Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(4)
(4)

❊ ❊ ❊

Ngày tháng xoay vần, đã lại vào đông.

Kuro sớm mở mắt hơn thường lệ.

Giẫm lên bụng Shino đang ngủ, Kuro đi về phía nhà vệ sinh.

Ư, ưm, Shino khẽ rên.

Ánh sáng yếu ớt trước bình minh rất phù hợp để đi săn, nhưng nó không có hứng thú đó trong cái giá lạnh thế này.

Bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh thật lạnh, nhưng so với cái lạnh bên ngoài thì còn nhẹ nhàng lắm. Khi nghĩ như vậy, Kuro vội lắc đầu. Không/ không. Thế này lại thành suy nghĩ của mèo nuôi mất rồi. Ta sẽ chỉ ngủ trong chăn cho qua giai đoạn mùa đông thôi...

Trong những ngày mùa đông lạnh lẽo, Kuro trú tạm trong nhà của Shino. Tự dưng ôm đồm hai kẻ ăn bám, Shino ngày càng bận rộn.

Khi Shino định đem Kuro đi tắm rửa, hồi đầu nó trốn chạy quanh suốt, nhưng rồi lại bị bắt khi đang dở cơn mơ, nhấn mình vào dòng nước ấm. Nhưng mà, khi đã quen rồi thì thấy vầy trong nước nóng cũng khá là sướng. Để cho con người độc chiếm thì phí hoài quá.

Sau khi đi nặng xong, nó dùng chân sau bươi cát mèo lấp đi. Chỗ đi vệ sinh kiểu này cũng khoái thật.

Có ánh đèn nơi bếp. Dạo gần đây, Ryouta trở thành người phụ trách bữa sáng. Hồi đầu, cậu ta chỉ nấu ra mấy món ăn vừa mặn vừa có vị kinh khủng khiếp, nhưng dạo gần đây cũng ngon lành hơn rồi.

Shino bỏ thói quen dậy sớm, còn bảo chưa bao giờ được sướng đến thế.

Khi đang định quay lại để ngủ, nó chợt cảm thấy một cảm giác thân thuộc. Cảm giác này, nó vẫn luôn nhớ.

“John.” Miệng nó thốt ra một cái tên quen. Lạnh lùng thật, dạo gần đây, nó cũng chẳng mấy khi nhớ đến.

“John!” Kuro gào lên thật lớn. Kuro chuồi ra qua lỗ chui cho mèo. Chẳng ngại ngần gì cái lạnh cắt da cắt thịt của buổi sáng mùa đông, Kuro lao ra bên ngoài.

Một lớp tuyết mỏng. Trên lớp tuyết, những bông tuyết trắng lặng lẽ rơi.

Tuyết. Đúng rồi, John thích tuyết lắm.

“John! Ngươi có đấy không?” Vừa gọi John, nó vừa lượn vòng quanh khu vườn.

“Sao thế, Kuro. Lạnh lắm đấy.” Ryouta mặc cả lớp áo dày cui thò ra từ chái bếp.

“Nhìn kìa, Ryouta.” Kuro nhìn lên trời.

“Ồ, tuyết ư.” Ryouta cũng ngẩng lên.

“Một ngày thế này, có lẽ kẻ đó sẽ quay lại thật.” Kuro lao đi.

“Này, chú mày đi đâu thế? Còn chưa ăn cơm cơ mà.”

Kuro chạy hết tốc lực trong hơi lạnh buổi sớm mai. Những bông tuyết to vẫn cứ đổ xuống.

“Kuro, đợi đã nào!” Những tiếng chân chạy lạch bạch nặng nề, nó biết Ryouta đang đuổi theo.

“Đi thôi, Ryouta. ước mơ chắc sẽ thành hiện thực đấy.”

Chẳng quan tâm đến lãnh địa ở đâu, Kuro cứ chạy miết. Nó leo lên con dốc, từ rào sắt chắn đường, nó phi lên hàng rào cao. Từ rào nhảy sang máy bán hàng tự động, sang một hàng rào khác. Cứ lên cao, lên cao nữa. Lãnh địa hay thứ gì cũng chẳng quan trọng nữa.

Nó cảm thấy John đang gọi mình. Cơn gió giật cuốn tuyết đến.

Kuro chụm cả bốn chân, nhảy phi lên con đường rải nhựa.

“John!” Tiếng mèo gọi tên John dậy lên từ con đường dốc. Là Chobi.

“Chobi!” Chobi chạy song song với Kuro. Những chiếc ô tô dậy sớm đã bắt đầu qua lại. Chúng nghe cả tiếng đoàn tàu điện đang ì ầm chạy trên cung đường trên cao.

Như được âm thanh đó cổ vũ, Chobi và Kuro sóng bước chạy. Chúng nhắm tới đỉnh đồi.

Chúng thấy khu nhà bằng gỗ nơi Mimi ở. Đèn căn hộ của Mimi và Reina vẫn còn ánh điện. Reina chắc lại thức trắng vẽ vời rồi.

Chúng chạy vẹt cả tuyết ra. Đã đến đầu kia con dốc. Chúng lao qua cả điện thờ, qua cả con đường nơi những căn hộ liền kề sắp hàng tăm tắp. Tiến lên phía trước, trước nữa.

Ngang qua trước căn nhà nơi Cookies và Aoi trú ngụ, nhà đó đã thay cái hộp thư mới. Còn gắn tranh vẽ một con mèo hình lá phong. Trông cũng giống Cookies thật.

“Tranh của Cookies kìa!” Chobi gào lên.

Không cần nhắc, ta đây thừa biết.

Kuro và Chobi vẫn chạy. Cảm giác về John càng lúc càng gần. Khi chúng đến gần chân một đỉnh đồi cao nho nhỏ, chúng nhìn thấy những bậc thang khá dốc.

“Mấy đứa định leo lên đấy hả?” Chúng nghe thấy giọng khổ sở của Ryouta đằng sau.

“John!” Kuro gào lên.

“Ngay trên đó đấy!” Chobi cảm nhận thấy thế. Chúng quyết tâm leo lên bục, lên tới nơi cao nhất thị trấn. Trên đỉnh đồi có một công viên nho nhỏ, với một băng ghế cũng nhỏ bé nốt.

Những hạt tuyết ngày càng to, càng nhiều.

Chúng nhìn thấy cả những đoàn tàu chạy ngang.

“Thế này thì tuyết bao phủ mọi thứ hết.”

“Chắc sẽ phủ hết đấy.”

Chobi và Kuro đứng cạnh nhau, chúng nhìn đoàn tàu điện một lúc lâu. Dưới tầm mắt, thị trấn vừa mới thức dậy khỏi cơn ngủ mê như trải rộng ra. Thị trấn sắp sửa lật mình trở dậy rồi.

Chống tay thở, Ryouta cũng đã đuổi theo tới nơi. “Kuro... mày đi đâu vậy hả?”

Chạy có tí mà cũng hết hơi. Thanh niên gì kém tắm.

Chobi nhìn về phía ngược hướng với Ryouta. Có tiếng chân phụ nữ.

“Chobi!” Mặc cái áo khoác to tướng, một cô gái tóc ngắn xuất hiện. Kuro nhìn cái điệu bộ đó, trông như một con mèo to tướng.

“Người yêu cháu đó.” Chobi hãnh diện khoe thế.

Cô ta nhìn Ryouta, trông có vẻ ngạc nhiên. Chắc cô ta không nghĩ còn có người khác ở đây ngoài mình.

“À, tôi là chủ nuôi của nó...” Ryouta cũng trở nên lúng túng.

“Chủ nuôi của ta là Shino, ta là mèo của cô ấy. Không phải của ngươi.” Kuro bất bình lên tiếng nhưng Ryouta chẳng thèm bận tâm. Mắt cậu ta đã bị chủ của Chobi cướp mất rồi.

Cô ta chìa tay ra cho Chobi. Như thể đã thành quen, Chobi lao vào trong vòng tay cô ta. “Chobi tự dưng nhảy lao đi mất, tôi ngạc nhiên quá đỗi.”

“Chà, Kuro nhà tôi cũng thế... A ha ha.” Ryouta cười ngây ngốc.

Hai kẻ đó nhìn nhau.

“Đây là trận tuyết đầu đông này đấy nhỉ?” Rồi cô gái kia cũng lên tiếng, Ryouta vui vẻ đáp lời.

Giờ nó mới để ý, cảm giác John đâu đây đã chẳng còn. Kuro khẽ rùng mình.

“Kuro, chắc nguyện ước của cháu đã thành hiện thực rồi.”

“Gì cơ?”

Chobi ngẩng lên nhìn cô ta, gương mặt đó vô cùng rạng rỡ. Vẻ mặt đó chẳng đâu xa lạ, dạo gần đây nó cũng thấy nơi Shino.

Kuro cũng nhận ra. Đúng rồi, ước nguyện của nó cũng đã thành hiện thực rồi đấy thôi.

Cùng lúc đó, Kuro cảm thấy cay đắng vì chẳng thể nào gặp lại John được nữa.

Cảm ơn nhé, bạn thân yêu.

Kuro ngước lên những tầng mây tuyết và lầm bầm điều đó.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.