Từng người một, Kate, Martin, hai đứa trẻ và hai người lính của Martin trèo thang xuống tàu lặn. Ba mươi phút sau, con tàu nhô lên trên làn sóng biển của vịnh Gibraltar. Nó là một con tàu nhỏ, không có khoang phụ. Khi nó nhô lên mặt nước, Martin nói với hai người lính, “Đi ra Đại Tây Dương, và cẩn thận vận tốc nhé, chúng đang tuần tiễu quanh các eo biển đấy.” Ông ra hiệu cho Kate đi theo ông lên một cái thang kim loại dẫn lên boong quan sát hình ôvan trên đỉnh con tàu.
Kate bước tới bức tường thấp bằng thép cứng và tựa người vào lan can, bên cạnh Martin. Bây giờ, gió có cảm giác lạnh, lạnh hơn nhiều so với ngày hôm qua ở Gibraltar. Cô đã ở trong hầm mộ bao lâu? Còn một điều khác biệt nữa. Gibraltar. Nó tối om.
“Sao ở Gibraltar chẳng có ánh đèn gì thế?” Kate hỏi.
Martin quay lại. Bề ngoài bù xù, xơ xác của ông vẫn khiến cô hơi sờ sợ. “Bị sơ tán rồi.”
“Vì sao ạ?”
“Giờ nó là nước do Immari bảo hộ.”
“Nước bảo hộ ư?”
“Con đã đi hai tháng trời rồi, Kate ạ. Thế giới đã thay đổi. Và không phải theo cách tốt đẹp hơn.”
Kate tiếp tục nhìn khắp đường bờ biển. Gibraltar tối om, cả Bắc Phi cũng vậy. Những ánh đèn lấp lánh cô đã nhìn thấy trên lan can đêm đó, cái đêm David đã đỡ cô...
Kate đứng hồi lâu mà không nói gì. Cuối cùng cô cũng thấy vài ánh đèn, di chuyển dọc bờ biển. “Đèn ở Bắc Phi...”
“Ở Bắc Phi chẳng còn đèn đóm gì cả.”
Kate chỉ vào ánh đèn yếu ớt lập lòe. “Ngay kia kìa...”
“Tàu dịch đấy.”
“Dịch ấy ạ?”
“Dịch bệnh Atlantis,” Martin nói. Ông thở dài, bỗng có vẻ còn mệt mỏi hơn trước. “Rồi chúng ta sẽ nói tới chuyện đó.” Ông tựa người vào lan can và dõi mắt về phía Gibraltar. “Ta đã mong sẽ gặp lại cha con. Nhưng đây... đây hẳn là cái kết mà ông ấy mong muốn.” Kate chưa kịp nói gì thì ông đã tiếp tục. “Cha con luôn cảm thấy đầy hối hận. Ông ấy tự trách mình vì cái chết của mẹ con. Và vì đã dẫn bọn Immari vào thành phố Atlantis. Một cái chết, để cứu mạng con, để cứu người Atlantis, và để bọn Immari không thể đi qua ô cửa ông ấy đã tìm thấy - để chúng không vào được công trình ở Nam Cực... đó là cái chết hợp với ông ấy. Ông ấy sẽ muốn ra đi ở Gibraltar. Mẹ con cũng mất ở Gibraltar.”
Đúng lúc đó, như được nhắc trước, một cột nước và ánh sáng bắn vọt lên không trung, và một tiếng ầm siêu thanh vang vọng khắp bầu trời, dội vào lồng ngực cô.
Martin vòng tay quanh người cô. “Chúng ta cần đi xuống dưới. Sóng sắp đánh tới đây rồi. Ta sẽ phải lặn xuống.”
Kate quay người nhìn lại một lần cuối. Dưới ánh sáng của vụ nổ, cô thấy núi Gibraltar sụp xuống - nhưng không đổ hoàn toàn. Một mảnh cuối cùng vẫn còn đứng vững, vươn lên ngay trên mép nước.