Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(3)
(3)

❊ ❊ ❊

Mùa xuân rén bước đến từ lúc nào không hay.

Suốt mùa đông trời lúc nào cũng tối, tôi chẳng ngủ được. Trong đêm, tôi đã có cảm giác sáng ra mình có thể bước ra bên ngoài, nhưng khi mặt trời lên thì riêng suy nghĩ ra ngoài cũng đủ làm tôi thấy bất an. Nếu tôi lại cảm thấy cơn đau thắt tim đó thì biết làm sao đây. Nếu không thể thở nổi nữa thì biết làm sao đây. Chỉ nghĩ đến việc sắp sửa ra ngoài thôi, cả thân thể đã chẳng thể cử động nổi. Tôi cảm thấy sợ như sắp chết đến nơi.

Dẫu có vậy, tôi vẫn muốn ra ngoài. Vậy nên, tôi giảm thiểu hết những việc có thể làm được trong nhà. Nếu không thể làm được việc gì trong nhà, chắc tôi sẽ ra ngoài được thôi.

Tôi vứt cả điện thoại, bỏ cả ti vi, cả sách vở lẫn truyện tranh.

Cơ thể tôi đã nhẹ đến vậy rồi, tại sao vẫn chẳng thể cử động được chứ. Tôi chỉ biết đổ mọi cảm giác có lỗi với Mari và cha mẹ lên đầu mình.

Dạo này, tôi cũng thường ăn cơm một mình. Chẳng muốn ai nhìn thấy mình nữa cả. Tôi cứ cố kiềm tỏa cảm giác bất nhẫn đang dâng trong mình, nhưng cũng chẳng ích gì.

Giờ Mari cũng chẳng còn xuất hiện trong giấc mơ của tôi nữa. Đến ảo tưởng cũng vứt bỏ tôi luôn rồi.

Xuân đến, anh đào nở. Lần đầu tiên tôi được thấy thứ gì đẹp đến thế.

Aoi lúc nào cũng buông rèm kín mít đợt này cũng chịu kéo lên, tôi và Aoi bên nhau ngắm hoa anh đào.

Tôi cảm thấy thứ gì đó ở ban công.

“Tiền thủ tất thắng![1]” Suy nghĩ đó vừa chớp tới, tôi gầm gừ dọa nó. Bên kia ô cửa kính, một con mèo đực to béo, bộ lông xấu ỉn xuất hiện.

“Muốn chiến với ta ư?” Nó nói thế đấy, con mèo này thật dị.

“Đúng vậy. Ông thích chiến không?” Tôi đập pong pong vào cửa kính. Nó ở đằng sau cánh cửa cơ mà, chẳng có gì phải sợ cả. Kẻ địch có mạnh đến mấy, tôi vẫn được an toàn tuyệt đối.

“Đúng là nòi nào giống nấy, ghê gớm quá.” Con mèo béo nói vậy.

“Mama không có ghê gớm.” Hắn nói xấu mama như thế, tôi thấy tức.

“Ta không nói mẹ ngươi, là bố ngươi.”

“Ông biết papa?”

“Ta biết mọi thứ.”

“Vậy, cháu muốn hỏi một chuyện.”

“Về bố ngươi sao?”

“Không phải.” Mama đã kể cho tôi biết rất nhiều điều về papa rồi. “Cháu muốn hỏi về Aoi. Cháu là mèo của Aoi, nhưng làm thế nào để Aoi vui vẻ, khỏe mạnh trở lại?”

“Ta không biết điều này.”

“Bác nói là bác biết mọi thứ cơ mà. Bác nói dối.”

“Con nhóc này phiền thật đấy...”

Trong khi con mèo béo còn đang lườm tôi, Aoi đột nhiên lại mở cửa kính ra.

Aoi ơi là Aoi, sao chị lại làm thế! Tôi như ngã ngồi ra, vội vàng phi xuống gầm bàn nấp. Tôi còn cố kéo thứ gì đó để chắn, làm xáo trộn hết đồ đạc của Aoi.

Con mèo béo cười hỉ hả. Aoi cho thức ăn lên cái đĩa bằng nhôm. Con mèo béo đó phi lại, vục đầu vào ăn. Cách nó ăn nhìn phát mê.

“Bác có vẻ đói lắm nhỉ?” Chẳng thèm trả lời câu hỏi của tôi, con mèo béo ị đó cứ ăn như chết đói tới nơi. Thế rồi, nó liếm một vòng quanh mép.

“Coi như lời cảm ơn bữa ăn. Ta sẽ hỏi giùm ngươi.”

“Hỏi giùm, bác nói chuyện được với Aoi sao?” Tôi hỏi dồn.

“Ta sẽ hỏi John. John biết mọi thứ.”

Nói thế rồi, con mèo béo nhảy lên thành vịn ban công. Nó vươn vai một cái rồi quay cổ về phía tôi.

“Ta là Kuro. Nếu ngươi đã sống ở đây, ít ra cũng phải biết tên sếp của chốn này.”

Sau khi nhìn bóng Kuro bỏ đi, tôi lại ngắm nhìn Aoi dọn lại đám đồ tôi lỡ bới tung ra. Trong đó cũng có khá nhiều thứ dụng cụ vẽ như của Reina.

Reina lúc nào cũng chú tâm vào việc vẽ, nhưng tôi chưa từng thấy Aoi vẽ trong căn phòng này bao giờ. Đến một lúc nào đó, cô ấy lại vẽ được thì tốt quá.

Kẻ đến thăm tôi không chỉ có mỗi Kuro và lũ quạ.

Chú mèo đực lông trắng tên Chobi, bạn trai của mama cũng thường đến xem tình hình của tôi.

“Chào, Cookies.” Chú Chobi lúc nào cũng điềm đạm, rất ra dáng quý ông.

“Chú Chobi, cháu chào chú. Mama cháu khỏe chứ ạ?”

“Khỏe lắm, nhưng dạo này, nửa thân bên phải đã bị nhuốm màu vẽ sang thành hồng rồi.”

Tưởng tượng đến cảnh đó, tôi và chú Chobi cùng cười khùng khục.

Mèo hoang Kuro chẳng chịu nghe tôi kể chuyện nên tôi không thích bác ta lắm, còn chú Chobi lại lắng nghe chuyện tôi nói thành ra tôi rất quý chú.

Mama có dặn nếu kết hôn phải chọn con mèo nào giỏi đi săn, nhưng tôi muốn những chú mèo như chú Chobi cơ.

❀ ❀ ❀

[1] Tiền thủ tất thắng: trong chiến đấu, kẻ nhanh tay tấn công trước sẽ giành được lợi thế chiến thắng.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.