Gene Atlantis

Lượt đọc: 1045 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 98

❊ ❊ ❊

New Delhi, Ấn Độ

“Đợi ở đây. Nếu mười lăm phút nữa tôi không ra thì hãy tìm một cảnh sát và báo là đang có một vụ trộm xảy ra trong cửa hàng nhé,” David nói.

Kate nhìn quanh phố và mặt tiền cửa hàng: Công ty Buôn bán Đồng hồ. Con phố rất đông đúc, đầy những chiếc ô tô đời cũ và những người Ấn lướt qua trên xe đạp. David đã bảo cô rằng cửa hàng này là một trong những tiền đồn bí mật của Tháp Đồng Hồ, kiểu như một kênh liên lạc cửa sau để các nguồn tin địa phương và các đặc vụ nằm vùng có thể gửi tin nhắn về cho Trung tâm. Giả thuyết của anh là nếu Tháp Đồng Hồ vẫn còn hoạt động thì có thể tiền đồn này đã được đem vào sử dụng. Đó là một cái nếu rất lớn. Nếu Tháp Đồng Hồ đã thất thủ - hoàn toàn - thì bọn Immari sẽ theo dõi, hay đúng hơn là điều khiển các tiền đồn này, chờ đợi để thủ tiêu nốt các đặc vụ đơn độc và giải quyết những vấn đề còn sót lại.

Kate gật đầu, và David băng qua phố, tập tễnh tiến về phía cửa hàng; chỉ một nháy mắt sau, anh đã vào trong. Kate cắn môi và chờ đợi.

Cửa hàng chật ních đồ. Những chiếc đồng hồ đều được bày trong tủ kính, đó là chưa kể đến những chiếc đặt dưới đất. Tất cả đều có vẻ thật mong manh, tinh xảo, dễ vỡ. David cảm thấy đúng như con voi vào nhà sứ trong tục ngữ khi anh cố len qua hai tủ kính cao, bắt cái chân bị thương của mình phải nghe theo.

Trong cửa hàng thì tối mà bên ngoài lại sáng trưng; anh hầu như chẳng nhìn thấy gì. Anh quệt phải một tủ bày đầy đồng hồ quả quýt cổ, loại mà các ông đeo kính một mắt và mặc áo gilê bóng lộn thường đeo. Cái tủ rung lên, và những chiếc đồng hồ khẽ kêu lanh canh khi chúng chạm vào nhau, làm những bộ phận nhỏ xíu bên trong bị lắc. David giữ lấy cái tủ cho vững, trong lúc trụ bằng bên chân lành của mình. Anh tưởng chừng chỉ cần bước sai một li là cả cửa hàng sẽ sập xuống.

Một giọng nói vang ra từ sâu trong cửa hàng. “Chào mừng quý khách. Hôm nay tôi có thể giúp gì được anh?”

David nhìn lướt quanh phòng một lần, rồi lần nữa, cuối cùng mới thấy người đàn ông ngồi sau một cái bàn cao ở cuối cửa hàng. Anh tập tễnh tiến đến chỗ ông ta trong lúc cố tránh những quả mìn kính kia. “Tôi đang tìm một món đồ đặc biệt.”

“Anh đã đến đúng chỗ rồi đấy. Món đồ như thế nào?”

“Một Tháp Đồng Hồ.”

Người bán hàng săm soi anh. “Một yêu cầu khác thường. Nhưng anh đã gặp may. Trong thời gian qua, chúng tôi đã tìm được nhiều Tháp Đồng Hồ cho các khách hàng. Tôi có thể hỏi anh đang tìm thứ cụ thể gì không? Tuổi, hình thù, kích cỡ? Bất kỳ thông tin nào cũng có thể có ích.”

David cố nhớ từng từ thật chính xác. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải dùng đến chúng. “Một chiếc đồng hồ không chỉ cho biết thời gian. Được tôi luyện bằng thép, không thể bị bẻ gãy.”

“Có lẽ tôi biết một chiếc như vậy đấy. Tôi cần gọi một cú điện thoại đã.” Giọng ông ta thay đổi. “Đợi ở đây,” ông ta nói giọng đều đều. David chưa kịp trả lời thì ông ta đã biến mất sau một tấm vải che trên một khung cửa.

David cố căng mắt ra nhìn, căng tai ra nghe, nhưng từ sau tấm vải không có gì vọng ra cả. Anh liếc nhìn cái đồng hồ trên tường. Anh đã vào cửa hàng được gần mười phút rồi. Liệu Kate có giữ lời không?

Người bán hàng quay lại. Mặt ông ta cứng đơ, không bộc lộ cảm xúc. “Chủ cửa hàng muốn nói chuyện với anh.” Ông ta chờ đợi.

David sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để có được một khẩu súng vào lúc đó. Anh chỉ biết gật đầu và bước ra sau cái bàn. Người bán hàng vén tấm vải lên và đẩy David vào bóng tối. Anh có thể cảm thấy người bán hàng đang vươn tay qua lưng anh, về phía đầu anh, nhưng David chưa kịp quay lại thì cánh tay của ông ta đã lao nhanh về phía ngực anh.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.