Lo lắng ư? Không hề, ngay cả trong bóng tối. Thế nhưng tôi hiếu kỳ ghê gớm và đồng thời cũng e ngại rằng Papiano sẽ dựng nên một trò hề nào đó. Tôi hẳn sẽ vui thú lắm; nhưng không, tôi nào có thể. Ai chẳng thấy tội nghiệp, hay đúng hơn, thất vọng chán chường khi chứng kiến những diễn viên thiếu kinh nghiệm lúng túng trong một vở kịch?
“Chỉ có hai khả năng,” tôi nghĩ: “hoặc hắn rất tài, hoặc việc cố chấp giữ Adriana cạnh bên đã khiến hắn quên mất bản thân đang làm gì, khiến cho Bernaldez và Pépita, mình và Adriana đều chán ngán và từ đó ý thức được trò lừa đảo của hắn mà chẳng có chút hứng thú, chút thương cảm. Hơn ai hết, Adriana sẽ nhận ra trò lừa đảo ấy bởi nàng ngồi gần hắn nhất; nhưng nàng vốn đã hoài nghi và có sự chuẩn bị. Không được ngồi cạnh mình, biết đâu trong giây phút này nàng đang tự vấn bản thân rằng cớ sao nàng lại ở đó và chứng kiến một vở kịch mà đối với nàng không những vô nghĩa, mà thậm chí còn đê tiện và báng bổ. Và hẳn ấy cũng chính là câu hỏi mà về phần mình, Bernaldez và Pépita đang tự ngẫm. Cớ sao Papiano không nhận ra điều đó, khi kế hoạch xếp mình ngồi cạnh cô Pantogada đã thất bại? Hắn tin tưởng vào khả năng của bản thân nhiều đến vậy sao? Ta hãy chờ xem.”
Chìm trong dòng tâm tư ấy, tôi hoàn toàn chẳng để tâm đến cô Caporale. Bỗng nhiên, cô ta bắt đầu nói, nửa tỉnh nửa mơ.
– Xâu chuỗi, – cô nói, – xâu chuỗi phải được sắp xếp lại…
– Max đã tới với chúng ta rồi sao? – Ông Anselmo tốt bụng sốt sắng hỏi.
Phải chờ một lúc lâu cô Caporale mới trả lời.
– Vâng, – cô nói giọng khó nhọc, thở hổn hển. – Nhưng tối nay, chúng ta có quá nhiều người…
– Thực vậy! – Papiano thốt lên. – Thế nhưng theo tôi thấy, chúng ta vẫn có thể tiếp tục lắm chứ.
– Im nào! – Ông Paleari mắng. – Ta hãy nghe xem Max nói gì.
– Xâu chuỗi, – cô Caporale tiếp lời, – cậu ấy thấy không cân bằng lắm. Đây, ở phía này (cô nâng bàn tay tôi lên), có hai người phụ nữ ngồi cạnh nhau. Ngài Anselmo tốt hơn hết nên ngồi vào chỗ của tiểu thư Pantogada, và ngược lại.
– Làm ngay đi! – Ông Anselmo đứng dậy cảm thán. – Đây, tiểu thư, xin hãy ngồi đây!
Lần này Pépita chẳng phản đối. Cô ngồi xuống cạnh chàng họa sĩ.
– Rồi, – cô Caporale nói tiếp, – bà Candida…
Papiano ngắt lời cô:
– Bà ấy ngồi vào chỗ của Adriana, phải không? Tôi đã nghĩ tới rồi. Tốt lắm!
Tôi nắm bàn tay của Adriana thật chặt, thật chặt, thật chặt, tới mức khiến nàng đau đớn, ngay lúc nàng vừa mới ngồi xuống cạnh tôi. Cùng lúc ấy, cô Caporale siết nhẹ lấy bàn tay còn lại của tôi, như thể gạn hỏi: “Ngài hài lòng chứ?” “Vâng, vô cùng hài lòng!” Tôi trả lời cô bằng một cái siết tay khác, thể như muốn nói: “Giờ cô hãy cứ làm đi, hãy cứ làm những gì cô thích!”
– Trật tự! – Đoạn ông Anselmo khẽ giọng.
Kẻ nào đã lên tiếng? Kẻ nào? Là cái bàn! Bốn gõ: – Bóng tối!
Tôi thề là chẳng nghe thấy gì cả.
Ấy thế nhưng, ngay khi chiếc đèn lồng tắt ngúm, bất chợt một chuyện xảy ra, xáo trộn tất cả những dự đoán của tôi. Cô Caporale rú lên một tiếng chói tai, khiến tất cả chúng tôi bật khỏi ghế.
– Ánh sáng! Ánh sáng!
Chuyện gì đã xảy ra?
Một cú đấm! Cô Caporale bị đấm một cú chính miệng, một cú đấm mãnh liệt: miệng cô toàn những máu.
Pépita và bà Candida đứng kinh hãi bật dậy. Cả Papiano cũng đứng dậy mà thắp sáng chiếc đèn lồng nhỏ. Adriana ngay lập tức thu tay lại khỏi bàn tay tôi. Tay cầm một que diêm, mặt Bernaldez hiện lên đo đỏ, và chàng ta cười, nụ cười ngạc nhiên xen lẫn hoài nghi. Trong khi đó, ông Anselmo vô cùng bức bối. Ông lặp đi lặp lại:
– Một cú đấm? Chuyện này là thế nào?
Cả tôi cũng hoang mang mà tự hỏi bản thân mình điều ấy. Một cú đấm? Vậy là chuyện đổi chỗ kia không phải là kế hoạch của riêng hai người họ. Một cú đấm? Vậy ra cô Caporale đã chống lại Papiano. Và giờ thì?
Bấy giờ, đứng sang một bên và giữ chiếc khăn tay trên miệng, cô Caporale tuyên bố mình không muốn truy cứu thêm nữa. Còn Pépita Pantogada thì ré lên:
- Gracie, segnori! Gracie! Aquí se dano cachetés! Xin cảm ơn quý ông quý bà! Xin cảm ơn! Ở đây người ta còn đấm nhau nữa đấy!
– Nhưng không! Không! – Ông Paleari cảm thán. – Các quý ông quý bà của tôi ơi, đây là một sự kiện mới, kỳ lạ vô cùng! Chúng ta cần một lời giải thích.
– Từ Max? – Tôi băn khoăn.
– Từ Max, hẳn rồi! Có chăng là cô, Silvia thân mến, đã luận sai gợi ý của Max khi xếp lại xâu chuỗi hay không?
– Có thể lắm! Có thể lắm! – Bernaldez vừa cười vừa thốt lên.
– Ngài, ngài Meis, ngài nghĩ sao? – Ông Paleari hỏi tôi, chẳng coi Bernaldez ra mùi gì.
– À, chắc chắn rồi, trông có vẻ là vậy, – tôi nói.
Nhưng cô Caporale phủ nhận bằng một cái lắc đầu dứt khoát.
– Vậy thì là sao? – Ông Anselmo nói tiếp. – Làm sao giải thích được chuyện này? Max là một kẻ bạo lực ư? Nhưng đã bao giờ cậu ta như vậy? Con nói xem, Terenzio?
Giấu mình trong khoảng tranh sáng tranh tối, Terenzio chẳng nói gì: hắn nhún vai, và chỉ vậy.
– Thôi, – thấy vậy tôi bảo cô Caporale. – Chúng ta có thể làm ông Anselmo hài lòng được không, thưa quý cô? Hãy đòi Max một lời giải thích: và nếu cậu ta hiện ra với một tính cách mới… một tính cách không mấy thân thiện, vậy ta sẽ dừng lại. Tôi liệu vậy được không, ngài Papiano?
– Được lắm! – Hắn đáp. – Ta hãy hỏi, hãy cứ hỏi đi. Tôi đồng ý.
– Nhưng tôi không đồng ý, trong tình trạng thế này! – cô Caporale đáp trả, mặt đối mặt với hắn.
– Cô đang bảo tôi đấy sao? – Papiano đáp. – Nhưng nếu cô muốn dừng lại…
– Vâng, như vậy hẳn sẽ tốt hơn, – Adriana ngượng nghịu nói.
Nhưng ngay lập tức ông Anselmo lớn giọng nạt nộ nàng:
– Đứa con gái nhút nhát này! Đừng có trẻ con như vậy chứ, khốn kiếp! Xin lỗi, tôi nói cả với cô đấy, Silvia! Cô hiểu rõ cái linh hồn thân thuộc với mình, và cô biết rõ đây là lần đầu tiên… Dừng lại hẳn sẽ đáng tiếc lắm đấy! Bởi – dù cho tai nạn lần này thực sự không hay ho gì cho cam – nhưng những hiện tượng tối nay đã xảy ra với nguồn năng lượng bất bình thường.
– Quá nhiều năng lượng ấy chứ! – Bernaldez thốt lên, cười giễu cợt và khích lệ nụ cười ở những kẻ khác.
– Còn tôi, – tôi nói, – tôi không muốn ăn một quả đấm vào giữa con mắt này đâu…
- Ni tampoco ió! Tôi thì càng không! – Pépita tiếp lời.
– Mọi người về chỗ! – Papiano cương quyết ra lệnh. – Ta hãy nghe theo đề nghị của ông Meis. Ta hãy thử đòi một lời giải thích. Nếu các hiện tượng lại diễn ra quá bạo lực, ta hãy dừng lại. Xin mọi người hãy về chỗ!
Nói đoạn, hắn thổi tắt chiếc đèn lồng nhỏ.
Tôi lần mò trong bóng tối bàn tay của Adriana. Bàn tay nàng run rẩy, lạnh ngắt. Tôn trọng nỗi sợ hãi trong nàng, thoạt tiên tôi chẳng siết chặt bàn tay ấy; rồi chầm chậm, từng chút từng chút một, tôi áp bàn tay tôi lên bàn tay nàng, như để truyền cho nàng hơi ấm, và cùng với hơi ấm, là niềm tin rằng giờ đây mọi thứ sẽ diễn ra trong yên bình. Chắc chắn Papiano đã cảnh giác, có lẽ hối hận vì sự bạo lực mà hắn đã để vuột ra khỏi bản thân mình. Dù thế nào đi chăng nữa thì hẳn chúng tôi sẽ có một giây phút đình chiến; rồi sau đó biết đâu trong bóng tối, tôi và Adriana sẽ là tâm điểm của Max. “Tùy thôi,” tôi tự nhủ, “nếu trò chơi này trở nên quá nặng nề, mình sẽ chấm dứt nó. Mình sẽ không cho phép kẻ nào giày vò Adriana.”
Trong khi ấy, ông Anselmo đã bắt đầu trò chuyện với Max, cứ như thể ông đang trò chuyện với một người nào đó cụ thể và có thực, hiện hữu ngay ở đó.
– Cậu có đó chứ?
Hai gõ nhẹ lên bàn. Cậu ấy có ở đó!
– Thế nào rồi, Max, – ông Paleari hỏi, giọng âu yếm trách móc, – tại sao cậu vốn tốt bụng là vậy, lịch thiệp là vậy, lại đối xử tàn tệ với quý cô Silvia đến thế? Cậu có muốn kể với chúng tôi không?
Lần này chiếc bàn thoạt tiên rung lên đôi chút, rồi ba tiếng gõ mạnh khô khốc dội lên từ giữa bàn. Ba gõ: vậy là không: cậu ta không muốn kể.
– Chúng tôi không nài nỉ đâu! – Ông Anselmo tiếp lời. – Hẳn cậu vẫn đang đôi chút kích động, phải vậy không, Max? Tôi cảm nhận được điều ấy, tôi hiểu cậu… tôi hiểu cậu… Ít nhất cậu hãy nói cho chúng tôi biết rằng sắp xếp xâu chuỗi thế này, cậu đã hài lòng hay chưa?
Chưa cần ông Paleari đặt hết câu hỏi, tôi đã thấy như bị gõ thoáng hai lần lên trán, như có ai đó dùng đầu ngón tay mà gõ lên vậy.
– Rồi! – Tôi lập tức báo cáo hiện tượng vừa xảy ra; rồi tôi nắm chặt lấy tay Adriana.
Tôi phải thú nhận rằng sự “đụng chạm” không ngờ kia thoạt tiên khiến tôi cảm thấy kỳ quái. Tôi đã chắc chắn rằng, nếu giơ tay kịp lúc tôi sẽ tóm được tay của Papiano, và rồi thì… Sự nhẹ nhàng tinh tế và độ chính xác của hai lần gõ ấy, nói thế nào đi chăng nữa, cũng thực kỳ diệu. Nhưng rồi, tôi xin nhắc lại, rằng tôi chẳng ngờ được chuyện ấy. Cớ sao Papiano lại chọn tôi để thể hiện sự khuất phục của hắn? Hắn những muốn bằng biểu hiện ấy sẽ khiến tôi an lòng, hoặc giả đối mặt với một thử thách, giờ hắn muốn nói: “Giờ ta sẽ cho ngươi biết ta có hài lòng hay không”?
– Tuyệt lắm, Max! – Ong Anselmo thốt lên.
Còn tôi, tôi tự nhủ:
“(Tuyệt lắm, ừ! Ta sẽ rất vui được vả cho ngươi mạnh một phát!)”
– Giờ thì, nếu cậu không phiền, – ông chủ nhà nói tiếp, – cậu có thể biểu hiện cho tôi thấy lòng cảm mến của cậu với chúng tôi được không?
Năm gõ xuống chiếc bàn có nghĩa: – Hãy nói chuyện!
– Thế có nghĩa là sao? – Bà Candida sợ sệt hỏi.
– Rằng chúng ta cần phải nói chuyện, – Papiano bình thản giải thích.
Còn Pépita:
– Với ai?
– Với bất kỳ ai cô muốn, thưa tiểu thư! Ví dụ như hãy thử nói chuyện với người bên cạnh mình xem.
– Nói to ư?
– Vâng, – ông Anselmo đáp. – Điều này, thưa ngài Meis, có nghĩa rằng trong lúc chúng ta nói chuyện, Max sẽ chuẩn bị cho chúng ta một biểu hiện gì đó. Có thể là một tia sáng… ai biết được! Chúng ta hãy nói chuyện, hãy nói chuyện đi thôi…
Nhưng nói chuyện gì? Tôi đã nói chuyện hồi lâu với bàn tay của Adriana, và tôi chẳng thể, hỡi ôi, chẳng thể nghĩ được gì nữa! Tôi đã nói chuyện sôi nổi được một hồi với bàn tay nhỏ nhắn ấy, bằng cái nắm tay thật chặt, nhưng cũng ra chiều âu yếm, và bàn tay ấy cô đơn run rẩy mà lắng nghe; và rồi tôi khiến nàng với những ngón tay mà đan lấy ngón tay tôi. Một cảm giác lâng lâng hứng khởi chiếm lấy tôi. Tôi sung sướng nhận ra nàng đang chật vật gắng gượng mà kiềm chế cảm giác cháy bỏng nồng thắm, và chỉ để lộ ra cung cách thân thương ngọt ngào như đúng với bản tính chân thành trong tâm hồn thầm kín thánh thiện của nàng.
Giờ thì, trong lúc hai bàn tay chúng tôi đang trò chuyện thân mật là thế, tôi bỗng thấy có thứ gì cọ cọ vào thanh ngang nối hai chân sau ghế. Tôi khó chịu. Papiano không thể nào với chân tới đó được; và kể cả hắn có cố với, thanh ngang nối hai chân trước ghế cũng đã chặn hắn lại rồi. Có lẽ nào hắn đứng lên và vòng ra sau ghế tôi ngồi? Nhưng, vào trường hợp đấy, bà Candida, nếu bà ta không hoàn toàn là một kẻ trì độn, hẳn đã phải nhận ra rồi. Trước khi tiết lộ cho những người khác về hiện tượng này, tôi muốn bằng cách nào đó lý giải nó trước. Nhưng rồi tôi nghĩ, bản thân đã nhận được điều mà mình mong muốn thì giờ, trách nhiệm của tôi là phải tức tốc chơi theo trò lừa đảo này, để không làm mếch lòng nhất là Papiano. Thế rồi tôi báo cáo điều mà tôi cảm nhận được.
– Thật vậy sao? – Từ chỗ mình, Papiano cảm thán, với nét ngạc nhiên mà tôi tưởng là chân thành.
Cô Caporale cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém.
Tôi thấy dựng tóc gáy. Vậy ra, hiện tượng kia là thật ư?
– Cọ cọ ư? – Ông Anselmo bồn chồn hỏi. – Cảm giác thế nào? Thế nào?
– Vâng! – Tôi khẳng định, ra chiều tức tối. – Và nó vẫn tiếp tục đây! Cứ như thể đằng sau tôi có một chú chó con vậy… đó!
Lời giải thích của tôi khiến mọi người bật cười nghiêng ngả.
– Là Minerva! Là Minerva đấy! – Pépita Pantogada gào lên.
– Minerva là ai? – Ngỡ ngàng, tôi hỏi.
– Là con chó cái bé bỏng của tôi! – Cô ta đáp, miệng vẫn không ngớt cười. – La viechia mia, segnore, che se grata así soto tute le sedie. Con permisso! con permisso! Con chó cái già nhà tôi, thưa ngài, nó rất thích quanh quẩn dưới chân ghế. Xin phép! Xin phép!
Bernaldez thắp thêm một cây diêm, còn Pépita đứng dậy bế lấy con chó tên Minerva kia, rồi ấp nó vào lòng.
– Giờ tôi hiểu rồi, – ông Anselmo phản đối, – giờ tôi đã hiểu ra nguồn cơn bực tức của Max. Tối nay chúng ta thực thiếư nghiêm túc, vậy đó!
Riêng với ông Anselmo, vâng, có thể là vậy: nhưng – nói thực thì – cả những buổi tối tiếp theo, chúng tôi cũng chẳng nghiêm túc hơn là bao, ít nhất là trong vấn đề tâm linh.
Ai có thể lường được những chiêu trò của Max trong bóng tối nữa? Cái bàn cọt kẹt, lung lay, dội lên tiếng gõ hoặc khô khốc, hoặc nhẹ nhàng. Đôi lúc những tiếng gõ lại vang lên trên mặt ghế, phía này phía kia, từ những đồ đạc trong phòng, cả những tiếng cào, tiếng kéo lê hay những thứ tiếng động khác nữa. Thứ ánh sáng phốt pho kỳ lạ, như ngọn lửa ma trơi, vụt sáng giữa khoảng không trong chốc lát, lơ lửng, rồi cả chiếc ga trải giường cũng bừng sáng mà căng phồng như cánh buồm. Một chiếc gạt tàn bỗng dưng di chuyển đôi bước trong phòng và thậm chí có lần còn nhảy lên giữa mặt bàn nơi chúng tôi đang ngồi theo xâu chuỗi tâm linh. Còn cây đàn ghi ta cứ như thể được ai đó chắp thêm đôi cánh, bay vèo từ trên nóc tủ xuống gảy cho chúng tôi nghe mấy nốt… Tôi thấy chừng như Max biểu hiện khả năng âm nhạc nổi trội của mình tốt hơn cả với những chiếc chuông nhỏ gắn trên vòng cổ chó, thứ mà có đôi lần chợt xuất hiện trên cổ cô Caporale. Ông Anselmo coi đó chỉ là một trò đùa rất đỗi thương mến và thân thiện của Max; nhưng cô Caporale thì không mấy trân trọng điều ấy.
Scipione, giấu mình trong bóng tối, hiển nhiên đã lẩn vào trong phòng, với những chỉ thị cực kỳ chi tiết. Cậu ta đúng thực mắc chứng động kinh, nhưng không hẳn ngu độn giống như ông anh Terenzio và bản thân cậu ta thể hiện. Làm bạn với bóng tối đã lâu, hẳn con mắt cậu ta nhìn rõ chúng tôi mà chẳng cần ánh sáng. Thực chất, tôi chẳng biết được cậu ta đóng góp tích cực đến đâu vào những trò lường gạt mà ông anh trai cùng cô Caporale kiến tạo. Đối với chúng tôi, hay nói đúng hơn là đối với tôi và Adriana, đối với Pépita và Bernaldez, cậu ta có thể làm bất cứ chuyện gì cậu ta muốn mà chẳng có hệ lụy gì cả, dù cho cậu ta có làm thế nào đi chăng nữa: ở đó, cậu ta chẳng cần làm ai khác hài lòng ngoài ông Anselmo và bà Candida; và có vẻ như cậu ta hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Tuy nhiên, đúng thực là chẳng khó để làm cả hai người họ vui lòng. Ôi, ông Anselmo chìm trong vui sướng; đôi lúc trông ông như một cậu bé trong rạp múa rối vậy. Một đôi lần ông rú lên như một đứa trẻ, khiến tôi thấy đau khổ, không riêng vì cảm giác muộn phiền khi thấy một người đàn ông, không hẳn là ngu ngốc, lại hành xử một cách quá đà như vậy; tôi đau khổ cũng bởi Adriana đã tỏ cho tôi thấy rằng nàng hối hận khi phải chứng kiến cảnh tượng kia, hối hận khi cười vào những giây phút thiếu nghiêm túc của ông bố, lợi dụng sự ngây ngô kỳ cục của ông.
Chỉ riêng điều ấy đôi lúc trở đi trở lại chặn đứng niềm vui sướng của chúng tôi. Ấy vậy nhưng, biết rõ Papiano, hẳn tôi sẽ phải nghi ngờ rằng đương nhiên hắn còn những suy tính khác, khi hắn đã chấp thuận để tôi ngồi cạnh Adriana, và trái ngược với những lo sợ của tôi, hắn chẳng khiến linh hồn của Max xen vào chuyện giữa hai chúng tôi, thậm chí còn trân quý và bảo vệ chúng tôi. Nhưng đó là một trong những giây phút trong bóng tối mà niềm vui sướng khiến tôi cảm thấy được tự do không vướng bận, và vậy là tôi chẳng mảy may nghi ngờ điều gì.
– Không! – Bỗng nhiên cô Pantogada ré lên.
Và ngay lập tức ông Anselmo hối thúc:
– Nói đi, nói đi, tiểu thư! Chuyện gì vậy? Cô đã nghe thấy gì?
Cả Bernaldez cũng nhẹ nhàng khích lệ cô ta nói; rồi Pépita:
– Aquí, su un lado, una careccia… Ở đây, trên má tôi, một cái vuốt ve…
– Bằng tay? – Ông Paleari chất vấn. – Tinh tế, phải vậy không? Lành lạnh, lén lút và tinh tế… Ôi, Max, nếu muốn, cậu ấy có thể lịch thiệp với phụ nữ mà! Xem nào, Max, cậu có thể vuốt ve tiểu thư đây lần nữa không?
- Aquí está! Aquí está! Chỗ này! Chỗ này! – Pépita vừa cười vừa gào lên.
– Nghĩa là sao? – Ông Anselmo hỏi.
– Cậu ấy lại vừa, lại vừa… m’acareccia! Cậu ấy lại vừa vuốt ve tôi!
– Còn một nụ hôn thì sao, Max? – Ông Paleari đề nghị.
– Không! – Pépita một lần nữa ré lên.
Nhưng một nụ hôn vang động đã đánh chụt lên má cô.
Gần như trong vô thức, tôi đưa bàn tay của Adriana lên miệng; thế rồi, không thỏa mãn, tôi cúi xuống mò mẫm lấy đôi môi nàng, và rồi chúng tôi có nụ hôn đầu tiên, một nụ hôn dài lâu trong im lặng.
Tiếp đó? Mất một khoảng thời gian, tôi lạc lõng giữa bối rối và xấu hổ, thế rồi hồn vía tôi cũng quay trở lại giữa sự hỗn loạn bất chợt. Họ nhận ra nụ hôn của chúng tôi rồi hay sao? Họ gào lên. Một, hai que diêm được thắp sáng; rồi cả cây nến, chính cây nến phía bên trong chiếc đèn lồng nhỏ bé bằng kính đỏ. Tất cả mọi người đều đang đứng? Tại sao? Tại sao? Một cú đánh, một cú đánh mãnh liệt, như thể cú đấm của một tên khổng lồ vô hình, vang dội trên mặt bàn giữa muôn trùng ánh sáng. Mặt mọi người trắng bệch, nhất là Papiano và cô Caporale.
– Scipione! Scipione! – Terenzio gọi.
Cậu em bị động kinh kia đã ngã lăn xuống đất mà thở khò khè một cách kỳ quái.
– Ngồi xuống! – Ông Anselmo thét lên. – Cả cậu ta cũng rơi vào hôn mê rồi! Kìa, kìa, cái bàn đang chuyển động, nó đang bay lên, đang bay lên… Trạng thái lơ lửng! Hoan hô, Max! Thật tuyệt vời!
Chính thực là trong khi hoàn toàn chẳng có ai động vào, cái bàn đã lơ lửng cách mặt đất một bàn tay để rồi nặng nề sập xuống.
Tím tái, kích động, khiếp hãi, cô Caporale chạy lại mà giấu mặt vào ngực tôi. Cô Pantogada và bà nhũ mẫu lao ra khỏi phòng, trong khi ông Paleari bực bội mà gào thét:
– Không, về đây, khốn kiếp! Đừng có phá vỡ xâu chuỗi! Giờ mới đến màn hay đây! Max! Max!
– Max cái gì cơ chứ! – Papiano thốt lên, rốt cục cũng rũ bỏ được nỗi khiếp đảm khiến hắn chết trân. Hắn vội vàng tới chỗ cậu em mà lay động và đánh thức cậu.
Bỗng chốc ký ức về nụ hôn bị bóp nghẹt trong tôi, trước sự ngỡ ngàng khi chứng kiến hiện tượng rất đỗi kỳ lạ và khó hiểu kia. Nếu như ông Paleari nhận định, một thế lực thần bí đã hành động trong giây phút ấy, giữa ánh sáng, trước mắt tôi, là một linh hồn vô hình, vậy thì hẳn nhiên linh hồn này không phải của Max: chỉ cần nhìn Papiano lẫn cô Caporale là đủ hiểu. Tên Max kia, chính họ đã tạo ra hắn. Vậy kẻ nào đã hành động? Kẻ nào đã giộng xuống bàn cú đấm mãnh liệt đó?
Hàng loạt những điều tôi đọc được trong các cuốn sách của ông Paleari đang dâng trào hỗn loạn trong trí óc tôi. Thế rồi, rùng mình, tôi nhớ tới kẻ vô danh đã chết đuối trong con kênh bên cối xay bột ở khu Lồng gà, kẻ mà tôi đã cướp lấy sự thương cảm từ những người thân của anh ta và cả những kẻ xa lạ đối với anh ta.
“Nếu là anh ta!” Tôi tự nhủ. “Nếu là anh ta đến tìm mình, ở đây, để trả thù, để tung hê hết thảy tất cả mọi thứ…”
Trong lúc ấy chỉ riêng mình ông Paleari không choáng ngợp và cũng chẳng ngỡ ngàng. Ông chẳng thể nào chấp nhận được chuyện một hiện tượng đơn giản và phổ biến như vậy, chính hiện tượng chiếc bàn lơ lửng kia, đã khiến chúng tôi ấn tượng sâu sắc đến thế, sau tất cả những điều kỳ diệu mà chúng tôi chứng kiến trước đó. Đối với ông, hiện tượng ấy diễn ra giữa ánh sáng chẳng có nghĩa lý gì mấy. Trên hết, ông chẳng hiểu vì sao Scipione lại có mặt ở đó, trong phòng tôi, trong khi ông tưởng là cậu ta đã đi ngủ.
– Tôi bất ngờ đấy, – ông nói, – bởi bình thường cậu bé tội nghiệp này chẳng để ý đến bất kỳ thứ gì. Nhưng rồi cậu ta nhìn thấy chúng ta ngồi đây kỳ kỳ bí bí thế này, hẳn cậu ta thấy tò mò: cậu ta đến thám thính, hẳn đã bước vào mà không ai biết, và rồi… rầm! Bởi ta không thể phủ nhận, ngài biết đấy, ngài Meis, chuyện những hiện tượng phi thường của thuật gọi hồn hầu hết đều bắt nguồn từ những chứng rối loạn thần kinh như chứng động kinh, chứng nguyên thế1 hay chứng cuồng loạn. Max thâm nhập vào tất cả mọi người, lấy đi của chúng ta nguồn năng lượng thần kinh cần thiết để tạo ra những hiện tượng. Chắc chắn rồi! Ngài không cảm thấy như mình vừa bị lấy mất thứ gì đó hay sao?
– Vẫn không cảm thấy gì, thú thực là vậy.
Gần tới bình minh tôi mới trở lại giường. Tôi mường tượng lại kẻ bất hạnh kia, mai táng trong nghĩa trang Miragno, dưới tên tôi. Anh ta là ai? Anh ta từ đâu đến? Tại sao anh ta tự sát? Có thể nào anh ta muốn kết cục cuộc đời mình được mọi người biết đến: lẽ nào đó lại là một sự hối cải, một sự bù đắp nào đó… còn tôi, tôi đã lợi dụng cái chết của anh ta! Hơn một lần, trong bóng tối – tôi thừa nhận – tôi rùng mình kinh hãi. Cú đấm kia, ở đó, trên mặt bàn, trong phòng tôi, không chỉ riêng mình tôi nghe thấy. Chính anh ta là người động thủ ư? Và liệu rằng anh ta có còn ở đó, âm thầm, hiện hữu và vô hình, bên cạnh tôi? Tôi lắng tai, nghe xem liệu trong phòng mình có tiếng động nào đó hay chăng. Thế rồi tôi thiếp đi và mơ những giấc mơ khiếp hãi.
Ngày hôm sau tôi mở cửa sổ đón lấy ánh sáng.
1. Chứng nguyên thế: một trạng thái thần kinh đặc biệt, người bệnh vẫn nhận biết được môi trường xung quanh nhưng không thể cử động, tương tự như chứng bóng đè nhưng không xảy ra trong khi ngủ.