ghém tất cả đồ đạc, chất lên xe và trả phòng khách sạn. Tất cả những gì tôi phải làm là đứng dậy, đi bộ ra xe và ngã người vào ghế sau. Robert sẽ đưa chúng tôi về nhà. Nhưng chỉ còn một điều nữa mà tôi quan tâm. Trên đường bước ra xe, tôi ghé qua phòng tắm để hoàn thành chuyến phiêu lưu Rio Del Lago của mình. Tôi nôn mửa.

Dịch giả: Minh Vũ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.