Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Từ cái khung cửa sổ rạn nứt tầng hai của một nhà máy dệt may bỏ hoang, tôi nhìn theo một ông lão trong một cái áo măng tô rách rưới và quần bò bẩn thỉu quỳ xuống ở lối ra vào một tòa nhà che kín bởi bìa các tông phía bên kia đường. Khi đã tại vị, người đàn ông lấy ra một cái chai trong giấy bọc màu nâu từ trong áo và bắt đầu uống. Giờ là giữa trưa - ca trực của tôi - và ông ta là người sống duy nhất trong khu vực bỏ hoang ở Baltimore này kể từ khi chúng tôi tới đây vào hôm qua. Đây là một nơi yên tĩnh, vắng vẻ, nhưng nó vẫn tốt hơn phiên bản Washington DC mà tôi thấy trong giấc mộng của Ella. Ít nhất cho tới giờ, không có vẻ gì là đám Mogadorian muốn truy đuổi chúng tôi từ Chicago.

Dù vậy, về lí thuyết thì chúng chẳng cần làm vậy. Vốn đã có một gã Mogadorian giữa chúng tôi rồi.

Phía sau tôi, Sarah giậm mạnh chân. Chúng tôi đang ở trong nơi từng là phòng quản đốc, bụi mù khắp nơi, sàn nhà phồng rộp và rữa ra. Tôi quay lại vừa đúng lúc để thấy cô ấy nhíu mày trước những gì còn lại của một con gián phía dưới đế giày của cô ấy.

"Cẩn thận nào. Em có thể ngã nhào xuyên qua sàn luôn đó", tôi nói với cô ấy, nửa đùa nửa thật.

"Em đoán thật là đòi hỏi qua nhiều khi muốn mọi căn cứ bí mật của các anh là một căn hộ cao cấp, đúng không nào?" Sarah hỏi, nhìn tôi chằm chằm cùng một nụ cười châm chọc.

Chúng tôi ngủ trong cái nhà máy cũ này tối qua, túi ngủ của chúng tôi trải thẳng trên sàn nhà ẩm ướt. Cả hai chúng tôi đều bẩn thỉu, đã vài ngày kể từ lần tắm thực sự của chúng tôi, và mái tóc vàng của Sarah đã bám đầy bụi bẩn. Cô ấy vẫn tuyệt đẹp đối với tôi. Không có cô ấy ở bên cạnh, tôi có lẽ đã hoàn toàn trở nên mất trí sau cuộc tấn công ở Chicago, nơi mà lũ Mog đã bắt Ella đi và phá hủy căn hộ sang trọng của chúng tôi.

Tôi nhăn mặt khi nghĩ về nó, và nụ cười của Sarah ngay lập tức biến mất. Tôi rời khỏi cửa sổ và tiến tới chỗ cô ấy.

"Tình thế không biết phải làm gì của chúng ta bây giờ đang giết chết anh", tôi nói kèm theo một cái lắc đầu. "Anh không biết phải làm gì nữa".

Sarah chạm vào mặt tôi, cố gắng khuyên giải tôi. "Ít nhất thì chúng ta biết là chúng sẽ không làm Ella tổn thương. Không làm thế nếu như những gì anh thấy trong giấc mộng là đúng".

"Ừ", tôi khịt mũi khó chịu. "Chúng chỉ việc biến con bé thành một tên phản bội bị tẩy não như ..."

Tôi im bặt, nghĩ về những người bạn còn lại đang mất tích của chúng tôi và tên phản loạn mà họ đi cùng. Chúng tôi vẫn chưa nghe ngóng được gì từ Sáu và những người khác, mà làm như để họ có thể liên lạc với chúng tôi dễ dàng lắm. Tất cả Hộp của họ đều ở đây và, coi như họ có thể cố liên lạc với chúng tôi bằng những cách truyền thống hơn, họ cũng chẳng biết phải tìm chúng tôi như thế nào sau khi thấy chúng tôi phải bỏ chạy khỏi Chicago.

Điều duy nhất mà tôi chắc chắn là tôi có một vết sẹo mới trên chân, vết thứ tư. Nó không còn đau nữa, những nó cảm tưởng như là một gánh nặng vậy. Nếu các Garde vẫn cách xa nhau, nếu chúng tôi vẫn giữ phép bùa Loric như vốn có, vết sẹo thứ tư đó sẽ là dấu hiệu về cái chết của tôi. Thay vào đó, một người bạn của tôi đã chết ở Florida, và tôi còn chả biết đó là ai, chết như thế nào, hay là những gì đã xảy ra với những người còn lại.

Tôi cảm thấy trong lòng là Năm vẫn còn sống. Tôi thấy hắn trong giấc mộng của Ella, đứng bên cạnh Setrákus Ra, là một tên phản bội. Hắn hẳn đã đưa những người khác vào bẫy, và giờ một trong số họ sẽ không trở lại nữa. Sáu, Marina, Tám, Chín - một người trong số họ đã ra đi.

Sarah nắm lấy tay tôi, xoa bóp nó, cố gắng là giảm sự căng thẳng.

"Anh không thể ngừng nghĩ về những gì anh thấy trong giấc mộng ..." Tôi mở lời rồi lại im bặt. "Chúng ta đã thua, Sarah à. Và giờ nó cảm giác như đã thực sự xảy ra. Như là bắt đầu của kết thúc vậy".

"Nó chả có nghĩa gì cả và anh biết thế", Sarah đáp. "Nhìn Tám kìa. Chẳng phải là có một lời tiên tri nào đó về cái chết của cậu ấy sao? Và cậu ấy vẫn sống sót đó thôi".

Tôi nhíu mày, không khẳng định điều đã rõ ràng, rằng Tám có thể đã là người bị giết tại Florida.

"Em biết mọi thứ có vẻ u ám", Sarah tiếp tục, "và, ý em là, mọi thứ khá là tệ, John à. Rõ ràng là thế".

"Động viên tốt đấy".

Cô ấy bóp chặt tay tôi, thật mạnh, và mở to mắt nhìn tôi như thể muốn nói im đê.

"Nhưng những người ở Florida là các Garde", cô ấy nói. "Họ sẽ chiến đấu, họ sẽ tiếp tục bước tới và chúng ta sẽ chiến thắng. Anh phải có lòng tin chứ, John. Khi anh đang hôn mê ở Chicago, bon em chưa bao giờ từ bỏ hi vọng với anh. Bọn em cứ tiếp tục chiến đấu và nó đã thành công. Khi chúng em có vẻ như đã thua, anh đã cứu bọn em".

Tôi nghĩ về tình cảnh các bạn của mình khi tôi cuối cùng cũng tỉnh lại ở Chicago. Chú Malcolm đã bị trọng thương và Sarah thì cũng đã bị thương nặng, Sam thì đã gần hết đạn còn Bernie Kosar thì không thấy đâu. Tất cả họ đều liều mạng vì tôi.

"Bọn em cứu anh trước đấy chứ", tôi đáp.

"Ừ, rõ ràng rồi còn gì nữa. Vậy thì trả ơn bằng cách cứu hành tinh của bọn em đi".

Cái cách mà cô ấy nói thế như thể chả có chuyện gì to tát cả khiến tôi mỉm cười. Tôi kéo Sarah lại gần và hôn cô ấy.

"Anh yêu em, Sarah Hart".

"Em cũng yêu anh, John Smith".

"Ờm, tớ cũng yêu hai cậu ..."

Sarah và tôi cùng quay lại và thấy Sam đang đứng ở ngưỡng cửa, mỉm cười một cách ngượng ngùng. Cuộn tròn trong vòng tay cậu ấy là một con mèo màu cam lớn, một trong sáu con Chimærae mà anh bạn Mogadorian mới của chúng tôi đem theo cùng, lôi kéo về phía chúng tôi bởi vụ hú trên sân thượng lúc trước của Bernie Kosar. Có vẻ là món đồ mà BK lấy từ Hộp của Tám là một loại tổ vật Chimærae nào đó dẫn chúng tới chỗ chúng tôi, như kiểu là một cái còi gọi chó của người Loric. Chúng tôi bám theo các con đường mòn trên đường tới Baltimore, cẩn thận nhìn trước ngó sau để đảm bảo là chúng tôi không bị theo đuôi. Chuyến đi chen chúc trong chiếc xe thùng cho chúng tôi khá nhiều thời gian để động não nghĩ tên cho các đồng minh mới của. Như là con Chimærae này, nó thích ở hình dạng một chú mèo béo, vậy nên Sam nài nỉ chúng tôi đặt tên nó là Stanley để vinh danh một trong những cái tôi của Chín. Nếu cậu ấy vẫn còn sống, tôi chắc là Chín sẽ kinh ngạc khi có một chú mèo béo với và một tình cảm đặc biệt dành cho anh bạn được Sam đặt tên theo mình này.

"Xin lỗi nhé", Sam nói, "tớ có làm hỏng khoảnh khắc của hai người không?"

"Không hề", Sarah đáp, vươn một tay về phía Sam. "Ôm tập thể không?"

"Có lẽ để sau đi", Sam nói và nhìn tôi. "Những người khác đã về và đang chuẩn bị mọi thứ dưới nhà đó".

Tôi gật đầu, miễn cưỡng buông Sarah ra và tiến về chỗ túi đồ dùng của chúng tôi. "Họ có gặp rắc rối gì không?"

Sam lắc đầu. "Họ chỉ phải đi lấy vài máy phát nhỏ cho việc cắm trại. Không quá nhiều tiền để gây chú ý gì. Dù sao thì thế cũng là đủ để dùng".

"Thế còn cảnh giới?" Tôi hỏi, kéo chiếc máy tính bảng định vị và dây chuyển đổi của nó ra từ cái túi.

"Adam nói là anh ấy không thấy tên Mog trinh sát nào cả", Sam trả lời.

"Mà trong tất cả mọi người thì anh ta là người biết rõ nhất làm thế nào để phát hiện bọn chúng", Sarah thêm vào.

"Ờ", tôi hờ hững đáp, vẫn chưa tin tưởng cái gã được coi là Mogadorian tốt này, ngay cả khi anh ta đã luôn giúp chúng tôi kể từ khi xuất hiện tại Chicago. Ngay cả bây giờ, với việc anh ta và chú Malcolm đang cài đặt những thiết bị điện mới mua ở tầng dưới, tôi vẫn cảm thấy một cảm giác man mác khó chịu khi có một trong số chúng ở gần như thế này. Tôi nén cảm giác đó xuống. "Đi thôi nào".

Chúng tôi theo Sam theo cầu thang xoắn ốc đã gỉ sét xuống tầng dưới. Nơi này hẳn đã bị đóng cửa vôi vã bởi nơi này vẫn những giá đồ phóng cách những năm tám mươi mốc meo đứng dựa vào tường và cả nửa hộp áo mưa bỏ không trên băng chuyền.

Một con Chimæra trong hình dạng chú chó vàng mà Sarah đã năn nỉ chúng tôi gọi là Biscuit (Bánh Quy) va vào chúng tôi, hàm răng cắn chặt một đầu tay áo bị xé ra, đang tranh giành nó với Dust (Bụi), một chú chó husky màu xám. Một con Chimæra, Gamera, được chú Malcolm đặt tên theo một con quái vật trong một bộ phim cũ nào đó chạy theo những con khác nhưng vẫn còn gặp khó khăn trong việc giữ nguyên hình dạng một chú rùa. Hai con Chimærae mới khác - một con chim ưng chúng tôi gọi là Regal và một con gấu trúc gầy chúng tôi đặt tên là Bandit (Kẻ cướp) - theo dõi trận chiến từ một trong những băng chuyền không hoạt động khác.

Thật là nhẹ nhõm khi thấy chúng chơi đùa như thế. Những con Chimærae này đang trong tình trạng tệ hại khi Adam giải thoát chúng khỏi những thí nghiệm của bọn Mogadorian và chúng cũng chẳng năng động hơn gì khi được đưa tới Chicago. Nó là một quá trình dài lâu nhưng tôi vẫn có thể dùng Biệt năng để chữa cho chúng. Có thứ gì đó bên trong bọn chúng, một thứ gì đó Mogadorian, thứ dương như chống trả lại sức mạnh của tôi. Nó còn khiến ngay cả Lumen của tôi thoáng phát sáng, thứ chưa bao giờ xảy ra khi tôi chữa thương. Dù sao, cuối cùng thì bất cứ thứ gì lũ Mog đã làm đều đã được tẩy sạch bởi Biệt năng của tôi.

Tôi chưa bào giờ thực sự dùng Biệt năng chữa thương của mình lên những con Chimæra trước đêm đó. May mắn là nó đã hiệu quả, bởi vì có một con Chimæra khác còn ở trong tình trạng tồi tệ hơn những người bạn mới của chúng tôi.

"Cậu có thấy BK đâu không?" Tôi hỏi Sam, nhìn quanh phòng tìm kiếm nó. Tôi đã tìm thấy nó trên mái tòa nhà John Hancock Center, thân nát nhừ bởi những phát bắn từ đám Mogadorian và chỉ còn thoi thóp thở. Tôi đã dùng khả năng chữa thương của mình cho nó, cầu nguyện là nó sẽ hiệu quả. Ngay cả giờ khi nó đã khá hơn, tôi vẫn phải theo dõi sát sao nó, có lẽ cũng vì số phận của nhiều người bạn của tôi vẫn chưa rõ ràng.

"Kia kìa", Sam đáp và chỉ trỏ.

Ở một đầu căn phòng, dựa vào tường đầy những hình vẽ graffiti là ba cái máy giặt công nghiệp đầy tràn những ống và quần kaki. Ở đó trên đỉnh một trong những đống đó là nơi nghỉ ngơi của Bernie Kosar, trò nghịch ngợm của Biscuit và Dust có vẻ làm cậu ấy mệt mỏi. Mặc cho cố gắng tốt nhất của tôi, cậu ấy vẫn còn yếu từ sau trận chiến ở Chicago - và một tai cũng nham nhở mất vài mẩu - nhưng với khả năng trò chuyện với động vật của mình tôi có thể cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng từ nó khi đang theo dõi những con Chimærae khác. Khi BK thấy chúng tôi tiến vào, nó đạp đuôi một cái khiến bụi bay mù lên.

Sam thả Stanley xuống, và con mèo từ tốn tiến tới chỗ đống quần áo với BK, ngồi xuống chỗ mà tôi đoán là chỗ ngủ của đám Chimæra.

"Tớ chưa bao nghĩ là mình sẽ có một con Chimæra của riêng mình" Sam nói, "chứ đừng nói là cả nửa tá bọn chúng".

"Và tớ thì chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ làm việc với một trong số chúng", tôi đáp, ánh mắt tôi liếc nhìn về phía Adam.

Ở khu vực giữa phòng, những bàn ghế bằng thép được gắn chặt vào sàn nhà. Cha của Sam, chú Malcolm và Adam đang lắp đặt các thiết bị máy tính mà họ mới mua bằng cách trao đổi vài món đá quý Loric trong nguồn hàng đã suy kiệt của tôi. Bởi vì không có điện chạy tới chỗ khi nhà máy cũ này, họ phải mua vài máy phát nhỏ cho bộ ba máy tính di động của chúng tôi. Tôi nhìn Adam nối nguồn cho một chiếc máy tính - làn da nhợt nhạt chết chóc của anh ta, mái tóc đen dài và khuôn mặt góc cạnh khiến anh ta trông có vẻ giống con người hơn so với những tên Mogadorian khác - và tự nhắc nhở chính mình là anh ta ở phe chúng tôi. Sam và chú Malcolm có vẻ tin tưởng anh ta; vả lại anh ta có một Biệt năng, sức mạnh có thể tạo ra các sóng chấn động mà anh ta thừa hưởng từ Một. Nếu tôi chưa từng tận mắt thấy anh ta dùng Biệt năng, tôi không chắc là tôi nghĩ điều đó là có thể. Một phần trong tôi muốn tin, có lẽ là cần phải tin là một tên Mog không thể cứ thế ăn cắp một Biệt năng, rằng hắn ta phải xứng đáng với nó. Rằng nó xảy ra là có lí do của nó.

"Nhìn này", Sam nói nhẹ nhàng khi tiến tới chỗ những người khác. "Con người, Loric, Mog ... chúng ta đã có buổi gặp gỡ đầu tiên của Các quốc gia Thống nhất Liên ngân hà ở đây rồi. Thật là lịch sử".

Tôi khịt mũi và tiến tới chỗ cái máy tính Adam vừa hoàn thiện việc kết nối. Anh ta nhìn tôi một cái và hẳn phải phát hiện ra gì đó - có lẽ tôi không làm tốt việc che giấu những cảm xúc trái chiều của mình - bởi vì anh ta nhìn xuống và tránh ra, nhường chỗ cho tôi và chuyển tới chỗ cái máy tính tiếp theo. Anh ta chỉ nhìn thẳng vào màn hình, gõ phím mau lẹ.

"Mọi thứ thế nào?" Tôi hỏi.

"Chúng ta đã có hầu hết mọi thứ chúng ta cần", chú Malcolm đáp trong khi lắp bộ truyền tín hiệu không dây. Ngay cả khi bộ râu của chú ý bắt đầu trở nên bù xù, chú Malcolm trông vẫn mạnh khỏe hơn khi tôi lần đầu gặp chú ấy. "Có gì đáng chú ý ở đây không?"

"Chẳng có gì cả ạ", tôi nói và lắc đầu. "Sẽ cần một phép màu để các Garde ở Florida có thể lần ra chúng ta. Còn Ella ... cháu chỉ hi vọng giọng nói của cô bé sẽ vang lên trong đầu cháu và cho cháu biết chúng đưa cô bé đi đâu, nhưng cô bé vẫn chưa liên lạc gì cả".

"Ít nhất thì chúng ta sẽ biết những người khác ở đâu khi cái máy định vị chạy", Sarah nói.

"Với những thứ chúng ta mua, chú nghĩ chúng ta có thể chạy một chương trình xâm nhập vào hệ thống điện thoại của tòa nhà John Hancock Center", chú Malcolm gợi ý. "Bằng cách đó, nếu họ thử gọi điện về từ trên đường, chúng ta có thể bắt được chúng".

"Ý hay đó", tôi nói, cắm chiếc máy định vị vào máy tính và đợi nó khởi động.

Chú Malcolm chỉnh lại kính và hắng giọng. "Thực ra đó là ý tưởng của Adam".

"Ồ", tôi đáp, giữ giọng nói bình thản.

"Đó là một ý tưởng hay", Sarah thêm vào. Cô ấy bước lại cạnh chú Malcolm và bắt đầu làm việc trên cái máy tính thứ ba, ném cho tôi một cái nhìn như thể nói tôi nên nói gì đó tử tế với Adam. Khi tôi không làm thế, một sự im lặng khó xử lan ra cả nhóm. Đã có nhiều khoảnh khắc thế này kể từ khi chúng tôi rời Chicago.

Trước khi mọi thứ trở nên quá khó chịu, cái máy tính bảng đã chạy. Sam ngó qua nhìn vai tôi.

"Họ vẫn đang ở Florida", cậu ấy nói.

Có một chấm đơn độc của tôi trên đó, nhấp nháy ở phía Bờ Đông, và cách đó hàng dặm về phía nam là bốn chấm của những Garde còn sống. Ba chấm đang tụ tập lại với nhau, gần như là đè lên nhau, trong khi chấm thứ tư cách đó một quãng ngắn. Ngay lập tức, những kịch bản cho chấm đơn độc đó bắt đầu chạy qua đầu tôi. Liệu đó có phải một người bạn của chúng tôi đã bị bắt? Liệu họ có phải tách nhau ra sau khi bị tấn công? Liệu đó có phải Năm đang ở cách xa những người khác? Liệu nó có chứng minh là hắn là một tên phản bội như trong giấc mộng của tôi?

Tôi bị sao nhãng khỏi những ý nghĩ đó bởi một chấm thứ năm trên đó, cách đó cả một đại dương. Chấm này lơ lửng trên Thái Bình Dương, và nó tối hơn những chấm còn lại.

"Đó hẳn phải là Ella", tôi nói, nhíu mày. "Nhưng là thế nào -"

Trước khi tôi có thể nói hết, chấm của Ella nháy lên rồi biến mất. Một giây sau, trước khi tôi kịp trở nên hoảng loạn, Ella lại xuất hiện, giờ lơ lửng ở trên Úc.

"Cái quái gì vậy?" Sam hỏi, vẫn nhìn qua vai tôi.

"Nó di chuyển quá nhanh", tôi nói. "Có lẽ chúng đang chuyển cô bé đi đâu đó".

Cái chấm biến mất một lần nữa, và rồi lại xuất hiện ở một chỗ không thể trên Antarctica, gần ở rìa màn hình cái máy định vị. Trong vài giây tiếp theo, nó cứ mất rồi lại hiện, nhảy xung quanh trên bản đồ. Tôi đập vào cạnh cái máy bằng lòng bàn tay trong sự thất vọng.

"Bằng cách nào đó chúng đang gây nhiễu tín hiệu", tôi nói. "Chúng ta chẳng thể nào tìm thấy cô bé theo cách này".

Sam chỉ về phía những chấm đang tụ lại với nhau ở Florida. "Nếu chúng mà làm Ella bị tổn thương, chẳng phải chúng đã làm thế rồi sao?"

"Setrákus Ra muốn cô bé", Sarah thêm vào và nhìn tôi. Tôi đã kể cho họ về khung cảnh đáng sợ ở DC khi Ella cai trị bên cạnh Setrákus Ra. Chúng tôi vẫn khá khó khăn trong việc tin nó, nhưng ít nhất nó cho chúng tôi một lợi thế. Chúng tôi biết thứ mà Setrákus Ra muốn.

"Anh ghét phải để mặc cô bé ngoài đó", tôi nói. "Nhưng anh không nghĩ là chúng sẽ làm hại cô bé. Ít nhất là vẫn chưa".

"Ít nhất thì chúng ta biết những người khác đang ở đâu", Sam nói. "Chúng ta cần xuống đó trước khi ai đó ..."

"Sam đúng đó", tôi quyết định, bị thúc đẩy bởi cảm giác lo sợ rằng một trong những chấm kia có thể biến mất bất cứ lúc nào". "Họ có thể sẽ cần sự trợ giúp của chúng ta".

"Tôi nghĩ đó sẽ là một sai lầm", Adam nói. Giọng anh ta thăm dò, nhưng vẫn có đủ sự khắc nghiệt của đám Mog trong âm điệu của anh ta khiến tôi nắm chặt tay theo phản xạ. Tôi vẫn chưa quen với việc có một trong số chúng ở quanh.

Tôi quay lại nhìn anh ta chằm chằm. "Anh nói gì cơ?"

"Một sai lầm", anh ta lặp lại. "Việc đó là có thể đoán được, John. Nó là một hành động thiếu thận trọng. Đó là lí do tại sao người dân tộc tôi luôn luôn bắt kịp các cậu".

Tôi có thể thấy hàm mình cử động, cố gắng tìm một lời phản bác, nhưng thực sự thì tôi chỉ muốn đấm vào mặt anh ta. Tôi chuẩn bị bước tới thì Sam đặt tay lên vai tôi.

"Bình tĩnh nào:, Sam nói nhẹ nhàng.

"Anh muốn chúng tôi cứ ngồi đây và không làm gì cả?" Tôi hỏi Adam, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi biết mình nên nghe anh ta nói hết đã, nhưng toàn bộ tình cảnh này khiến tôi cảm thấy như bị dồn vào đường cùng. Và giờ thì tôi phải nghe theo lời khuyên từ một gã mà chủng tộc của gã đã săn lùng chúng tôi cả đời?

"Dĩ nhiên là không", Adam nói, ngẩng lên nhìn tôi với đôi mắt Mogadorian đen ngòm.

"Vậy thì gì nào?" Tôi bật. "Cho tôi một lí do hợp lí tại sao chúng ta không nên tới Florida".

"Tôi sẽ cho cậu hai lí do", Adam nói. "Đầu tiên, nếu phần còn lại của các Garde đang gặp nguy hiểm hoặc đã bị bắt như cậu nghi ngờ, vậy sự tiếp tục tồn tại của họ chỉ còn cho tới khi cậu bị sập bẫy. Họ chỉ có ích như là mồi nhử thôi".

"Anh đang nói là nó có thể là một cái bẫy", tôi nói qua hàm răng nghiến chặt.

"Nếu họ đã bị bắt thì đúng thế, dĩ nhiên đó là một cái bẫy. Ngược lại, nếu họ vẫn tự do, hành động can thiệp anh hùng của cậu có gì tốt chứ? Chẳng phải họ là những người được huấn luyện kĩ càng và hoàn toàn có khả năng tự thoát khỏi rắc rối?"

Tôi có thể nói gì nào? Không à? Sáu và Chín, hai trong số những người giỏi nhất mà tôi biết không thể thoát khỏi Florida và lần theo chúng tôi? Nhưng nếu họ ở đó đợi chúng tôi đến đón họ thì sao? Tôi lắc đầu, vẫn còn có chút cảm giác muốn bóp cổ Adam.

"Vậy thì ta nên làm gì bây giờ?" Tôi hỏi anh ta. "Cứ ngồi đây và đợi họ à?"

"Chúng ta không thể làm thế được", Sam chen ngang. "Chúng ta không thể cứ bỏ mặc họ thế. Họ sẽ chẳng có cách nào để tìm thấy chúng ta".

Adam quay máy tính của mình lại cho chúng tôi thấy.

"Giữa việc bắt cóc Ella và giết một Garde ở Florida, người dân chúng tôi sẽ tin là họ sẽ buộc các cậu phải chạy trốn lần nữa. Họ sẽ không trông chờ việc bị phản công đâu".

Trên màn hình máy tính, Adam đã mở hình ảnh vệ tinh về một vùng ngoại ô nào đó. Nó trông hoàn toàn bình thường, nơi của một cộng đồng giàu có. Khi tôi nhìn kĩ hơn, tôi nhận thấy một con số hoang đường về số lượng máy quay an ninh trên bờ tường đá bao quanh chỗ đó.

"Đây là Ashwood Estates, ngay bên ngoài Wasshington DC", Adam tiếp tục nói. "Nó là nhà của những sĩ quan cấp cao Mogadorian được chỉ định ở Bắc Mĩ. Với việc Đảo Plum bị phá hủy và các Chimærae đã hồi phục. tôi nghĩ chúng ta nên tập trung tấn công chỗ này".

"Thế còn căn cứ trong núi ở Tây Virginia?" Tôi hỏi.

Adam lắc đầu. "Đó chỉ là một trại lính thôi, được che đậy để người dân của tôi có thể tập trung số lượng lớn quân ở đó. Chúng ta sẽ gặp khó khăn để hạ nó bây giờ. Và dù sao thì, sức mạnh thực sự, những Mogadorian Trueborn, những kẻ cầm đầu - chúng ở trong Ashwood".

Chú Malcolm hắng giọng. "Chú đã thử kể mọi thứ cháu bảo chú về đám trueborn, Adam à. Nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu cháu giải thích về nó?"

Adam nhìn chúng tôi một lượt, có vẻ sợ hãi. "Cháu không biết phải bắt đầu từ đâu".

"Anh có thể bỏ qua toàn bộ quá bài thuyết trình về quá trình thụ thai của Mogadorian", Sam nói, và cố nén một nụ cười.

"Có gì đó liên quan tới huyết thống, đúng chứ?" Tôi nói, mớm lời cho anh ta.

"Đúng thế. Trueborn là dòng máu thuần khiết. Mogadorian được sinh ra bởi cha mẹ Mogadorian. Như là tôi", Adam nói, vặn vẹo một chút. Danh hiệu Trueborn của anh ta chả có gì đáng tự hào cả. "Những kẻ khác, lũ Vatborn, là đám lính mà mọi người thường phải chiến đấu cùng. Chúng không được sinh ra mà chỉ được nuôi lớn nhờ những kiến thức của Setrákus Ra".

"Đó là lí do tại sao chúng phân rã?" Sarah hỏi. "Bởi vì chúng không phải là, ừm, Mog thực sự?"

"Chúng được tạo ra chỉ là cho chiến đấu, không phải để chôn cất", Adam đáp.

"Nghe chẳng có vẻ gì là một cuộc sống cả", tôi nói. "Mog các cậu tôn thờ Setrákus Ra vì điều đó?"

"Như những thông tin lịch sử chứa trong Quyển sách Vĩ đại nói, dân tộc chúng tôi đang chết dần trước khi gã được gọi là Lãnh tụ Kính yêu đến. Đám Vatborn và nghiên cứu về gen là những thứ của Setrákus Ra đã cứu dân tộc của chúng tôi". Adam dừng lại, một cái nhếch mép nhạo báng hiện lên khi anh ta ngẫm nghĩ. "Dĩ nhiên rồi, Setrákus Ra cũng là người viết Quyển sách Vĩ đại, vậy ai mà biết được".

"Thật hấp dẫn", chú Malcolm nói.

"Đúng rồi, chắc chắc là quá nhiều thông tin về quá trình chăn nuôi Mogadorian so với gì mà cháu muốn biết", tôi nói, quay lại chỗ cái máy tính. "Nếu chỗ này chứa toàn những Mog chức vụ cao, chẳng phải là nó sẽ được canh phòng nghiêm ngặt à?"

"Sẽ có bảo vệ rồi, đúng thế, nhưng chẳng đủ để tạo nên sự khác biệt", anh ta đáp. "Cậu cần phải hiểu, người dân của tôi cảm thấy an toàn ở đó. Họ đã quen làm thợ săn chứ không phải là bị săn".

"Thì sao?" Tôi tiếp tục. "Chúng ta giết vài tên Mog Trueborn và sao nữa? Nó tạo nên điều gì khác biệt nào?"

"Bất cứ mất mát nào trong hàng ngũ lãnh đạo Trueborn đều sẽ có ảnh hưởng lớn trong các chiến dịch Mogadorian. Đám Vatborn không thực sự giỏi trong việc tự định hướng chính mình". Adam chỉ tay dọc theo một đường vô hình theo các bãi cỏ của Ashwood Estates. "Vả lại, có các đường hầm phía dưới những ngôi nhà đó".

Chú Malcolm đi vòng sang phía chúng tôi, khoanh tay lại khi chú nhìn vào bức ảnh. "Chú tưởng cháu đã phá hủy những đường hầm đó chứ, Adam".

"Cháu làm hỏng nó, đúng thế", Adam đáp. "Nhưng chúng trải dài hơn những phòng mà chúng ta ở trong đó. Ngay cả cháu còn không chắc chúng ta có thể tìm thấy gì trong đó".

Sam nhìn từ Adam sang cha mình. "Đó có phải là nơi ...?"

"Đó là nơi chúng giam giữ cha", chú Malcolm trả lời. "Nơi mà chúng cướp đi trí nhớ của cha. Và là nơi Adam cứu thoát cha".

"Ta có thể tìm được một cách để hồi phục trí nhớ của chú", Adam nói, nghe có vẻ sẵn sàng giúp chú Malcolm. "Nếu như những trang thiết bị đó vẫn chưa quá hỏng hóc".

Những gì Adam nói cũng có lý, nhưng tôi vẫn không thể hạ mình thừa nhận ý. Tôi đã dành cả đời chạy và lẩn trốn khỏi đám người Mogadorian, chiến đấu chống lại và giết chúng. Chúng đã lấy mất mọi thứ của tôi. Và giờ, tôi ở đây, lên kế hoạch bên cạnh một đứa. Nó chỉ đơn giản là không cảm thấy đúng lắm. Đó là chưa kể chúng tôi đang nói tới một cuộc tấn công trực diện vào một tổ hợp kiến trúc Mogadorian và chẳng có Garde nào khác hỗ trợ tôi.

Như thể là tín hiệu báo trước, Dust lững thững tiến lại và ngồi xuống cạnh chân Adam. Anh ta cúi xuống và lấy tay gãi gãi sau tai nó.

Nếu con vật đó tin anh ta, không phải tôi cũng nên thê sao?

"Bất cứ gì chúng ta tìm được trong những đường hầm đó", Adam tiếp tục, có lẽ là biết tôi vẫn chưa bị thuyết phục. "Tôi chắc là nó sẽ cung cấp cái nhìn đáng giá về kế hoạch của chúng. Nếu những người bạn của cậu đã bị bắt hay bị giết, chúng ta sẽ biết chắc chắn ngay khi chúng ta truy cập được vào hệ thống của chúng".

"Nếu một người trong số họ chết khi chúng ta đang làm nhiệm vụ nay của anh thì sao?" Sam hỏi, giọng cậu ấy hơi run. "Nếu họ chết vì chúng ta không tới giải cứu họ khi chúng ta có cơ hội thì sao?"

Adam dừng lại, ngẫm nghĩ. "Tôi biết nó sẽ khó khăn các cậu", anh ta nói, nhìn từ tôi sang Sam. "Tôi thừa nhận đó là một rủi ro đã được tính toán".

"Rủi ro đã được tính toán", tôi lặp lại. "Anh đang nói tới bạn bè của chúng tôi đấy".

"Ừ", Adam đáp. "Và tôi đang cố gắng giúp họ sống sót".

Về lý, tôi biết Adam đang cố gắng giúp. Nhưng tôi bị căng thẳng và tôi đã có nhiều kinh nghiệm là không được tin tưởng bọn chúng. Trước khi tôi biết mình đang làm gì, tôi bước tới trước một bước và chỉ một ngón tay vào ngực anh ta.

"Việc này phải có đáng để làm đấy", tôi nói với anh ta. "Và nếu có chuyện gì đó xảy ra ở Florida ..."

"Tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm", anh ta đáp. "Tôi sẽ chịu tội. Nếu tôi sai, John, cậu có thể biến tôi thành bụi".

"Nếu anh nhầm, tôi có thể chẳng phải làm thế", tôi nói, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Adam không hề ngoảnh đi.

Sarah huýt sáo to một tiếng bằng hai ngón tay, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Nếu chúng ta có thể đặt toàn bộ màn đấu khẩu này sang một bên chỉ một giây thôi, em nghĩ là mọi người nên xem cái này".

Tôi đi vòng qua Adam, tự nói với chính mình phải hạ hỏa và nhìn qua vai Sarah vào trang web cô ấy đang mở lên.

"Em đang tìm kiếm tin tức mới về vụ Chicago và cái này hiện ra", cô ấy nói.

Đó là một trang web bóng bẩy, ngoại trừ việc mọi tiêu đề đều in hoa và hàng loạt ảnh động bay nhảy ở hai bên. Những câu chuyện đều được liệt kê dưới mục Phổ biến Nhất, tất cả các liên kết đều sáng xanh lá và tôi đoán là bởi nó có chủ ý nhìn cho giống người ngoài hành tinh, bao gồm: MOGADORIAN PHÁ HOẠI CHÍNH PHỦ và NHỮNG NGƯỜI LORIC BẢO VỆ TRÁI ĐẤT BUỘC PHẢI LẨN TRỐN. Trang web Sarah đang mở có một bức ảnh toàn nhà John Hancock Center đang bốc cháy bên cạnh tiêu đề MOG TẤN CÔNG Ở CHICAGO: LIỆU ĐÂY LÀ THỜI ĐIỂM TẤN CÔNG?

Trang web đó được gọi là Họ Đi Giữa Chúng Ta.

"Ồ đệch", Sam rên rỉ, tham gia vào nhóm đứng quanh máy tinh của Sarah. "Không phải mấy tên kỳ dị này nữa chứ".

"Cái gì đây?" Tôi hỏi Sarah, nheo mắt nhìn câu chuyện trên màn hình.

"Mấy anh bạn này từng hoàn toàn dùng phòng cách cũ với phong cách những quyển tạp chí đen trắng", Sam nói. "Giờ thì họ ở trên mạng? Tớ không thể biết được thế này là tốt hay xấu nữa".

"Lũ Mog đã giết họ rồi", tôi nói. "Làm sao mà cái này có thể tồn tại trong bất cứ hình thái nào?"

"Em đoán là có người biết mới", Sarah nói. "Nhìn cái này xem".

Sarah bấm vào chỗ lưu trữ của trang web, quay về thời điểm câu chuyện đầu tiên được đăng lên. Tiêu đề nó ghi CUỘC TẤN CÔNG TRƯỜNG TRUNG HỌC PARADISE ĐÁNH DẤU SỰ XÂM LƯỢC CỦA NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH. Phía dưới là một hình ảnh mờ ảo về sự phá hủy của sân bóng trường cũ của tôi. Tôi nhanh chóng lướt qua bài viết. Mức độ chi tiết thật đáng kinh ngạc. Như thể bất cứ ai viết cái này đã ở cùng với chúng tôi khi đó.

"Ai là JollyRoger182?" Tôi hỏi, nhìn xuống tên tác giả trên màn hình.

Sarah ngẩng lên nhìn tôi với một nụ cười kì lạ, hoang mang xen lẫn gì đó như là sự tự hào.

"Anh sẽ nghĩ em bị điên mất", cô ấy nói.

"Vậy thì ai là Jolly Roger?" Sam hỏi, nói to ý nghĩ của mình. "Lá cờ hải tặc à?"

"Ừ", Sarah đáp kèm gật đầu. "Như là Những tên cướp biển Trường trung học Paradise. Đội mà có người tiền vệ lại là người duy nhất ngoài nhóm của chúng ta biết những gì xảy ra ở trường trung học".

Tôi mở to mắt nhìn Sarah. "Không thể nào"

"Có chứ" cô ấy đáp. "Em nghĩ JollyRoger182 là Mark James".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.