Gene Atlantis

Lượt đọc: 974 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 112

❊ ❊ ❊

Đường hầm Immari

Gibraltar

Đầu óc David quay cuồng. Anh nói to suy nghĩ của mình lên, gần như lầm bầm một mình. “Kate Warner là con gái của Patrick Pierce ư? Làm sao...”

“Tôi nghĩ chúng tôi cần những cái tên mới. Nếu có ai liên hệ chúng tôi với những sự kiện trong và sau Thế chiến thứ nhất, cuộc sống của chúng tôi sẽ trở nên... phức tạp. Pierce lấy tên là Tom Warner và đặt tên con gái mình là Katherine. Anh ta kể với con là mẹ cô bé mất khi cô chào đời, mà đó cũng là sự thật. Dieter thì lấy tên là Dorian Sloane và bị ám ảnh bởi quá khứ cùng di sản của cha mình. Hắn là một đứa trẻ đáng ghét. Hắn đã phải chứng kiến quá nhiều nỗi đau đớn và chỉ có một thân một mình giữa một thời đại mà hắn không hiểu. Thử tưởng tượng xem, một thằng bé lên bảy được đưa đi ngủ vì bị cúm vào năm 1918, khi cha mẹ và anh trai còn sống, rồi tỉnh dậy sáu mươi năm sau, vào năm 1978, khỏe mạnh và đơn độc giữa một thế giới xa lạ. Tôi đã cố chăm sóc cho hắn như một người cha, nhưng hắn quá khó bảo, quá tách biệt. Cũng như cậu, hắn đã dành cả đời để chống lại những kẻ đã cướp đi người thân của mình, để giết những kẻ đã thay đổi hắn và phá hủy cuộc đời hắn. Với hắn, những kẻ đó là Tom Warner và người Atlantis.

Thật không may cho tất cả chúng ta, Dorian lại rất có khả năng. Và hắn lại được hội Immari ủng hộ. Với họ, hắn là người nối dõi và đấng cứu thế tái sinh, bằng chứng sống rằng dịch bệnh và Quả Chuông có thể bị đánh bại, rằng loài người có thể sống sót. Tất cả đã khiến Dorian ảo tưởng. Hắn trở thành một con quỷ. Hắn đã lên kế hoạch giảm dân số loài người xuống chỉ còn một số người được chọn lọc, những người có bộ gen tối thượng, những người mà hắn tin là cùng chủng tộc với mình. Hắn đã phát tán dịch bệnh đi rồi. Ngày tận thế đang xảy ra ngay trong lúc này, khi ta đang nói chuyện. Nhưng chúng ta có thể ngăn chặn hắn. Cậu có thể giết hắn, rồi tôi sẽ đích thân chỉ huy hội Immari, với cậu là trợ lý.”

Craig quan sát David, hy vọng có thể nhận ra một dấu hiệu cho thấy người học trò cũ của mình đang phản ứng lại thế nào với lời đề nghị đó. “Tôi sẽ dẫn cậu đến đó với tư cách là tù binh. Tôi hiểu hắn mà. Hắn sẽ muốn huênh hoang, muốn tự mình cho cậu biết tất cả rồi tra tấn cậu. Tôi sẽ cho cậu cách để giết hắn khi cậu chỉ còn lại một mình với hắn.”

David lắc đầu. “Đó là điều ông muốn sao? Toàn bộ tấn kịch này? Ông muốn tôi giết Sloane - để đưa ông lên ngôi báu?”

“Cậu không muốn giết hắn sao? Hắn là chủ mưu của vụ 11/9. Hắn là kẻ thù của cậu. Và cậu có thể cứu Kate. Cô ấy đang ở đó với hắn. Hắn sẽ làm hại cô ấy. Hắn đã từng làm hại cô ấy trước kia rồi, ở San Francisco. Đứa con của cô ấy ư? Hắn chính là người cha.”

“Cái gì?”

“Đó là sự phục thù của hắn. Vì Tom Warner đã chết nên chỉ còn lại con gái anh ta. Dorian không chần chừ gì cả. Hắn muốn Kate cảm nhận được nỗi đau của hắn, khi tỉnh dậy và biết gia đình mình đã bị cướp đi. Hắn là một con quỷ. Chỉ có Martin mới ngăn được hắn giết cô ấy, nhưng giờ Martin cũng không làm gì được nữa. Chỉ có cậu mới làm được. Cậu có thể cứu cô ấy. Sẽ không có ai khác cứu cô ấy đâu.”

Craig để những lời ấy ngấm vào David hồi lâu, rồi quay người đi đi lại lại trong phòng. “Thử nghĩ mà xem, David. Cậu biết mình không thể thắng. Cậu không thể chống lại chúng tôi. Tiếng súng trong đường hầm, đó là tiếng các nhân viên An ninh Immari của tôi giết hết những người cuối cùng còn trung thành với Tháp Đồng Hồ. Họ chết cả rồi. Dưới này cậu chỉ còn một mình. Cậu không thể đánh bại hội Immari được. Không ai có thể. Cả thế giới đang bận chiến đấu với dịch bệnh. Cậu không thể ngăn chặn thảm họa. Nhưng chúng ta có thể thay đổi mọi thứ, từ bên trong Immari. Chúng ta có thể định hình cho thế giới tương lai.”

David cân nhắc lời đề nghị - một giao kèo với quỷ của riêng anh. Rồi anh nhìn quanh phòng tìm một thứ vũ khí gì đó. Có một vật - cái cán gỗ của một ngọn giáo nhô ra từ bức tường. Ngọn giáo bằng thép và gỗ nhìn thật lạc lõng giữa căn phòng đầy những thứ kim loại kỳ lạ, kính, và những máy móc công nghệ David còn không tưởng tượng nổi.

Phía bên kia phòng, một hình chiếu nổi bỗng bật lên, như một đoạn video 3D.

“Cái gì...”

“Chúng tôi cũng không biết chắc,” Craig nói. Y tiến đến gần hình chiếu nổi. “Một kiểu video hay hình chiếu nổi gì đó được lặp đi lặp lại. Cứ vài phút chúng lại bật lên một lần. Tôi nghĩ chúng cho thấy quá khứ, chuyện đã xảy ra ở đây. Chúng là lý do thứ hai để tôi đưa cậu xuống đây, xuống căn phòng này. Chúng là những bí mật của căn phòng. Chúng tôi nghĩ Patrick Pierce còn chưa khám phá được chúng khi anh ta gửi cuốn nhật ký đi vào năm 1938. Hoặc, đây là một giả thuyết khác: anh ta đã tìm thấy căn phòng, nhưng trước khi anh ta ra khỏi cái ống vào năm 1978 thì không có gì hoạt động cả. Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu nó, nhưng như cậu sẽ thấy, chúng tôi tin là anh ta đã xem những hình chiếu này vào một lúc nào đó trong khoảng bảy năm sau khi anh ta tiếp tục công việc dưới cái tên Tom Warner. Chúng tôi chưa biết chúng có nghĩa là gì, nhưng anh ta đã mất rất nhiều công sức để ngăn chúng tôi tìm ra chúng. Chúng tôi nghĩ chúng là một tin nhắn gì đó.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.