Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 7094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2709
Cho Phép Đi

❊ ❊ ❊

Tới giờ ăn, Cao Dương thường sang nhà Gromilyov. Tuy món Nga quả thực không thay đổi nhiều, tới lui cũng chỉ mấy món đó nên ăn nhiều cũng thấy hơi ngán, nhưng trước khi bố mẹ Cao Dương tới, đây chính là ngôi nhà thứ hai của cậu. Mà đã ăn cơm thì đương nhiên là phải về nhà rồi.

Yelena vẫn chưa về, Natalia còn đang bận rộn trong bếp, Gromilyov ngồi trên ghế sô pha. Khi Cao Dương đẩy cửa bước vào, Gromilyov ngẩng đầu lên, nháy mắt với cậu.

"Cao, cậu đợi một lát, đồ ăn sắp xong rồi, Yelena cũng sắp về ngay. Joseph không đến à?"

"Anh ấy không đến, anh ấy tự ăn một mình."

Cao Dương đáp một tiếng, lập tức ngồi xuống đối diện Gromilyov, rồi nháy mắt ra hiệu.

Gromilyov khẽ lắc đầu, đoạn lại nháy mắt với Cao Dương, còn Cao Dương cũng cười khổ khẽ lắc đầu.

Gromilyov có chút nôn nóng, ông hạ thấp giọng hỏi: "Sao rồi? Không giải quyết được à?"

"Chưa kịp nói, là tôi chưa nghĩ ra cách mở lời thế nào, còn ông thì sao?"

Gromilyov thì thầm: "Tôi đợi cậu nói xong xuôi rồi mới nói. Cậu đi đâu tôi phải theo đó, tôi phải bảo vệ cậu mà, nên cậu nói trước tôi nói sau thì tốt hơn, Natalia chắc chắn sẽ đồng ý."

Cao Dương hơi sốt ruột, nhỏ giọng: "Tại sao lại là tôi nói trước?"

Gromilyov dùng ánh mắt đe dọa nhìn chằm chằm Cao Dương, hạ giọng: "Chút chuyện nhỏ này mà cậu cũng không làm được à? Hửm?"

Cao Dương thấp giọng: "Tôi đã nói với Yelena là sẽ đưa em ấy đi cùng, nhưng giờ tôi lại phải nói với em ấy rằng, này cưng à, anh phải đi Libya với bố em trước đã, đợi mấy tháng nữa em hãy đi. Như vậy thì ra sao? Ông nghĩ Yelena sẽ nghĩ thế nào?"

Gromilyov vội nói: "Con bé còn chưa gả cho cậu cơ mà! Cậu không thể để vợ sắp xếp mọi việc được, chưa kết hôn mà đã sợ nó thế này, sau này cậu phải làm sao đây? Đàn ông! Đã là đàn ông, ở nhà phải nói một là một, nói hai là hai!"

Cao Dương khinh khỉnh: "Thôi đi, Yelena là con gái ông đấy! Hơn nữa nghe như thể ông làm được vậy, tới đây, để tôi xem bản lĩnh của ông xem nào!"

Gromilyov ủ rũ đáp: "Tôi khác, tôi, tôi thì..."

Cao Dương thở dài thấp giọng: "Vừa mới trải qua mấy ngày yên ổn, vừa mới thề thốt là sau này sẽ không đi mạo hiểm nữa, chưa được mấy ngày đã lại phải đến cái nơi như Libya, thật không dễ mở lời. Đây là tình yêu, không phải là sợ, ông hiểu không?"

"Hiểu hiểu, chính là như vậy, không sai, chính là như vậy!"

Sau khi vội vàng phụ họa theo lời biện bạch của Cao Dương, Gromilyov vẻ mặt bất lực nói: "Tôi thực sự không biết mở lời với Natalia thế nào. Từ lúc theo tôi, con bé gần như chẳng có lấy ngày nào tốt đẹp, tôi thực sự khó mà mở miệng..."

Hai người đàn ông đồng thanh thở dài, mỗi người lắc đầu một cái, im lặng một lúc, Cao Dương thấp giọng: "Hay là, lát nữa lúc ăn cơm cùng nói luôn?"

Gromilyov hốt hoảng: "Cậu muốn hại chết tôi à! Không được, việc này tuyệt đối không được, thời khắc tốt đẹp như lúc ăn cơm sao có thể nói chuyện này chứ?"

"Tôi khinh!"

Sau khi lại khinh bỉ châm chọc Gromilyov thêm một câu, Cao Dương trầm tư hồi lâu, cuối cùng đành bất lực nói: "Được rồi, vậy thì tôi nói trước. Lát nữa để Yelena sang chỗ tôi, tôi tìm cơ hội nói với em ấy, nói xong sẽ báo cho ông. Ông không đi được thì thôi vậy, dù sao thiếu ông cũng chẳng sao cả."

Gromilyov giận dữ: "Sao cậu có thể làm thế! Fuck! Sao cậu có thể như vậy? Cậu còn là anh em của tôi không hả? Tin không sau này không làm bạn bè được nữa! Quá không nghĩa khí, vô sỉ!"

Gromilyov không kìm được tăng âm lượng. Natalia từ trong bếp đi ra, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Hai người, sao vậy?"

Gromilyov vội cười: "Không có gì, chúng tôi nói chuyện phiếm thôi, đi nấu cơm đi." Cao Dương cũng cười: "Không sao không sao, anh ấy hơi kích động."

Natalia lại vẻ mặt nghi hoặc quay vào bếp. Sau đó Cao Dương hạ thấp giọng: "Ông muốn làm gì hả! Đồ khốn, hạ giọng xuống, ông muốn gây loạn thiên hạ ngay bây giờ à?"

Gromilyov gắt: "Tôi không cần biết, cậu mà xử lý được Yelena thì cũng xử lý được Natalia, tóm lại cậu phải giúp tôi. Nghe đây, tôi cảnh cáo cậu, tôi mà không đi được thì cậu cũng đừng hòng đi!"

Nói xong, Gromilyov không nhịn được nói: "Cậu còn chưa kết hôn, hơn nữa, Yelena còn chưa tốt nghiệp đúng không? Mà con bé mới chỉ tốt nghiệp cử nhân, còn phải học thạc sĩ, còn phải thi lấy bằng nghệ sĩ nữa, việc này còn cần nhiều năm đấy cậu hiểu không? Cậu nói tốt nghiệp là cưới nó, vậy thì chờ nó tốt nghiệp hẳn đi, tại sao phải vội vàng như vậy, khiến chúng ta bị động thế này."

Cao Dương hết sức ngạc nhiên: "Fuck, ông nói gì thế, Yelena là con gái ông đấy!"

Gromilyov vẻ mặt xấu hổ nói: "Cậu coi như chưa nghe thấy gì đi, tôi chỉ cằn nhằn đôi câu thôi."

Tình chiến hữu và tình anh em giữa Cao Dương và Gromilyov tuyệt đối sâu nặng hơn tình cha vợ con rể, hơn nữa là đậm sâu hơn nhiều. Phải hiểu rằng hai người họ là những người đã vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, không thể vì chuyện Yelena sắp gả cho Cao Dương mà có chút suy giảm nào.

Cho nên, mối quan hệ giữa cặp cha vợ và con rể này cũng có thể coi là hiếm có trên đời.

Cằn nhằn xong, Gromilyov bất lực nói: "Tôi chỉ là vẫn khó mà chấp nhận tình hình hiện tại thôi, haiz, tôi biết thế này không tốt, nhưng tôi không kìm được..."

Yelena đẩy cửa bước vào, cô tươi cười rạng rỡ nói: "Hi bố, hi Cao, hai người đang ở đó à, đang tán gẫu gì vậy?"

Cao Dương nhìn Gromilyov, rồi cười bảo: "Không tán gẫu gì, về rồi thì ăn cơm thôi."

Trong lúc ăn cơm, Cao Dương hoàn toàn không nhắc tới chuyện phải đến Libya. Đợi ăn xong, cậu gọi Yelena bảo muốn đi dạo, liền tách Yelena ra ngoài một mình.

Trên đường đi dạo một lát, nghe Yelena líu lo kể về những chuyện đã xảy ra ở trường, Cao Dương rốt cuộc không nhịn được nữa liền nói: "Yelena, anh có chuyện này muốn nói với em, về vụ săn kho báu đó, có thể kế hoạch phải thay đổi một chút."

Biểu cảm của Yelena đông cứng lại, rồi cô chậm rãi nói: "Không đi nữa à? Không sao, không sao cả."

Cao Dương vội vàng đáp: "Không, không phải là không đi, mà là kế hoạch này phải đẩy lên trước. Chúng ta phải xuất phát trước một bước, loại bỏ hết tất cả nguy hiểm và chướng ngại vật đi, sau đó, anh lại đón em cùng đi lấy kho báu ra."

Yelena suy nghĩ một lát rồi nói: "Ý anh là, anh vẫn sẽ đưa em đi cùng, đúng không?"

"Tất nhiên rồi, nhất định phải đưa em đi cùng chứ! Chính vì em muốn đi nên anh mới phải loại bỏ tất cả mọi nguy hiểm!"

Yelena thấp giọng: "Vậy em có thể không đi không? Kho báu đó quan trọng lắm sao? Nhất định phải lấy kho báu ra à?"

Cao Dương vội nói: "Không không, anh nói có chút không đúng. Không phải vì em đi mới phải giải quyết nguy hiểm, thực tế là chúng ta sẽ không trực tiếp ra tay, để người khác làm, nên anh vẫn phải đi. Kho báu đó dù nói thế nào cũng không phải đặc biệt quan trọng, chúng ta không cần kho báu đó cũng đã có rất nhiều tiền rồi. Nhưng anh nhất định sẽ đưa em đi săn kho báu, anh muốn em cùng đi với anh, nhưng nếu có em ở đó mà lại đối mặt với nguy cơ có thể phải tác chiến thì không ổn lắm, chính là như vậy."

Yelena bất lực mỉm cười nói: "Vậy, anh nhất định sẽ đưa em đi đúng không?"

"Tất nhiên rồi, lời hứa của anh khi nào mà chẳng giữ? Anh chỉ sợ em hiểu lầm thôi. Em yên tâm đi, chẳng có nguy hiểm gì đâu, anh chỉ là đi xác nhận không có nguy hiểm thôi."

Yelena gật đầu nói: "Được rồi, em rất vui vì anh đã nói trước cho em biết chứ không phải cứ thế mà đi luôn. Vậy anh đi đi, em sẽ không ngăn cản anh, chỉ mong anh đừng quên lời hứa của mình là được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2660
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.