Gene Atlantis

Lượt đọc: 1045 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 106

❊ ❊ ❊

“David, dậy đi.”

David mở mắt ra. Anh vẫn ở trần, nằm nguyên ở chỗ anh đã ngủ thiếp đi. Anh sờ sang phía giường bên cạnh. Trống không. Lạnh ngắt. Kate đã đi lâu rồi.

“David.” Howard Keegan đứng nhìn xuống anh.

David ngồi dậy. “Có chuyện gì thế? Mấy giờ rồi?”

Người thầy cũ của anh trao cho anh một mẩu giấy. “Khoảng hai giờ sáng. Chúng tôi tìm thấy mẩu thư này trong buồng Kate. Cô ấy đi rồi.”

David mở mẩu giấy ra.

Gửi David,

Đừng ghét em. Em phải tìm cách đổi lấy bọn trẻ. Em biết sáng nay anh sẽ tấn công Tổng hành dinh Immari. Em mong anh sẽ thành công. Em biết chúng đã cướp đi những gì của anh. Chúc may mắn.

- Kate

Tâm trí David quay tít. Liệu Kate có thể làm thế này không? Có gì đó không ổn.

“Chúng tôi nghĩ cô ấy đã đi được vài giờ rồi. Tôi nghĩ cậu nên biết. Tôi rất tiếc, David ạ.” Howard đi ra cửa.

David cố phân tích tình hình chiến lược, cố suy nghĩ khách quan. Mình đang bỏ sót điều gì? Tâm trí anh không ngừng nhớ về Kate; hình ảnh của cô đêm qua cứ hiện về trong trí óc anh như một bộ phim chiếu bóng mà anh không thể dừng lại. Cô đã an toàn, vậy mà giờ cô lại tự nộp mình vào tay kẻ thù của anh. Vì sao? Đây đúng là cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh.

Keegan nắm lấy tay nắm cửa.

“Đợi đã.” David liếc nhìn ông ta, ngẫm nghĩ. Anh còn lựa chọn nào nữa? “Tôi biết cô ấy đi đâu rồi.”

Howard quay lại nhìn David, vẻ hồ nghi.

“Khi ở Tây Tạng, chúng tôi được trao cho một cuốn nhật ký.” David vừa nói vừa mặc quần áo. “Trong đó có một bản đồ của những đường hầm bên dưới núi Gibraltar; ở đó có một thứ mà chúng cần.”

“Là cái gì?”

“Tôi không biết. Nhưng tôi nghĩ cô ấy đã đi tìm nó - dùng nó để trao đổi. Tình hình chúng ta đến đâu rồi?”

“Mọi người đang chuẩn bị. Chúng ta sắp sẵn sàng cho cuộc tấn công rồi.”

“Tôi cần nói chuyện với họ.”

Ba mươi phút sau, David dẫn hai mươi ba đặc vụ Tháp Đồng Hồ cuối cùng còn lại qua những đường hầm bên dưới núi Gibraltar. Anh đã nói với họ rằng anh phải đi, anh phải tìm Kate, và anh sẽ có thể không kịp tham gia cuộc tấn công cùng họ. Dù sao thì nhiệm vụ của anh cũng chỉ có tính hình thức mà thôi. Các vết thương của anh, nhất là vết thương ở chân, khiến anh không thể đóng một vai trò tích cực trong cuộc tấn công. Anh sẽ chỉ ngồi bên bàn theo dõi các màn hình và dữ liệu để phối hợp các đặc vụ với nhau trong suốt chiến dịch mà thôi.

Các đồng sự của anh đã nhất trí đồng tình: họ sẽ đi cùng nhau, kiểm tra các đường hầm trước, cứu Kate, rồi tiếp tục với kế hoạch cũ. Những gì có trong căn phòng kia có thể cho họ lợi thế về mặt chiến lược trong cuộc tấn công chính.

Họ nghĩ sẽ không vấp phải nhiều hành động chống cự ở hai nhà kho, và họ đã không phải thất vọng. Nhà kho thậm chí còn không được canh gác. Chúng cũng không bị khóa, dù trước đó đã từng có khóa. Đội Tháp Đồng Hồ tìm thấy một cái khóa số bình thường, loại vẫn dùng để khóa tủ đựng đồ ở trường học, nằm trên mặt đất, bị bẻ làm đôi. Chắc hẳn là do Kate. Rõ ràng là bọn Immari đã bỏ nơi này từ lâu và cho rằng nó không có giá trị gì lắm. Nhưng an ninh lỏng lẻo vẫn khiến David nghi ngờ.

Lối vào đường hầm giống như trong nhật ký đã mô tả -và cũng trong tình trạng tương tự. Một tấm bạt đen đã được vén lên khỏi ô cửa, và đèn dẫn vào trong hầm đang bật. Trong các đường hầm, chỉ có một thay đổi duy nhất: một hệ thống xe điện, như loại tàu một đường ray với các toa xe riêng biệt, đã được thêm vào để có thể đi lại giữa các đường hầm một cách nhanh chóng và an toàn hơn. Mỗi toa xe chở được hai người, và cả đội trèo vào khoảng chục toa, Howard và David ngồi trên toa đầu tiên. Sau quãng đường xoắn ốc chóng mặt dẫn xuống khu mỏ, các đường hầm thẳng dần ra và bắt đầu chia nhánh. David đã không lường trước điều này; anh cứ nghĩ bọn Immari đã bịt kín mọi ngõ cụt. Bản đồ trong cuốn nhật ký chỉ vẽ đường đi lối lại bên trong công trình Atlantis; anh không biết phải rẽ theo nhánh nào. Không còn lựa chọn nào khác. Howard liền chia đội ra thành từng nhóm, và thật không may, đường hầm cứ chia nhánh mãi cho tới khi chỉ còn David và Howard đi cùng nhau, hy vọng là theo đường đúng.

Họ hẹn sẽ gặp nhau ở lối vào trong vòng một tiếng nữa. Như vậy họ sẽ vẫn còn thời gian cho cuộc tấn công trước lúc bình minh tại Immari Gibraltar.

David nhìn thẳng trước mặt trong lúc những ngọn đèn cứ vùn vụt lao qua, lặp đi lặp lại không dứt. Anh đang bỏ sót điều gì nhỉ? Howard điều khiển toa xe để kiểm soát tốc độ của họ. Đâu đó ở tít đằng xa vang lên ba tiếng bụp bụp bụp nhỏ nhưng rất nhanh. David liếc sang Howard, và họ cùng nhìn nhau với vẻ thấu hiểu. Howard cho toa xe đi chậm lại, và họ đợi xem có nghe thấy thêm tiếng động nào không, hy vọng có thể biết nó đến từ đâu.

“Chúng ta có thể quay lại,” Howard khẽ nói.

Họ chờ đợi. Các đường hầm đều im lìm. Làm gì bây giờ? Âm thanh kia rõ ràng là tiếng súng, nhưng David không đủ sức để chiến đấu, còn Howard thì tuy làm tình báo nhưng lại chỉ là người quản lý chứ không phải đặc vụ hiện trường. Cả hai người bọn họ đều không có khả năng chống cự. Thậm chí họ còn có thể làm cản chân những người kia nữa là đằng khác.

“Không, cứ đi tiếp đi,” David nói.

Năm phút sau, họ nghe thấy một loạt súng nổ nữa, nhưng họ không dừng lại. Năm phút sau đó, họ đến được căn phòng dẫn vào công trình Atlantis. Các bậc thang nằm ở giữa phòng, đất đá xung quanh đã được đào sạch. Phía bên phải là ô cửa lởm chởm mà cuốn nhật ký đã mô tả. David có thể thấy phần còn lại của công trình kia, nhưng chủ yếu nó chỉ là một lớp kim loại sẫm màu nhẵn thín. Những thanh rầm thép khổng lồ vươn lên cao quá đầu, đỡ cho cái trần đá và đáy biển phía trên khỏi sụp xuống.

David ngước lên, quan sát khu vực quanh các bậc thang. Có một mái vòm lớn và một chỗ ở phần nhô ra của công trình đã bị cắt mất.

“Cái gì thế?” Howard hỏi.

“Đó là chỗ chúng gỡ Quả Chuông ra,” David nói, gần như là với chính mình.

Howard bước đến chỗ cầu thang, đặt chân lên bậc đầu tiên và quay lại nhìn David.

Không nói một lời, David tập tễnh tiến tới trước, bước lên cầu thang, khó nhọc tựa vào cây gậy. Trong lúc anh nhăn nhó trèo lên, một cảm giác quen quen kỳ lạ bỗng choán lấy anh. Người làm ra đường hầm này, Patrick Pierce, cũng đã bị dụ xuống đây để cứu ai đó, rồi khiến chính mình bị mắc kẹt. David bước qua ngưỡng cửa với Howard theo sát phía sau. Anh dừng lại và quan sát mắt người thầy của mình. Anh có bỏ qua điều gì không? Mà nếu có thì bây giờ anh cũng làm gì được?

Bên trong, công trình được thắp sáng bởi đèn LED lắp dọc sàn và trần nhà. Hành lang cao chừng hai mét rưỡi - không hẹp nhưng cũng không rộng rãi cho lắm. Chúng cũng không vuông vức. Đỉnh và chân hành lang hơi lượn cong, khiến nó có hình bầu bầu, chỉ khác là những chỗ lượn có góc nhọn hơn. Nói chung, cả hành lang nhìn như hành lang trên một con tàu - một con tàu vũ trụ trên phim Du hành giữa các vì sao.

David dẫn Howard đi xuôi hành lang, bám theo hình dung của anh sau lần xem tấm bản đồ trước. Ghi nhớ bản đồ và mật mã là một trong những công cụ quan trọng của nghề tình báo, và David rất giỏi việc đó.

Công trình này thật không thể tin được. Nhiều cửa phòng đang để mở, và khi họ đi qua, David thấy một loạt những phòng thí nghiệm dựng tạm, như những gì ta thường thấy sau cửa kính ở các bảo tàng, nơi các giám tuyển đang cẩn thận nghiên cứu hoặc phục chế các cổ vật. Chắc hẳn bọn Immari đã mổ xẻ nơi này từng li suốt một trăm năm qua.

Nơi này như không có thực. David đã nửa tin nửa ngờ câu chuyện của người đào hầm, anh đã nghĩ nó chỉ là thế - một câu chuyện. Vậy mà nó lại ở đây.

Sắp đến chỗ bức tường giả chắn trước căn phòng - chỉ ngay sau khúc quanh tiếp theo thôi. Khi nó hiện ra trước mặt họ, David nhận ra mình đang nín thở. Căn phòng đang... để ngỏ.

Kate. Cô có trong đó không?

“Kate!” David gọi to. Chẳng có gì để mất cả. Bất kỳ ai ở trong, dù cách cả cây số cũng có thể nghe tiếng gậy anh khua lộc cộc trên nền kim loại, vì vậy họ chẳng thể bất ngờ xông vào được.

Không có tiếng trả lời.

Howard tiến đến sau lung anh.

David nhón chân đến bên rìa cửa phòng và ngó vào. Căn phòng nhìn như một buồng điều khiển gì đó. Một đài chỉ huy, với những chiếc ghế đặt rải rác trên mặt sàn nhẵn bóng - máy tính ư? Hay thứ gì đó tân tiến hơn?

David tiến vào phòng một cách cẩn trọng hết mức có thể. Anh quay người nhìn quanh, tựa vào cây gậy, xem xét kỹ từng centimét trong phòng. “Cô ấy không có đây,” anh nói. “Nhưng cuốn nhật ký, câu chuyện đó là thật.”

Howard bước vào phòng và bật một cái công tắc sau lưng. Cửa phòng khẽ rít lên và đóng lại, trượt từ phải sang trái. “Ồ phải, nó hoàn toàn là thật.”

David chú mục nhìn ông ta. “Ông đã đọc nó rồi à?” Anh đưa tay xuống khẩu súng giắt ở thắt lưng.

Nét mặt Howard đã thay đổi. vẻ hiền từ thường lệ của ông ta đã biến mất. Ông ta có vẻ thỏa mãn. Tự tin. “Tôi đã đọc nó, phải. Nhưng chỉ vì tò mò thôi. Tôi biết trong đó viết gì, vì chính tôi đã có mặt ở đó. Tôi đã tận mắt chứng kiến nó. Chính tôi đã thuê Patrick Pierce để tìm ra nơi này. Tôi là Mallory Craig.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.