Gene Atlantis

Lượt đọc: 1023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 99

❊ ❊ ❊

David quay lại đúng lúc bàn tay người bán hàng hạ xuống.

Đèn sáng lên khắp xung quanh anh. Trên đầu anh, một bóng đèn đung đưa qua lại. Người bán hàng cầm sợi dây công tắc trong tay. “Điện thoại ở kia,” ông ta nói, chỉ vào cái bàn ở góc. Ống nghe điện thoại được đúc bằng nhựa dày, giống kiểu trong các bốt điện thoại công cộng thời những năm tám mươi. Kiểu điện thoại có thể dùng để đập chết người. Chính cái điện thoại cũng cũ kỹ như thế. Còn dùng đĩa quay số.

David tiến đến bên bàn và nhấc ống nghe lên. Anh quay lại đối diện với người bán hàng. Ông ta vừa bước một bước về phía anh.

Đầu dây bên kia im lìm. “Trung tâm?” David hỏi.

“Cho biết danh tính,” một giọng nói vang lên.

“Vale, David Patrick.”

“Đơn vị?”

“Jakarta,” David đáp. Anh không nhớ rõ lắm, nhưng anh nhớ thủ tục không phải thế này.

“Giữ máy.” Đầu dây lại im lìm. “Mã số truy cập?”

Mã số truy cập? Làm gì có mã số truy cập. Đây đâu phải là chỗ trốn bí mật của đội hướng đạo sinh. Lẽ ra họ đã phải xác định danh tính qua giọng nói ngay khi anh cho biết tên rồi chứ. Trừ phi họ đang tìm cách câu giờ. Để bao vây tòa nhà. David cố dò nét mặt người bán hàng trong lúc anh giữ chặt cái điện thoại. Anh đã vào trong bao lâu rồi? Gần mười lăm phút chưa?

“Tôi... tôi không có mã số truy cập...”

“Giữ máy.” Giọng nói trở lại. Có vẻ lo lắng hơn chăng? “Tên thật?”

David cân nhắc câu hỏi đó. Anh có gì để mất chứ? “Reed Andrew Michael.”

Giọng nói kia đáp lại rất nhanh. “Giữ máy để nói chuyện với ngài giám đốc.”

Hai giây trôi qua, rồi giọng nói hiền từ ấm áp của Howard Keegan vang lên ở đầu dây bên kia. “David, Chúa ơi, chúng tôi tìm cậu khắp nơi. Cậu có sao không? Tình hình cậu thế nào?”

“Đường dây này có an toàn không?”

“Không. Nhưng anh bạn ạ, phải nói thật là lúc này chúng ta đang có những vấn đề lớn hơn nhiều.”

“Tháp Đồng Hồ?”

“Đã thất thủ. Nhưng chưa bị hạ gục. Tôi đang tổ chức một đợt phản công. Còn một vấn đề nữa. Một đợt dịch bệnh đang càn quét cả thế giới. Chúng tôi đang phải chạy đua với thời gian.”

“Tôi nghĩ tôi có một mảnh của bộ xếp hình đấy.”

“Là gì vậy?”

“Tôi chưa chắc lắm. Tôi cần phương tiện.”

“Đích đến?”

“Gibraltar.”

“Gibraltar ấy à?” Keegan có vẻ bối rối.

“Có vấn đề gì sao?”

“Không. Đó là tin tốt nhất tôi được nghe. Thực ra, ngay lúc này, tôi đang ở Gibraltar - những mật vụ cuối cùng còn sót lại và tôi đang chuẩn bị phản công tổng hành dinh của bọn Immari ở tại đó. Người bán hàng sẽ lo phương tiện đi lại cho cậu, nhưng trước khi cậu đi, có... có điều này tôi cần cho cậu biết, David. Một điều tôi muốn cậu biết, phòng khi cậu không đến được đây hoặc là... tôi không có đây khi cậu đến. Cậu không phải là người duy nhất điều tra bọn Immari đâu. Cả đời tôi đã dành để giải mã âm mưu của chúng, nhưng khi tôi không còn thời gian nữa... thì tôi biết cậu là cơ hội tốt nhất để tôi chặn đứng chúng. Tôi chính là đầu mối của cậu. Tôi đã dùng tất cả các mối quan hệ của tôi ở Immari để giúp cậu, nhưng không đủ. Những lỗi lầm về sách lược đó hoàn toàn là của tôi...”

“Và chúng đều đã nằm trong quá khứ cả rồi. Chúng ta đã có thông tin mới, có lẽ là thông tin chúng ta có thể dùng được. Chuyện này chưa kết thúc đâu. Hẹn gặp ông ở Gibraltar.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.