Gene Atlantis

Lượt đọc: 1297 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 103

❊ ❊ ❊

Nhà an toàn của Tháp Đồng Hồ

Gibraltar

Hoàng hôn trên vịnh Gibraltar thật là một cảnh tượng huy hoàng. Những sắc đỏ, cam, hồng dịu nhẹ hòa với màu xanh thẳm của Đại Tây Dương ở đằng xa. Cách đó chừng một trăm mét, bến cảng dừng lại, ngọn núi vươn lên khỏi mặt biển và đất liền. Màu xám đen của núi đá đối chọi hẳn với những tia nắng chói rực đang trượt xuống sườn núi.

Kate kéo cánh cửa kính ra và bước lên hàng hiên lát gạch ở tầng bốn tòa nhà bên phố cảng. Dưới chân cô, lính canh có vũ trang đi tuần tra quanh tòa nhà lớn. Một hơi gió Địa Trung Hải ấm áp bao bọc lấy cô, và Kate dựa người vào lan can.

Sau lưng mình, cô nghe thấy một tràng cười rộ lên quanh bàn. Mắt cô bắt gặp mắt David. Trông anh thật hạnh phúc khi được ngồi với hơn chục đặc vụ và chỉ huy đơn vị Tháp Đồng Hồ khác - những người còn sống sót sau khi Tháp Đồng Hồ thất thủ. Giờ họ được gọi là “Quân kháng chiến”. Đứng ngoài nhìn vào, nếu không rõ thì cô có thể tưởng đó chỉ là cuộc họp mặt của một nhóm bạn đại học, giờ đang cười đùa, kể chuyện, lên kế hoạch cho một bữa tiệc ngoài trời và một trận bóng bầu dục sôi nổi vào ngày mai. Nhưng cô biết họ đang lên kế hoạch để tấn công tổng hành dinh Immari tại Gibraltar. Họ đã bắt đầu bàn bạc những vấn đề kỹ thuật chiến lược, tranh cãi về bản đồ của tòa nhà, đặt vấn đề liệu các sơ đồ và những thông tin họ nhận được có đáng tin không. Kate đã đi ra ngoài hiên, như một cô bạn gái mới chưa được nhập hội.

Trên chuyến bay từ Ấn Độ, lần đầu tiên cô và David đã trò chuyện cởi mở mà không e dè hay ngần ngại gì. Cô kể cho anh về việc mất đứa con; việc cô gặp một gã đàn ông đã lặn mất hút gần như ngay khi cô có thai. Một tuần sau khi sẩy thai, cô rời San Francisco đến Jakarta, và trong những năm sau đó, cô đã lao đầu vào làm việc, toàn tâm toàn ý với việc nghiên cứu bệnh tự kỷ.

David cũng thẳng thắn như vậy. Anh kể với Kate về việc người vợ chưa cưới của mình đã mất trong vụ tấn công 11/9, còn chính anh cũng bị thương nặng, gần như liệt toàn thân; rồi về việc anh đã khỏe lại và quyết định đi tìm những kẻ chủ mưu. Nếu là một tuần trước thì hẳn Kate đã gạt bỏ những kết luận của anh về bọn Immari và một âm mưu toàn cầu, nhưng trên máy bay, cô chỉ gật đầu. Cô không biết các mảnh ghép khớp với nhau như thế nào, nhưng cô tin anh.

Sau khi nói chuyện xong, họ đã ngủ thiếp đi, như thể việc mở lòng đã giúp họ thư thái. Nhưng với Kate thì đó là một giấc ngủ chập chờn, trằn trọc, chủ yếu là vì tiếng ồn trên máy bay và một phần là vì ngồi trên ghế rất khó ngủ. Mỗi lần cô thức giấc, David đều đang ngủ say. Cô tưởng tượng anh cũng như vậy, theo dõi cô cho tới khi anh ngủ trở lại. Cô vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với anh. Khi cô thức giấc lần cuối, máy bay đang chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Gibraltar. David nhìn ra cửa sổ máy bay, và khi thấy Kate đã tỉnh, anh nói, “Nhớ nhé, đừng nói gì về cuốn nhật ký, Tây Tạng, hay cơ sở Trung Quốc cho tới khi chúng ta biết thêm. Tôi vẫn chưa chắc lắm về chuyện này.”

Các đặc vụ Tháp Đồng Hồ vây lấy máy bay ngay khi họ hạ cánh, và họ được chở tới tòa nhà ngay lập tức. Từ lúc đó đến giờ, cô và David hầu như chưa nói gì với nhau.

Sau lưng Kate, cửa mở ra, và cô vội quay lại, mỉm cười, vẻ khấp khởi. Là Howard Keegan, giám đốc Tháp Đồng Hồ. Nụ cười của Kate biến mất ngay tức khắc, và cô mong ông ta không nhận thấy điều đó. Ông ta bước ra và khép cửa lại. “Tôi có thể đứng đây với cô chứ, bác sĩ Warner?”

“Vâng. Và xin ông cứ gọi tôi là Kate thôi.”

Keegan đứng cạnh cô bên lan can, không tựa vào đó và cũng không nhìn Kate. Ông ta nhìn ra mặt vịnh đang tối dần. Ông ta rõ là đã ngoài sáu mươi, nhưng vẫn còn khỏe. Tráng kiện.

Sự im lặng khiến Kate trở nên hơi lúng túng. “Việc lên kế hoạch thế nào rồi?” cô hỏi.

“Tốt. Nhưng sẽ chẳng quan trọng gì.” Giọng Keegan đều đều, vô cảm.

Người Kate lạnh cóng. Cô cố làm không khí nhẹ nhàng hơn. “Ông tự tin đến thế ư...”

“Phải. Kết quả của ngày mai đã được lập kế hoạch từ nhiều năm rồi.” Ông ta chỉ xuống những lính canh dưới phố. “Đó không phải là các đặc vụ Tháp Đồng Hồ. Họ là nhân viên An ninh Immari. Cả các lính canh trong nhà cũng vậy. Ngày mai, những đặc vụ Tháp Đồng Hồ cuối cùng không làm việc cho Immari sẽ chết, bao gồm cả David.”

Kate đẩy người ra khỏi lan can và nhìn về cái bàn nơi những người kia vẫn đang cười đùa và chỉ trỏ. “Tôi không hiểu...”

“Đừng quay lại. Tôi ra đây để đề nghị với cô một việc.” Giọng Keegan chỉ còn là một tiếng thì thầm.

“Đề nghị việc gì?”

“Cứu mạng cậu ta. Đổi lấy mạng cô. Cô sẽ rời khỏi đây tối nay, trong vài giờ tới, khi tất cả đã ngủ. Họ sẽ đi ngủ sớm thôi; cuộc tấn công sẽ bắt đầu lúc bình minh.”

“Ông nói dối.”

“Thế à? Tôi không muốn giết cậu ta. Tôi thực sự mến cậu ta. Chúng tôi chỉ ở hai mặt khác nhau của cùng một đồng xu. Do tình cờ thôi. Nhưng chúng tôi rất cần cô.”

“Vì sao?”

“Cô sống sót qua Quả Chuông. Đó là chìa khóa cho tất cả mọi việc chúng tôi đã làm. Chúng tôi phải hiểu cách hoạt động của nó. Tôi sẽ không nói dối đâu: cô sẽ bị tra hỏi và nghiên cứu, nhưng cậu ta sẽ sống. Hãy xem xét các lựa chọn của cô. Chúng tôi có thể giết các đặc vụ trong kia ngay bây giờ. Ở khu dân cư thế này sẽ lộn xộn hơn, nhưng cũng được. Chúng tôi đã để chiến dịch này hoạt động quá lâu rồi, chờ đợi, xem ai sẽ đến, mong rằng cậu ta sẽ gọi. Còn nữa. Nếu cô dàn xếp tốt, cô có thể giải thoát được cho hai đứa trẻ kia, hoặc đánh đổi chính mình lấy chúng. Chúng cũng đang bị giữ ở cơ sở đó.” Keegan nhìn thẳng vào mắt Kate. “Giờ thì cô trả lời sao đây?”

Cô nuốt khan và gật đầu. “Thôi được.”

“Còn một điều nữa. Trong bản ghi âm trên máy bay, cô và Vale đã nhắc đến một cuốn nhật ký. Chúng tôi muốn có nó. Chúng tôi đã tìm nó từ rất lâu rồi.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.