Gene Atlantis

Lượt đọc: 677 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 113

❊ ❊ ❊

Căn cứ nghiên cứu Lăng Kính của Immari

Đông Nam Cực

Kate ngẩng lên khi nghe tiếng nổ thứ hai. Cô thử mở cửa lần nữa. Vẫn khóa. Hình như cô thoáng ngửi thấy mùi khói. Đầu óc cô điên cuồng nghiền ngẫm lại những tuyên bố điên rồ của Dorian và những đoạn video quay cảnh hai đứa trẻ bước vào công trình khổng lồ kia... với hai cái ba lô buộc trên lưng.

Cửa bỗng mở ra, và Martin Grey bước vội vào phòng. Ông nắm tay Kate rồi kéo cô ra hành lang.

“Martin,” Kate mở miệng, nhưng ông đã ngắt lời cô.

“Yên lặng. Chúng ta phải nhanh lên,” Martin vừa nói vừa dẫn cô đi xuôi hành lang sơn trắng toát. Họ vòng qua một góc tường, và hành lang dẫn đến một chỗ nhìn như van khí trên một trạm không gian. Họ đi qua van khí, và một luồng gió thốc thẳng vào họ trong khi họ tiến vào căn phòng rộng phía sau - một nhà chứa máy bay hay kho hàng gì đó, với cái trần cao, uốn vòm. Martin siết cánh tay cô và dẫn cô đến bên một chồng thùng nhựa cứng, rồi họ quỳ xuống đó và im lặng chờ đợi. Cô nghe thấy tiếng người lao xao ở cuối phòng và tiếng động cơ của một thứ máy móc lớn nào đó - có lẽ là xe nâng.

“Ở lại đây,” Martin nói.

“Martin...”

“Một phút thôi,” Martin thì thầm rồi đứng lên và rảo bước đi ra.

Kate nghe thấy tiếng chân ông đột ngột dừng lại khi ông đến chỗ những người kia. Giọng ông vang lên với một vẻ uy quyền và mạnh mẽ mà Kate chưa bao giờ nghe cha nuôi của mình thốt ra. “Các anh đang làm gì thế?”

“Dỡ đồ...”

“Sloane đã ra lệnh tất cả nhân viên phải đến cửa phía Bắc.”

“Gì cơ? Chúng tôi được lệnh là...”

“Trạm này đã bị xâm nhập. Nếu nó bị chiếm, việc các anh làm ở đây sẽ không còn quan trọng nữa. Sloane đã cho gọi các anh. Nếu muốn thì các anh cứ việc ở lại. Chỉ chết các anh thôi.”

Kate nghe thấy thêm nhiều tiếng chân nữa tiến về phía cô; rồi chúng đi qua cô và ra khỏi một van khí khác. Chỉ lại còn một tiếng chân - của Martin. Ông tiến sâu vào hơn trong nhà kho và lại lên tiếng. “Sloane đã cho gọi tất cả...”

“Thế ai sẽ kiểm soát chỗ này?”

“Các anh nghĩ tôi ở đây làm gì chứ?”

Thêm nhiều tiếng chân chạy nữa, van khí mở ra rồi đóng lại, và Martin quay về chỗ cô. “Đi nhanh nào, Kate.”

Martin dẫn cô đi qua những đống thùng và một trung tâm điều khiển tạm bợ, với một dãy máy tính và một bức tường đầy màn hình. Trên đó hiện lên hình một đường hầm dài bằng băng và ô cửa mà cô đã thấy hai đứa trẻ đi qua.

“Martin, xin ba cho con biết đang có chuyện gì đi.”

Mắt Martin đầy vẻ dịu dàng, cảm thông. “Con mặc bộ đồ này vào đã. Ta sẽ cho con biết tất cả những gì ta có thể ngay khi chúng ta rời khỏi đây.” Ông chỉ vào một bộ đồ vũ trụ màu trắng phồng xốp treo trên tường cạnh một dãy tủ. Kate liền mặc bộ đồ vào, và Martin nhìn đi nơi khác trong lúc ông nói.

“Ta rất xin lỗi, Kate. Ta là người bắt con phải tìm được kết quả. Và khi con có kết quả... thì ta lại ra lệnh bắt cóc hai đứa trẻ. Ta làm vậy vì chúng ta cần chúng...”

“Quả Chuông...”

“Phải, để vượt qua được Quả Chuông, để vào được trong khu hầm mộ - chính là công trình nằm dưới lớp băng dày hơn ba cây số ở Nam Cực này. Kể từ khi chúng ta bắt đầu nghiên cứu Quả Chuông, chúng ta đã biết có những người có thể chống chịu nó lâu hơn những người khác. Tất cả bọn họ sau này đều chết, nhưng mấy năm trước, chúng ta đã xác định được có một số gen liên quan đến việc miễn dịch này: chúng ta gọi nó là Gen Atlantis. Gen này có ảnh hưởng lớn đến hoạt động của não. Chúng ta nghĩ nó tạo ra rất nhiều khả năng nhận thức vượt trội: giải mã, lý luận cao cấp, ngôn ngữ, sáng tạo. Chúng ta, tức là loài Homo sapiens ấy, có gen này, nhưng không loài người phụ nào khác có nó cả - hay ít ra chúng ta cũng chưa phát hiện ra. Chúng ta khác biệt ở chỗ đó. Giả thuyết của ta là người Atlantis đã truyền nó cho chúng ta khoảng sáu mươi ngàn năm trước - vào thời điểm xảy ra thảm họa Toba. Điều đó đã giúp chúng ta sống sót. Nhưng chúng ta vẫn chưa sẵn sàng đón nhận nó. Khi đó chúng ta còn rất giống những người họ hàng vượn của mình, hành xử theo bản năng, sống trong hoang dã. Điều lạ là chúng ta nghĩ nó được hoạt hóa bởi một phản ứng thần kinh phụ để đảm bảo sự sống còn, trung tâm phản vệ của não bộ. Cơ cấu phản vệ đó đã hoạt hóa Gen Atlantis - giúp cơ thể và trí não tập trung. Có lẽ vì thế mà loài người luôn tìm kiếm cảm giác mạnh và lại có xu hướng bạo lực đến vậy. Quả là thú vị.”

Martin lắc đầu, cố tập trung. “Dù sao thì chúng ta vẫn đang tìm hiểu cách hoạt động của nó. Ai cũng có Gen Atlantis, hoặc ít nhất cũng có những thành phần của nó, nhưng hoạt hóa gen này mới là vấn đề. Với một số bộ não - các thiên tài - việc hoạt hóa thường xảy ra hơn. Chúng ta nghĩ rằng những khoảnh khắc thiên tài này, những ý nghĩ sáng suốt và rõ rệt thoáng qua này, giống hệt như một bóng đèn chớp bật chớp tắt trong đầu: đó là Gen Atlantis được hoạt hóa, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng ta bỗng sử dụng được toàn bộ năng lực của trí óc chúng ta. Những người này có thể hoạt hóa Gen Atlantis mà không cần gạt cầu dao tổng của cơ chế phản vệ. Chúng ta liền tập trung nghiên cứu vào những trí não có cơ chế hoạt hóa liên tục như vậy. Chúng ta đã quan sát được sự hoạt hóa ở một số bộ não nằm trong phổ tự kỷ: các thiên tài tự kỷ. Chính vì thế chúng ta mới cấp kinh phí cho nghiên cứu của con. Chính vì thế mà Hội đồng Immari mới tha thứ cho vi phạm của Dorian với con - hắn đã hướng con vào một lĩnh vực được Immari quan tâm. Và khi con thành công, khi hai đứa trẻ đó có dấu hiệu hoạt hóa Gen Atlantis liên tục, ta đã đưa chúng đi trước khi hắn kịp phát hiện. Ta đã tạo ra những trò nghi binh khác với Tháp Đồng Hồ, để làm hắn sao nhãng.”

“Chính ba là đầu mối. Chính ba đã gửi tin đến cho David.”

“Phải. Đó là cố gắng tuyệt vọng của ta để chặn đứng Giao thức Toba. Ta biết David đã điều tra âm mưu của Immari. Ta gửi cho cậu ta một tin nhắn về các điệp viên hai mang của Immari làm việc cho Tháp Đồng Hồ dưới vai trò nhân viên phân tích, và ta đã cố cho cậu ta biết rằng chính Tháp Đồng Hồ là cơ quan tình báo của Immari, để cảnh báo cậu ta về việc nên tin ai. Ta đã mong cậu ta có thể kịp thời phát hiện ra sự thật. Nhưng ta phải rất thận trọng - một số thông tin chỉ có cấp cao nhất mới được biết, và ta đã bị nghi ngờ sẵn rồi. Ít ra ta cũng mong cuộc chiến giành Tháp Đồng Hồ có thể phá hủy Immari, tạm thời ngăn chặn Giao thức Toba...”

“Thế chính xác thì Giao thức Toba cái gì?”

“Toba là kế hoạch của Sloane: dùng dịch bệnh từ Quả Chuông để hoàn thành việc biến đổi hệ gen của loài người.”

“Vì sao?”

“Để đồng hóa chúng ta về mặt di truyền với người Atlantis. Ít ra thì đó cũng là cái cớ mà Sloane và Keegan đưa ra với toàn bộ tổ chức. Nhưng đó chỉ là một phần sự thật. Kế hoạch thật sự của hắn là tạo ra một đội quân để tấn công trước. Sloane và Keegan muốn đi vào công trình dưới chân chúng ta đây và giết hết người Atlantis.”

“Thật là điên rồ.”

“Đúng thế. Nhưng vào thời của chúng, vào năm 1918, dịch bệnh đã giết chết hàng chục triệu người trên toàn thế giới, bao gồm cả mẹ và anh trai của Sloane. Chúng tin rằng dù có ai ở trong công trình này đi chăng nữa thì họ cũng có ý xấu với chúng ta, rằng họ sẽ tiêu diệt loài người ngay khi họ thức giấc. Với hai người đó, cứu lấy một số người được chọn lọc, một nhóm nhỏ vượt trội về mặt di truyền, sẽ là tốt hơn so với việc diệt vong.”

Những câu hỏi lướt qua trong đầu Kate. Cô cố hiểu cho ra những tiết lộ của Martin. “Tại sao ba không cho con biết? Tại sao không nhờ con giúp?” cô hỏi, gần như không suy nghĩ gì.

Martin thở dài. “Ta làm vậy là để bảo vệ con. Và ta cần hai đứa trẻ ngay lập tức. Ta không có thời gian để giải thích, và giải thích cũng có nghĩa là kéo cả con vào âm mưu của hội Immari. Ta đã cố gắng giữ trọn một lời hứa mà ta đã hứa cách đây rất lâu rồi: để con không bị liên lụy. Nhưng ta đã thất bại. Đội đặc nhiệm lẽ ra phải bắt hai đứa trẻ từ phòng thí nghiệm của con một cách lặng lẽ. Vào giờ đó, lẽ ra con phải không có mặt ở đó. Ta hết sức kinh hoàng khi biết trợ lý của con đã bị giết. Và ta đã phạm nhiều sai lầm khác nữa. Ta đánh giá thấp việc Dorian sẽ phản ứng nhanh tới mức nào. Ta đã cố cho con chút manh mối về những chuyện đang diễn ra khi chúng ta gặp nhau ở Jakarta, trong lúc ta lảm nhảm như đóng kịch trong phòng quan sát. Ta không dám chắc con có hiểu được hết không. Rồi sau đó, người của Dorian bắt được con và... tất cả mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của ta. Sau khi gặp con ở Jakarta, ta bị đưa đến Nam Cực này. Đặc vụ của Dorian đã theo dõi ta. Ta không làm được gì để giúp con. Nhưng ta cũng có một đặc vụ riêng của mình - Naomi. Ta đánh liều gửi cho David một tin nhắn nữa được mã hóa, cho cậu ta biết về cơ sở ở Trung Quốc, và Naomi đã... tìm ra cách để theo Dorian đến đó.”

“Chính Naomi đã để lại hai tấm thẻ nhân viên ở nhà ga.”

“Đúng thế. Hy vọng của ta là ba người, cô ấy, con và David, có thể cứu hai đứa trẻ và phá hủy nhà máy điện, chặn đứng được Giao thức Toba. Đó là một cú liều, một hành động tuyệt vọng. Nhưng với những gì đang bị đe dọa - hàng tỉ mạng sống - thì bất kỳ cơ hội nào cũng còn hơn là không có gì.”

Kate cuối cùng cũng mặc xong bộ đồ cồng kềnh. “Hai thằng bé... Ba đã...”

“Ta đã tìm cách liên lạc. Ta là thành viên của một nhóm nhỏ trong nội bộ Immari có ý muốn đi theo một hướng khác. Mục đích của chúng ta là tìm ra một liệu pháp có thể hoạt hóa Gen Atlantis, cho phép chúng ta đi vào các hầm mộ và đón chào người Atlantis khi họ thức giấc, không phải với tư cách là những kẻ sát nhân, mà là hậu duệ của họ, để nhờ họ giúp đỡ loài người vượt qua những rắc rối đang ngày một lớn dần. Để nhờ họ giúp sửa chữa Gen Atlantis. Chúng ta đã tìm thấy một vài... đặc tính thú vị khác của gen này, những điều bí ẩn chúng ta còn chưa hiểu được. Không còn thời gian để giải thích nữa, nhưng chúng ta cần họ giúp. Đó là điều con phải làm, Kate. Con có thể vào hầm mộ. Con đã thấy kế hoạch của Dorian rồi đấy - hắn muốn dùng hai đứa trẻ để tiêu diệt người Atlantis. Con phải nhanh lên. Cha con đã bỏ mạng cho đại nghĩa này, và ông ấy đã hy sinh rất nhiều vì con. Và ông ấy đã hết sức cố gắng để cứu được mẹ con.”

“Mẹ con...” Kate cố hiểu cho ra.

Martin lắc đầu. “À phải. Ta chưa cho con biết. Cuốn nhật ký ấy. Nó là của cha con.”

“Không thể thế được...” Kate quan sát khuôn mặt của Martin. Mẹ cô là Helena Barton ư? Patrick Pierce chính là cha cô ư? Sao có thể thế được?

“Đúng thế. Ông ấy là một thành viên bất đắc dĩ của Immari. Ông ấy làm vậy để cứu con. Ông ấy đặt con vào cái ống khi con còn trong bụng mẹ, cái ngày mẹ con qua đời ở bệnh viện dã chiến tại Gibraltar. Ông ấy tỉnh dậy vào năm 1978 và lấy tên là Tom Warner. Khi đó ta đã là một nhà khoa học làm việc cho Immari, nhưng ta đã bị dao động... vì cách thức làm việc của họ, vì sự tàn bạo của họ. Ta đã coi ông ấy là một đồng minh, một người trong hội cũng muốn chấm dứt sự điên rồ này lại, một người muốn trò chuyện thay vì diệt chủng. Nhưng ông ấy không bao giờ tin tưởng ta hoàn toàn.” Martin nhìn xuống sàn. “Ta đã cố hết sức để bảo vệ con, để giữ trọn lời hứa của ta với ông ấy, nhưng ta đã thất bại thảm hại...”

Sau lưng họ, một vụ nổ nữa khiến tất cả rung chuyển. Martin chộp lấy cái mũ bảo hộ đi kèm bộ đồ. “Con phải nhanh lên. Ta sẽ hạ con xuống. Khi vào trong, con phải tìm hai đứa trẻ và dẫn chúng ra trước. Cho dù con có làm gì đi chăng nữa thì cũng phải đảm bảo cho chúng thoát ra. Rồi sau đó hãy đi tìm người Atlantis. Không còn nhiều thời gian nữa đâu: chưa đến ba mươi phút nữa là hai quả bom mà lũ trẻ mang trên lưng sẽ phát nổ.” Ông dẫn cô đến chỗ một van khí khác ở cuối nhà kho. “Khi con ra ngoài, hãy trèo vào cái giỏ. Ta có thể điều khiển nó từ đây. Khi cái giỏ hạ xuống đáy hầm băng, hãy chạy qua ô cửa mà hai đứa trẻ đã đi vào.” Ông cài mũ bảo hộ vào đúng vị trí và đẩy cô ra khỏi van khí trước khi Kate kịp thốt ra thêm lời nào.

Khi van khí bên ngoài mở ra, Kate nhìn thấy một chiếc giỏ thép treo lơ lửng trên sợi dây cáp kim loại dày của cần cẩu. Cái giỏ hơi đu đưa khi làn gió Nam Cực thổi qua nó, gần như không chạm vào lớp lưới sắt ở các cạnh.

Cô khó nhọc bước về phía cái giỏ. Gió suýt thổi ngã cô khi cô đến được chỗ cái giỏ. Hai bàn tay đeo găng dày khiến cô rất khó nắm tay cầm, nhưng cuối cùng cô cũng vào được bên trong. Ngay khi cô đóng cửa lại, cái giỏ liền hạ xuống cái hố tròn.

Cái giỏ kêu cót két, và trên đầu cô, khoảng sáng tròn mỗi lúc một nhỏ lại. Nó khiến Kate nhớ đến đoạn cuối của một bộ phim hoạt hình, khi cảnh cuối dần dần bị bao phủ bởi màu đen cho tới khi vòng tròn thu hẹp lại chỉ còn bằng đầu đinh ghim rồi tắt hẳn, để lại màn hình tối om. Tiếng cót két của cái giỏ là một bản nhạc đệm rợn người cho chuyến đi vào bóng tối của cô.

Một lúc sau, cái giỏ bắt đầu hạ xuống nhanh hơn, và chút ánh sáng cuối cùng trên đầu cô biến mất hẳn. Tốc độ chuyển động và bóng tối đen kịt khiến cô không thể xác định được phương hướng nữa, bụng cô nhộn nhạo cả lên, và cô phải gắng sức dựa vào thành giỏ. Không còn lâu nữa đâu, cô tự nhủ, nhưng thật ra cô cũng không dám chắc. Nó sâu đến hơn ba cây số cơ mà.

Rồi cô nhìn thấy ánh sáng - một vệt sáng lấp lánh mờ ảo bên dưới, như những ngôi sao tỏa sáng vào một đêm trời quang. Kate ngắm chúng một lát, mải mê với vẻ đẹp của chúng mà không nghĩ xem chúng thực ra là gì. Những vì sao, cô thầm nghĩ. Rồi đầu óc khoa học của cô bắt đầu chậm rãi nghĩ đến từng khả năng trước khi chọn khả năng hợp lý nhất: chúng là những bóng đèn LED nhỏ xíu được thả xuống để chiếu sáng đáy cái hố. Chúng nằm lộn xộn, tỏa sáng trong bóng tối xung quanh mình, như để dẫn Kate vào một chuyến du hành vũ trụ tới một hành tinh xa lạ nào đó. Chúng gần như... mê hoặc cô...

Một tiếng động lớn - một tiếng nổ - vang xuống theo đường ống, và Kate cảm thấy cái giỏ đang hạ xuống nhanh hơn. Mỗi lúc một nhanh. Sợi cáp dày treo trên đỉnh giỏ chùng lại và giật thành sóng trên đầu cô. Cô đang rơi xuống - rơi tự do. Sợi cáp đã bị cắt.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.