Một người mẹ sợ con gái mình không gả đi được lại có thể đáng sợ đến mức này.
Cao Dương thấy thật kỳ quái, Erin làm lính đánh thuê, ngày ngày vào sinh ra tử, vậy mà cũng chẳng thấy mẹ cô ấy tỏ ra lo lắng gì, thế mà vừa nhắc đến chuyện con gái có khả năng có bạn trai, mẹ Erin dường như ngay lập tức hóa thân thành đại thám tử, ánh mắt sắc bén đến đáng sợ.
Mà đây mới chỉ là khả năng có bạn trai thôi đấy.
Khó khăn lắm mới về đến nhà, Cao Dương gần như lao xuống xe, cầm chìa khóa Erin đưa mở cửa, sau đó cậu lập tức cười nói: "Được rồi, chìa khóa đưa bác, bác cứ nghỉ ngơi ở nhà, bữa tối con sẽ đến đón bác, đợi Erin về..."
Ánh mắt Cao Dương nhìn mẹ Erin, cuối cùng cậu nhìn vào trong cửa, và rồi ngay lập tức giật nảy mình.
Quá ngăn nắp, ngăn nắp và sạch sẽ đến mức khó tin. Nhìn Erin là một người xuề xòa, cứ tưởng nhà cô ấy chắc chắn sẽ bừa bộn lắm, không ngờ lại sạch sẽ gọn gàng đến vậy, thật sự ngoài dự đoán.
"Vẫn ngăn nắp như vậy, một quân nhân ưu tú ít nhất phải giữ được sự sạch sẽ trong nội vụ, cha nó là vậy, bản thân nó cũng thế."
Cao Dương có chút ngẩn ngơ nói: "Cái này con thật sự không ngờ tới, quen lâu vậy rồi mà không biết Erin lại là người ưa sạch sẽ. Ừm, không có gì, bác nghỉ ngơi sớm đi, cứ nghỉ ngơi chút đã."
Một cách rất thất lễ, sau khi đưa mẹ Erin vào phòng, Cao Dương gần như chạy trốn quay lại xe, rồi vội vàng giục Joseph: "Đi nhanh, đi nhanh lên!"
"Không ổn lắm đâu nhỉ? Bỏ người ta ở nhà không quản?"
"Hết cách rồi, nói chuyện tiếp nữa chắc con sụp đổ mất, để con về bình tĩnh lại, nghĩ xem đối phó với bác ấy thế nào rồi tính sau."
Joseph cười khan vài tiếng, nhìn Cao Dương bằng ánh mắt đầy thông cảm rồi lắc đầu.
Nhà của Cao Dương và nhà của Erin cách nhau rất gần, lái xe không quá hai phút là đến. Đợi đến khi Cao Dương thân tâm mệt mỏi mở cửa ra, lại phát hiện trong nhà có thêm một người.
"F*ck, sao ông lại tới đây!"
Người trong nhà là Bob, ông ta đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm chai bia, mặt mày ủ rũ. Gromilyov ngồi cùng trên ghế sofa, đợi sau khi thấy Cao Dương, Gromilyov đứng dậy, vội vàng nói: "Cao về rồi, hai người nói chuyện đi, tôi về đây."
Biểu cảm của Gromilyov, Cao Dương rất quen thuộc, chính là kiểu vui mừng nhẹ nhõm khi trút bỏ được rắc rối để chạy thoát thành công.
Nói cách khác chính là rắc rối này ném cho cậu, anh em tôi rút trước đây.
"Tôi ở lại cũng chẳng giúp được gì, tạm biệt!"
Cao Dương nhìn Gromilyov bằng ánh mắt cầu cứu, Gromilyov nhún vai, quẳng lại một câu rồi chuồn thẳng.
Chuồn rồi...
Cao Dương nhìn sang Bob, đầu tiên thở dài thườn thượt một tiếng, rồi bất đắc dĩ nói: "Bob, sao ông lại ở chỗ tôi? Không phải ông về Portland rồi sao? Bây giờ ông nhiều việc như vậy, sao không đi lo việc đi mà lại chạy tới đây?"
Bob uống một ngụm bia, rồi lý lẽ hùng hồn nói: "Anh em, cậu phải giúp tôi."
Cao Dương giơ tay lên không trung khua khoắng vài cái, rồi bi phẫn không hiểu nổi nói: "Bob! Ông đang tán gái đấy, là đang tìm bạn gái đấy, nhỡ đâu sau này còn là vợ, tôi giúp kiểu gì? Ông bảo tôi giúp kiểu gì, nào nào nào ông nói tôi nghe xem."
Bob thở dài: "Tôi không cần biết, dù sao tôi cũng hết cách rồi, cậu bắt buộc phải giúp."
Cao Dương vung tay, mặt đầy kiên quyết nói: "Tôi có cách rồi."
Bob "vèo" một cái đứng dậy, cực kỳ phấn khích nói: "Cách gì?"
"Đổi người khác đi, ông tìm bạn gái khác đi. Tuy gu của ông hơi độc lạ, nhưng vẫn dễ tìm thôi. Lần trước đến chỗ ngài Lagerfeld ông cũng thấy rồi đấy, mấy cô nàng cơ bắp nhiều lắm, nhiều vô kể. Với điều kiện của ông, cứ tùy tiện tìm vài chục cô bạn gái cũng là chuyện nhỏ thôi."
Bob lại "bịch" một cái ngồi xuống, rồi tức tối bất bình nói: "Không giúp tôi cũng không sao, tôi ở lại đây không đi nữa, tùy cậu đấy."
Cao Dương trợn mắt, nói: "Không chơi kiểu đó nhé, ông là người trưởng thành rồi đấy ông bạn."
Bob nhìn Cao Dương, rất nghiêm túc nói: "Nhưng tôi không thích kiểu bạn gái dễ dàng tìm được. Tôi chỉ thích Jody, nhưng cô ấy lúc nào cũng bận rộn, cô ấy thậm chí không có thời gian hẹn hò với tôi, tôi phải làm sao đây?"
Cao Dương thở hắt ra, ngồi xuống cạnh Bob, rồi mặt đầy khổ sở nói: "Trong nhận thức của tôi, phú nhị đại luôn rất có sức hút, nhưng sao ông lại là ngoại lệ nhỉ?"
"Tôi ngoại lệ chỗ nào?"
"Người ta lái siêu xe, quần áo chỉ mặc mấy nhãn hiệu đắt lòi mắt tôi còn chẳng biết tên, giày đi một đôi mấy vạn, túi xách hàng hiệu ngày thay một chiếc, cả ngày không tiệc tùng thì cũng bay lắc trên trời. Còn ông thì sao? Ông mặc đồ Nike cũ mèm, lái cái xe toàn là xe bố ông thải ra, đeo cái đồng hồ mà lại là loại rẻ tiền vài chục đồng. Đệt, ông thế này thì tán gái kiểu gì? Tán gái kiểu gì? Bố ông tài sản mấy chục tỷ đấy có được không? Không đúng, bây giờ chính ông tài sản cũng mấy chục tỷ đấy, ông đi tán gái mà lại hỏi tôi, ông có phải đang tấu hài không? Có phải không?"
Bob nhìn nhìn đồng hồ của mình, rồi mặt đầy vô tội nói: "Bình thường tôi thích ăn mặc như vậy mà, không phải rất bình thường sao? Hơn nữa lúc tôi tham dự dịp trang trọng, đồng hồ tôi đeo cũng rất đắt, quần áo cũng rất đắt, giày cũng rất đắt, tôi cũng có tài xế riêng mà, sao tôi lại không được hoan nghênh?"
Cao Dương méo mặt nói: "Vì những dịp đó không có mỹ nữ, có thì cũng là hoa đã có chủ. Thôi bỏ đi, tôi không hiểu cái này, tôi chỉ nói để ví dụ cho ông thôi, ví dụ ông hiểu không?"
Bob thở dài, rồi ra vẻ "lợn chết không sợ nước sôi" nói: "Tôi không cần biết nữa, bây giờ tôi chỉ thích Jody thôi, cậu giải quyết giúp tôi đi. Tôi nói cho cậu biết, cô ấy không có thời gian hẹn hò với tôi, mà nếu cô ấy không phải bạn gái tôi thì tôi không thể chuyên tâm làm việc, tôi không chuyên tâm làm việc thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Tôi chỉ cầu cậu làm giúp tôi một việc, làm sao để Jody có thời gian hẹn hò với tôi, mấy cái khác tôi tự lo. Nếu là anh em thì cậu nghĩ cách giúp tôi đi, không phải anh em thì cậu nói thẳng ra."
Cao Dương lấy tay che mắt tựa vào ghế sofa, than thở: "Ông đi đi, không tiễn, tiện thể đóng cửa giùm, cảm ơn."
Bob đứng dậy liền đi về phía phòng ngủ của Cao Dương.
"Tôi không đi, tôi ở lại đây, Yelena có về tôi cũng không đi. Tôi không nhận được sự tưới mát của tình yêu thì cậu cũng đừng hòng sống yên ổn."
Cao Dương vội vàng giơ tay lên, lớn tiếng nói: "Có cách rồi, có cách rồi!"
Bob dừng bước, nói: "Cách đổi người thì khỏi cần nói."
Cao Dương thở phào, mặt đầy nham hiểm nói: "Jody là vệ sĩ, nên cô ấy mới bận rộn như vậy. Cô ấy là vệ sĩ của một ngôi sao lớn, nên cần phải chạy đôn chạy đáo khắp thế giới. Vậy thì thế này, ông khiến cô ấy không làm vệ sĩ nữa là được chứ gì."
"Đó là sự nghiệp của cô ấy, tôi không muốn ích kỷ như vậy."
"Đệt, sao ông lắm chuyện thế? Thế thì để cô ấy nghỉ ngơi một thời gian? Lúc cô ấy nghỉ ngơi thì có thể hẹn hò với ông, thế này được không?"
"Cái này thì được, làm thế nào?"
Nhìn ánh mắt thiết tha của Bob, Cao Dương từ từ nói: "Cách thì có, chỉ là hơi bỉ ổi một chút, ông chắc chắn muốn nghe chứ?"