Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(2)
(2)

❊ ❊ ❊

“Im ắng thật đấy...”

Ngôi nhà trước ồn ã lắm, lúc nào cũng có Reina hay mama coi sóc cho tôi. Còn ngôi nhà này, người phụ nữ đưa tôi về lẫn chồng bà ấy đều ra ngoài từ sớm. Mỗi khi họ quay trở về, trời cũng đã tối rồi.

Toàn bị bỏ rơi một mình nên suốt một thời gian dài kể từ khi tới đây, tôi cứ khóc suốt thôi, mãi rồi cũng quen với cuộc sống một mình, tôi có thêm chút hứng khởi để đi thám hiểm nơi này.

Tôi chơi trò leo lên leo xuống cầu thang một lúc lâu. Nhà Reina không có, nhưng thứ gọi là cầu thang này quả là thích. Sau đó, tôi đi uống nước, đi ăn thứ đồ ăn cho mèo nghe rào rạo kia, rồi kiếm một chỗ để lăn ra ngủ. Tôi muốn tìm đến nơi có ánh mặt trời, nên lò dò thám thính tầng hai của căn nhà.

Bước vào trong một cánh cửa khép hờ, trái tim tôi suýt nữa ngừng đập. Trong căn phòng không điện đóm, một cô gái đang ngồi thu lu ở đấy.

Lông toàn thân tôi xù cả lên, bốn chân giật thót lại thụt lui. Tiếng động đó đã thu hút sự chú ý của người ấy, Mái tóc dài cột qua quýt, một người con gái. Cô ta mặc thứ quần áo giống đồ Reina mặc mỗi khi đi ngủ.

Khung cửa sổ hoa văn hoa to tướng bị rèm che kín mít, ánh mặt trời xuyên qua đó, chiếu sáng đâu đây.

Người con gái đó chậm rãi xoay mình về phía tôi, “Đi ra!” rồi nói vậy.

Bị người ta đuổi thẳng, tôi vẫn quyết tâm cố hỏi bằng được, “Chị là ai?”

Nhưng cô ta chỉ đuổi tôi, “Đi ra!”.

Căn phòng này tạo một bầu không khí rất giống căn phòng của Reina. Nhưng mà, nơi này nhiều sách với lắm đồ đạc hơn.

Tôi lại gần để hít ngửi mùi. Cô gái này có mùi của con mồi. Thứ mùi của kẻ yếm thế, của kẻ yếu đuối. Cô gái đó chạm vào tôi. Khi cô ấy chạm vào, nỗi đau của cô ấy dường như cũng truyền qua tôi, nơi đó nhói lên từng hồi.

Quác!

Một tiếng kêu vang bên ngoài cửa sổ, tôi lại quýnh chân lên, nhảy lùi lại. Cùng với tiếng đập cánh, tôi thấy bóng con chim to tướng bên ngoài bức rèm.

Tôi lại bị dọa hoảng lên, chạy loạn quanh căn phòng. Chỗ nào cũng được, tôi phải kiếm chỗ trốn! Bên dưới bàn, hay đằng sau máy sưởi, chồng tạp chí, tôi cứ chạy hết tốc lực vậy thôi.

“Thôi đi!” Cô ấy gào lên bằng một thứ giọng khàn.

Tôi leo lên giá cao nhất, đuôi xù đứng lên.

“Căn phòng của tôi...” Cô ấy bưng mặt, lại khóc tu tu.

Sao phải khóc vậy nhỉ?

Giờ tôi mới để ý, bóng con chim kia đã biến mất rồi. Một nơi nguy hiểm thật. Tôi muốn trấn an mình nên bắt đầu liếm láp lại bộ lông.

Tôi phát hiện ra chân mình đang bị vướng vào một sợi dây rất đẹp. Thứ này như cái vòng, còn đính cả quả chuông màu bạc. Chắc trong lúc chạy quanh căn phòng, nó đã vướng vào chân từ chỗ nào.

Tôi thận trọng xuống khỏi giá sách rồi tiến lại gần người con gái đang khóc kia.

Riing. Cái chuông cứ rung lên theo từng bước chân tôi. Phiền thật. “Này, nhờ chị gỡ cái thứ này giùm tôi với.”

Cô ấy ngưng khóc, nhìn tôi, nắm lấy cái dây có gắn chuông, rồi còn khóc dữ dội hơn lúc nãy.

Tôi chẳng hiểu mô tê gì.

“Cảm ơn em. Cảm ơn em đã tìm lại nó giùm chị.” Cô ấy ôm lấy tôi, thật chậm rãi rồi chớp mắt. Những động tác đó làm tôi thấy an tâm.

“Cookies!”Tôi meo lên đáp lại.

“Cookies ơi, chị là Aoi. Mong em giúp đỡ.” Thế rồi, Aoi đi lấy nước cho tôi.

Nhìn cái vòng misanga trong tay mà tôi cứ ngỡ như trong mơ.

Tôi phản đối bố mẹ nuôi mèo. Tôi sợ nó phiền phức lại nghịch bẩn hết đám truyện tranh của mình, cũng biết thừa bố mẹ định đưa nó về làm liệu pháp chữa bệnh tâm lý cho mình nên thấy ghét cay ghét đắng. Nếu tôi chấp nhận nó cũng có nghĩa là đồng ý bản thân đang mang bệnh.

Nhưng mà, con mèo con tên Cookies này lại tìm thấy cái vòng misanga của Mari. Mari đã làm mất từ rất lâu trước kia trong phòng tôi.

Cookies đang liếm nước thật lực.

Mari thích mèo lắm.

Giờ tôi mới nhớ, lần đầu tiên Mari đến nhà tôi là vì muốn xem mèo đấy chứ. Con mèo Jessica bố mẹ đã nuôi từ trước khi sinh tôi ra đời lúc đó đã thành lão bà rồi, lúc nào cũng chỉ ườn ra đó. Khi Jessica mất, cả tôi lẫn Mari đều khóc như mưa, còn mang nó đến tận nhà hỏa thiêu.

Kể từ đấy, mẹ không muốn nuôi mèo nữa, nhưng tôi và Mari vẫn gắng cho lũ mèo hoang quanh đây ăn.

Con mèo tìm đến nhà tôi là một con mèo vừa to vừa bẩn. Mỗi khi nó tìm đến, tôi cho nó ăn đồ ăn của mèo ngoài ban công, cách nó hùng hổ ăn trông hay lắm.

“Cảm ơn nhé, Cookies.” Tôi nói vậy với Cookies.

“Meo.” Cookies đã đáp lại tôi như thế.

Căn nhà của Aoi là một ngôi nhà hai tầng, ba người ở. Aoi và bố mẹ. Người bố không có hứng thú gì với tôi. Tôi cũng không có hứng thú gì với ông ấy. Người mẹ là người đã đưa tôi về căn nhà này. Bà ấy cũng chào hỏi tôi tử tế nên tôi cũng biết ý meo một câu đáp lời. Người mẹ thường về một lần vào buổi trưa, làm bữa ăn cho Aoi rồi lại nhanh chóng rời đi.

Aoi toàn ngủ đến trưa mới dậy, lặng lẽ ăn bữa trưa do mẹ chuẩn bị. Trước đó, cô ấy chuẩn bị đồ ăn giùm tôi.

Vậy nên, tôi nghĩ... chủ nuôi của tôi là Aoi, tôi là con mèo của cô ấy.

Aoi luôn ở trong nhà cả ngày, thường trưng ra một vẻ mặt trông chẳng rõ là người sống hay người chết nữa. Trong căn phòng của Aoi đầy thứ hay ho, nhưng tôi chẳng thấy cô ấy chơi bao giờ.

Tôi có rủ, Aoi cũng chỉ lơ đãng ngó tôi, chẳng bao giờ chơi cùng.

Chính vì vậy, tôi cũng chẳng được ra ngoài.

Phần lớn thời gian, Aoi nhắm nghiền mắt nằm trên giường, ngủ nhiều như họ nhà mèo chúng tôi vậy. Điểm khác so với mèo có lẽ là thi thoảng tôi thấy nước mắt cô ấy chảy ra. Mama có dạy tôi rằng khi khóc nhiều quá, bên dưới mắt sẽ sưng mọng lên, xấu lắm. Tôi cũng đã chỉ dạy cho Aoi chuyện đó rồi nhưng chẳng biết cô ấy có hiểu hay không nữa.

Tôi không biết tại sao Aoi lại đau buồn đến thế.

Đôi khi, tôi thấy nhớ mẹ cũng có khóc tí xíu, nhưng không phải cái kiểu buồn triền miên như Aoi.

Nhìn Aoi, thi thoảng tôi thấy khó thở.

Trong căn phòng lặng lẽ, cảm thấy đến cả tiếng thở của mình cũng như bị ép nghẹn lại, tôi đã đi qua mùa đông đầu tiên trong đời.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.