Căn hộ của cô gái này thấm đượm mùi hương của cô ấy, thật dễ chịu.
Buổi sáng đầu tiên bên cô ấy, tôi đã rất ngạc nhiên vì chưa từng được thức dậy ở nơi nào ấm áp đến vậy. Cô ấy đã dậy từ trước, đang đun nước bên bếp.
Cô ấy cất tiếng “chào buổi sáng” khi tôi đang chăm chú nhìn hơi nước nghi ngút bay ra từ miệng ấm đun nước. Cô ấy kéo cái rèm đánh soạt. Ánh bình minh nhuộm cả màu mây, thật đẹp.
Căn hộ của cô ấy nằm trong một khu chung cư hai tầng trên đỉnh dốc nên tôi có thể nhìn thấy đoàn tàu đi về chỗ cung đường sắt trên cao. Đó là lần đầu tiên tôi biết được những âm thanh kia phát ra từ đoàn tàu đó.
Khi tôi kể lại cho cô ấy những cảm xúc mạnh mẽ trong mình, cô ấy đã nói, “Ừm. Thật tốt, Chobi nhỉ!” Cô ấy cười.
Chobi?
“Tên em đấy, Chobi.” Đây là lần đầu cô ấy gọi tôi bằng cái tên đó.
Chobi. Tôi thích cái tên này. Cái tên cô ấy đã đặt cho. Tôi dặn lòng sẽ nhớ mãi buổi sáng hôm đó.
Tôi thích cô ấy ngay. Cô ấy vô cùng xinh đẹp, lại dịu dàng. Nhận ra tôi đang nhìn mình, nét mặt cô ấy như dịu lại, khẽ mỉm cười với tôi.
Trước khi lấy đồ ăn cho mình, cô ấy chuẩn bị giùm bữa ăn của tôi. Đĩa sữa và đồ hộp, thứ thức ăn cho mèo nhai rào rạo.
Khi tôi liếm láp đĩa sữa, cô ấy cũng ngồi thụp xuống bên tôi, hai tay cầm cái cốc sứ màu trắng ngà đổ đầy thứ sữa âm ấm. Hai chúng tôi ở cạnh nhau, cùng uống chung một thứ.
Mọi hành động của cô ấy đều nhất mực ung dung, thư thái nên tôi luôn cảm thấy yên bình khi ở bên cạnh.
Tôi chỉ ăn một nửa chỗ thức ăn được chuẩn bị cho mình (tôi luôn chừa lại một phần để dành những lúc cần thiết như bản năng đã mách bảo) rồi nằm ngửa bụng ra bên cạnh cô ấy. Cô ấy chậm rãi vuốt ve đám lông mao nơi bụng tôi, tôi ve vẩy đuôi thỏa mãn.
Tôi thích leo lên bụng khi cô ấy đang nằm bệt dưới sàn. Những lúc ấy, thường cô ấy đang đọc thứ gì đó, và cô ấy sẽ im lặng vuốt lưng tôi. Tôi thích nhìn cô ấy giặt đồ. Chỗ quần áo được trút bỏ đó luôn thấm đượm mùi hương của cô ấy, tôi cảm thấy khoan khoái khi được lăn lộn trong đó.
Tôi thích cả khi cô ấy phơi đồ nữa. Hai đứa cùng ra ngoài ban công, tôi nhìn cô ấy giũ quần áo ra phơi, với bầu trời xanh cao rộng, bóng những người đi bộ trên vỉa hè và hàng ô tô qua lại.
Giường ngủ của tôi là cái áo len của cô ấy, tôi cứ nằm cuộn trên đó mà ngủ thôi. Đó là cái áo len trắng cô ấy đã mặc trong lần đầu gặp gỡ. Hôm đầu tiên tôi đến nhà cô ấy, do một giấc mơ nào còn chẳng nhớ nổi, tôi đã gào lên giữa đêm rồi mở choàng mắt ra. Lúc đó, cô ấy đã ở bên tôi, khẽ khàng ve vuốt tôi.
Cô ấy vô cùng dịu dàng, và ấm áp. Cô ấy còn tự làm đồ ăn cho mình.
Tôi thích khi cô ấy làm món súp miso. Bởi tôi sẽ được ăn thêm chút cá bào khô. Tôi thích cô ấy ăn món đậu phụ lạnh nữa. Bởi cô ấy sẽ cho cá bào khô lên hộp đồ ăn của tôi. Cô ấy vừa nấu ăn vừa lẩm nhẩm nhiều bài hát lắm. Tôi rất thích giọng hát của cô ấy.
“Chobi.” Lúc nào cô ấy cũng gọi tôi như thế. Thông qua cái tên đó, tôi và cô ấy đã kết nối với nhau và thông qua cô ấy, tôi kết nối mình với thế giới này.
Mỗi sáng, tôi đều dậy vào cùng một thời điểm, chuẩn bị bữa sáng theo cùng một cách, xem cùng một chương trình ti vi, và đi làm vào cùng một giờ. Kể từ khi chuyển ra sống một mình, tôi cảm thấy vui sướng vì có thể sống theo đúng nguyên tắc. Khi bản thân kiểm soát được một số thứ, tôi cảm thấy trái tim bình yên hơn.
Dẫu có Chobi về ở, cuộc sống của tôi cũng chẳng có xáo trộn gì mấy. Hồi nhà tôi còn nuôi chó, chúng tôi phải đưa nó đi dạo bất chấp mưa gió hay tuyết rơi nên khá là vất vả, nhưng mèo lại là sinh vật không cần tốn nhiều công chăm sóc.
Hôm nay cũng thế, báo thức vừa reo tiếng đầu tiên, tôi đã mở mắt, ngắt chuông báo thức. Tôi cảm thấy sự tồn tại của Chobi trong căn phòng. Tôi lấy cái nhiệt kế để chỗ gối rồi cặp nhiệt độ. Kể từ khi bắt đầu hẹn hò với Nobu, tôi đã có thói quen ghi lại nhiệt độ cơ thể mình. Việc đó giờ đã trở thành một thói quen, nên nếu không đo tôi lại thấy bất ổn, thấy phí phạm cả những ghi chép trước giờ nữa.
Trong khi ánh sáng ban mai ùa vào rực rỡ từ ô cửa sổ to tướng, tôi làm bữa sáng. Tôi nắm thành rất nhiều nắm cơm nho nhỏ, phần còn thừa có thể dùng cho hộp cơm trưa. Tôi cùng Chobi uống sữa, rồi cởi bộ pijamas ra, thay quần áo đi làm. Nhìn cảnh Chobi lăn lộn với bộ pijamas của mình, tôi như quên cả thời gian.
Tôi thích ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng khi cô ấy trang điểm trước gương. Tay cô ấy thuần thục trải những thứ dụng cụ nho nhỏ ra, dùng đúng theo thứ tự. Mọi động tác đều rất chuẩn mực. Rồi cô ấy cất trả lại từng thứ đã lấy ra về đúng chỗ cũ, cuối cùng là xịt chút nước hoa. Mùi thơm ngan ngát bay khắp căn phòng. Hương nước hoa của cô ấy êm êm như mùi cỏ đẫm sắc mưa.
Chương trình dự báo thời tiết của ti vi thông báo cho ta biết thời tiết ngày hôm nay. Mỗi buổi sáng, khi chương trình đó kết thúc, cô ấy rời khỏi nhà.
Tôi rất thích hình ảnh cô ấy rời khỏi căn hộ mỗi sáng. Mái tóc dài buộc gọn lại, mặc vào cái áo khoác tiệp với màu tóc, cô ấy xỏ đôi giày cao gót.
Tôi đứng ở chỗ đi giày nhìn cô ấy. Cô ấy ngồi thụp xuống, rồi lấy tay vỗ lên đầu tôi. “Chị đi nhé!”. Cô ấy nói thế rồi đứng thẳng lưng lên, mở cánh cửa sắt nặng nề ra.
Ánh sáng ùa vào từ chỗ cửa, tôi hơi nheo mắt lại. Chị đi cẩn thận.
Với tiếng giày lộc cộc rất dễ chịu, cô ấy bước vào trong màn ánh sáng đó. vẫn còn cảm nhận dấu vết bàn tay cô ấy vương lại trên đầu, tôi lắng nghe tiếng giày của cô ấy từng bước đi xuống cầu thang chung.
Sau khi tiễn cô ấy đi, tôi nhảy lên ghế, nhìn từ ban công xuống, ngắm tàu đi lại trên cung đường sắt trên cao. Biết đâu đấy, cô ấy đang ở trong đó thì sao. Tôi ngắm tàu qua lại chán chê rồi nhảy xuống khỏi ghế.
Hương nước hoa của cô ấy vẫn còn thoảng đâu đó trong căn phòng. Tôi cuộn mình trong mùi hương đó, ngủ thêm giấc nữa.
Đoàn tàu đông nghẹt người lắc la lắc lư, tôi nghĩ tới Chobi.
Khi Chobi đang ngủ hay tập trung nghịch một thứ gì đó, tôi có gọi thế nào nó cũng vờ như chẳng biết, nhưng cứ khi muốn được quan tâm lại tự dưng lăn ngửa bụng ra đó cho tôi xem. Khi tôi vờ như không nhận thấy và bước qua nó, nó lại chạy theo, rồi lăn ngửa ra trước mặt mình. Trông nó dễ thương chết đi được.
Tôi chợt phì cười, rồi vội vội vàng vàng thu ngay nét mặt lại. Đồng nghiệp và các em sinh viên cũng hay đi chuyến tàu này. Lỡ bị họ nhìn thấy thì ngại lắm.
Thật tuyệt khi có ai đó ở nhà chờ mình. Tôi chợt nhìn thấy một tờ quảng cáo của công ty môi giới hôn nhân dán trên cánh cửa tàu.
Niềm vui của hôn nhân có lẽ chính là điều giản dị thế này thôi. Niềm vui có thể lấp đầy nhờ một chú mèo.
Trong đám bạn học của tôi cũng có người đã kết hôn rồi. Vừa tốt nghiệp xong, cậu ấy đã tiến tới luôn với người bạn trai thời đại học. Người bạn đó có gửi thiếp mừng năm mới đến nhà bố mẹ, đó là một bức ảnh cậu ấy ôm con bên chồng. Tôi đã thử ghép hình ảnh của Nobu và mình vào đó trong tưởng tượng, nhưng thấy làm vậy chẳng thực tế chút nào cả nên chỉ biết cười cay đắng.
Tôi còn chẳng dám hỏi anh xem hai người có thực sự đang hẹn hò không, thì có thể nói gì đến chuyện kết hôn cơ chứ. Hay là khi nào tôi lỡ có bầu thì người ta mới chịu lấy tôi chăng?
Trước đó, liệu tôi có ý muốn kết hôn không?
Tôi thử tưởng tượng đến cảnh bản thân khi về già sống trong một căn hộ chỉ toàn mèo là mèo.
Loa thông báo trong toa tàu vang lên, sắp đến ga chuyển tàu rồi.
Cố gắng đứng thẳng lên, tôi rời khỏi đoàn tàu.
Tôi làm công việc văn phòng cho một trường dạy nghề chuyên ngành mỹ thuật - thiết kế. Tôi đến chỗ làm, ngồi vào bàn của mình. Vì đặc trưng nghề nghiệp, chúng tôi có rất nhiều tư liệu và giấy tờ. Chồng tài liệu từ bàn của người đồng nghiệp chìa qua làm đổ cả ống cắm bút của tôi. Tôi cũng không thích người ta cho mình có lòng dạ hẹp hòi nên chẳng nhắc họ chuyện đó. Vốn cái bàn cũng chật chội rồi mà. Tôi tự nhủ với lòng như thế rồi bật máy tính lên.
Mở mắt tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu, tôi duỗi dài người rồi bắt đầu chuyến đi dạo.
Đi qua cái lỗ đã được khoét sẵn để nối đường ống gas hay thứ gì đó, tôi ra ngoài ban công. Để tôi có thể ra ngoài được, cô ấy đã cố gia công thêm một cái cửa cho tôi. “Khi nào em lớn hơn, chắc sẽ không chui qua được nữa nhỉ? Thôi cứ để đến lúc đó hãy tính vậy.”
Tuy cô ấy đã nói vậy nhưng loài mèo chúng tôi có khả năng tự do chui qua những chỗ hẹp hơn cô ấy tưởng nên rồi sẽ ổn thôi.
Trời hôm nay thật đẹp. Có cơn gió mát lành thổi qua. Từ những kẽ hở giữa thanh vịn ngoài ban công, tôi ngắm nhìn ô tô và người qua lại trên đường. Sau khi xác nhận được thế gian vẫn đang tuần hoàn, tôi nhảy qua ban công hai nhà kế cạnh, ra đến khu cầu thang bên ngoài.
Bên ngoài tràn ngập những mùi. Mùi của đất, mùi của những loài sinh vật khác đến theo cơn gió, mùi của căn bếp ở đâu đây, mùi khí thải lẫn cả mùi khu đổ rác.
Khi đã đứng yên vị trên mặt đất, tôi ngẩng đầu lên nhìn căn hộ cô ấy ở. Khu chung cư hai tầng kẹp giữa hai tòa nhà cao ngất. Tuy cửa sổ nhà nào cũng y như nhau, tôi vẫn thấy căn hộ của cô ấy thật đặc biệt.
Tôi đi dạo quanh chung cư. Loài mèo chúng tôi hay giữ lãnh địa cho riêng mình. Khu vực xung quanh chung cư nhà cô ấy là lãnh địa của tôi. Tôi hít ngửi mùi khắp chốn, kiểm tra xem có mùi của con mèo khác dám lại gần khu này không, rồi gia cố thêm mùi của chính mình.
Thành thật mà nói, bản thân tôi không phải là kẻ ngoan cố thích giữ lãnh địa riêng nhưng bản năng loài mèo đã nhắc tôi phải làm thế.
Tôi luôn kết thúc cuộc tuần tra của mình vào tầm này. Nhưng mà, một khi đã quen với khu vực quanh đây rồi, tôi nảy ý định mở rộng thêm lãnh địa của mình. Tôi định mở rộng theo hướng ngược lại với tuyến đường sắt trên cao, đi theo lối dốc. Bởi vì không thấy mùi con mèo nào ở khu vực quanh đó.
Lãnh địa càng rộng càng tốt. Đó cũng là bản năng của loài mèo bọn tôi. Nhưng mà, lỡ gây phiền cho những con mèo khác thì tôi cũng xin kiếu.
Để tránh bị xe đụng và bị người khác tọc mạch tôi cố gắng đi trên những chỗ cao hoặc luồn qua những khe hẹp. Như đi trên nóc hàng rào hay luồn dưới những luống cây chẳng hạn.
Cuối cùng, tôi cũng đi đến một căn nhà có khu vườn xanh mướt.
Tôi hiểu ngay lý do tại sao quanh nơi này không có con mèo nào khác. Chỗ này có một con chó to tướng. Nhìn con chó đó cũng có vẻ già rồi, tai dài thượt, màu lông đen trắng.
Căn bản, lũ chó chẳng bao giờ hoan nghênh bọn mèo chúng tôi. Khi tôi đang định bỏ chạy khỏi đấy, con chó đã cất tiếng gọi tôi, “Lâu rồi không gặp, Shiro!”
Giọng của nó có vẻ vui lắm, tôi chớp mắt một cái. Con chó to là thế, nhưng không có vẻ gì trịch thượng. “... Xin chào!” Tôi sợ sệt đáp lời.
“Nàng vẫn là một mỹ nữ như xưa nhỉ?”
Mỹ nữ ư? Có vẻ như con chó này không phân biệt được mèo đực hay mèo cái thì phải. “Này, cháu là đực đấy.” Với một giọng lí nhí, tôi đáp lại. Đương nhiên là sau khi kiểm tra rõ ràng là con chó đã bị xích lại.
“Vậy ư, vậy ư?” Không hề có vẻ phật ý, con chó nói tiếp. “Vậy thì là một cậu trai khá đây.” Nó nói mà chẳng để tâm gì.
“Cảm ơn nhé.” Tôi thành thật nói lời cảm ơn. Con chó này cũng kỳ lạ thật. Tôi cảm thấy tò mò. “Cháu không phải là Shiro, cháu là Chobi.”
Đôi mắt chó mở lớn. “Vậy à, Chobi... không phải Shiro ư. Xin lỗi vì ta đã nhầm lẫn. Bởi chỗ này là lãnh địa của Shiro mà.”
Nghe nói vậy, tôi thấy thất vọng quá. Chốn đã có chủ thì chẳng còn gì thú vị nữa. “Nhưng mà, chỗ này không có mèo mà. Không hề có mùi gì cả.”
“Đúng là vậy. Ta đã bảo vệ không cho mèo khác lại gần chỗ này mà.” Con chó nói ra một câu thật quái lạ.
“Chó lại bảo vệ lãnh địa giùm mèo ư, cháu chưa từng nghe nói đấy.”
“Ta đã hứa rồi. Với Shiro.”
“Vậy thì, con mèo tên Shiro đó đã đi đâu rồi?”
“Dạo này ta chẳng hề nhìn thấy. Lần cuối gặp nhau, bụng nàng ấy đã to lắm rồi.”
À. Tôi cũng nghĩ đến chuyện đó rồi. Một con mèo giống tôi, trắng tuyền ư...?
“Có khi đấy chính là mẹ cháu.” Tôi cố ép ra thành lời. Giờ tôi đơn độc thế này, đỉnh đồi cũng không còn mùi mèo nữa, nguyên nhân chỉ có một. Shiro đã không còn.
Con chó thở dài một tiếng. “John.” Rồi nó nói vậy.
“John?”
“Đó là tên ta. Từ giờ, ta có chuyện quan trọng muốn nói. Ta nghĩ cháu nên biết thì hơn.” John đổi cách nói chuyện.
“Cháu hiểu rồi, thưa John.”
“Chobi. Shiro có nuông chiều cháu không?”
“Cháu không nhớ. Nhưng được thế thì thật tốt quá.”
“Vậy à...?” John không nói năng gì hồi lâu. “Shiro với ta cũng giống như người yêu vậy.” John đã lập tức đổi đề tài rồi.
“Người yêu?” Tôi hỏi.
“Những người con gái xinh đẹp, đều là người yêu của ta hết.”
“Hả?”
“Shiro có bộ lông trắng tuyệt đẹp y như cháu vậy.” John nói với giọng mơ màng.
“Cảm ơn ạ.” Bộ lông tôi đẹp được thế này là do cô ấy cất công chải chuốt cho đấy.
“Ta quan tâm đến cháu và những người anh em của cháu mà Shiro đã sinh ra.”
Tôi nghe những lời ấy, ngực có đôi chút nóng lên.
“Từ giờ, Chobi, cháu cứ giữ lấy nơi này làm lãnh địa.”
“Được ư? Cháu ấy ạ?”
“Chắc Shiro sẽ vui lắm. Cũng là minh chứng Shiro đã từng tồn tại.”
“Cảm ơn John.”
“Ta làm vì người yêu xinh đẹp của mình thôi.” John ngáp lớn một tiếng. “Lúc nào lại đến chỗ ta chơi nhé.” Như muốn kết thúc câu chuyện, John lấy chân trước làm gối, lăn ra ngủ.
Tôi vừa lững thững bước xuống đồi vừa nghĩ chuyện này thật kỳ lạ.
Lúc đó, khi sắp sửa rời bỏ thế giới này, tôi đã được cô ấy cứu về, và được sống tiếp bằng một cách nào đó. Thế rồi, khi tôi tùy hứng lang thang lại tình cờ gặp được john... nghe được câu chuyện về mẹ mình, lại thừa hưởng cả lãnh địa của bà.
Tôi là kẻ tưởng như đã bị vứt bỏ khỏi thế giới này vậy mà lại cảm nhận được rằng từ giờ mình sẽ dần ăn khớp với nó. Bởi tôi đã trở lại với thế giới.
Nghỉ trưa. Sau khi ăn hộp cơm ngay tại bàn, tôi bước vào một quán cà phê gần nơi làm việc. Giá quán này có hơi đắt, sinh viên thường không ra vào nên tôi có thể thư giãn được.
Sau khi gọi cốc cà phê, tôi chợt nhận ra mình chưa kể với Nobu về Chobi.
Thông thường, tôi hiếm khi chủ động gọi cho anh ấy. Đúng là lúc nào Nobu cũng có vẻ bận rộn nhưng lý do không chỉ có thế. Tôi thấy sợ. Lỡ tôi không thể kéo dài cuộc chuyện trò, lỡ tôi nói ra điều gì thất thố, anh ấy lại ghét tôi mất.
Nhưng mà, tôi có thể kể rất nhiều chuyện về Chobi Không biết Nobu có thích mèo không. Hay anh ấy ghét chúng nhỉ? Tôi còn chẳng biết chuyện đó. Có rất nhiều chuyện nhỏ nhặt kiểu đó để tôi có thể hỏi anh, vậy mà tôi chưa từng gợi ra lần nào cả.
Lục trong lịch sử cuộc gọi đến, tôi gọi vào số của Nobu. Thời gian cũng khá lâu rồi. Đợt trước, ngày nào anh ấy cũng gọi cho tôi đến mấy lần. Sau một hồi chuông dài, tiếng hộp thư thoại vang lên. “Hiện tại tôi không thể nghe điện thoại. Nếu có việc cần...”
Cảm xúc đột nhiên tụt dốc. Tôi chẳng nhắn gửi lại gì cả, ngắt cuộc gọi luôn. Tôi thở dài đánh thượt, thả mình lún sâu vào cái ghế sô pha trong quán cà phê.
Điện thoại rung lên, tôi vội vàng kiểm tra màn hình thì là một tin nhắn từ Tamaki. Bằng cách nói vô cùng hồ hởi đầy icon, cậu ấy viết: “Tuần lễ vàng[1] này đi chơi đâu đi!”.
Cái kiểu cách rủ rê thế này đúng là Tamaki. Đợi tớ xem đã... Tôi trả lời tin nhắn. Chỉ định viết có thế thôi, nhưng tôi lại gửi thêm ảnh Chobi nữa.
Nhân viên phục vụ mang cà phê lên. Tôi uống một hơi hết chỗ đó rồi quyết tâm gửi tin nhắn cho Nobu. Nobu hiếm khi nhắn tin cho tôi lắm. Anh ấy là dạng người thích nói trực tiếp khi có điều chi muốn tâm sự hơn.
“Em nhặt được con mèo. Tên nó là Chobi.” Sau một hồi suy nghĩ, rốt cuộc tôi chỉ viết ra được một câu đơn điệu. Đính kèm theo đó là ảnh Chobi. Tôi hoang mang không rõ có nên gửi cả ảnh mình không nhưng mà thôi.
Ảnh Chobi thì chỉ toàn cảnh cậu chàng đang phơi bụng ra thôi.
Cô ấy luôn về nhà vào một giờ cố định. Khi nghe tiếng giày cao gót lọc cọc bên ngoài hành lang bê tông, tôi đã lao sẵn ra chỗ hiên đợi cô ấy. Rồi cánh cửa sắt nặng nề cũng mở ra, cô ấy xuất hiện.
Mừng chị về! Tôi kêu lên.
“Chị về rồi đây.” Cô ấy vừa tháo giày ra, vừa vỗ đầu tôi. Đôi lúc, cô ấy còn ôm tôi cơ. Lúc cô ấy từ ngoài về thường mang theo rất nhiều thứ mùi.
Mùi của những con người khác, mùi đất của những nơi tôi chưa từng đến. Mùi không khí xa lạ. Tôi vui vẻ hít ngửi những thứ mùi cô ấy mang về rồi cạ gáy mình vào cổ chân cô ấy. Đó là để gia cố thêm mùi hương của mình đã nhạt bớt nơi cô ấy.
Hôm nay tôi có rất nhiều chuyện để kể. Chuyện gặp được John, chuyện lãnh địa của mẹ, chuyện trên người cô ấy có mùi mới.
Cô ấy vừa nghe tôi kể chuyện vừa mở đồ hộp dành cho bữa tối rồi đứng vào trong bếp.
Tôi vừa ăn hộp đồ ăn, vừa meo meo kể chuyện về mẹ thì điện thoại cô ấy reo lên.
Có lẽ là Nobu. Tôi tắt bếp, gác lại đôi đũa cả rồi với lấy điện thoại. Đáng tiếc, cái tên hiển thị trên màn hình lại là tên của mẹ. “A lô.”
Chobi cào hộp các tông sột soạt ầm ĩ để mài móng. Chắc tiếng điện thoại làm nó giật mình nên mới hơi bất mãn thế.
“Ái chà, Miyu, sao giọng con buồn thỉu thế?”
Hình như nỗi buồn bã vì không phải Nobu gọi lại đã truyền cả tới mẹ mất rồi. “Có gì đâu ạ.”
“À, có phải con ngỡ bạn trai gọi nhưng lại là mẹ nên thất vọng không?”
Bị ném bóng trực tiếp như thế, tôi chẳng biết phải đáp sao cho vừa.
Thấy tôi im ắng, mẹ vội hỏi ngay, “Ơ kìa, con có bạn trai từ bao giờ thế? Phải giới thiệu cho mẹ với chứ. Này, người ta có tốt không?”
“Không có đâu mà mẹ.”
“Mà, thôi bỏ qua. Tuần lễ vàng này con tính sao?”
“Xin lỗi mẹ, bạn con định tới chơi.”
“À, bạn trai hả?”
“Bạn con. Bạn Tamaki hồi cao đẳng ấy.”
“À, con bé Tama hả? A ha ha! Mẹ thì không sao nhưng bố con dạo này hay cô đơn lắm, đôi lúc cũng nên thò mặt về nhà đi.”
“Vâng.”
“Còn đủ gạo không?”
“Vẫn đủ ạ.”
“Đùa à, mẹ lỡ gửi rồi.”
Trước khi gửi mẹ phải hỏi tôi đã chứ...
“Con có muốn gì không?”
“Không có ạ.”
“À, vậy hả? Chào con.”
Mẹ ngắt cuộc gọi. Mẹ tôi chẳng bao giờ nghe lời người khác nói cả. Một bà mẹ như thế sao lại sinh ra một đứa con như tôi nhỉ, thật kỳ lạ. Nhưng cảm xúc của tôi cũng khá lên chút ít. Có cảm giác mẹ đã chia bớt chút sức mạnh của bà cho tôi.
Trong cơn hưng phấn, tôi gửi một tin ngắn cho Nobu. “GW này anh có dự định gì không?”
Trong khi đang luộc mì udon thì tin trả lời đến.
“Xin lỗi, anh bận việc.” Chỉ có đúng năm chữ. Anh cũng chẳng nói gì về ảnh Chobi. Hà. Tôi thở dài.
Do bật tắt bếp nhiều lần, mì udon đã bị trương quá, tôi rắc lên đó nửa gói cá bào khô, phần còn lại rắc lên trên đĩa thức ăn cho mèo.
Mùi hương đó làm Chobi vô cùng phấn khích. Hôm nay chú mày được hậu đãi đấy nhé.
Dọn dẹp lại đám ảnh chụp trong điện thoại, tôi chợt thấy một bức ảnh chụp chung với Nobu. Bức ảnh chụp chung với hình nhân hoạt hình tại công viên trò chơi nổi tiếng nhất Nhật Bản. Nhìn vào tấm ảnh, tôi chợt thấy chán nản.
Chobi trèo lên trên đùi tôi, thò mặt ra ở khoảng trống giữa cái bàn và người tôi.
“Đây là chị.”
Vẻ mặt của tôi trong ảnh như thể một người bị đặt vào nhầm chỗ.
“Còn người này là người yêu chị.”
Tôi đã nói với Chobi thế đấy. Chobi ngắm nghía bức ảnh của tôi với vẻ lạ kỳ.
Đêm đến là lúc đi tuần chung quanh, tôi mở mắt. Cô ấy vẫn còn thức, đang nghịch điện thoại dưới ánh đèn leo lét. Hiếm khi cô ấy thức khuya đến thế. Cô ấy đã thay sang bộ pijamas nên chắc cũng tắm rửa hẳn hoi rồi.
Tôi cố gắng không làm phiền cô ấy, khẽ khàng nhìn quanh căn phòng một lượt, khi thấy không có điểm gì khác lạ, tôi mới uống chút nước trong đĩa đựng nước, ăn hết chỗ thức ăn còn sót lại từ bữa tối rồi leo lên đùi cô ấy.
“Đúng là nên bỏ đi thôi.” Cô ấy lầm bầm như thế rồi xóa mấy câu chữ đang viết trên điện thoại đi.
Nhìn lên cô ấy, tôi thấy gương mặt đó đang có cùng biểu cảm với bức ảnh cô ấy đã cho tôi xem sau bữa tối. Một điệu cười cứng nhắc. Tôi cũng mong mình có thể đọc được chữ. Vừa nghĩ vậy, tôi vừa chui vào cái ổ làm từ chiếc áo len của cô ấy, chuẩn bị đánh thêm giấc nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Tuần lễ vàng (Golden week hay còn viết tắt là GW): đợt nghỉ lễ dài của Nhật vào cuối tháng tư, đầu tháng năm.