Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(3)
(3)

❊ ❊ ❊

Đợt nghỉ Tuần lễ vàng, Tamaki đến nhà tôi chơi.

Bọn tôi cũng tính đi du lịch nhưng nhà tôi giờ lại có mèo nên thành ra cậu ấy qua nhà tôi ngủ lại. Tôi nấu vài món ăn, rồi hai đứa uống bia với nhau. Vừa xem cái đĩa DVD Tamaki mang qua, bọn tôi vừa tán mấy chuyện vẩn vơ.

Chobi chưa gì đã quen với Tamaki rồi, còn lật bụng cho cậu ấy vuốt ve.

“Cậu chàng đa tình gớm~” Tamaki nói vậy rồi cười xòa.

“Bạn bè mới là thứ cần có nhỉ...” Khi tôi nói vậy...

“Lũ đàn ông thật dở hơi!” Tamaki đột nhiên cáu kỉnh. Hình như chàng trai cậu ấy để mắt đến ngốc quá nên mãi không nhận ra tình ý của Tamaki.

Mà phải, tôi cũng chưa nói với Tamaki chuyện với Nobu. Tôi đã định khi nào hai đứa chính thức hẹn hò thì thông báo một thể, nhưng mọi thứ cứ mơ mơ hồ hồ như thế đến tận bây giờ... Nên thành ra mãi chẳng nói ra được.

Tamaki chỉ ở lại đúng một ngày thôi, nhưng tôi cười đủ cho cả tháng. Nhờ có Tamaki đánh bay những cảm giác âu sầu gần đây, tôi mới được sạc thêm chút sức sống.

Trên trường chúng tôi có một cô bé vẽ đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ. Theo lời mấy giảng viên lâu năm, mỗi năm đều có một hoặc hai đứa trẻ tài năng nào đó nhập trường. Cô bé này tên là Reina, vẽ tranh phong cảnh tự nhiên rất đẹp, với tông màu mơ hồ như không thật. Tôi luôn trông ngóng mỗi lần con bé nộp bài tập lên. Chỉ là, bài tập của cô bé luôn không được giảng viên và các học viên khác đánh giá cao. Do thái độ học tập của cô bé này không được tốt.

“Này, cô Miyu có bạn trai không?” Reina có kiểu ăn nói như thể nó là bạn bè tôi. Mấy đồng nghiệp bảo, có thể con bé đó quý tôi.

“No comment.” Không mất bình tĩnh vì mấy chuyện nhỏ nhặt như thế, tôi đã quá quen với công việc này rồi.

“Hình như Masato thích cô Miyu hay sao đó? Bức tranh cậu ấy nộp đợt trước trông giống cô Miyu lắm.” Reina nhắc đến tên một cậu trai cùng lớp. Điểm này của con bé vẫn còn trẻ con thật đấy.

“Thôi được rồi, nhanh nộp bài đi.”

“Vâng.”

Bài tập phác thảo Reina nộp lần này cũng cực kỳ xuất sắc.

Sau khi Reina đã về lớp, tôi chợt thấy tò mò mới kiểm tra bài vẽ của cậu trò Masato đó. Bức tranh đó có vẻ giống Reina hơn là giống tôi đấy.

Một giảng viên lâu năm - thầy Kamata cầm lấy bài tập của Reina. “Giữ cho một tài năng không bị xóa bỏ còn khó hơn phát triển nó. Thơ Miyazawa Kenji đã nói đấy, mọi thứ năng lực, sức mạnh và tài nguyên không chỉ nằm ở con người thôi đâu...”

Thầy Kamata nhìn xa xăm rồi nói thêm, “Chúng không chỉ nằm ở con người. Năng lực là thứ như vậy đó!”

Những lời đó, tôi thấy sao mà nặng nề.

Mùa hè tới, tôi cũng tìm được bạn gái.

Một cô mèo nhóc tên Mimi.

Tôi tìm thấy Mimi khi đang đi dạo. Tôi đi tuần quanh lãnh địa của mình. Hiếm thấy con mèo nhỏ hơn cả mình, tôi cho rằng đuổi đánh Mimi thì đáng thương quá nên cứ kệ nó đấy. Sau đó, nó biến đi đâu mất.

Ngày hôm sau, Mimi lại bám theo tôi đi dạo. Để tránh ánh mặt trời chói chang, tôi luồn từ bóng râm này sang bóng râm khác, chẳng rõ từ lúc nào Mimi đã bám theo đúng bước tôi đi.

Tính tôi muốn tránh xa phiền phức nên cũng chẳng nói năng gì.

Khi tôi lại gần căn nhà vườn của John, lũ ve núp giữa tầng cây đột ngột kêu lên, làm chúng tôi giật mình sợ hãi.

“Này, anh có biết đó là tiếng gì không?” Mimi hỏi tôi.

“Chỉ là tiếng kêu của côn trùng thôi.” Khi tôi đáp thế...

“Sai rồi.” Mimi phản đối với vẻ hớn hở.

“Vậy là thứ gì?”

“Đó là... tiếng gọi mưa đó.” Mimi nói như thể đang thổ lộ một bí mật gì đó.

“Nói đùa.”

“Vậy thì, ta cùng xem thử nhé.”

Tôi và Mimi đứng cạnh nhau đợi cơn mưa đổ xuống.

Rốt cuộc, mưa cũng đến thật.

“Em thắng rồi. Anh phải nghe lời em nói.”

“Thắng hay thua, anh đâu nhớ mình có nhắc gì tới chuyện này đâu...” :

“Không sao. Em thắng rồi nên mai anh cũng phải cùng chơi với em nhé.” Mimi chồm lại gần. Tôi hơi hốt, vội vàng nhảy tránh khỏi Mimi.

“Hiểu, hiểu rồi.”

“Nhất định nhé.”

Ngày hôm sau đó, tôi và Mimi cùng đi dạo, tiếng ve kêu và mưa lại tới.

Cũng chẳng có gì. Những cơn mưa đột ngột đến vào chiều tối mùa hè vốn cũng chẳng phải thứ gì hiếm có. Cả ngày sau đó nữa, Mimi cũng đợi tôi đi dạo.

Mimi giỏi nhõng nhẽo ghê ấy.

Một ngày nọ. Mimi đưa tôi đến một dãy nhà bằng gỗ cũ kĩ. Tôi khá là lo lắng khi lại gần lãnh địa của con mèo khác nhưng Mimi thì bình thản như không.

Một cánh cửa sập kẽo kẹt mở ra, cô gái trẻ loài người thò mặt ra. Gương mặt không trang điểm, mái tóc ngắn ngủn. Cô gái này là loại con gái tôi khó tiếp xúc.

“Nhóc lại đến sao?”

Người đó lại gần chúng tôi, Tô! vội vội vàng vàng chui tọt vào dưới gầm một cái ô tô đỗ gần đó nhưng Mimi chẳng để tâm.

“Em giới thiệu nhé, Reina đấy.”

Reina nói, “Đợi ở đây chút nhé” rồi mang từ trong nhà ra thứ gì đó. Thứ này cũng để trong hộp nhưng có mùi khác thứ tôi vẫn thường ăn.

“Đây, bữa cơm cho mày. Nhớ ăn uống hòa bình nhé.”

Tôi thận trọng ăn chỗ đồ hộp Mimi đã chia ra cho. Đây là lần đầu tiên tôi nhận thức ăn từ một người khác ngoài cô ấy. Thứ đồ hộp này đầy dầu mỡ, mùi vị vừa giống thịt gà lại vừa giống cá, một thứ hương vị tôi chưa từng thử qua.

Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua một cái tháp sắt cực lớn, phát hiện ra có chim đang làm tổ trên đó.

“Này, anh bắt nó đi.” Mimi nhìn con chim rồi nói.

“Bắt để làm gì chứ.” Bụng tôi cũng no lặc lè rồi.

“Thì em thích bắt.” Mimi ngoáy tít cái đuôi. Có vẻ muốn bắt chúng lắm rồi.

“Chỗ đó cao lắm, không với nổi đâu.

“Kẹt sỉ!” Mimi vẫn còn là trẻ con. Tôi lờ đi lời thách thức của con bé. “Em không biết đâu!” Mimi nói thế rồi bỏ về mất. Đúng là, tôi vẫn thích tuýp con gái loài người trưởng thành hơn.

Lại một ngày khác. Trong khi đang đi dạo, tôi nằm lên một khoảng sàn bê tông được phủ bóng râm cho mát. Mimi lại giở trò nghịch ngợm. Mimi thì đâu cũng nghịch được. “Này, Chobi.”

“Gì thế? Mimi.”

Mimi trèo lên người tôi. Khi tôi đang nằm lăn ra đó. “Ta kết hôn đi.”

“Này, Mimi, anh đã nói nhiều lần nhưng anh có người yêu trưởng thành rồi.” Tôi nhớ đến cô ấy khi nói ra những lời này.

“Nói dối.”

“Anh không nói dối.” Tôi vẫn nằm bên dưới Mimi, đáp như vậy.

“Cho em gặp đi.”

“Không được.” Tôi là mèo của cô ấy mà.

“Tại sao?”

“Này, Mimi. Anh đã nói nhiều lần rồi... những chuyện này đợi em lớn rồi hãy nói.”

Mimi vẫn còn là một cô mèo nhóc. “Kẹt sỉ!” Mimi ngoáy đuôi dỗi hờn.

“Mimi cũng có chủ nuôi nhỉ. Anh cứ có cảm giác đó.”

“Reina không phải chủ nuôi của em. Chỉ cho em ăn thôi.”

“Vậy thì, quan hệ ra sao?”

“Em cũng chẳng rõ.”

Chúng tôi cứ nói tiếp mấy chuyện chẳng ra đâu vào đâu.

Trên bầu trời xanh tưởng chừng như vô tận, một đám mây trắng to tướng chắn giữa.

Hôm nay, tiếng ve cũng thật ồn ào. Mimi thấm ướt chân trước, lấy nó lau mặt. Chẳng biết từ bao giờ, bọn tôi đã đoán được khi nào thì sắp có mưa.

“Anh phải về không mưa mất.”

“Nhớ lại đến chơi nhé.” Mimi nói với giọng buồn rầu.

“Anh sẽ lại đến.”

“Nhất định phải đến nhé. Anh phải đến nhé. Anh phải đến, phải đến đấy nhé.”

Câu chuyện cứ lặp đi lặp lại, kéo dài mãi kiểu đó thành thử khi tôi đang trên đường về, mưa đã bắt đầu rơi mất rồi.

Mimi phụng phịu tiễn tôi đi là thế, nhưng chưa gì cũng thoắt biến đi đâu luôn. Có lẽ, con bé quay về dãy nhà gỗ kia chăng.

Bầu trời rộng là thế, chưa gì đã bị những đám mây đen thâm thấp che phủ hết. Tôi vừa chạy trốn mưa, vừa thoáng nghĩ giá cô ấy cũng giỏi nhõng nhẽo như Mimi có phải tốt không.

Mùa hè năm ấy, tôi mất đi người bạn thân.

Có điềm báo rồi... tôi đã nghĩ vậy. Tôi cứ nuôi nỗi bất an trong lòng, chẳng mở miệng nói ra được điều phải nói nên mới xảy ra cớ sự như thế. Cũng là tôi tự làm tự chịu thôi.

Chỉ là, tôi sợ phải xác nhận sự thật.

Ngày nghỉ hè hôm ấy, Chobi đã tỏ ra kỳ lạ từ sáng. Chắc bị ảnh hưởng bởi cảm xúc từ tôi, Chobi cứ lượn vòng trong căn phòng chẳng rõ làm gì.

Tamaki đến nhà chơi. Chúng tôi đã có hẹn từ trước kỳ nghỉ rồi. Chúng tôi lại nói mấy chuyện vẩn vơ như mọi khi, lúc đã cạn đề tài để nói, Tamaki đột ngột bảo, “Tớ thích người đó đến vậy mà.”

Tôi hớp hơi. Tôi đáng ra đã phải xác nhận ngay từ đầu.

“Chắc cậu đã nhận ra đúng không. Không thể có chuyện cậu lại không biết.”

Tôi chưa từng nghe Tamaki kể rằng cậu ấy thích Nobu.

Mấy chuyện đó, cậu không nói thì ai mà biết, tôi bị giằng xé khi vừa muốn đổ trách nhiệm lên Tamaki như thế, nhưng lại vừa tự trách mình sao không thể để ý và nhận ra những điều như vậy chứ.

Lại thế rồi. Tôi lúc nào cũng chẳng hiểu được những điều người thường có thể hiểu, chẳng hiểu được những ý nghĩa ẩn dưới những ngôn từ, cứ mãi trôi nổi trên bề mặt của chúng. Nếu tôi biết Tamaki thích Nobu thì mọi chuyện đã chẳng thành ra thế này.

Tôi muốn nói ra điều đó nhưng chẳng thể nói mạch lạc thành lời, “Chuyện tớ và Nobu chẳng hề suôn sẻ đâu”, nên chỉ nói có thế.

Tamaki nhìn tôi với ánh mắt đáng sợ. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt này của Tamaki. Tôi im lặng, Chobi không nằm ngửa bụng ra nữa, nó nhìn tôi đầy bất an. Đệm thịt lành lạnh nơi chân Chobi cạ cạ vào cẳng tay tôi.

Tamaki lấy lại hết những thứ đã cho tôi mượn, rồi rời khỏi căn hộ. Trong số đó, có cả cái máy xay thực phẩm to tướng Tamaki cho mượn mà tôi còn chưa dùng đến lần nào. Tamaki đã mang nó đến, nói rằng đấy là phần thưởng cậu ấy thắng được khi đi chơi tăng hai một đám cưới nào đó. Nhìn cô ấy ôm cái hộp to tướng rời khỏi nhà, tôi biết mình đã mất đi người bạn thân.

Ngày nào tôi cũng gọi cho anh, nhưng ba ngày sau đó anh mới bắt máy.

“Có phải chúng ta đang hẹn hò không?”

Mãi câu đó mới thoát ra khỏi miệng. Không rõ có phải do hồi hộp không, giọng tôi dường như run rẩy nhưng cũng đã nói ra được điều mình muốn hỏi rồi. Chỉ là một câu hỏi vậy thôi, tôi đã mất quá nhiều thời gian.

“Chúng ta không hẹn hò sao?” Nobu đã hỏi vặn lại tôi như thế. Lần đầu tiên tôi thấy con người này thật quá đáng.

“Từ giờ, ta không thể hẹn hò nữa.” Tôi nói vậy với Nobu.

“Em có người khác sao?” Giọng nói của Nobu vẫn không hề đổi sắc.

“Không phải.”

“Nếu thế thì...”

Nobu bắt đầu câu chuyện bằng giọng nói điềm tĩnh, dịu dàng mọi khi. Nhưng đến ngày hôm nay, tôi thấy mọi lời anh nói ra đều nhẹ bẫng, chẳng có chút tin tưởng nào cả. Trong biển ngôn từ giàu có của anh, chẳng có thứ gì là quan trọng.

“Em không muốn nghe những chuyện đó.” Khi vuột miệng nói những điều chưa kịp nghĩ, bản thân tôi chợt à lên hiểu ra. Thế rồi, mọi lời cứ tuôn ra xối xả. Như để bù lại cho mọi khoảng rỗng trước giờ.

Có lẽ tôi thực sự đã nhận ra tình cảm của Tamaki. Chỉ là, tôi muốn vờ như không nhận ra mà thôi.

Vậy nên, tôi mới không dám xác nhận với Nobu. Rằng liệu chúng tôi có phải người yêu không? Bởi vì, nếu thực là như vậy, tôi sẽ trở thành kẻ phản bội Tamaki.

Tôi đã khổ sở lắm rồi. Nhưng mà, Nobu chắc thấy an bình với mối quan hệ này nhỉ?

“Anh không biết em lại nói nhiều đến thế đấy.” Đó là câu cuối cùng Nobu nói.

Thế rồi, tôi mất cả bạn thân lẫn người yêu.

Đã nửa đêm rồi. Tôi nghe tiếng mưa đêm vỗ xối xả vào nền xi măng ngoài ban công.

Sau cuộc điện thoại dài, rất dài, cô ấy khóc.

Tôi chẳng hiểu lý do tại sao. Lần đầu tiên tôi thấy cô ấy như vậy.

Nhưng mà, cô ấy cứ úp mặt vào đầu gối, khóc rất lâu.

Tôi không nghĩ cô ấy làm gì xấu.

Bởi tôi luôn dõi theo cô ấy mà.

Cô ấy luôn dịu dàng hơn bất cứ ai, luôn xinh đẹp hơn bất cứ ai, và luôn nỗ lực sống hơn bất cứ ai.

“Này, Chobi.” Cô ấy gọi tôi mà chẳng lau nước mắt.

Cô ấy ngồi thu mình cạnh một cái ghế đổ, tiếng tút tút sau khi cúp máy phát ra từ cái di động cô ấy đang nắm chặt trong tay.

“Chobi, em đang ở đây nhỉ?” Bàn tay cô ấy khẽ khàng chạm vào tôi, nỗi buồn của cô ấy làm thân thể tôi nhói lên vì đau đớn.

Thứ ánh sáng lành lạnh từ đèn đường chiếu vào xuyên qua kẽ rèm, chiếu sáng cho chúng tôi.

“Ai đó, ai đó.”

Tôi biết cô ấy và người quan trọng của cô ấy đã chấm dứt quan hệ rồi.

“Ai đó, hãy cứu tôi.” Cô ấy cứ khóc mãi.

Trong màn đêm không điểm kết, thế giới chúng tôi đang sống vẫn tiếp tục tuần hoàn.

Mùa hè rồi cũng kết thúc.

Lũ ve rồi cũng xuất hiện với tiếng kêu vô cùng thú vị, ri ri ri ri ri ri ri. Tôi và Mimi cố bắt chước chúng nhưng mãi chẳng làm được.

Cứ biến thành tiếng meo meo hoặc hya hya hết thảy.

Từ ngày hôm ấy, cô ấy luôn ủ dột, còn cắt phăng mái tóc dài. Mái tóc ngắn nhuộm sang màu sáng của cô ấy trông thật đẹp. Giá vẻ mặt cô ấy cũng tươi tắn hơn thì tốt quá.

Buổi trưa, khi cô ấy ra ngoài, tôi tới thăm John. Dạo gần đây, tôi đã trở nên thân thiết hơn với chó John, bác ấy cũng kể cho tôi nghe nhiều chuyện lắm.

John biết rất nhiều chuyện tôi không hay, những câu chuyện của bác ấy đều có ích cho tôi. Hồi đầu, tôi đã nghĩ bác ấy không chịu nghe mình kể chuyện, nhưng kể từ khi tôi biết bác ấy bị nghễnh ngãng, quan hệ chúng tôi cũng tốt hơn.

“Chào John, cháu đến chơi này.”

“Chào Chobi. Hôm nay trông cháu cũng thật đẹp trai.”

John vẫn ở trong chuồng chó quen thuộc, vẫn cứ gối đầu lên chân trước ngủ như thế. Giống như một vật trang trí sẵn ở nơi đó.

“Về chuyện của cô ấy, cháu muốn giúp khỏa lấp những kẽ nứt trong lòng cô ấy.”

“Chobi, ta cũng nói chuyện này rồi, không làm được đâu cháu ơi.” John có vẻ buồn rầu. “Bởi vì cả cháu và cô ấy đều không nhớ mà.”

“Không nhớ, chuyện gì cơ ạ?”

“Ta vẫn còn ký ức về sự Kiến Tạo của Sinh mệnh. Vậy nên, ta mới không thấy buồn.”

“Kiến tạo của Sinh mệnh?”

“Đúng rồi... Tại sao sinh vật lại phân ra đực cái? Chobi đã bao giờ nghĩ đến chuyện đó chưa?”

Tôi cho chuyện đực cái là điều hiển nhiên nên chưa bao giờ nghĩ tới. Khi tôi thành thực nói vậy, John khẽ thở dài.

“Thời đại còn chưa phân ra đực cái, chẳng ai thấy cô độc đâu, đó là một thời đại cực kỳ hạnh phúc.”

“Vậy, thời đại bây giờ thì không hạnh phúc sao?”

“Không phải vậy đâu.” John nói với nét biểu cảm xa xăm.

“Để tạo ra sinh mệnh mới duy trì nòi giống, sinh vật mới phân ra thành hai giới.”

“Duy trì nòi giống?”

“So với thời chưa phân giới tính thì sinh mệnh sinh ra từ hai giới sẽ mạnh mẽ hơn.”

“Cháu không thấy thế đâu.”

Tôi nhớ lại lúc cô ấy khóc. Chẳng thấy mạnh mẽ ở chỗ nào cả.

“Ta có thể gọi đó là sức mạnh của tình yêu thương, hay lòng cầu mong kẻ khác ở bên mình cũng được. Thứ sức mạnh để đánh đuổi cảm giác cô độc kia chính là thứ làm cho giống nòi mạnh mẽ.”

Tôi chẳng hiểu hết câu chuyện của John nhưng tôi cho rằng nếu mọi sự cô độc và đau buồn của cô ấy không phải vô ích thì tốt rồi.

“Ta vẫn còn nhớ thời đại hạnh phúc khi chưa ai biết đến sự cô độc đấy. Đó là thời kỳ khi mọi thứ đều cùng một thể. Thế giới của chúng ta ban đầu đơn giản lắm, rồi dần dần trở nên phức tạp hơn đến khi thành thế giới bây giờ. Cháu có biết không? Các nguyên tố tạo thành thế giới này ban đầu chỉ có vài loại rất ít thôi. Thế rồi, thời gian dài thật dài trôi qua. Những ngôi sao được sinh ra và chết đi. Trong lòng những ngôi sao co lại khi đó, rất nhiều nguyên tố được tạo ra. Những phân tử sinh ra từ thời kỳ ấy vẫn còn đang chảy trong huyết quản của chúng ta đó. Cả những chuỗi gen trong tế bào, mặt đất hay cả những đoàn tàu Chobi thích cũng thế. Ta còn nhớ cả.”

“Trong cơ thể cháu cũng có cả những thứ mà ngôi sao đã sản sinh ra ư?”

“Ừ. Cả bên trong Chobi nữa. Bên trong chủ nuôi của Chobi nữa. Chính vì không nhớ những điều đó,,các cháu mới cảm thấy cô độc trong tim.” John nói vậy đấy.

Đêm hôm nghe chuyện đó từ John, tôi ngắm nhìn bầu trời đêm. Nếu những lời John nói là đúng, ban đầu bọn tôi đều xuất phát từ một thể.

Cô ấy cũng đi ra, ngồi thụp xuống cạnh tôi.

Theo lời John nói, ánh sáng của từng ngôi sao kia cũng giống mặt trời vậy đấy. Cứ nghĩ đến mấy chuyện ấy tôi lại thấy quay cuồng đầu óc, thôi bỏ qua tiểu tiết vậy. Giá mà có thể nói những điều này với cô ấy.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn những vì sao.

Từ xa xa, tôi nghe thấy tiếng tàu điện chạy trên cung đường sắt trên cao. Tiếng vận động của thế giới này. Ngôi sao của chúng tôi cũng đang vận động đấy.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.