Tôi chắc chắn đã nghĩ tới Georgia, nhưng không phải là về những thuận lợi. Tại đoạn đường gập ghềnh trong 10 dặm cuối cùng của cuộc đua 100 dặm, Georgia Jewel đã từng bước đánh bại tôi mà không cho tôi bất cứ cơ hội nào để lấy lại phong độ.
Chỉ ba tuần trước, tôi đã tham gia chạy ở một giải đua khốc liệt tại Minnesota, một cuộc đua tầm cỡ và khủng khiếp (đối với tôi), có tên là Superior Fall 100 Mile Trail, nơi tôi đã rơi vào tình trạng như con thú bị thương trước khi băng được về đích trong thời gian lâu kỷ lục. Giờ đây, đúng ba tuần sau đó, tôi đã đứng ở vạch xuất phát tại Georgia, hoàn toàn tin tưởng mình chỉ cần thêm một vài tuần phục hồi trước khi dự tính tham gia một cuộc đua 100 dặm khác. Nhưng tôi có lý do để đến Minnesota và nhiều lý do hợp lý hơn cho việc tham gia đua ở Georgia, vì thế tôi đã bỏ qua sự thật rõ ràng rằng các cuộc đua quá gần nhau và tôi đăng ký cả hai.
Những dặm đầu tiên của cuộc đua Georgia Jewel đi lên một con đường nhựa hướng lên một sườn núi khá dốc, tại đó nó sẽ nối với đoạn đường chạy địa hình Pinhoti. Các bạn vận động viên địa phương của tôi có tinh thần rất cao, họ reo hò và đùa giỡn về thử thách sắp tới, một thử thách siêu nhiên, trong khi tôi ngơ ngác chạy dọc con đường, một nhóm cơ của tôi đã bị tổn thương, rồi đến nhóm cơ khác, cho tới khi tôi khá chắc chắn rằng toàn bộ hệ thống xương đã báo với não của tôi rằng: chạy bộ trong 30 giờ tiếp theo là điều không thể.
Tôi nhìn lên nhóm chạy Cathy Chatty đang dần bỏ xa tôi ở con dốc, và suy nghĩ của tôi là: Được rồi, hôm nay tôi sẽ xem mình có thể bền bỉ đến mức nào.
Tôi đã xoay xở điều chỉnh một tốc độ chậm rãi để giữ cho mình đứng thẳng và di chuyển về phía trước suốt cả ngày, nhưng đôi khi vào lúc trời sẩm tối, đường tiêu hóa của tôi đã mệt mỏi sau một ngày vất vả và bắt đầu nhộn nhạo. Từ thời điểm đó, tôi thấy buồn nôn. Kẹo gừng và đồ uống có gừng không giúp được gì, thậm chí những viên thuốc điện giải thường cứu tôi khỏi những vấn đề về dạ dày cũng vô tác dụng. Tôi không thể trông vào thức ăn rán ở trạm cứu hộ, thậm chí nhấm nháp một chút nước dùng cũng làm tôi thấp thỏm không yên. Khi màn đêm kéo xuống, dạ dày của tôi rỗng không và không đủ năng lượng để giúp tôi không bị căng thẳng trong thời gian dài, và nguồn dinh dưỡng đó cũng đã bị cắt mất.

Chờ đợi tại điểm xuất phát ở cuộc đua Georgia Jewel.
KHÔNG CÓ CÀ PHÊ CHO BẠN ĐÂU
Thời gian trôi qua, tôi đã đến được trạm cứu trợ cuối cùng, chỉ còn 10 dặm phải chạy nữa vào buổi sáng của ngày đua thứ hai, tôi đã không thể bổ sung năng lượng dự trữ suốt nhiều giờ, thực sự mà nói là gần như cả đêm. Nhưng tin tốt là cuối cùng tôi đã đến được một trạm cứu trợ, và tôi sẵn sàng gắng ăn một lần nữa, biết đâu có thể quay trở lại cuộc chiến. Ở tình huống tương tự trong một cuộc đua khác, tôi đã ngấu nghiến ba lát bánh pizza, hút cạn một lon coke, ngốn chúng như vũ bão, vì vậy tôi biết sẽ luôn có hy vọng. Cũng có thể trạm cứu trợ này sẽ có cà phê mới pha. Tôi đang lảo đảo vì kiệt sức trên đường chạy, dù đã ăn một viên caffeine, nhưng nó chẳng giúp được gì. Cà phê sẽ làm tôi khá hơn.
Vì vậy đây là những gì tôi hình dung khi tới gần trạm cứu trợ. Tôi sẽ ngồi thoải mái trong một chiếc ghế trại, từ từ nghỉ ngơi. Sẽ có thức ăn ngon, cơn buồn nôn sẽ qua đi, vì thế cuối cùng thì tôi cũng bổ sung được lượng calo cần thiết. Một cốc cà phê nóng hổi dành cho người sành ăn sẽ được đem đến cho tôi bởi vì tay quản lý của quán Starbuck gần đó quyết định sẽ mời các vận động viên chạy siêu cự ly một ly cà phê kiểu Ý có tạo hình trên váng sữa. Tôi đắm mình tận hưởng như đang ở mái hiên nhà mình, ăn một bữa sáng ngon lành, sau đó tôi sẽ giải quyết 10 dặm cuối cùng trong trạng thái hồi phục hoàn toàn. Đời lại vui trở lại. Chúa sẽ ở trên thiên đường của ngài, và mọi thứ trên đời lại tốt đẹp như cũ.
Tôi lê bước vào trạm cứu trợ, rút gói hydrat hóa của mình ra, thả nó xuống đất, và gục xuống chiếc ghế trong lều. Tôi tình cờ nhìn thấy một chiếc suv màu đen phủ đầy bụi vừa kéo ra khỏi khu vực đậu xe bên cạnh trạm cứu trợ. Người tài xế thò tay ra khỏi cửa kính vẫy tay chào tạm biệt.
“Tôi có thể giúp gì cho anh được?” Tình nguyện viên duy nhất tại trạm cứu trợ hỏi tôi. Chỉ có cậu ta và tôi ở đây. Tất cả những vận động viên khác đã phân tán khắp đoạn đường đua đến nỗi tôi không hề nhìn thấy bất kỳ ai khác trong suốt nhiều giờ.
“Tôi chỉ ước mình có một ly cà phê.” Tôi trả lời.
Anh chàng cười phá lên. “Anh biết gì không? Anh pha trò hay thật đấy. Chúng tôi có hai bếp bật suốt đêm, nhưng cậu giúp việc khác ở đây rời đi rồi, cậu ta đã mang theo một bếp. Chúng tôi đã thảo luận xem nên giữ lại xúp hay cà phê, cuối cùng chúng tôi quyết định rằng vận động viên cần xúp hơn, vì vậy đó là những gì tôi có, còn cậu kia đã mang hết cà phê theo.”
Đầu tôi gục xuống. “Được rồi, tôi sẽ thử món súp. Có lẽ nửa cốc thôi.” Nhưng ngay cả khi tôi nói như vậy, tôi có thể nghe thấy dạ dày cảnh báo: Chờ đi, anh bạn!
Cậu ta đưa cho tôi món súp. Giống hệt thứ nước được đóng gói sẵn mà tôi đã nôn ra suốt cả đêm. Nếu bụng dạ tốt thì không sao, nước dùng có vị gà với một ít mì ở phía dưới. Tôi đã ăn hàng tấn thứ này trong các cuộc đua khác mà không hề gì. Nhưng hôm nay, với cái dạ dày mong manh của mình, chỉ vài cơn co thắt nhẹ cũng đủ khiến tôi giật mình. Tôi ngồi xuống, xoay về hướng túi ngủ của mình. Tôi đã dự trữ sẵn gói hydrat hóa cho phần còn lại của cuộc đua, bao gồm năm dặm tới trạm cứu trợ tự phục vụ cuối cùng và năm dặm về đích.
“Tốt nhất là hãy uống nhiều nước,” cậu tình nguyện viên nói. “Tôi đã nghe nói không còn thứ gì ở trạm tự phục vụ. Tuy nhiên, có lẽ họ sẽ cung cấp mọi thứ trở lại trước khi anh tới đó.”
Giờ lại có mối bận tâm khác. Từ buổi sáng sớm, không khí đã hơi mát mẻ, nhưng bây giờ nóng lên nhanh chóng vì bầu trời thì trong vắt và nắng phương nam chiếu xuống như thiêu như đốt. Với tốc độ di chuyển thế này thì tôi sẽ phải mất nhiều giờ mới về được đích, có lẽ là nhiều hơn 5 giờ, vì vậy ngay cả khi có một gói hydrat hóa, tôi cũng có thể mất tất cả lượng nước dự trữ của mình nếu như trạm cứu trợ khác không còn chút nước nào. Thêm vào đó, việc uống no nước lại là một gánh nặng vào thời điểm này. Tôi không thích thú gì việc kéo theo trọng lượng thừa, nhưng tôi không được lựa chọn.

Đường mòn Pinhoti dường như vô tận, uốn lượn qua rừng ở Georgia.
Tôi cố gắng thư giãn, nhưng không có tác dụng. Tôi đã có quá nhiều chỗ đau đang âm ỉ trong người. Tôi đã thử chợp mắt 10 phút - chắc chắn tôi rất buồn ngủ - nhưng tôi không thấy thoải mái trên chiếc ghế. Không có cà phê mà nhâm nhi, và tôi cũng không thể trông vào món súp. Tôi nằm xuống túi ngủ, vậy mà âm thanh âm u trong đầu tôi vẫn vang vọng gọi tôi đứng dậy và tiếp tục.
Tôi đeo gói hydrat hóa nặng nề lên người, cảm ơn cậu tình nguyện viên, khập khiễng đi ra cùng với miếng bơ đậu phộng cũ kẹp với bánh mì phết mứt mà ngay lập tức làm tôi nôn thốc nôn tháo. Một vết thương cũ làm dấy lên cơn buồn nôn trước khi tôi kịp nuốt, điều này thật tệ. Lần sau tôi sẽ thử các thanh gel năng lượng. Mười dặm cuối cùng sẽ được thực hiện cùng cái bụng trống rỗng.
***
Tốc độ chậm của tôi khiến những đoạn đường bằng phẳng của con đường địa hình dường như dài vô tận. Thỉnh thoảng con đường sẽ dẫn xuống một đoạn dốc đầy những khối đá nguy hiểm rình rập, những điểm tiếp đất đầy bất trắc dẫn thẳng vào rừng sâu. Trời vẫn oi bức và ngày càng trở nên nóng nực hơn, độ ẩm cao khiến tôi liên tục cảm thấy nhớp nháp bởi lớp bụi bám trên da. Tôi đã làm việc kiên nhẫn, nhận ra rằng vào thời điểm này của cuộc đua, thời gian dường như trôi qua rất chậm, nhưng tôi không thể làm gì được ngoài việc tìm kiếm phía trước, ở mọi khoảng rộng của con đường xuyên qua khu rừng để mong thấy dấu hiệu một bình nước được đặt trên chiếc bàn ở trạm cứu trợ tự phục vụ. Và đương nhiên, đôi mắt tôi đầy ảo ảnh về những chiếc bàn và bình nước ở khắp mọi nơi.
Cuối cùng, tôi đành cam chịu sự đau khổ mà tôi đang cảm thấy. Trạm cứu trợ sẽ không bao giờ xuất hiện. Tôi đã mãi mãi bị mắc kẹt trong khu rừng nóng nực này. Tất cả hy vọng của tôi đều đã chết, chẳng còn gì để làm ngoại trừ lê bước tiếp. Một giờ sau, tôi thấy một không gian rộng không có cây cối ở đáy thung lũng, nơi có một vài con đường mòn giao nhau. Đó là một khu cắm trại, ở đó có một cái bàn và một bình nước được đặt ở ngoài rìa, vài cái hộp rỗng đặt rải rác quanh bàn. Cho dù ai đã mang bình nước ngọt đến đó, hoặc đơn giản là thông báo sai, tôi không biết hoặc không quan tâm. Cuối cùng thì đây chính là cột mốc nửa đường của chặng đua và bây giờ điểm dừng tiếp theo sẽ là vạch đích. Tôi lấy gói hydrat hóa của mình ra, tự xem xét thấy mình có thể uống thêm một chút nước so với lượng nước mang theo và thêm một chút từ cái vòi nhựa của mình.
Rồi tôi quay về nhà. Cuộc đua đó là một lần vượt một quãng đường và quay trở lại, vì vậy tôi sẽ quay trở lại con đường mà tôi đã chạy qua trước đây, nhưng đó là hơn một ngày trước đây, và tất cả các phần của cuộc đua này chúng tôi đã hoàn thành trong bóng đêm trước bình minh. Những gì tôi nhớ là sau khi leo lên từ lúc bắt đầu chạy, chúng tôi đã vượt qua một sườn núi, sau đó tôi cho rằng mình phải đi xuống một khu rừng.
Tôi nhớ đã vượt qua nhiều dặm cây rừng và thất vọng khi bắt gặp một cánh rừng lạ. Có nhiều tảng đá nhô lên ở khắp nơi, đôi khi là những chỏm đá dài, và con đường mòn có tới hàng triệu chỗ uốn lượn quanh co. Cuộc chạy bộ trở nên vô cùng khó khăn. Chẳng có cách nào để trở lại nhịp chạy thông thường, và mối nguy hiểm của chuyến đi luôn ở đó. Thực tế, một vài người đã đi xuống quanh tôi. Tôi không thể nhìn thấy một cơ may nào. Tôi đã đánh giá sai khoảng thời gian cần bắt đầu bật đèn pin, vì thế tôi đã chọn một thứ nhẹ nhàng hơn dù nó đã gần hết pin nên chỉ cho ra một chút ánh sáng, và nó gần như tắt ngấm khi trời vẫn còn tối. Tôi không còn phải dò theo những vận động viên khác và cõng đồ đạc trên vai khi chạy ngoài vùng ánh sáng của họ. Vì vậy nếu tôi không cố gắng để tiến bước và chấp nhận kết thúc cuộc đời mình trên một mỏm đá lởm chởm, tôi sẽ không bao giờ thực sự có được cảm giác sâu sắc về địa hình.
Dù sao, từ trạm cứu trợ tự phục vụ, có vẻ như tôi phải vượt qua nhiều đoạn leo trèo để thoát khỏi khu vực tháp trong rừng nơi trạm cứu trợ tọa lạc, sau đó tôi sẽ rơi xuống khu rừng kỳ lạ, ở đó tôi phải vượt qua vài dặm đường xấu rồi đến được đoạn đường nhựa đổ dốc cuối cùng dẫn về đích.
Tôi hết đi xuống rồi lên, khom mình vượt qua một cánh rừng bằng phẳng, sau đó lại lên, tới đoạn bằng phẳng, rồi lên tiếp. Cứ mỗi giờ trôi qua thì không khí nóng càng trở nên ngột ngạt. Sự oi bức ngày càng tồi tệ. Da của tôi hằn thành từng lớp sần sùi. Tôi có thể cảm thấy hơi nóng tỏa ra từ vết cháy nắng do tiếp xúc với ánh nắng mặt trời ngày hôm trước. Tôi nên thoa lại kem chống nắng ở trạm cứu trợ nhưng tôi đã quá tự tin nên đã bỏ qua. Tôi mệt mỏi chứ không chỉ buồn ngủ. Tôi gần như không thể mở được mắt, cơn đuối sức xô đẩy tôi như những cơn sóng đại dương, liên tục đẩy tôi ra xa khỏi bờ hết lần này đến lần khác. Toàn bộ cơ thể tôi yếu ớt vì thiếu năng lượng, nhưng không đời nào tôi lại ăn thanh gel năng lượng. Chỉ cần nghĩ về nó cũng đủ làm tôi muốn nôn mửa.
Bây giờ tôi đang đều đặn leo lên những đoạn dốc ngoằn ngoèo giữa những tảng đá nhô ra. Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy một sườn núi đầy cây cối trải xa đến mức nó biến mất trên đường chân trời. Đây là thỏa thuận, tôi tự nhủ, hãy đứng dậy trên chóp núi này, sau đó tôi sẽ băng xuống khu rừng đá đó. Đó là một chặng đường dài xuyên qua khu rừng, nhưng cuối đoạn đường đó sẽ là con đường dốc ngu ngốc dẫn tới vạch đích..
Tôi cúi đầu xuống và trèo lên, đầu gối sẵn sàng giữ người cong lại và thẳng lên để nâng trọng lượng của tôi nghiêng lên. Cứ liên tục như vậy. Mỗi lần tôi liếc lên, tôi chắc chắn rằng mình đã leo đủ cao để lên đến đỉnh núi và bắt đầu tiến vào rừng, và rồi trái tim tôi lại chùng xuống khi nghĩ về đoạn đường rừng mà tôi phải đi. Hành trình này sẽ không kết thúc cho đến khi tôi vượt qua được đỉnh núi nhọc nhằn này và sang được khu rừng.
Tôi đã lên tới đỉnh núi, giờ đây tôi cảm thấy mình đã gần hơn với mặt trời. Cây cối thưa thớt dần, hầu hết lớp vỏ cây đã biến mất. Mặt trời đang nóng rực sau lưng tôi. Cơn đau lan xuống chân. Đó là những cơn đau dữ dội tại các vết phồng rộp bị vỡ ra lẫn cơn đau toàn thân. Tôi đến một nơi chỉ có toàn là đá, con đường như một cầu thang xoắn bằng đá. Tôi đã phải dùng tay để lách mình qua những bề mặt cứng rắn không khoan nhượng của đá. Sau cố gắng đó, tôi thấy một dòng mồ hôi túa ra từ trán mình giống như tôi vừa bước vào phòng tắm hơi.
CUỐI ĐOẠN ĐƯỜNG
Tôi lách qua hai tảng đá lớn mà tưởng như vừa vượt qua những cánh cổng địa ngục, tôi ngẩng đầu lên. Tôi nghĩ có lẽ đây có thể là đỉnh của sườn núi, nhưng phía trước mặt tôi vẫn là đoạn đường mòn hướng lên trên, nghiêng hơn và nhiều đá hơn. Tôi đứng thẳng dậy, bỗng nhiên tôi cảm thấy rùng mình khắp toàn thân. Tôi gần như đã ngất đi chỉ vì đứng thẳng dậy. Tôi thấy chóng mặt và mê sảng. Tôi bước hai bước, dựa vào một bụi cây và bắt đầu nôn khan. Như thể cơ thể tôi đã hoàn toàn bị cạn kiệt năng lượng và khao khát giấc ngủ, đang gắng vận hết chút lực tàn còn lại.
Cơn nôn khan đã hết, tôi bước thêm một hai bước trước khi cố gắng nôn ra nhưng chẳng có gì thoát ra khỏi miệng trừ một ít dãi. Toàn bộ cơ thể tôi co thắt mà không thể làm chủ được. Giống như một lực ma quỷ đang nắm lấy tôi mà lắc liên tục. Tôi cúi xuống, đặt hai tay lên đầu gối, người run rẩy, cố gắng trấn an tất cả.
Cuối cùng mọi chuyện cũng chấm dứt. Tôi đứng thẳng dậy, lau miệng bằng mu bàn tay. Tôi đứng trên đường mòn, dò dẫm ống dẫn nước uống được kẹp vào mép áo gi lê. Tôi hút một hơi dài, đảo luồng nước ấm quanh miệng rồi nhổ nó ra. Tôi hút một hơi khác, nhưng lần này khi tôi nhổ nó ra, từ trong sâu thẳm của nỗi tuyệt vọng mà tôi đang cảm thấy, có vẻ như nhổ nước ra cũng là một hành động thách thức. Thể chất tôi đã cạn kiệt, nhưng tôi cảm thấy có động lực mạnh mẽ để tiếp tục. Cơ thể tôi dường như đã bỏ cuộc, nhưng ý chí tôi vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
Thật bất ngờ, một niềm vui dào dạt và sâu sắc tràn qua tôi. Đột nhiên tôi có cảm nhận rất trong trẻo và rõ ràng về cuộc sống, cảm thấy mình đã hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc hiện tại, cảm giác đúng lúc này được là con người thật của mình. Tôi đã hoàn toàn kết nối được với cơ thể mình, khả năng của nó, những hạn chế, sự đau nhức và các yêu cầu của nó. Chưa bao giờ tôi cảm thấy làn da của mình lại sống động như vậy. Đối với người khác, những cảm xúc của tôi đầy tính bản năng và hiển nhiên - tôi cảm thấy nỗi tuyệt vọng kinh khủng, nhưng cũng là quyết tâm tuyệt vời để giữ tôi tiếp tục. Niềm đam mê chạy bộ của tôi đã được thể hiện đầy đủ. Vào cùng lúc đó, tôi đã nhận thức được thế giới xung quanh mình - những cây thông, cây sồi, cây du, cây sơn thù du, tiếng đập cánh vù vù của những con ruồi, sức nóng của không khí, những vảy địa y phủ trên đá nhô ra khỏi đất đỏ của sườn núi. Tôi cảm thấy mình đã kết nối với mọi thứ xung quanh, giống như tôi đã nhìn thấy tất cả dưới kính hiển vi, nghe thấy tất cả qua loa chất lượng cao. Nỗi khó nhọc mà tôi đã trải qua đã được hoàn toàn lấp đầy bằng những điều này và tuyệt đối đắm chìm trong đó.
TRỞ THÀNH ÂM NHẠC
Nhắc lại ở chương trước, vấn đề thực sự của nghe nhạc tại một buổi hòa nhạc là sự sao nhãng trong ý thức của bạn. Vâng, ở đây, tôi đã không có ý thức, hoặc ít nhất là không tự ý thức. Tôi không lạc mình vào âm nhạc; tôi đã trở thành âm nhạc. Cơ thể tôi là tất cả các nhạc cụ trong dàn nhạc, và các nhạc sĩ vĩ đại đang chơi trực tiếp trên người tôi. Tôi là tiếng violin run rẩy và nức nở, tôi là cột không khí rung lên trong những chiếc kèn clarinet, kèn oboe, và sáo. Tôi là những thanh gõ đang đập vào những sợi dây thép trong cây đàn piano. Tôi là cái trống, tiếng chuông ngân, là tiếng rung vút cao ở đoạn cao trào. Và không có một suy nghĩ lang thang nào về sự tự ý thức cả, không có tiếng vọng siêu hình nào trong đầu tôi để nói cho tôi biết tôi phải làm gì hay cảm nhận như thế nào. Tôi là âm nhạc thuần khiết, là sự chạy bộ thuần khiết trên đường mòn, thuần khiết ở ngay đó, trong niềm đam mê thuần khiết.
Bất kỳ trải nghiệm chạy bộ nào cũng có khả năng giúp bạn liên lạc với cơ thể mình, giúp bạn vượt qua thế giới hàng ngày, cho bạn một hương vị thuần khiết về niềm vui được sống, nhưng vào ngày này, tôi đã tận tâm theo đuổi tình yêu chạy bộ của mình trên những con đường mòn bụi bặm, và vượt qua khỏi lý trí mà sự rung động của cuộc sống trở nên ngập tràn trong tôi. Tôi sẽ không bao giờ đổi khoảnh khắc đó lấy bất cứ thứ gì, dù tôi có đang trong tình trạng khủng khiếp như thế nào. Friedrich Nietzsche, một trong những nhà tư tưởng hiện sinh chủ chốt, bác bỏ quan điểm cho rằng lý trí là một hình thức tư duy thuần khiết và cao cấp hơn trong khi cảm xúc chỉ là phản ứng đầy nhục cảm nằm ở tầng thấp hơn trong thế giới. Ông tin rằng cảm xúc và niềm đam mê mạnh mẽ chứa đựng hình thức ý chí của riêng chúng, có những thấu hiểu riêng, có cách hiểu và giao tiếp riêng đối với thế giới. Ông tin rằng niềm đam mê thể hiện năng lượng mà nó là trung tâm để theo đuổi cuộc sống của mỗi người. Tất nhiên, niềm đam mê có thể là nền tảng và tiêu cực, chẳng hạn như oán giận hay ghen tuông, nhưng niềm đam mê lớn lao như tình yêu, lòng yêu công việc hay yêu cuộc sống, theo Nietzsche, là những điều làm nên giá trị cho cuộc sống.
Sau khi đứng đó một lúc, tôi bắt đầu đi xuống đường mòn. Tình trạng của tôi đã tốt hơn. Tôi vẫn còn kiệt sức, cũng như cạn kiệt năng lượng, nhưng lại cảm thấy làn sóng hân hoan và hoàn toàn sống động, những vấn đề bây giờ chỉ là cảm giác, một phần quá trình mà tôi đã trải qua. Chúng vẫn còn khó chịu nhưng không quan trọng so với việc tôi cảm thấy mình đang phấn khích như thế nào. Không xa nơi tôi đã dừng lại, vùng đất mở rộng và trở nên bằng phẳng. Lúc này, ở giữa các hàng cây có những mảng cỏ. Tôi đã mong đợi được lao xuống biết chừng nào suốt chặng đường dài đầy đá núi khi tôi nhìn thấy một anh chàng đang dắt một con chó nhỏ đi dạo về phía tôi. Anh ấy hỏi tôi có nhìn thấy một vận động viên có mái tóc đen không. “Tôi hoàn toàn đơn độc kể từ trạm cứu hộ cuối cùng,” tôi trả lời. Anh ấy cảm ơn tôi rồi tiếp tục đi.
Tôi ngạc nhiên về việc anh chàng đó đang đi bộ về phía sau để tìm người bạn của mình và đã đi xuyên qua khu rừng đá cùng với một con chó nhỏ. Chắc hẳn anh ta phải đi bộ hàng giờ. Khoảng chừng nửa phút sau, tôi chạy ra con đường dốc rộng đầy cỏ xanh, uốn cong rồi nhập vào một con đường nhựa màu đen.
Tôi đã choáng váng. Nó phải là con đường dẫn xuống vạch đích. Không có con đường nào khác trông giống như vậy trong cuộc đua. Đã có chuyện gì xảy ra trong quãng đường chạy của tôi trong rừng đá?
Sau khi nghĩ một chút, tôi bật cười nhẹ nhõm. Chưa bao giờ có một khu rừng đá cả. Trong bóng tối ngày hôm trước, khi đi xuống sườn núi dẫn tới trạm cứu hộ tự phục vụ, tôi đã đi nhầm vào rừng. Tất cả những gì tôi đã nhận thức được trong bóng tối là chúng tôi đi ngang qua cây cối với bàn chân đầy đau đớn vì đoạn đường đầy đá. Tôi không thể thấy rằng chúng tôi đã đi lên một sườn núi. Vì vậy, khi leo lên sườn núi, tôi đã nghĩ đó là “rừng đá” mà không hề biết đến điều đó. Bây giờ tôi chỉ còn một dặm phải vượt qua, đoạn đường hoàn toàn dốc, và tất cả thấm nhuần với các đặc tính hồi phục huyền diệu trong một dặm cuối cùng của cuộc đua. Chân của tôi đột nhiên đau ít hơn; tôi cảm thấy hưng phấn hơn; và bây giờ trong sải chân của tôi đã có một chút khí lực. Tôi đã đạt đến dặm cuối cùng.
Vì vậy, đây là những điều tôi muốn nói, rằng bản thân bạn nên chạy hết sức cho đến khi thở dốc và sau đó bạn sẽ tìm thấy sự giác ngộ? Không, tôi đang nói rằng chạy bộ sẽ cho bạn một cơ hội. Đó là một phần trong cuộc sống của bạn, nếu bạn chọn nó, bạn có thể theo đuổi đam mê, với một cam kết đầy nhiệt huyết. Georg Wilhelm Friedrich Hegel, tiền thân của Nietzsche, đã viết trong Những bài giảng của ông về Triết học Lịch sử: “Không có gì tuyệt vời trên thế giới từng được thực hiện mà không có niềm đam mê.” Chủ nghĩa hiện sinh nâng cao niềm đam mê bằng cách nhấn mạnh vai trò chính yếu trong nhiệm vụ sống của mỗi người là sống một cách trọn vẹn. Chạy bộ là một lĩnh vực mà chúng ta có thể theo đuổi như một đam mê. Thông qua đam mê chạy bộ, hoặc đam mê với bất kỳ điều gì khác, theo các nhà hiện sinh, nó sẽ trở thành khả năng tự nhận thức và tự thực hiện.
Heidegger đưa ra quan điểm rằng kinh nghiệm căn bản của chúng ta trong thế giới là không hiểu hết về vạn vật nhưng vẫn thực hiện được mọi việc. Ví dụ, nếu bạn xây dựng một chuồng chim, bạn không hề biết về búa, các tấm ván, đinh ốc; bạn sử dụng những thứ đó để bắt đầu vào việc xây một chiếc chuồng chim, và tham gia vào một nhiệm vụ là một trải nghiệm thực tế, cơ bản của cuộc sống trong thế giới này, chứ không phải kiến thức trừu tượng về đinh ốc. Chạy bộ là tham gia vào một nhiệm vụ, do đó, đó là một kinh nghiệm cơ bản trong cuộc sống. Như Heidegger nói, chạy bộ cho chúng ta cơ hội để giữ lấy chính mình, và trong lúc chúng ta chạy, đó là tính chân thực. Có lẽ điều đó giải thích cảm giác hài lòng mà người ta có sau khi chạy hoặc cảm xúc thường xuyên khi ai đó chạy hết 100 dặm giống như họ đã sống toàn bộ một cuộc đời ngoài đó. Trong lúc chúng ta chạy, không giống như trong phần lớn thời gian nghỉ ngơi mà chúng ta sử dụng trong cuộc đời, chúng ta cảm thấy kết nối với bản thân đích thực của chúng ta.
Các nhà hiện sinh tin rằng lý tưởng cao nhất của con người là chấp nhận cuộc sống như cuộc sống của bạn trong thế giới, để thể hiện tài năng và đức hạnh của bạn một cách nồng nhiệt. Chúng ta dành rất nhiều thời gian để chạy đua kiếm tiền trong suốt cuộc đời. Chạy bộ cho chúng ta một cơ hội để bước ra khỏi cuộc đua đó, để hoàn toàn hiện diện trong khoảnh khắc đó, để đánh giá cao cuộc sống và để đam mê theo đuổi xác định chúng ta thực sự là ai.