David ngã xuống sàn khi những phát đạn đập vào cánh cửa đang đóng lại sau lưng anh và bật ngược trở ra. Anh khom người quay ngoắt lại và giơ mũi giáo lên bên vai, như một thợ săn thời tiền sử sẵn sàng đâm chết con mồi của mình khi nó hiện ra sau cánh cửa trượt.
Nhưng cánh cửa không mở ra. David thở phào và ngồi phịch xuống sàn cho cái chân bị thương được nghỉ. Anh không hiểu sao Patrick Pierce có thể làm được - dưới này phải đi bộ suốt.
Khi cơn đau đã dịu dần, anh đứng dậy và xem xét khung cảnh quanh mình. Căn phòng này khá giống căn phòng anh vừa rời khỏi - những bức tường kim loại xám cũng giống nhau, những ngọn đèn ở trần và sàn cũng vậy. Căn phòng này có vẻ là một kiểu tiền sảnh. Nó có bảy cánh cửa cả thảy, xếp liền nhau thành một hình bán nguyệt, gần như một dãy cửa thang máy.
Ngoài bảy cánh cửa trượt hình ôvan đó, căn phòng gần như trống trơn, chỉ có một cái bàn cao ngang ngực đối diện bảy cánh cửa. Một bàn điều khiển ư? Mặt bàn phủ một lớp nhựa hoặc kính màu đen giống với bàn điều khiển trong căn phòng trước.
David bước đến gần cái bàn và dựa ngọn giáo vào đó để anh có thể dùng bên tay còn lành. Anh lướt tay trên mặt bàn, như người Atlantis đã làm trong đoạn phim. Ánh sáng cùng những dải khói màu xanh và trắng lượn quanh bàn tay anh, khiến tay anh rân rân như bị điện giật. Anh vẫy vẫy ngón tay, và ánh sáng cùng những dải khói lập tức thay đổi; những tiếng lắc rắc và luồng điện nhẹ giờ uốn lượn bên trên ngón tay anh.
David rút tay về. Quả là anh chẳng hiểu gì về mấy vụ này. Anh nửa chờ đợi, nửa hy vọng một bảng trợ giúp sẽ hiện lên.
Anh lại cầm ngọn giáo lên. Cứ làm những gì mình biết thôi: săn bắn và hái lượm, anh tự nhủ. Còn có một cánh cửa nữa, đặt riêng bên cạnh bàn điều khiển. Lối ra ư? Anh bước đến đó, và cánh cửa mở ra, cho thấy thêm nhiều hành lang kiểu Du hành giữa các vì sao nữa, giống những hành lang dẫn đến căn phòng bí mật của người đào hầm. Giờ mắt anh đã hoàn toàn quen với những ngọn đèn LED lờ mờ đặt dọc sàn và trần nhà.
Nếu người Atlantis đã chạy đến căn phòng này khi con tàu của họ bị nổ cách đây mười hai đến mười lăm ngàn năm thì chắc hẳn đây là một tàu thoát hiểm, hoặc một khu vực được bảo vệ ở giữa tàu. Một ý nghĩ khác nảy ra trong tâm trí David: nếu họ đã chạy đến đây thì một vài người trong số họ có thể vẫn còn ở đây. Có lẽ họ đã ngủ đông ở đây, trong những cái ống khác.
Anh nhìn quanh. Rõ ràng ở đây không có dấu hiệu sự sống nào cả.
Phòng thang máy dẫn đến một hành lang hình chữ T. Cả hai hướng đều dẫn tới một cánh cửa hình ôvan khác. Anh chọn đường ngắn hơn và tập tễnh men theo đó, dùng ngọn giáo làm gậy chống. Nó giúp anh bước đỡ khó nhọc hơn nhiều.
Ở cuối hành lang, cửa tự động mở ra, và David bước qua.
“Cấm cử động.” Một giọng đàn ông. Khàn đặc, như thể đã lâu rồi không lên tiếng.
David nghe có tiếng bước chân sau lưng mình. Dựa trên tiếng vang thì người này (hoặc người Atlantis này) có tầm vóc gần bằng anh. David giơ hai tay lên, nhưng vẫn cầm ngọn giáo. “Tôi không đến đây để hại ông.”
“Đã bảo cấm cử động.” Người đó đã đến sát gần anh.
David quay ngoắt lại, chỉ kịp thoáng thấy người đó, hay cho dù đó là cái gì đi chăng nữa, trước khi anh cảm thấy một cái roi điện gí vào người mình. Nó khiến anh ngã gục xuống sàn bất tỉnh.