Gene Atlantis

Lượt đọc: 1023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 141

❊ ❊ ❊

Kate ôm hai thằng bé vào sát bên mình trong lúc họ đi theo tốp lính xuôi một loạt các hành lang. Sau lưng họ, một giọng nói quen thuộc vang lên. “Dừng lại.”

Kate và tốp lính gác quay lại thì thấy người đàn ông cũng có kèm theo hai tên lính đang bước tới. Hai tên này mặc quân phục có hình một lá cờ Kate chưa bao giờ nhìn thấy. Bên dưới lá cờ là hai chữ in hoa trong một hình vuông [II],

“Tôi sẽ tiếp quản từ đây,” Martin Grey nói.

“Không được, thưa ngài. Đã có lệnh của chủ tịch Craig.” Tên lính dẫn đầu bước tới trước, đối mặt với Martin và người của ông.

Kate suýt nữa kêu lên khi cô nhìn thấy vẻ bề ngoài của Martin. Tóc ông dài thượt, rối bù, và ông đã không cạo râu có lẽ phải... hàng tháng trời rồi? Có lẽ trong thời gian đó ông cũng chưa tắm lần nào. Mái tóc và bộ râu dài của ông, cộng với cái nhìn mệt mỏi, phờ phạc trong mắt ông, trái ngược hẳn với giọng nói sang sảng nhưng nhẹ nhàng của ông. “Tôi hiểu. Anh có lệnh của anh, đại úy ạ. Nhưng trước khi anh đưa chúng đi, tôi có thể gặp hai đứa trẻ một lát được không? Đây là yêu cầu của việc nghiên cứu, một điều chúng tôi rất cần.” Gã kia chưa kịp trả lời thì Martin đã bước tới trước và quỳ gối trước mặt hai đứa trẻ. Ông ôm chúng vào lòng và giữ chúng thật chặt, che mắt và tai chúng trong khi ánh chớp lóe ra từ nòng súng và tiếng súng nổ vang vọng khắp cái hành lang chật hẹp.

Ba tên lính đã bắt Kate gục xuống sàn, còn Martin bế hai đứa trẻ lên và nhanh chóng ra khỏi hành lang.

Kate chạy theo ông. “Martin, chúng ta phải thoát khỏi đây thật nhanh.”

Hai người lính của Martin bọc hậu trong lúc họ lao qua những hành lang đang tối dần.

“Nói thế là còn nhẹ đấy, Kate ạ.” Rồi ông dừng lại. “Đợi đã, con đang nói chuyện gì vậy?”

“Một quả bom hạt nhân sẽ bị ném vào căn phòng đó trong vòng chưa đầy hai tiếng nữa,” Kate đáp.

Martin liếc nhìn hai người lính. “Tàu lặn.”

Hai người lính dẫn họ đi qua một dãy hành lang đến một cái buồng tròn, được làm bằng thứ kim loại khác với chất liệu ở công trình Atlantis. Phần này của công trình vẫn còn mới. Và do con người làm ra. Ở giữa phòng, một cái thang thép nhô lên từ một miệng ống tròn lớn. Nó làm Kate nhớ tới một miệng cống ở đầu ống cống.

“Chuyện gì thế này, Martin? Chuyện gì đã xảy ra với ba vậy?”

“Ta đã đợi ở đây, lẩn trốn gần hai tháng nay, mong rằng con và cha con sẽ trở ra. Chúng ta sẽ nói chuyện trong tàu lặn. Vào đi. Có lẽ giờ Craig đang đến đây rồi.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.