Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(1)
(1)

❊ ❊ ❊

Tôi đã tranh cãi một trận lớn với người bạn thân.

Mari yêu quý. Người bạn đã luôn bên tôi từ thời tiểu học.

Tôi quen Mari vào năm lớp bốn. Mari mắc bệnh nặng nên phải nghỉ học một năm, tính ra thì hơn tôi một tuổi nhưng bọn tôi chẳng quan tâm đến điều đó.

“Khi gặp Aoi, tớ có cảm giác như gặp được chính mình vậy.” Về sau, Mari đã nói thế với tôi. Tôi cũng nghĩ y như thế nên vô cùng vui sướng.

Tôi luôn bên Mari dẫu là trên trường hay ở nhà chúng tôi chơi với nhau mà chẳng mấy chốc đã như người trong nhà. Tuy là con một nhưng tôi coi Mari như chị em của mình. Mà không. Dẫu tôi có chị hay em gái chắc cũng không thân được đến mức đó đâu.

Bởi lúc nào hai đứa cũng bên nhau, phong cách ăn mặc và tính cách trở nên giống nhau đến nỗi thầy cô lẫn ba mẹ còn nói là khó phân biệt. Chúng tôi là một cặp sinh đôi về mặt tinh thần.

Cả môn học yêu thích (thủ công) lẫn đồ ăn vặt yêu thích, tất cả đều giống nhau. Cả chương trình ti vi lẫn ca sĩ yêu thích cũng như nhau. Khi Mari lẩm nhẩm một ca khúc nào đó, trong đầu tôi cũng đang nhớ đến ca khúc đó, lắm lúc khiến bọn tôi cũng ngạc nhiên kiểu “Tại sao cậu lại lẩm nhẩm hát bài hát chẳng mấy ai biết thế?” rồi bật cười khoái trá.

Còn thích cùng một người con trai nữa.

Mối quan hệ của chúng tôi không hề xấu đi, bởi người con trai hai đứa cùng thật lòng thích lại là một nhân vật truyện tranh.

Hai đứa mê mải buôn chuyện với nhau về điểm hay ho của chàng trai đó. Tôi kể cho cậu ấy nghe về những tưởng tượng của mình xem sẽ cùng chàng trai đó đi những đâu, làm những việc gì, Mari sẽ nghĩ cho tôi xem thời điểm đó sẽ nói ra những câu như thế nào.

Mọi thứ đều rất vui vẻ, tuổi dậy thì của tôi và Mari chìm đắm trong thế giới do hai đứa tạo ra.

Cả tôi lẫn Mari đều thích vẽ nên hai đứa cùng nhau vẽ một bức tranh trong bộ truyện đó rồi gửi kèm thư hâm mộ cho tác giả bộ truyện. Khi người ta gửi thiệp mừng năm mới (đã thế còn được tới hai tấm thiệp!) tới, bọn tôi đã nhảy lên vì sung sướng.

Đầu tiên, chúng tôi vẽ tranh cho chú tác giả rồi cho bố mẹ xem, dần dần chúng tôi muốn vẽ những thứ thuộc về riêng mình. Không phải là vẽ nhân vật trong truyện của người ta mà vẽ những nhân vật do mình tự nghĩ ra.

Chẳng biết từ bao giờ, Mari sẽ là người nghĩ nội dung còn tôi vẽ tranh. Mari còn hiểu về những thứ tôi muốn vẽ hơn cả tôi nữa.

Chúng tôi đem những truyện mình vẽ ra ngoài cửa hàng tiện lợi photo lại rồi dập ghim và đem đi bán ngoài sự kiện. Có những sự kiện tổ chức dành riêng để bán những cuốn truyện như thế.

Chẳng bán được bộ nào nhưng mà vui lắm.

Chúng tôi làm ở những công ty khác nhau nhưng gần như ngày nào Mari cũng đến nhà chơi, bọn tôi nói về những bộ truyện của mình, về thế giới của riêng chúng tôi.

Cuốn sách chúng tôi đem photo ngoài cửa hàng tiện lợi đã được gửi đến xưởng in, đặt in giùm một ít và cũng bán được kha khá.

Thời điểm đó, người của một nhà xuất bản đã lên tiếng hỏi thăm chúng tôi trong sự kiện bán sách. Người này thuộc ban biên tập một tạp chí truyện tranh ai ai cũng biết.

Đã có người tìm ra chúng tôi rồi!

Tôi và Mari vui sướng như khi tác giả truyện tranh ngày xưa nhận lá thư hâm mộ của mình. Nhưng mà, giờ nghĩ lại thì chính vì điều đó mà mối quan hệ của chúng tôi trở nên kỳ lạ.

Chúng tôi đã định vẽ truyện để gửi cho ban biên tập tạp chí truyện tranh đó nhưng rốt cuộc, bộ truyện đó mãi chẳng hoàn thành nổi.

Lúc đó, chúng tôi đã ngồi đối diện nhau trong một quán gà ăn nhanh.

“Xin lỗi nhé, Aoi.” Mari lên tiếng xin lỗi.

Tôi cứ im lặng, đầu ngón tay đầy mỡ gà, tiếp tục ăn với vẻ bực dọc.

Mari không viết được truyện nữa. Trễ cả kỳ hạn tôi đưa ra, trễ cả kỳ hạn bên biên tập đưa ra, cậu ấy cũng không thể viết được cốt truyện mới.

Nếu không có cốt truyện của Mari, tôi không thể vẽ nổi.

Từ trước đến nay, Mari viết truyện vì tôi. Nhưng mà, từ bây giờ cậu ấy sẽ phải viết truyện vì độc giả, tức là những con người mơ hồ không rõ mặt mũi thế nào.

Tôi cho rằng một khi cậu ấy có thể viết vì mình, cậu ấy hẳn sẽ viết được cho người khác. Vậy mà, cậu ấy không viết nổi, chắc chắn là vì lười rồi.

Tuy cậu ấy có kêu là hiện không được khỏe, nhưng tôi cũng chỉ coi đó là lý do bao biện. Tôi chẳng còn nhìn đến Mari nữa, chỉ thấy lòng mình như thiêu như đốt vì cơ hội xuất bản hiếm có lại để tuột qua khỏi kẽ tay.

Mari cứ lấy lý do lần lữa, lần đầu tiên tôi cảm thấy cáu giận như thế trong đời mình.

“Sao cậu không chết đi cho xong.” Tôi thực sự đã nói những câu quá đáng đến vậy đấy.

Mari lặng lẽ nhận những lời nói đó. Tôi không thể nào quên vẻ mặt tái xanh của cậu ấy khi đó.

Ngày hôm sau. Những lời đó đã trở thành hiện thực.

Cái mùa lạnh lẽo, đáng sợ nhất trong năm rồi cũng đến. Con mồi ít đi không đủ đảm bảo cả dinh dưỡng lẫn nhiệt lượng cho cơ thể, đã thế khí lạnh còn cướp nốt chút thể lực còm cõi kia không thương tiếc.

Mùa đông là mùa chết chóc, bắt đầu từ những kẻ yếu đuối.

Kuro chẳng biết mình đã vượt qua được bao mùa đông rồi. Bên dưới lớp lông rậm, lớp mỡ dày cui núng nính, nó chậm rãi bước đi. Trông thì không được đẹp mắt lắm nhưng lớp mỡ này đã bảo vệ cho Kuro.

Kuro cũng chẳng nhớ thực ra bộ lông mình có màu gì. Bộ lông hiện giờ của nó là một màu hỗn tạp đâu đó giữa sắc đen và nâu.

Trong cái giá rét thế này, tuần tra lãnh địa cũng thật khổ sở.

“Ta cũng đã bị cái tuổi nó đuổi đến nơi rồi...” Có lầm bầm đến thế nào chăng nữa, cũng chẳng có con mèo nào nghe cho. Kể từ khi Đuôi Quặt qua đời, Kuro trở thành con mèo hoang mạnh nhất chốn này. Cũng chẳng còn con mèo nào bầu bạn với Kuro nữa cả.

Kẻ làm vua luôn cô độc. Những con mèo khác chẳng dám lại gần Kuro. Thi thoảng có con mèo lớn mật nào dám thách thức vị trí của Kuro đều bị đánh đuổi cho chạy có cờ.

Mặt Kuro đầy sẹo chiến tích nhưng mông và đuôi thì mướt như mèo nuôi. Kuro không bao giờ để lộ lưng trước kẻ địch.

Lãnh địa của Kuro cũng rộng lắm. Chưa kể, nó cũng phải dạo quanh cả lãnh địa của những con mèo khác. Đó là do chó John nhờ nó. Kuro có chịu ơn nghĩa của John.

Kuro không có chỗ ăn ngủ nhất định nào. Nó coi cả thị trấn này là nhà của mình. “Bữa trưa nay tính sao đây ta?”

Trong đầu Kuro xẹt qua một đống thực đơn. Hộp thức ăn cho mèo do một bà cụ thích mèo để trong công viên. Quán ăn Trung Hoa nó thường tự do lui tới, hay thùng rác sau lưng một nhà hàng Italia nọ...

Cũng lâu không ghé qua, hay hôm nay đến nơi ấy cào cửa xin ăn nhỉ.

Sau khi quyết được địa điểm, Kuro bắt đầu bước đi.

Rời khỏi khu nhà ga, con đường rộng rãi hơn, nhà cao tầng cũng ít đi. Vượt qua những hàng cây đã trút lá, nó nhìn thấy một ngôi đền.

Đằng sau khu đền đó là một khu nhà được xây bán theo lô giống y hệt nhau. Dẫu có rẽ ở bất cứ góc ngoặt hay đi qua con đường nào cũng chỉ thấy cùng một cảnh vật, đủ khiến kẻ khác hoa mắt. Kuro nghĩ chắc vì lý do này nên chẳng có con mèo nào bén mảng tới.

Nơi Kuro định đến là một căn nhà thuộc dãy căn hộ đó.

Nói mới nhớ, lần trước đến đây là đợt mùa hè. Cũng khá lâu rồi mới ghé lại. Nó không thể rời mắt khỏi mấy tên mèo nhóc đánh nhau giành lãnh địa nên cũng ít tới chốn này.

Lần trước tới đây, bãi cỏ còn xanh tươi, giờ đã héo rũ cả rồi. Nhưng mà, cảm giác xào xạo dưới chân như thế này lại hay hơn.

Kuro tận hưởng cảm giác lá khô rải thảm dưới chân mình, rồi phốc lên hàng rào giữa hai căn nhà, nhảy lên mái nhựa che nhà để xe. Rồi từ đó, nó lên tận ban công tầng hai. Ban công này đầy những chậu cây không, mấy thứ dụng cụ làm vườn han gỉ vứt lăn lóc khắp nơi. Khoảng trống giữa cái cây xương rồng héo rũ và máy điều hòa có đặt một cái đĩa nhôm.

Kuro leo lên chỗ cỗ máy thò ra, định nhòm vào trong phòng. Cái rèm có hình mấy bông hoa to tướng che kín mít. Khi nó áp mình vào ô cửa kính, cảm thấy hơi lạnh buốt.

“Meo, meo.”

Nó thử kêu mấy tiếng nhõng nhẽo. Lỡ để con mèo khác nghe thấy, vị trí sếp sòng của nó kiểu gì cũng lung lay nhưng mèo khác thường cũng chẳng mấy khi lui tới chốn này.

Khi áp bàn chân lên lớp kính cửa kéo, dấu chân lưu luôn lại đấy. Góc cửa kéo cũng lưu đầy dấu bụi. Hình như lâu lắm chẳng al mở ra. Cũng chẳng có ai chăm sóc đám cây cảnh ngoài ban công.

“Vắng nhà... sao?” Lúc nào nó đến, nơi đây cũng có hai cô gái chuẩn bị đồ ăn cho nó cơ mà...

Ô cửa kêu cạch cạch như chọc giận làm nó cáu lên. Trên cái đĩa nhôm đọng đầy nước mưa cặn bẩn. Chẳng có dấu hiệu của vị khách nào khác.

Nó cố ngáp một cái thật lớn rồi bướng bỉnh đợi thêm chốc nữa coi sao nhưng chẳng có dấu hiệu gì của mấy người đó. Lâu lắm nó mới đến đây mà lại phải chịu trắng tay.

“Ta đây cũng không rảnh rỗi đâu...”

Sắp phải đi tuần tra lãnh địa tiếp theo, Kuro đành ôm bụng đói bước đi.

Tiếng quạ ồn ào làm tôi tỉnh giấc.

Nhiệt độ trong phòng đã ấm hơn rồi. Tôi cảm thấy ánh mặt trời qua lớp rèm hoa dày cui.

Tôi chẳng lập tức nhận định được giờ đang là ngày hay đêm. Hình ảnh tôi bò ra khỏi giường phản chiếu trong chiếc gương lớn. Bộ pijamas nhàu nhĩ, không rõ đã mặc mấy ngày rồi. Tóc cũng rối bù xù. Bố mẹ tôi đã đi làm cả, trả lại cho căn nhà vẻ yên tĩnh.

Chẳng làm gì mà bụng cũng đói meo. Tôi lê xuống tầng một, lần vào trong bếp.

Trên bàn, tôi tìm thấy một đĩa sandwich bọc kín, chẳng thấy thèm ăn, tôi mở tủ lạnh ra. Trong đó, tôi thấy một gói bánh éclair[1].

Tôi chỉ thấy ngon mỗi miếng đầu tiên. Vị ngọt làm tôi thấy lợm giọng, nên vứt đi hơn nửa.

Lũ quạ bên ngoài vẫn gào lên ầm ĩ. Tôi cũng để ý hình như quạ bâu lại nhiều hơn lúc trước. Chắc ai đó lại vứt rác linh tinh rồi. Tôi cũng chẳng có sức đâu mà đi ra ngoài ngó thử. Lâu lắm rồi tôi không ra ngoài.

Tôi lại lết thân xác của mình lên trên tầng.

Khi thả người xuống giường, tôi trùm chăn kín cả đầu, co quắp lại như đứa trẻ đang nằm trong bụng mẹ rồi ngủ tiếp.

Riing, có tiếng chuông reo lên.

Mari thời tiểu học đang ở trong phòng tôi.

Chiếc dây vòng nhiều màu trên cổ tay Mari có gắn theo một cái chuông nhỏ. Thứ đó người ta gọi là vòng misanga thì phải. Ngày xưa thịnh trò đan dây vòng kiểu này lắm. Mari đan mấy cái vòng misanga này rất khéo, tôi thì lại dở tệ mấy trò đan lát này, nhưng Mari vẫn vui vẻ nhận cái vòng tôi đan. Nghe bảo, một khi dây misanga đứt, ước mơ sẽ thành hiện thực.

“Mari, xin lỗi nhé.” Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mari, nói câu xin lỗi. Ring, ring, chuông cứ reo.

“Đành thế thôi, Aoi.” Mari dịu dàng cười với tôi.

Tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn, tự nhiên muốn uống gì đó. Quang cảnh đã chuyển về phòng uống trà công ty đầu tiên tôi làm việc tự lúc nào, tay tôi đang cầm một cái cốc.

Phòng trà tối om om, tôi biết có thứ gì ở nơi đó. Nhưng mà, tôi chẳng thể rời khỏi đó được. “Aoi!” Mari bé nhỏ đã đến cứu tôi.

“Tớ sẽ không sao đâu. Trốn đi, Aoi.” Mari bé nhỏ lao vào trong màn đêm đó. Tôi sợ hãi bỏ chạy.

Tôi đã vứt bỏ Mari lại rồi.

Khung cảnh lại chuyển sang một bể bơi khô đáy. Lớp đá nhỏ lát bể đã bong tróc cả ra, nước vẩn vơ rỉ ra tong tỏng đâu đó, rác rến thì rải khắp nơi, mấy thứ rác thực phẩm phòi ra từ những lỗ rách.

Chắc vì tôi bỏ mặc Mari nên mới bị đày đến chỗ này.

“Xin lỗi nhé, Mari...”

Ring, chuông reo lên.

“Aoi!” Tôi thấy Mari đang ngồi trên thành cầu nhảy.

“Aoi cứ trốn đi là được rồi.” Nói vậy rồi Mari cười xòa.

“Mari...”

Mari đã tha thứ cho tôi. Cùng lúc với cảm giác được cứu vớt, tôi cũng có cảm giác dối trá đâu đó. Đây không phải là cảm xúc của Mari. Tôi biết đây là giấc mơ đến từ thâm tâm của tôi, nhằm bảo vệ tôi mà thôi.

Một tờ báo ướt rơi xuống đáy bể, nó lật phật vùng vẫy như thể một sinh vật sống.

Từ trong mơ, tôi nghe thấy tiếng quạ nên choàng mở mắt. Rồi tôi nghe thấy tiếng quạ bên ngoài.

Trong giấc mơ, tôi đã gặp được Mari.

Mari đã không còn ở thế giới này nữa rồi.

“Sao cậu không chết đi cho xong.” Sau hôm tôi nói câu đó, Mari đã qua đời vì suy tim cấp tính.

Điện thoại tôi reo lên, số điện thoại của Mari. Bố mẹ Mari đã gọi điện cho tôi báo tin đó. Trụy tim không phải là tên một căn bệnh cũng chẳng phải nguyên nhân tử vong. Chỉ là họ phát hiện ra cậu ấy trong tình trạng trái tim đã ngừng đập vậy thôi.

Tim Mari vốn yếu.

Nhưng mà, tôi biết rõ. Tôi là kẻ đã giết Mari.

Tôi vội vàng định lao đến chỗ Mari, nhưng vừa bước được một bước ra khỏi cửa, trái tim như bị nghiền nát, tôi chẳng thể thở nổi nữa. Mắt tối sầm đi như thể thiếu máu, rồi chẳng thể nào gượng dậy nổi.

Đây là một chứng bệnh tâm lý thường gặp nhưng tôi cũng chẳng để tâm đến tên nó làm gì.

Kể từ khi đó, tôi không bước ra khỏi cửa được nữa.

Tôi tuột từ đỉnh bàn kotatsu xuống, mama cũng nhẹ nhàng chui ra khỏi chăn kotatsu rồi nằm lăn cù ra trên đó.

Sau khi được ủ ấm trong kotatsu, ta sẽ nằm lăn trên lớp chăn cho lạnh người một chút, cơ thể lạnh rồi lại chui vào ủ ấm trong chăn tiếp là tuyệt vời nhất. Mama đã nói vậy.

“Mama, nhìn con này!” Tôi gọi mama đang lăn lộn trên lớp chăn.

“Ta nhìn con đây, Cookies.”

Mama dựng cả tai lẫn râu lên, đứng nhìn tôi chăm chú.

Tôi là mèo con của mama, tên Cookies. Bộ lông màu trắng với những vằn mang sắc sôcôla giống giống mấy cái bánh quy lá phong nên Reina đã đặt cho tôi cái tên này.

Tôi cũng chẳng biết cookies là thứ gì. Nhưng chắc phải là thứ gì tuyệt vời lắm.

“Con đến chỗ mẹ đây!” Nói thì nói thế, nhưng tôi phải chuẩn bị tinh thần tử tế trước khi nhảy xuống. Tôi cứ đi lòng vòng trên đỉnh bàn, thò mặt ra rồi lại thụt vào. Mỗi lần như thế, tôi lại dồn thêm chút sức nhảy.

Rồi cũng đến lúc, tôi phi xuống bằng tất cả sức lực.

Thụp. Tôi đáp mình bên trên cái chăn, ngay cạnh mama.

“Con làm được rồi đấy! Thật vui quá!!” Mama có vẻ rất vui.

“Giỏi quá, con thật giỏi, Cookies!” Mama bắt lấy tôi, liếm láp khắp người. Lưỡi liếm hơi nhột nhột, thinh thích. Tôi kêu rừ rừ thỏa mãn trong họng.

“Rồi con sẽ nhảy được từ những nơi còn cao hơn nữa cơ.” Tôi vừa dụi gáy vào người mama vừa nói.

“Chắc chắn con sẽ nhảy được thôi.”

“Kể cả trần nhà hay mái nhà, con có thể nhảy từ bất cứ đâu.” Chắc chắn tôi có thể nhảy được từ bất cứ đâu.

Căn phòng này không thiếu chỗ có thể nhảy được. Từ đám dụng cụ vẽ của Reina, trên đỉnh chồng tạp chí, hay cánh cửa tủ mở toang. Từ giờ, tôi sẽ cùng mama thử hết tất thảy.

“Ừm. Sẽ làm thế nhé.”

Mama lại tiếp tục liếm láp khắp người tôi.

Tôi có bốn người anh em nữa. Mọi người đều được chủ khác nhận nuôi rồi. Chỉ còn lại mình tôi trong căn hộ của Reina. Tôi là con mèo nhỏ nhất lại hay bệnh tật, nên mãi chẳng có ai chịu nhận về. Tôi cũng thấy buồn khi bị kẻ khác nói không cần đến mình nhưng lại thấy vui vì được ở mãi bên mama.

Khi tôi đang tập nhảy với mama thì một cơn gió lạnh ùa vào. Cánh cửa phòng mở ra.

“Chào mấy đứa~”

Là Reina.

Khi tôi về đến phòng, Cookies bám đuôi Mimi lon ton chạy lại. Mimi vừa hít ngửi mùi của tôi vừa cọ cọ mảng sau đầu vào chân tôi.

“Chị có mùi bên ngoài hả?” Tôi hỏi thử.

Cookies cũng bắt chước Mimi hít ngửi mùi nơi tôi.

Nói thật lòng, lũ mèo con lúc nào cũng thực đáng yêu. Cứ nhìn Cookies tôi lại thấy chạnh lòng nhưng một khi đã quyết tâm rồi không được phép dao động. Tôi ôm cả Cookies lẫn Mimi, chui vào trong kotatsu.

“Chị đã tìm được người nhận nuôi Cookies rồi.” Hình như nó hiểu. Mimi xù lông lên.

Chắc Mimi muốn mãi chăm lo cho Cookies bé nhỏ, yếu ớt. Nhưng mà, kẻ sống một mình như tôi phải chăm lo cho tận hai con mèo thì vất vả lắm. Ban ngày tôi phải đi học, lại còn dự định thi vào đại học mỹ thuật nữa, lắm lúc còn phải đi thực địa ở địa phương.

“Này, Mimi. Nhà người ta cũng gần đây, ta có thể gặp Cookies bất cứ lúc nào.”

Lờ đi những lời tôi nói, Mimi gặm cổ Cookies lôi tọt vào trong kotatsu. Meo, Cookies kêu rầm lên trong đó. Chắc Cookies đang không hiểu chuyện gì.

Chỉ có MImi bò ra, cào vào chân tôi.

“Nhóc mèo này còn chưa đủ sức tự lập đâu.” Nó như muốn nói vậy với tôi.

Chiều ngày hôm sau, người nhận nuôi Cookies cũng đến. Đó là một người phụ nữ sống gần đây. Bà ngoại đã tìm được người này giùm tôi. Thật là, tôi toàn phải cậy nhờ đến bà giúp đỡ cho.

Người phụ nữ này nằm đúng độ tuổi trung bình giữa mama tôi và bà, kiểu cách ăn mặc cũng khá phù hợp với lứa tuổi.

Nhìn món quà nhỏ bác ấy mang đến, tôi bất giác kêu lên một tiếng, “Con mèo này tên là Cookies đấy ạ.”

“Chà, vậy sao?” Người phụ nữ cười tươi rất thanh lịch. Món quà bác mang đến là bánh quy. “Vậy, bác cũng gọi bé là Cookies nhé.”

“Tùy bác thôi ạ.”

“Bác thấy thích cái tên này. Cookies, nghe dễ thương mà.” Một người thân thiện, thật tốt quá.

“Bác từng nuôi mèo chứ?” Vừa rót trà, tôi vừa hỏi lại cho chắc.

“Hồi con gái bác còn nhỏ... Chắc cũng phải tầm mười, hai mươi năm trước rồi. Khi nó mất đi, con gái bác cứ òa lên khóc mãi thôi. Bác đã nghĩ không nên nuôi mèo nữa.”

“Nếu không phải lần đầu tiên thì cháu an tâm rồi.”

Tôi cho vào trong cái lồng mới cứng người phụ nữ mang tới cái chăn yêu thích của Cookies, cả túi cát cho mèo đi vệ sinh nữa. Cookies hớn hở hít ngửi cái lồng, tự mình bò vào trong đó. Thật là một nhóc mèo dễ nuôi.

Người phụ nữ ngồi thụp xuống, thân hướng về phía Mimi. “Cho bác xin công chúa nhỏ của mẹ mèo nhé.”

Ánh mắt Mimi đầy vẻ thù địch. Tôi vội vàng bế thốc Mỉmi lên. Đuôi Mimi xù cả lên. Đây là dấu hiệu cho thấy nó đang giận lắm.

“Có Cookies đến nhà, bác vui lắm.” Người phụ nữ nói chuyện với Cookies đang ngô nghê ngó nghiêng ở trong lồng.

Mỉmi vùng ra khỏi vòng tay tôi, nó cào thật lực vào miếng bìa dùng để mài vuốt. Chắc để giải tỏa cảm giác khó chịu trong lòng đây.

Sau khi nghe tôi kể một hơi về những món ăn nó thích, rồi chuyện đi vệ sinh, người phụ nữ mang Cookies rời khỏi phòng.

“Meo,” Mimi kêu lên. “Mẹ sẽ tìm gặp con, Cookies.”

“Meo, meo,” Cookies rên lên buồn thảm.

“Nhất định nhé. Mama, hứa rồi đấy, mama.”

Tôi nghĩ chúng đang nói vậy với nhau.

Con mèo con cuối cùng cũng rời khỏi nhà.

“Chúng đi mất rồi nhỉ?” Tôi dịu dàng vuốt vuốt lưng Mimi.

❀ ❀ ❀

[1] Bánh éclair: một loại bánh giống bánh su kem nhưng được làm theo dạng thuôn dài.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.