Gene Atlantis

Lượt đọc: 1057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 132

❊ ❊ ❊

Dorian túm vai hai đứa trẻ trong lúc hắn bước theo sau cha mình.

Thế giới là như thế này đây: cuộc đời có thể thay đổi trong tích tắc. Hắn và cha mình đã được sum họp, và giờ đang tiếp tục hoàn thành sự nghiệp vĩ đại của họ - cứu sống cả nhân loại. Những hy sinh của hắn, những quyết định của hắn... Hắn đã đúng.

Trước mặt họ bỗng vang lên tiếng súng nổ.

David hạ hai tên lính gác trước cánh cửa dẫn vào hầm mộ trước khi chúng kịp nổ súng. Bên trái anh, một tên lính khác bước ra từ sau góc tường và nhả đạn vào bức tường kim loại bên cạnh anh, nhưng Patrick đã bắn trúng ngực gã bằng ba phát súng liên tiếp, làm gã nhanh chóng gục xuống sàn.

David lướt súng sang đầu kia hành lang. Không có ai. Anh quay lại và chạy theo Patrick, ông đang nhích dần về phía góc tường mà tên lính thứ ba vừa xuất hiện.

“Tôi sẽ đi trước,” David nói. Anh ngó đầu ra và - một viên đạn sượt qua đầu anh.

“Tôi sẽ yểm trợ anh,” Patrick nói, rồi ông giơ khẩu súng lục ra qua góc tường và bắn mấy phát liền.

David bước vào hành lang và lao vào tên lính đang áp người vào bức tường cạnh đó. Anh hạ gã bằng hai vết súng sát nhau trên ngực. Bốn tên đã chết. Giờ còn lại năm tên cộng với Kane. Chúng vẫn có thể áp đảo họ. Và họ không còn yếu tố bất ngờ nữa. Từ từ từng bước một vậy.

Patrick đến cạnh anh, và cả hai cùng liếc nhìn cánh cửa đôi mà tên lính kia chắc hẳn vừa đi qua. Họ đứng vào hai bên cạnh cửa, và Patrick điều khiến tấm bảng kính cho tới khi hai cánh cửa mở ra, cho thấy một căn phòng với mười hai cái ống chứa... người vượn ư?

David phải bắt mình tập trung. Patrick có vẻ tỉnh táo hơn. Ông tiến nhanh vào phòng, lướt súng sang hai bên. David đi theo. Căn phòng trống không.

Rồi, ở sau lưng mình, David nhận thấy có ai đó đang lại gần. Anh quay ngoắt lại và giương khẩu tiểu liên để bắn...

Kate. Cô đã trốn sau bảng điều khiển.

Anh vội bỏ tay ra khỏi cò súng và thả khẩu súng xuống bên mình. Anh tiến về phía cô, chuẩn bị nhấc bổng cô lên. Nhưng đúng lúc anh đến cạnh cô thì mặt Kate bắt gặp Patrick. Cô quay đi khỏi David. “Bố?”

Ông già đứng trơ ra đó, vẻ mặt giằng xé giữa hối hận và hoài nghi. “Katherine...”

Một giọt lệ trào ra khỏi mắt Kate khi cô tiến về phía ông và ôm chặt lấy ông. Ông nấc lên khi ôm lấy cô. Cô đẩy ông ra. “Bố còn sống.” Cô nhăn mũi. “Và bố đang bị thương, và mùi, gì, thế...”

“Bố không sao, Katherine ạ. Bố. Chúa ơi, nhìn con giống mẹ quá.” Mắt ông ầng ậng nước. “Bố đã rất lo lắng, nhưng bố biết con... là... với bố, mới chỉ vài tuần trôi qua...”

Kate gật đầu. Có vẻ cô đã hiểu hết mọi chuyện. David ngây người nhìn cô trong lúc anh đứng đó với vẻ hơi ngượng ngùng. Cô chìa tay ra, và anh tiến lại ôm lấy cô, áp mặt vào bên đầu cô. Cô còn sống. Vào lúc này, đó là điều quan trọng duy nhất đối với anh. Cô đã bỏ anh ở Gibraltar, nhưng cô còn sống. Cảm giác trống rỗng trong anh lại được lấp đầy.

Cô buông họ ra và hỏi, “Làm cách nào mà hai người...”

“Ở Gibraltar,” cha cô nói. “Một cánh cửa trong căn phòng bố tìm thấy - nó dẫn đến Nam Cực, đến công trình lớn hơn này. Còn nhiều lính nữa đấy. Chúng ta phải...”

“Vâng,” Kate nói. “Chúng đã bắt được hai đứa trẻ. Dorian đang bắt chúng phải đeo hai quả bom hạt nhân trên lưng.”

David nhìn quanh, ngẫm nghĩ, rồi nói, “Có một căn phòng có rất nhiều ống; nó phải dài đến cả hàng cây số ấy. Anh cá hắn sẽ dẫn chúng đến đó.” Một kế hoạch hiện ra trong đầu anh. Anh sẽ không khiến cô gặp nguy hiểm một lần nữa. “Em hãy ở lại đây...”

Kate lắc đầu. “Không.” Cô tiến lại chỗ tên lính vừa đi ra khỏi phòng này và giờ đã chết, rồi cầm khẩu tiểu liên của gã lên. Cô nhìn thẳng vào David. “Em sẽ đi cùng. Và lần này em sẽ có súng. Em không xin phép đâu.”

David thở hắt ra.

Patrick nhìn từ Kate sang David. “Tôi đoán chuyện này đã được bàn cãi nhiều lần?”

“Phải, ờ, tuần vừa rồi thật là kỳ quái.” David chú mục nhìn Kate. “Em sẽ không ra đó...”

“Em không thể ở lại đây. Anh biết mà.”

David cố cưỡng lại, lục tìm trong óc một lý lẽ để cãi lại cô.

Patrick nhìn hết từ người này sang người kia, dường như ông hiểu giữa họ đang có một vấn đề không nói thành lời.

“Trừ phi chúng ta có thể ngăn chặn chuyện sắp xảy ra, em sẽ không được an toàn ở bất kỳ đâu, kể cả căn phòng này. Hai người cần em giúp. Chúng ta cần tìm hai đứa trẻ và thoát ra khỏi đây. Cả hai người đều không biết bọn trẻ.”

Cô nói đúng. David biết vậy. Nhưng liều lĩnh để cô ra ngoài kia là một điều anh không sao chịu nổi.

“Anh phải để em đi cùng, David. Em biết anh sợ điều gì.” Mắt Kate nhìn lướt qua anh, chờ đợi phản ứng của anh. “Chúng ta phải làm điều này. Quá khứ đã qua rồi.”

David chầm chậm gật đầu. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng nó đã thay đổi. Khi anh biết rằng cô chấp nhận liều lĩnh, rằng cô tin tưởng anh và sẵn sàng đi cùng anh như một người bạn đồng hành, mọi thứ đã thay đổi.

David bước đến bên Kate và đưa cho cô một khẩu súng lục. “Khẩu Luger này ít bị kẹt hơn. Nó đã được nạp đạn sẵn sàng rồi đấy. Em chỉ việc ngắm bắn và bóp cò thôi. Trong này có tám viên đạn; thế là thừa đủ. Nhớ đi sau bọn anh đấy.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.