Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(1)
(1)

❊ ❊ ❊

Một buổi chiều dài đằng đẵng của mùa hè, mùi long não nồng nặc khắp nơi.

Dưới bóng cây long não cổ thụ là một căn phòng nhá nhem ánh sáng. Dùng thứ dầu mang mùi của thông, cô ấy quẹt cọ. Quay sang khung vải trắng đặt trên giá tranh, cô ấy hít vào một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại.

Trong khu dân cư vắng lặng, chỉ có dãy nhà cũ kĩ này là ồn ào cả trưa. Tiếng mấy người trong khu chơi nhạc cụ tùy sở thích, tiếng đài radio tường thuật bản tin thể thao, tiếng kẽo kẹt của cầu thang bằng sắt. Đã thế, nơi này còn có thứ mùi khá kỳ dị, những con mèo bình thường không đời nào bén mảng lại gần.

Họ nhà mèo chúng tôi ghét những thứ nặng mùi hay thứ có mùi lạ, còn thậm ghét hơn cả những chốn ồn ào.

Vậy nên, tôi mới thấy an tâm. Chẳng có con mèo nào ở đây bắt nạt tôi cả. Tai tôi vốn kém, nên ồn ào cỡ này cũng chẳng có vấn đề gì.

Quanh khu nhà là một cái vườn chẳng ai để tâm chăm sóc. Từ một cành lá nơi cây long não vươn lên cao lớn, tôi ngắm nhìn cô ấy.

Cô ấy cứ nhìn chăm chăm vào một khung vải trắng, chẳng động đậy gì.

Tôi sinh ra vào đợt đầu hè, vẫn chưa hiểu lắm về những gì con người làm, nhưng cứ đăm đăm nhìn vào cái khung vải trắng như thế, đích thị không phải bình thường rồi.

Cuối cùng, cô ấy cũng cử động. Không chút băn khoăn, cô ấy kéo một đường đen sì, to tướng ngay giữa khung vải. Một cảm giác tê rần chạy dọc cơ thể.

Hành động đó quá sức mạnh mẽ làm tôi dựng cả đuôi lên.

Cô ấy giỏi thật. Một người nhỏ thó, thấp bé là thế, màu tóc cũng kỳ dị nhưng thật giỏi.

Đến khi mặt trời lặn sau núi, thành phố đã lên đèn, cô ấy đã bồi những lớp màu vẽ lên khung vải. Trên mặt khung vải đó, tôi thấy một khung cảnh tuyệt đẹp chưa từng thấy đã thành hình.

Dứt mạch vẽ, cô ấy nhìn tôi. Ánh mắt đó sắc lẻm, tôi như bị đâm trúng, chẳng thể động đậy được.

“Mimi.” Cô ấy gọi tôi là Mimi.

Từ trước đến nay, những con người khác chỉ dùng những từ như “xùy, xùy”, “đồ ăn trộm” hay “đồ mèo hoang” để gọi tôi.

Cô ấy không hề đuổi đánh tôi, lại còn cho ăn. Thứ cá đóng hộp đẫm dầu đó thật là ngon, đã thế, tôi còn thấy vui hơn vì được tặng cho một cái tên.

Vậy nên, từ giờ tôi sẽ là Mimi.

Nó rất giống con mèo tôi nuôi hồi tiểu học.

Mimi bé nhỏ. Một tiểu thư mèo trắng muốt. Khi tôi đi học về, nó lúc nào cũng đợi tôi ở ô cửa trang trí trên tầng hai. Khi tôi trải tờ giấy trắng lên bàn học bắt đầu vẽ thì nó cứ chồm lên trên tờ giấy như muốn tôi để ý đến nó. Nó lăn cả vào những chỗ màu vẽ còn chưa khô, bộ lông trắng muốt bị nhuộm sang những vệt màu khác.

Khi cả nhà ăn cơm, nó đứng trên chạn bát rồi kêu meo meo, lẫn cả vào tiếng trò chuyện của chúng tôi thật dễ thương.

Đúng rồi, hồi vẫn còn Mimi, papa và mama vẫn còn sống cùng tôi. Chúng tôi cùng nhau dùng bữa sáng, tôi kể về những chuyện trên trường, papa và mama đều lắng nghe. Chuyện vui thì chúng tôi cùng cười, chuyện bất công thì cùng tức giận.

Chẳng biết từ bao giờ, mọi người dần ăn riêng, cũng không nói chuyện mấy nữa.

Hiện giờ, papa và mama đã ở riêng, sống cùng với người tình riêng của họ.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi quyết định rời khỏi nhà, bắt đầu đời sống một mình. Papa và mama có phản đối nhưng các bậc cha mẹ còn sống được theo cách họ thích, tôi cũng muốn được nói ra điều ích kỷ.

Khu căn hộ tôi sống vừa cũ vừa bẩn thỉu nhưng giá thuê rất thấp. Chính xác ra, tiền thuê cũng coi như tượng trưng thôi. Tại bà ngoại tôi là chủ cho thuê khu căn hộ này mà. Tôi vẽ tranh, nhà cửa cũng dễ bẩn nên ngược lại càng bẩn càng tốt.

Giờ tôi đang theo học một trường nghề chuyên ngành mỹ thuật. Từ mùa xuân năm lớp 12, tôi đã theo học ở đây với định hướng thi vào trường đại học mỹ thuật, nhưng tôi lại chẳng đăng ký thi, cứ sống trôi nổi vậy. Dự thi hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa, tôi cũng định hay là năm nay đi làm nên có hơi lo lắng.

Chính vì những đứa có suy nghĩ vào đại học mỹ thuật rồi thì sẽ chỉ phải học ít, được nhàn nhã vẽ tranh nhiều, nên tỷ lệ chọi cũng cao. Khi đăng ký thi vào đại học mỹ thuật, học sinh sẽ phải học những mánh cần thiết để vượt qua kỳ thi đầu vào. Khi tôi nhận ra điều đó thì cũng đã muộn.

Chỉ tại những kẻ không muốn học thi lại cứ tưởng mình vẽ giỏi có quá nhiều, chiếm chỗ của những kẻ có thực tài như bọn tôi.

Tôi biết tranh mình vẽ rất xuất sắc. Vậy mà, mấy giảng viên xuất thân từ đại học mỹ thuật lại chẳng khen ngợi gì tranh của tôi cả. Cứ bắt luyện đi luyện lại mãi theo mẫu.

Con mèo trắng trông khá giống Mimi ngắm bức tranh tôi vẽ.

Một điều đến loài mèo còn hiểu, tại sao mấy người kia lại chẳng thấu?

Nói thẳng ra, chung quanh tôi chẳng có kẻ nào vẽ đẹp hơn tôi hết.

Tôi biết mình may mắn sinh ra với tài năng thiên bẩm kia nên cũng chấp nhận phải hứng chịu ít nhiều bất hạnh. Như chuyện lùn một mẩu, nhuộm tóc cũng bị hỏng, chuyện thi cử cũng thất bại.

Hạnh phúc hay bất hạnh cũng tùy theo cách suy nghĩ mà nên. Bố mẹ ly thân, cả hai đều ngoại tình là một loại bất hạnh nhưng nhờ thế tôi lại được chu cấp về mặt kinh tế, cũng đủ để sống một mình.

Không thể học lên đại học là bất hạnh, nhưng nhờ đó, tôi có thể tìm ra được điều mình muốn làm thì cũng coi như là hạnh phúc rồi.

Tôi sẽ dùng tranh nuôi mình.

Một khi tay tôi đưa những nét vẽ, mọi suy nghĩ vẩn vơ đều tan biến hết, tôi tập trung vào nội dung của nó, chỉ nhìn thấy duy nhất bức tranh của mình mà thôi. Có lẽ là nhờ vị khách mèo trắng đó. Hôm nay, bút vẽ của tôi đưa nét thật dứt khoát.

Tôi đã cảm ơn nó rồi, nhưng cũng mở thêm cho nó hộp cá hồi dùng cho bữa tối. Vừa nhìn con mèo cật lực liếm láp chỗ thức ăn, tôi vừa nhớ tới Mimi. Mimi cũng thích món cá hồi đóng hộp lắm.

Trong một thoáng, tôi đã nghĩ tới chuyện nuôi nó. Tuy khu căn hộ này không có quy định cấm thú nuôi nhưng chẳng có ai nuôi con gì ở đây cả. Những kẻ nơi đây không buông thả thì cũng nghèo đói, hoặc là cả hai. Chẳng có lấy một người có vẻ nuôi nổi động vật cho tử tế.

Tóm lại, dụng cụ vẽ cũng tốn tiền. Tôi lúc nào cũng thiếu tiền, chẳng có dư dả đâu để nuôi mèo.

Cô ấy tên là Reina. Tôi biết vì cô ấy toàn tự xưng như thế. Người lại xưng tên với mèo theo kiểu đó, tôi chưa từng gặp ai giống vậy cả.

Trên người cô ấy lúc nào cũng có thứ mùi kỳ lạ. Mùi cồn, mùi mực vẽ, mùi nước hoa, mùi của những hương liệu đến từ những quốc gia xa lạ, thậm chí cả mùi thuốc lá dẫu cô ấy không hề hút.

Cô ấy cũng tùy hứng lắm. Có lúc cho tôi ăn, có lúc chẳng cho gì. Những ngày cô ấy không cho tôi ăn thường là những lúc cô ấy đang tập trung vẽ tranh. Những lúc như vậy, tôi đành mò đến nhà những người khác trong khu hoặc đi kiếm tạm chút mồi từ đâu đó. Sau khu căn hộ, nơi bồn hoa bỏ hoang, tôi thấy một cuộn dây tưới nước nên lúc nào tôi cũng được uống nước sạch.

Phần lớn đồ ăn cô ấy cho tôi đều là những thứ cô ấy sẽ ăn nên cũng có thứ ngon, cũng có thứ tôi chẳng muốn động đến lần thứ hai. Lúc nào cao hứng, cô ấy còn mở cho tôi những hộp đồ ăn riêng dành cho mèo nữa.

Tuy được cho ăn nhưng tôi không phải mèo nuôi của cô ấy.

“Xin lỗi nhé, chị không thể nuôi mày.” Cô ấy đã nói thế trong lần đầu gặp mặt. “Bởi vì, mèo sẽ chết.”

Tôi cũng nghĩ vậy. Mèo sẽ chết nhanh thôi.

Toàn thân tôi mang một màu trắng muốt, là con mèo nhỏ nhất trong số các anh em, tai cũng không được thính. Vậy nên, tôi suýt bị xe ô tô cán mấy lần, cũng không sớm phát hiện ra những con mèo khác đang lại gần, mấy lần bị hù cho chết khiếp.

“Nhưng mà, chết cũng là một nhiệm vụ của loài mèo.” Cô ấy nói thế rồi cười.

Mimi chắc là tên con mèo đã mất của cô ấy. Nếu vậy, tôi là Mimi đệ Nhị rồi.

Reina nói rằng bản thân cô ấy rất tùy hứng. “Vậy nên, chị thích thì chị cho mày ăn thôi.” Cô ấy đúng là tùy hứng thật. Khi tôi đang nằm dài ngủ trưa bên dưới bóng râm mát, cô ấy thộp cổ tôi, đem đi tắm như thật.

“Nhóc này, lông mày trắng tuyền một màu. Đúng là mỹ nhân.”

Tôi còn tưởng mình sắp chết đến nơi cơ, nhưng một lời “đúng là mỹ nhân” đã khiến tôi thoải mái hơn nhiều. Được cô ấy khen thế, tôi vui lắm.

Tôi thích cô ấy. Bởi Reina là một thực thể sống vô cùng mạnh mẽ.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.