Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(1)
(1)

❊ ❊ ❊

Buổi sáng mùa hè.

Tránh ánh nắng hè, ẹp mình trên tường rào còn hơi lạnh, Kuro đợi “khoảnh khắc” đó. Từ xa xa, nó nghe thấy tiếng đài radio đang phát bài tập thể dục.

Vì mục tiêu săn mồi, Kuro có thể chịu đựng bất cứ nỗi khổ sở nào. Cuối cùng, con mồi cũng đã xuất hiện.

Một đĩa đầy tú hụ thịt viên. Người phụ nữ có tuổi đặt cái đĩa xuống trước chuồng chó. Đến giờ săn mồi rồi.

Kuro thả cái thân thể to tướng của mình vào giữa không trung. Nó lộn vòng trên không, hạ cánh bằng bốn chân. Phản lực tác động lên cơ thể, nó dùng phản lực đẩy mình về phía trước.

Mồi ở ngay đây rồi.

Nhưng mà, “địch” cũng nhanh nhạy không kém. Từ trong chuồng chó, một cái bóng lớn lao ra chắn ngay trước cái đĩa thịt viên.

Chỉ cần Kuro chộp miếng thịt nào, kẻ địch sẽ vồ nó ngay. Nhưng mà, Kuro không nhắm vào đĩa thịt, mà là đĩa nước cạnh đó cơ. Cơ thể nó đổ ngang, chân trước thộp vào đúng đĩa nước, nước bắn tung tóe đúng theo hình vòng cung. Kẻ địch bị nước văng đầy mặt, nhắm tịt mắt lại.

Đúng khoảnh khắc ấy, Kuro chộp lấy một miếng thịt viên. Ngon.

“Khá lắm, lấy được một miếng rồi kìa.’’

Kẻ địch - chó John nói vậy rồi cũng chậm rãi ăn chỗ thịt viên đó.

Được John khen ngợi vậy, Kuro cũng cảm thấy vui. Sếp họ mèo - Kuro và chó John là bạn bè lâu năm rồi. Mối quan hệ này đa phần diễn ra dưới dạng cuộc chiến giành đồ ăn từ John của Kuro.

“Ta cũng yếu đi nhiều rồi. Bị Kuro lừa như vậy.”

“Ta mạnh lên nhiều thì có.”

Hồi đầu, Kuro và John đích thực là kẻ địch nhưng giờ hai người coi nhau là đối thủ đáng quý, cũng có lòng kính trọng với nhau.

Đồ ăn con người làm đa phần đều mặn chát nhưng chủ nhân của John lại biết cách làm nổi hương vị của từng loại nguyên liệu mình dùng. Người phụ nữ có tuổi làm mấy món đó tươi cười nhìn Kuro và John cùng nhau ăn uống.

Sau khi ăn đầy bụng thịt viên, Kuro nằm lăn ra dưới bóng râm của chuồng chó.

“Ngươi có biết tại sao động vật lại phải ăn không?” Sau khi John dùng xong bữa, nó chống chân trước làm gối rồi nói.

“Bởi vì bụng đói chứ sao?” Đừng hỏi người ta mấy điều hiển nhiên như thế, Kuro làu bàu trong bụng.

“Vậy thì, tại sao bụng lại đói?”

“Là do ta đang sống chăng.”

“Đúng rồi đấy.” John vui vẻ ngoe nguẩy đuôi. “Ngày xửa ngày xưa, có loài động vật không cần ăn cũng hấp thụ được dinh dưỡng đấy.”

“Không cần làm gì cũng được ăn. Thật là Thiên đường nhỉ?”

“Thiên đường ư, thế thì tốt.” John cười.

Thế rồi, John kể cho nó nghe chuyện về những loài sinh vật bị đuổi khỏi Thiên đường.

Một vùng đất không làm cũng có ăn, không cần phải tranh giành đấu đá, lại có thể sống trong hòa bình mãi như nơi đó đúng là Thiên đường.

Trong quá khứ xa xưa từng có thời đại ngắn ngủi như vậy đấy. Nhưng mà, thời đó không có con người, không có mèo, không có chó, không có động vật cũng chẳng có thực vật. Chỉ có duy nhất loài sinh vật mỏng manh như cái lá, không phải thực vật cũng chẳng ra động vật, chúng sống bằng cách hấp thụ dinh dưỡng khắp hành tinh.

Sinh vật trên mặt đất chỉ có một loài duy nhất. Loài sinh vật dẹt như cái lá đó phân giải vật chất ở dưới biển, chúng có thể hấp thụ được sức mạnh, không có chuỗi thức ăn, kẻ dí săn và kẻ bị ăn thịt như giờ.

“Vậy chúng làm gì cho qua ngày thế?” Kuro mím miệng lại.

“Bọn chúng chẳng làm gì. Chúng cứ tiếp tục cuộc đời nổi trôi của mình thôi. Thời kỳ hạnh phúc đó kéo dài cũng khá lâu.”

“Bọn chúng giờ ra sao rồi?”

“Tuyệt chủng rồi. Bất cứ loại sinh vật mới nào xuất hiện, rồi sẽ đến lúc bị tuyệt diệt.” John lặng lẽ nói vậy.

Sau đó, Trái đất như hối hận với những điều mình đã làm, nó tạo ra hết loài sinh vật này tới loài sinh vật khác. Cả đống loài sinh vật cùng sinh sống như thế, chúng phải tranh giành lẫn nhau, ăn tươi nuốt sống nhau. Thiên đường của những loài sinh vật dẹt như lá không tồn tại được, Địa ngục của bao loài sinh vật giết chóc lẫn nhau lại kéo dài vì hai lý do.

Đó là tính đa dạng và sự cạnh tranh.

Mãi ở trong tình trạng thô cứng, không có tính đa dạng, những sinh vật dẹt như lá kia đã bị tuyệt diệt vì lý do đầu tiên. Còn nếu không có sự cạnh tranh giữa các giống loài thì sẽ không thể sinh ra những giống loài cao cấp (phù hợp với môi trường sống) hơn được.

“Nghe đến tận đây, ta vẫn không hiểu ý ngươi muốn nói gì.” Kuro ngáp một cái rõ to.

“Nói đơn giản thì, Thiên đường không thể dài lâu thôi.”

“Tuy ta cũng không rõ lắm nhưng cứ sống với thứ đáng được hưởng thôi.”

“Đúng là thế đó.”

“John biết nhiều thật đấy.”

“Thực ra, sinh vật được sinh ra trên Trái đất này đều biết hết mọi chuyện về nó cả. Chỉ là mọi người thì đã quên, ta lại còn nhớ. Đơn giản là vậy.”

“Có lẽ thế thật.”

Kuro thích chuyện trò kiểu này với John. Kuro là sếp của loài mèo, chẳng có con mèo nào là đáng tin cả. Chó John không có hứng thú gì với lãnh địa của Kuro, lại hiểu biết nhiều nên là đối tượng phù hợp để chuyện trò.

“Kuro, ngươi có muốn biết khi nào mình sẽ chết không?” John rất thích đột ngột đưa ra mấy câu hóc hiểm kiểu này.

“Không có hứng thú.” Nói thật, Kuro không có hứng thú nghĩ đến những điều xa xôi quá ngày mai.

“Ta nghĩ chắc Kuro sẽ nói vậy.” John vui vẻ nói thế.

“Những kẻ như chúng ta, có chết bất lúc nào cũng chẳng phải điều gì kỳ lạ. Ta đã nhiều lần chứng kiến một kẻ còn đang sung sức bằng kia, chiều bị tiêu chảy, ngày hôm sau có thể chết queo rồi. Cũng có những kẻ bị ô tô cán nát bét.”

Đối với Kuro, mèo chết là chuyện bình thường.

“Nhưng mà, cũng có những con mèo chẳng thể tự kiếm ăn bằng sức mình, lại còn bị thương rất nặng mà vẫn sống nhởn nhơ kìa.”

“Mimi hả? Con bé đó cũng khá ghê đấy.” John nhắm mắt lại, sau khi suy nghĩ rất lung, nó mở miệng nói. “Ta cũng chẳng còn được bao lâu nữa.”

Cách nói của John như thể đang tiết lộ một bí mật cực kỳ quan trọng. Kuro cứ há hốc miệng mãi, ngạc nhiên đến mức chẳng thể nào ngậm miệng lại nổi.

“Sắp rớt hàm rồi kìa.”

“Tại mấy câu đùa nhàm chán của ngươi đó.”

“Không phải đùa đâu.” Ánh mắt John rất nghiêm túc.

“Chuyện này... nói sao nhỉ, sẽ phiền đấy.” Kuro nói rất thật lòng.

“Ngươi nói vậy, ta thấy vui đấy.”

“Không có đồ ăn nữa chứ sao.” Kuro đùa vậy, John bật cười.

“Nhưng John này, ngươi vẫn còn sung sức lắm.”

“Con người luôn rất sợ cái chết.” John lại chuyển chủ đề.

“Không chỉ con người thôi đâu, lũ chó mèo chúng ta cũng ghét cái chết mà.”

“Loài người kỳ lạ lắm.”

“Ta đã thấy nhiều người già chết trong căn nhà này rồi.”

“Ngươi sống lâu quá mà.” Kuro nghĩ đến một khả năng. “Vậy là, ngươi sợ phải chết sao...?”

“Cái chết không đáng sợ. Nó cũng chẳng khác đi ngủ là mấy. Đêm nào chúng ta chẳng luyện tập trước cho cái chết.” Câu tiếp theo có vẻ khó nói. “Nhưng mà... ta lo cho ‘cô ấy’.”

“Cô ấy?”

John nhìn người phụ nữ đang gấp quần áo trong căn phòng hướng ra vườn. Chủ nuôi của John.

“Shino là tên của cô ấy.” John giới thiệu như vậy. Khi hai mắt gặp nhau, Shino cười cười đứng dậy.

“Người yêu ngươi ư?”

“A ha ha. Đáng tiếc quá, cô Shino đã có chồng rồi. Tuy hiện họ không sống cùng nhau.”

Kuro chậm rãi giữ một khoảng cách với Shino đang đi lại gần. “Gia cảnh cũng phức tạp ghê nhỉ?”

Shino lấy cái đĩa không trước chuồng chó.

“Cô ta không đi làm sao?”

“Ngày trước thì có. Còn mặc đồ vest cơ, trông khá đẹp đấy. Nhưng mà, cô ấy nghỉ việc mất rồi.”

“Hừm.” Kuro không giống John, nó không có hứng thú với chuyện cuộc sống của con người.

“Ngôi nhà rộng lớn thế này mà chỉ có một người ở thôi sao?”

“Giờ chỉ còn một mình thôi. Ngày trước, cô ấy sống cùng cụ già bị liệt, chăm sóc cho người đó.”

“Người già ư, cứ bỏ mặc có sao đâu.”

“Bỏ mặc thì họ sẽ chết đấy.”

“Ta không hiểu được ý nghĩa của việc chăm sóc mấy kẻ đã không thể sống được bằng sức lực của mình nữa.” Kuro nói vậy rồi vươn người một cái thật hoành tráng.

“Cô ấy đã hy sinh cả đời mình rồi. Chăm sóc cho những người già đang chậm rãi chết dần.”

Nghe chuyện của John, Kuro cảm giác mình hiểu điều John muốn nói. “John nói chuyện lòng vòng thật đấy. Tóm lại, ngươi không muốn giống như mấy người già đó phải không?”

“Đúng thế.” Chỉ nói có vậy, John nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ. Kuro cũng ngủ luôn cạnh John.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.