Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4515 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 559
Đừng Sợ, Tôi Có Một Trái Tim Quả Cảm.

❊ ❊ ❊

Jack theo cha cậu ta xã giao với vài người một lúc sau, đi tới bên cạnh Cao Dương, đầu tiên là cười khổ một tiếng, nói: "Tôi thật sự không ngờ, cha tôi lại mời nhiều người đến thế, xem ra ông ấy thực sự rất hận người của Gunfire, hơn nữa ông ấy cực kỳ tin tưởng cậu."

Erin nhún vai, nói: "Lại có người tới rồi, nhìn thấy người đeo máy ảnh kia không? Đó là người của tạp chí 'Thế Giới Súng Đạn', tôi thấy logo trên người anh ta. Này, nhìn nhanh kìa, người của IPSC cũng tới rồi, nhưng tôi không biết người đó giữ chức vụ gì."

Jack nhìn qua một cái rồi nói: "Đó là hội trưởng phân hội California."

Cao Dương nhíu mày: "Chuyện gì vậy, vừa là máy quay, vừa là máy ảnh, thái quá rồi đấy, các cậu nói xem lát nữa tôi có nên che mặt mình lại không."

Bruce cười nói: "Không cần thiết phải vậy đâu, đằng nào cũng chẳng ai quen cậu."

Ngay lúc này, Jack cười nói: "Rất nhiều người đang hỏi cha tôi ai sẽ đại diện chúng ta ra sân, cha tôi vốn định giới thiệu cậu cho họ, nên ông ấy bảo tôi qua hỏi xem cậu có nguyện ý không."

Cao Dương liên tục lắc đầu, nói: "Thôi bỏ đi, bỏ đi, quá nổi tiếng với tôi cũng chẳng phải chuyện gì tốt. Lát nữa nếu cần tôi ra sân, tôi vẫn cứ che mặt cho xong, tránh để lại hình ảnh rồi bị người ta nhận ra ở những nơi khác, dù sao cũng phải đề phòng chút."

Jack cười nói: "Không cần thiết, đội mũ vào, cặp kính bắn súng tôi chuẩn bị cho cậu có thể che nửa khuôn mặt rồi, loại phản quang ấy, nhìn từ bên ngoài tuyệt đối không thấy bên trong."

Cao Dương đã quen đeo kính chống đạn, hay gọi là kính bắn súng cũng được, dù là lúc tác chiến hay lúc luyện tập bắn súng đều đeo. Mà những năm đầu chơi WARGAME anh lại càng không thể rời xa kính chống đạn. Kính chống đạn hiện tại tuy chưa thể chống được đạn bắn trực diện, nhưng có thể ngăn chặn mảnh vỡ vụ nổ hay thậm chí là đạn hoa cải, cực kỳ hữu dụng.

Cao Dương có kính chống đạn của riêng mình, nhưng màu quá nhạt. Lúc này Jack lấy từ trong túi ra cặp kính chống đạn màu tối đã chuẩn bị sẵn cho Cao Dương. Sau khi để Cao Dương thử xong, Cao Dương gật đầu vô cùng hài lòng, nói: "Được, rất hợp. Cậu nghĩ chu đáo thật, tôi hoàn toàn không nghĩ đến điểm này."

Jack cười nói: "Đó là do cậu không ngờ sẽ tới đông người như vậy thôi. Thực ra, tuy tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nhìn cảnh tượng hôm nay cũng giật mình một phen."

Đang nói chuyện, Jack đột nhiên chỉ vào một nhóm người cười nói: "Nhìn kìa, người của Gunfire tới rồi."

Người của studio Gunfire cũng tới hơn hai mươi người, hiện tại trong trường bắn đã có hơn một trăm người. Tuy không phải một trận thi đấu công khai, không có khán giả phổ thông, nhưng chỉ riêng việc có một số người chuyên nghiệp làm khán giả thôi, thì đối với một trận thi đấu quy mô nhỏ mà nói, số lượng người như vậy cũng đã quá đủ rồi.

Thấy người của Gunfire, Jack cười cười nói: "Đeo kính râm và mũ vào, chúng ta phải qua đó thôi. Trước khi thi đấu, dù thế nào cũng phải chào hỏi đối thủ một tiếng."

Dưới sự vây quanh của mấy người, Cao Dương đi tới bên cạnh Arilan. Mà lúc này, một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi trong nhóm Gunfire từ xa đã cười lớn: "Thật xin lỗi, chư vị, để mọi người đợi lâu rồi."

Jack thì thầm: "Chính là hắn, ông chủ của Gunfire, Dave Buddy."

Người đàn ông trung niên kia nhìn không hề kiêu ngạo, cao gầy, một thân tây trang chỉnh tề, trên mặt treo nụ cười tự tin, nhìn qua thì cũng không đến mức đáng ghét.

Jack và những người của cậu ta rất tự tin, mời được nhiều người tới xem trận đấu, mà người của studio Gunfire cũng cực kỳ tin tưởng vào chiến thắng của mình, người đi cùng họ cũng không ít. Vừa đến đã là một đám đông lớn, chỉ riêng việc xã giao bắt tay thôi đã lãng phí không ít thời gian.

Thế nhưng đợi khi Dave Buddy bắt tay xong với đám nhân vật lớn trước mặt, vừa mở miệng với Arilan, lập tức khiến Cao Dương cảm thấy người này thật thiếu đòn.

"Chào nhé, ông Morrison. Tôi không ngờ ông lại đích thân tới đây, đây tính là 'đánh nhỏ ra lớn' sao? Ha ha, lão bạn, hôm nay ông đúng là nên tới, để xem các người thất bại như thế nào."

Đợi Dave kiêu ngạo nói xong, Erin nắm chặt nắm đấm, nói: "Người này, thực sự rất đáng đấm."

Arilan Morrison cũng không chịu thua kém, ông thản nhiên nói: "Tôi tới, tự nhiên là để mang chiến thắng về, cho nên, trước khi bắt đầu, trước mặt tất cả những người chứng kiến, hãy để chúng ta nhắc lại lần nữa về vụ cá cược này."

Dave Buddy hất cằm, dùng cằm hướng về phía Arilan Morrison, giơ hai tay lên, lớn tiếng nói: "Chư vị, xin yên lặng, xin hãy nghe tôi nói."

Sau khi đi một vòng, đợi đám đông đang có chút hỗn loạn vì chào hỏi yên lặng trở lại, Dave Buddy lớn tiếng nói: "Những vị tới đây đều là những nhân vật lừng lẫy, cá nhân tôi vô cùng cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian quý báu tới xem trận đấu giữa studio Gunfire và studio Arilan Morrison, đồng thời cũng là làm nhân chứng. Chư vị, bây giờ tôi xin nhắc lại vụ cá cược giữa chúng ta. Theo thỏa thuận giữa tôi và ông Jack Morrison, bên nào thua trong trận thi đấu ba môn phối hợp súng lần này, tại bất kỳ cuộc thi đấu hay triển lãm súng nào tổ chức ở Mỹ, chỉ cần có sự xuất hiện của đối phương, thì bên thua cuộc bắt buộc phải biến mất, không có thời hạn, cho tới khi studio của một bên không còn tồn tại nữa, biến mất hoàn toàn mới thôi."

Nghe thấy vụ cá cược mà Dave công bố, hiện trường lập tức xôn xao một hồi.

Trong tiếng ồ lên, Arilan giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người yên lặng, rồi thản nhiên nói với Dave: "Những gì ông Buddy nói tôi hoàn toàn chấp thuận, chỉ là tôi còn vài nghi vấn. Cái gọi là 'cho tới khi studio không tồn tại nữa' nghĩa là gì? Nếu đổi tên rồi thì có còn chịu sự hạn chế của vụ cá cược hay không, hay là không xuất hiện dưới danh nghĩa studio, mà dưới danh nghĩa cá nhân hoặc danh nghĩa thợ súng là có thể xuất hiện?"

Dave không chút do dự nói: "Đương nhiên là không được. Nói thế này đi, ông Morrison, đây là vụ cá cược giữa gia tộc Buddy và gia tộc Morrison. Dù đổi tên hay dưới bất kỳ danh nghĩa nào cũng không được, chỉ cần người thắng còn đó, bên thua trong trận đấu hôm nay phải tự động biến mất. Đương nhiên, tốt nhất là không xuất hiện thì hơn. Đây là cuộc chiến gia tộc, cuộc chiến danh dự, tôi nghĩ, chắc ông sẽ không lùi bước chứ?"

Dù là với tư cách studio, thợ súng, hay là một nhà máy súng, chỉ cần là người sống dựa vào súng, mà không thể xuất hiện trong bất kỳ triển lãm súng hay cuộc thi đấu nào tại Mỹ, thì gần như đã tuyên án tử hình cho thương nhân đó rồi. Vụ cá cược giữa studio Arilan Morrison và Gunfire đã đặt cược cả tiền đồ của chính mình vào đó, bên nào thua, dù không hoàn toàn phá sản thì cũng tuyệt đối không còn tiền đồ gì để nói nữa rồi.

Nghe thấy vụ cá cược Dave công bố, quả thực quá chấn động, có thể nói là quyết định sự sống chết của hai studio nổi tiếng, người ở hiện trường lại một phen xôn xao. Một số người có địa vị khá cao tự thấy mình có tiếng nói, cũng bắt đầu đứng ra giảng hòa cho đôi bên.

Với tư cách là hiệp hội có tầm ảnh hưởng lớn nhất toàn nước Mỹ, hội trưởng Hiệp hội Súng trường Quốc gia nhíu mày nói: "Ông Buddy, ông Morrison, chỉ là một trận thi đấu thôi, vụ cá cược của hai vị liệu có phải quá nặng nề rồi không? Tôi cho rằng không cần phải như vậy."

Hội trưởng hiệp hội IDPA cũng tùy tiện phụ họa theo: "Đúng vậy, tôi cho rằng đem tiền đồ của studio, thậm chí là tiền đồ của gia tộc ra đánh cược vào một trận thi đấu, là quá thiếu suy nghĩ rồi."

Trong những lời khuyên can, Dave cười nói: "Chư vị nói thực ra rất có lý, cho nên nếu ông Morrison không dám nhận vụ cá cược này, tôi cũng không có ý kiến gì. Nhưng cá nhân tôi thì, tôi vẫn nên thực hiện lời hứa thì tốt hơn, ít nhất cũng phải thể hiện cho giống một người đàn ông thực thụ."

Arilan vung tay, lớn tiếng nói: "Được, cứ vậy đi. Mọi người đều đã nghe thấy vụ cá cược của chúng tôi rồi, tất cả những người có mặt ở đây đều là nhân chứng. Các người đều là những người công bằng, đối với trận đấu hôm nay, phương diện công chính cũng sẽ không có vấn đề gì tồn tại cả. Tôi tuyên bố, chấp nhận vụ cá cược này."

Lúc này Dave cười lớn một tiếng, chìa tay ra, sau khi bắt tay thật chặt với Morrison, lớn tiếng nói: "Rất tốt, cho dù cuối cùng ông Morrison có thất bại, nhưng ít nhất ông cũng đã thua rất đàn ông."

Sau khi bắt tay, đạt được hiệp định cuối cùng, cũng chẳng còn ai khuyên can nữa. Họ đã làm tròn bổn phận của mình, đã bên nào cũng kiên quyết muốn so tài, vậy thì cứ xem một vở kịch hay vậy.

Dave lại lần nữa giơ tay lên, nói: "Trước khi trận đấu bắt đầu, tôi xin giới thiệu tay súng đại diện Gunfire xuất chiến. Chắc hẳn mọi người đều rất quen thuộc với anh ta rồi, mời ra đây, ngài David Brown!"

Nghe thấy cái tên David Brown này, lại là một hồi xôn xao. Mà khi nhìn thấy một người đàn ông trung niên cũng đeo kính râm lớn bước ra từ đám đông Gunfire, tháo kính râm xuống vẫy tay với mọi người, lại khơi dậy một tràng kinh hô.

Cao Dương nhìn thấy sắc mặt Arilan và Jack thay đổi rõ rệt, mà Bruce cũng biến sắc, thì thầm: "Fuck, sao lại là hắn!"

Người tới dù là ai đi nữa, Cao Dương cũng đều không quen, cho nên anh hoàn toàn chẳng có cảm giác gì. Thế nhưng nhìn biểu cảm vô cùng kinh ngạc của mọi người, Cao Dương không nhịn được hỏi: "Người này lợi hại lắm sao? Lai lịch thế nào?"

Bruce nhìn Cao Dương một cái, muốn nói lại thôi, sau khi do dự một chút mới thì thầm: "Thực ra cũng không có gì, đây là một cao thủ, nhưng tôi biết chắc chắn cậu có thể đánh bại hắn."

Cao Dương nhún vai, nói: "Thí Quản, cậu biết tôi có một trái tim quả cảm mà. Để tôi hiểu rõ đối thủ, cậu phải nói cho tôi biết tất cả chứ. Cậu cứ úp úp mở mở thế này, tôi mới thấy lo lắng đấy, có biết không."

Chưa đợi Bruce mở miệng, Arilan đã đi tới bên cạnh Cao Dương, chỉ vào Cao Dương nói: "Vị này là ngài Gao Xiang, anh ấy sẽ đại diện cho chúng ta xuất chiến."

Arilan nói chính là tên giả của Cao Dương, giấy tờ giả của Cao Dương đều là cái tên này.

Cao Dương giơ tay lên, không tháo kính râm, quay một vòng với đám đông, mỉm cười ra hiệu với mọi người.

Trong đám đông lại là một tràng kinh hô. Nhưng tiếng kinh hô dành cho Gunfire là vì tay súng của họ quá nổi tiếng, còn tiếng kinh hô dành cho Cao Dương, lại là vì anh quá không nổi tiếng.

Gao Xiang? Đây là ai? Từ đâu chui ra vậy? Studio Arilan Morrison lại tìm một kẻ vô danh tiểu tốt thế này ra sân, hơn nữa nhìn là biết người phương Đông, anh ta có làm được không?

Người ở hiện trường có suy nghĩ gì cũng không cần đoán, vì lúc này tiếng thì thầm to nhỏ đã truyền rõ mồn một vào tai Cao Dương rồi.

Lộ mặt xong, vẫy tay chào mọi người, Cao Dương tiếp tục nói với Bruce bên cạnh: "Bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết rồi chứ, đối thủ của tôi có lai lịch gì?"

Bruce vẻ mặt bất lực, cười khổ: "Cựu lính thủy đánh bộ, lính bắn tỉa. Sau khi giải ngũ, đầu quân cho các cuộc thi bắn súng khác nhau và đạt được thành tích siêu phàm. Còn về giải thi đấu ba môn phối hợp súng ấy hả, hắn là quán quân bốn lần liên tiếp của giải Bắn súng Quốc gia Mỹ, năm 09, 10, 11, và 12, đúng vậy, bốn năm gần đây quán quân đều là hắn. Còn mấy chức quán quân ở những cuộc thi nhỏ lẻ khác, ừm, không cần nhắc tới làm gì nữa nhỉ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:554
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.