Số 13 trở về, Cao Dương vẫn rất vui mừng. Dù anh cảm thấy Số 13 có tới cũng chẳng giúp ích được gì, dù sao đây là đánh trận, những sở trường của Số 13 không phù hợp lắm, nhưng có một người bạn cũ vô cùng thân thiết trở về kề vai sát cánh chiến đấu, trong lòng Cao Dương vẫn thấy an tâm hơn nhiều.
Tuy nhiên, Cao Dương lại không quá muốn Số 13 trở về. Cậu ấy không giúp ích được gì, lại còn là anh em trong nhà, để cậu ấy theo cùng thì có tác dụng gì chứ? Đã vất vả lắm Số 13 mới thoát khỏi ký ức đau khổ ám ảnh cả nửa đời trước, có thể sống những ngày tháng yên ổn với một người phụ nữ đầu óc không bình thường, mắc hội chứng Stockholm, thì trở về làm gì cơ chứ.
Thời buổi này, tìm được một người phụ nữ đầu óc bất bình thường khó biết bao, lại còn tóc đỏ nữa chứ. Số 13 mà bỏ lỡ thì vĩnh viễn không tìm được người vợ tốt như vậy nữa, lại biến thành một kẻ biến thái thì làm sao bây giờ?
“Thực ra tôi không muốn cậu tới chút nào, cậu tới thì làm được gì? Tôi bảo cậu về cậu cũng không chịu, nhưng tôi nghĩ cậu đừng nhúng tay vào thì hơn, cậu thấy sao?”
Cùng Cao Dương sóng vai đi về phía trước, Số 13 không hề đáp lại lời Cao Dương, mà tự mình lẩm bẩm: “Hiện giờ có ai nhất định phải trừ khử không? Cậu lập một danh sách cho tôi, tôi sẽ xử lý từng đứa một, như vậy dù cậu không về được, cũng sẽ không để lại hậu họa gì.”
Cao Dương liên tục gật đầu: “Được đấy, được đấy! Ý hay đấy, để tôi nghĩ xem có những ai rồi nói cho cậu, cậu về thay tôi xử lý hết bọn chúng đi.”
Số 13 không cho là đúng: “Tôi đang nói về sau này, chuyện sau khi tôi có thể rời khỏi đây.”
Cao Dương khó hiểu hỏi: “Vậy cậu nói mấy cái này có ý nghĩa gì, nếu thật sự xảy ra chuyện, e là sẽ phải chôn thây cả lũ ở đây, cậu còn chạy thoát được chắc?”
Số 13 trầm giọng nói: “Tôi không giống bọn họ. Các người phân không rõ nhẹ nặng, không hiểu được ý nghĩa quan trọng của việc sống sót. Một người có chuyện là những người khác cũng đừng hòng chạy thoát, chết một người là kéo theo cả một đám, thế nên tôi cực kỳ không coi trọng kết quả tác chiến lần này của các người.”
Mặt Cao Dương đen lại, lầm bầm: “Cậu có thể nói gì đó dễ nghe hơn được không?”
Số 13 sắc mặt không đổi, tất nhiên, muốn Số 13 biến sắc thì quả thực cũng hơi khó.
“Tôi nói là sự thật. Cậu bị thương thì chắc chắn có người đi cứu, mà có người đi cứu thì khả năng lớn nhất là chôn vùi thêm nhiều người nữa. Hơn nữa mỗi một thành viên của Satan đều như vậy, điều này nghĩa là bị thương một người thì nghĩa là phải có rất nhiều người đi chịu chết theo. Khi đối mặt với những đối thủ yếu hơn thì cách làm của Satan không sai, đó là quy tắc sinh tồn của đoàn lính đánh thuê mà, đều lo cho bản thân mình thì còn đánh trận kiểu gì? Nhưng lần này khác, đối thủ rất mạnh, vũ trang nòng cốt của IS, dù có ngốc nghếch đến mấy thì đánh bao nhiêu trận như vậy cũng phải là lính già rồi. Còn nữa, bên cạnh Baghdadi có cao thủ, mà chiến thuật các người có thể áp dụng thì...”
Satan ngoài việc áp dụng chiến thuật "trảm thủ" ra thì còn chiến thuật nào để chọn nữa? Cho nên 100% là phải xông thẳng vào hang ổ địch, cũng đồng nghĩa với việc 100% là bị địch bao vây, thế nên nhiều lời cũng không cần nói nữa.
Số 13 nhún vai, vẻ mặt thản nhiên nói: “Tôi là sát thủ, thấy tình hình không ổn tôi sẽ chạy. Không giống các người, tôi chạy không được thì nói mấy cái này chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi chạy được thì có thể lần lượt xử lý những kẻ đe dọa cậu, ít nhất thì tỷ lệ sống sót của tôi cao hơn một chút.”
Cao Dương ủ rũ nói: “Cậu nghĩ thông suốt như vậy, tại sao nhất định phải theo cùng? Hay là tôi đưa cậu một danh sách, rồi cậu đi ngay bây giờ có được không?”
Số 13 im lặng một lát, rồi chậm rãi nói: “Tôi vốn là một sát thủ.”
“Biết rồi, không cần cứ lặp đi lặp lại mãi.”
“Nhưng tôi ở cùng các người thời gian quá dài, vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều.”
“Ảnh hưởng lớn thế nào?”
“Nhận được tin tức, tự nhiên cảm thấy các người đều chết hết mà tôi còn sống thì dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tuy vốn dĩ sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng có thể cùng chết với mọi người thì cảm giác này dường như cũng không tệ. Nếu không, để lại mình tôi thì thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Cao Dương bất lực nói: “Vừa rồi cậu còn nói mình có thể chạy thoát một mình.”
“Đó là bản năng của tôi, cho nên tôi mới nói tỷ lệ sống sót cao hơn một chút, chứ không phải nói tôi chắc chắn không sao. Nếu tôi muốn bảo đảm chắc chắn không sao thì tôi đã không tới đây rồi, chỉ đợi báo thù cho các người hoặc đi giết người chẳng phải tốt hơn sao.”
Cao Dương xua xua tay, thở dài: “Đến cả sát thủ không nhân tính như cậu cũng thay đổi rồi. Thôi bỏ đi, sinh tử có số, phú quý tại thiên. Tôi lại thấy lần này sẽ không sao cả, đâu có giống như các người, từng người một cứ như là đến để chịu chết vậy.”
Nói chuyện một hồi cũng đã ra khỏi sân bay, xe đến đón họ đã tới. Cao Dương không nói gì thêm, chỉ cùng mọi người lên xe, mặc cho chiếc xe đến đón đưa họ đi đâu thì đi.
Đi trong thành phố Baghdad khoảng hơn một tiếng, Cao Dương và đồng đội được đưa đến một sân viện không mấy nổi bật. Điểm dừng chân này là do Polovich sắp xếp, nhưng Polovich cũng không dám trực tiếp tham gia vào sự việc lần này, nên việc cần giúp thì phải giúp, nhưng không thể quá phô trương, bắt buộc phải hành sự cẩn thận, cho nên đã không tới sân bay đón người.
Gặp Polovich, tự nhiên lại là một hồi hỏi thăm xã giao. Mà Polovich biết mọi người trong Satan bay đường dài, chắc là đói bụng rồi, nên đã chu đáo chuẩn bị sẵn cơm nước cho họ.
Ngồi xuống trước bàn ăn, Cao Dương thở dài một tiếng, lấy đôi đũa mang theo ra chuẩn bị ăn. Fry ngồi bàn bên cạnh bước tới, vẻ mặt cẩn thận nói: “Đầu lĩnh, Tommy vừa gọi điện cho tôi, anh ấy vừa xuống máy bay, hỏi chúng ta đang ở đâu.”
Cao Dương đặt đũa xuống, nói: “Còn hỏi cái gì, trực tiếp đi đón anh ta chẳng phải là xong rồi sao. Hừ, cậu cũng không nói sớm, nếu không đợi anh ta ở sân bay chẳng phải tốt hơn sao.”
Fry vẻ mặt lúng túng: “Tôi lên máy bay trước anh ấy, lại không dám mở điện thoại, không cách nào liên lạc được. Mà bây giờ tôi đi đón anh ấy đây, đi ngay bây giờ.”
Cao Dương bực bội nói: “Chuyện rắc rối do cậu gây ra cả đấy. Được rồi, tôi dẫn người đi đón anh ta.”
Fry vội nói: “Không cần, không cần đâu, đâu cần anh đích thân đi đón anh ta chứ, tôi đi là được rồi mà, hắc hắc, hắc hắc.”
Cao Dương lườm Fry một cái, nhưng vẫn đứng dậy, sau đó anh nói với Polovich: “Ông phái vài người đi cùng tôi đến đón Tommy một chút.”
Polovich cười nói: “Để người dưới của tôi đi là được rồi, cần gì phải đích thân đi, bay xa thế này chắc chắn mệt rồi.”
Cao Dương lắc đầu: “Không, tôi vẫn sẽ đích thân đi, ông chỉ định vài người là được.”
Ý nghĩ của Cao Dương rất đơn giản, đã có người thề chết cũng muốn đi theo anh, vậy thì anh nói gì cũng phải đích thân đi đón tiếp một chút, dù sao bây giờ ngoài ăn cơm ra cũng chẳng có việc gì làm.
Ngay lúc này, điện thoại Cao Dương reo lên. Sau khi nghe máy và nói vài câu, anh cúp máy ngay, rồi nói với mọi người đang đổ dồn sự chú ý về phía mình: “Không sao, mọi người tiếp tục ăn đi, Lusia tới rồi, vừa hay đón về luôn, để lại một ít cho chúng tôi là được.”
Joseph chắc chắn là phải đi cùng, anh ta đứng dậy nói: “Tôi cũng đi, lát nữa về ăn sau cũng được.”
Số 13 cũng thản nhiên nói: “Tôi cũng đi.”
Joseph không có ác ý gì với Số 13, nhưng cũng không có thiện cảm gì quá lớn, thế nên anh ta lập tức nói: “Không cần cậu đi, ở lại ăn cơm đi, có tôi đi cùng đầu lĩnh là được rồi, tôi mới là vệ sĩ.”
Số 13 vẫn thản nhiên nói: “Tôi ăn xong rồi. Ngoài ra, tôi chẳng phải đã nói rồi sao, ngươi không được đâu.”