Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(4)
(4)

❊ ❊ ❊

Dần dà, những cơn gió mát cũng tìm đến, thời tiết đã chuyển sang thu.

Những loài cây cỏ mọc hoang dại chung quanh khu nhà của Reina cũng dần đổi màu. Chỉ mỗi cây long não vẫn mãi xanh tươi, dù những trái tròn tròn của nó đã bắt đầu chín.

Vừa dạo bước trên những tàng lá rụng đầy màu vàng sắc đỏ, tôi vừa hít vào thật lực hương vị của mùa thu.

Cơ thể tôi đã lớn hẳn.

Những nơi trước giờ luồn qua ngon ơ, giờ phải trườn mãi mới qua nổi, toàn bị Reina cười nhạo.

Cơn bão lớn của mùa thu rồi cũng đến.

Trận bão dường như cuốn mọi thứ vào gió mưa nghiền chúng ra thành bụi.

Ngày hôm đó, Reina đã mang tôi vào trong căn hộ ọp ẹp, cùng nhau qua đêm đó. Một đêm khiến tôi nhớ lại những nỗi sợ hãi khi còn là mèo nhóc. Tiếng ken két từ đâu vọng lại, hay tiếng thứ gì đập bồm bộp vào ô cửa kính.

Giữa cảnh đó, Reina cũng chẳng nao núng, vẫn chuyên tâm vào vẽ.

Sau một đêm không hề chợp mắt, khi trời sáng, tôi nhìn lên bầu trời trong xanh, bản năng tôi mách bảo dường như có một điều gì đó đã thực sự thay đổi.

Kẻ đến báo tin tử của Đuôi Quặt là một con mèo tròn như cái thùng phi.

Con mèo đó tự xưng là Kuro.

“Nhà ngươi thân thiết với hắn lắm hả?”

“Hắn...?”

“Con mèo có cái đuôi gãy quặt tại thế này này, ngươi biết hắn chứ?”

“Đuôi Quặt ư?”

“Ngươi gọi hắn như vậy sao? Vậy thì đúng là ngươi rồi. Hắn rất vui khi có được cái tên đó. Chẳng có mấy con mèo hoang được đặt tên cho như vậy đâu.”

Và rồi, Kuro dứt điểm, “Hắn chết rồi.”

“Vậy sao?” Đuôi Quặt đã chết rồi. Tôi thành thật chấp nhận điều đó.

“Ngươi không thấy ngạc nhiên sao?”

“Tôi cũng cảm giác sẽ là như vậy.” Thế giới này xoay vần nhanh lắm, ta luôn phải chuẩn bị tinh thần trước mọi sự xảy ra.

“Vậy nên, lãnh địa của hắn giờ là của ngươi.”

“Ơ...” Tôi còn thấy ngạc nhiên hơn vì điều đó. “Tại sao? Không phải mèo khác sẽ giành lấy lãnh địa đó ư?”

“Thị trấn này là như thế.” Kuro nói như thể chuyện hiển nhiên. “Ta đã chuyển lời rồi đấy nhé.” Nói thế rồi, Kuro quay lưng đi thẳng.

“A, cảm ơn.” Tôi chỉ muốn cảm ơn vì đã báo tin cho tôi nhưng Kuro lại hiểu lầm.

“Điều này chẳng phải ta quyết định. Muốn cảm ơn thì nói với John ấy.”

“John...?”

“Một con chó.” Chỉ nói có thế, Kuro cũng chẳng thèm liếc lại lấy một cái, nhanh chân chạy đâu mất hút.

Tôi chẳng thấy buồn. Tôi chỉ nằm lười, ngủ hoài ngủ mãi, trong căn hộ của Reina.

Reina thường không ở nhà.

Một thời gian sau, Kuro lại đến.

“Không được lười tuần tra lãnh địa chứ.”

Kẻ đó nói có vậy rồi lại chạy biến mất.

Tôi chậm rãi dạo quanh lãnh địa của Đuôi Quặt. Khu nhà máy bằng tôn bỏ hoang đến han gỉ. Đường cống nước đầy rác rến. Bức tường bê tông chạy dài đen kịt khí thải.

Đâu đâu nơi lãnh địa này cũng chỉ toàn những khung cảnh buồn. Đuôi Quặt đã luôn nhìn những cảnh bi thảm này để sống cho qua ngày sao.

Nơi góc nhỏ bãi để xe xập xệ, một đóa cúc sao màu phớt hồng nở rộ.

Lúc đó, tôi chắc chắn Đuôi Quặt đã ra đi ở chốn này. Nỗi đau buồn lãng đãng như cuốn lấy tôi.

Tôi đã muốn được Reina cưng nựng. Nhưng lại cảm thấy mình không nên gặp Reina.

Tôi vô cùng yếu đuối. Thân thể giờ đã to ra nhưng trái tim vẫn chỉ là một cô mèo nhóc. Lỡ để Reina phát hiện ra tôi chỉ là một con mèo yếu đuối, vô tích sự, Reina sẽ vứt bỏ tôi mất. Như người chủ đầu tiên đã vứt bỏ tôi vậy.

Hôm nay Reina cũng vắng nhà. Chắc lại đi làm cái gì mà thực tập đó. Thế cũng tiện cho tôi. Dưới mái căn hộ của Reina, Vừa cảm nhận phảng phất mùi hương những họa cụ của Reina, tôi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Tiếng ô tô đánh thức tôi dậy. Chung quanh đã tối hẳn.

Trong căn phòng có tiếng Reina. Bụng cũng đói rồi. Tôi vui vẻ, rào rạo cào ô cửa kính. Thường thì Reina sẽ thò mặt ra ngay. Vậy mà, tôi không hề thấy dấu hiệu nào của Reina.

Kẻ đó chẳng để tâm đến tranh tôi vẽ, chỉ chăm chăm nhòm ngó đến thân thể tôi.

Không giống khi cô Miyu đến chơi nhà, hắn ta chẳng hề để mắt đến tranh của tôi.

Giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ đầu đã như thế rồi. Nhưng tôi lại không chấp nhận, tôi muốn có người nào đó công nhận tài năng của mình.

Sếp tiễn tôi về bằng xe của hắn. Bên trong xe, sếp nói ra biết bao nhiêu lời có cánh, tôi lại hớn hở xuôi theo chúng.

Tôi quả là ngu ngốc.

Và giờ này, tôi đang bị đẩy xuống cái giường sô pha.

Mùi nước hoa trên người hắn làm tôi phát buồn nôn.

Tôi không có ý này. Ý đồ của hắn tôi hiểu rõ ràng. Nhìn trên bề mặt, chuyện này là do tôi mời gọi.

“Người đó thích gái trẻ lắm, em nên cẩn thận~” Những lời cảnh báo của chị thiết kế kia là thật, nhưng đến tận giờ tôi mới hiểu.

Đây cũng là công việc. Nếu xuôi theo lời hắn nói, có lẽ tôi sẽ kiếm được việc. Đây cũng là một điểm nhạy cảm trong quan hệ xã giao giữa người và người.

Hay cứ để nước chảy bèo trôi? Trong khi tôi còn vẩn vơ nghĩ vậy, một cơn giận bất chợt nảy lên trong dạ.

Tôi không thể tha thứ cho mình vì nghĩ thế, dù chỉ là trong thoáng chốc. Nhất định không thể để mình bị lừa.

Cùng với thứ mùi dịu ngọt đó, tay của hắn bắt đầu lần mò thân thể tôi. Tôi thấy sợ lại thấy nhục, nên đành chịu xuôi theo.

“Dễ thương đấy.” Những lời của lão sếp đầy mùi ghê tởm, da gà da vịt tôi nổi lên rần rần.

“Thôi ngay!”

Bàn tay sếp vẫn không dừng lại.

“Đừng chạm vào tôi!” Khi giọng nói bật thốt ra, tôi cũng cử động được. Tôi vơ vội thứ gì đó trong tầm tay, đập vào mặt hắn. Là cái áo khoác hắn mặc đến đây.

Trong cơn hoảng loạn, tôi vùng dậy khỏi cái sô pha nhưng từ sau lưng, sếp đã ôm chặt lấy tôi.

“Đã bảo đừng chạm vào tôi mà!” Tôi vặn người, nhằm bụng hắn thúc cùi chỏ thật mạnh. Tôi đánh hay lắm. Quá hay.

Lão sếp lăn từ cái sô pha xuống đất, làm đổ cả đống sách và khung vẽ chồng đống ở đấy.

“Khoan đã, Reina, em không định làm thế thật đâu nhỉ?”

Nụ cười của hắn trông khó chịu vô cùng. Tôi chẳng sợ gì nữa. “Tôi định thế thật đấy, cút ngay!”

Tôi vơ lấy một cuốn tạp chí gần đó, quăng thẳng vào mặt hắn.

“Hình như có chút hiểu lầm... ta nói chuyện với nhau đã.”

Tôi còn lâu mới bị nụ cười của hắn lừa đảo nữa. Tôi thấy nhục cho mình vì lỡ thích một kẻ đểu giả như thế.

Cái giá dựng khung vẽ ba chân. Tôi chộp lấy một chân đã gãy lìa của nó. Sếp nhìn thấy thế vội vàng thụt lùi, phi ra khỏi phòng tôi. Tôi vẫn cầm nguyên cái chân giá vẽ, nằm bệt ra sàn.

Cánh cửa phòng mở ra, tôi lo hắn ta quay lại. Nhưng gương mặt thò vào lại là chị hàng xóm.

“Reina, em ổn chứ?”

Gương mặt bự son phấn kia sao lại đáng tin đến vậy, tôi chỉ chực òa ra khóc.

Khi tôi chớm rơi nước mắt, cơn giận lại như thổi bùng lên.

Thằng khốn đó, tưởng làm tôi khóc dễ thế sao!

“Đợi đấy!” Tôi xỏ chân vào đôi xăng đan, phi ra lối cửa trước.

Sếp đang đứng trước cái ô tô đốt thuốc. Cái xe yêu quý đáng tự hào của hắn, hàng hiệu Pháp hay gì đó. Một dáng điệu chảnh chọe cực kỳ đáng ghét. Hắn liếc nhìn tôi với điệu cười nhăn nhở. Chắc hắn tưởng tôi bảo hắn trở vào.

“Đợi đấy, thằng khốn!” Nhìn bộ dạng tôi như thế, sếp vội vội vàng vàng phi lên xe.

Tôi dùng hết sức bình sinh song phi một cú vào cánh cửa xe đó. Một tiếng động thảm thương vang lên, cửa xe lõm vào một miếng.

Tiếng ồn lọt vào tai, người sống trong khu chung cư cũng thò mặt ra. sếp nhanh chóng khởi động xe, cứ thế dông thẳng. Tên này lái cũng ẩu. Tôi nghe thấy tiếng còi nhiều xe khác hậm hự.

“Được đấy, Reina!” Chị gái phòng bên nói với giọng như đang hát diễn kabuki[1].

Có tiếng huýt sáo đâu đó, mọi người còn rộ lên vỗ tay. “Ghê gớm đấy đừng đùa!”

Tôi hết cả hơi, quay trở lại phòng mình.

Vẫn còn mùi của hắn ta phảng phất đâu đây. Tôi cáu hắn và cũng giận chính mình. Sao tôi lại ngu ngốc đến thế chứ!

Để thay đổi không khí, tôi mở cửa sổ. Mimi bước vào. Mimi chỉ im lặng, lại gần bên tôi. Hơi ấm đó xoa dịu tôi hơn bất cứ thứ gì khác.

“Mimi, hôm nay ở lại đây với chị nhé.” Tôi ngủ cùng với Mimi. Chẳng muốn nghĩ gì thêm nữa.

Tiết trời lại thay đổi, sắp sửa lập đông. Reina không chú tâm vào vẽ nữa, cô ấy thường làm mấy việc khác trong xưởng vẽ hơn.

Như đọc sách, ủ rượu hoa quả, hay làm mấy thứ thủ công. Reina là người không bao giờ ngồi im được. Tay làm việc không ngừng nghỉ, nhưng cô ấy không vẽ nữa.

Kể từ khi Reina lôi cái chăn sưởi kotatsu[2] ra dùng, tôi hay cuộn mình ngủ trong đó. Tóm lại tôi chỉ muốn ngủ thôi.

Học kỳ hai đã bắt đầu.

Tôi nghỉ học quá nhiều nên không theo được bài trên lớp, cũng chẳng nộp đủ bài cho những buổi thực hành bị thiếu. Do suốt kỳ nghỉ tôi chẳng đả động gì đến bài tập.

Trong giờ học, tôi ngủ gật nên bị giáo viên đuổi ra và cứ lẳng lặng làm theo như thế thôi.

Khi tôi đang uống lon nước quả trước trường thì cô Miyu đến. Tôi có cảm giác lâu lắm rồi mới gặp lại cô ấy.

“Cảm ơn em đã lại đến trường.” Cô Miyu chạm lon cà phê của cô ấy vào lon nước quả của tôi.

“Em muốn gặp cô Miyu mà.”

Cô Miyu cười xòa nhưng đó là lời thật lòng của tôi.

Vụ việc xảy ra với lão sếp đó, tôi đã gửi email cho tất cả người quen trong văn phòng thiết kế nhưng không hé răng với bất cứ ai trên trường. Chẳng biết cô Miyu có nghe được gì không.

“Em không tham dự cuộc thi à?” Cô Miyu nhắc đến tôi mới nhớ ra. Mà cũng quá hạn mất rồi.

“Trường ta chỉ có mình Masato nộp bài tham dự. Cậu sinh viên cùng lớp em ấy.”

Cậu ta tham dự sao?

“Cậu ấy cũng được giải khuyến khích cuộc thi đầu hè đấy. Còn được thầy Kiriya trong ban giám khảo để mắt đến.”

Cậu ta, từ lúc nào, lại có thể...

“Vậy sao, cậu ta khá đấy chứ!” Tôi thực lòng muốn nói vậy. Nhưng mà, nụ cười nặn ra sao mà gượng ép.

“Vậy nên, Reina cũng cố lên.” Tuy chẳng có ác ý gì nhưng những lời của cô Miyu làm tôi thấy đau.

“Vâng.” Tôi thở hắt một cái rõ to. “Giờ thì em đã hiểu rồi. Em luôn cho mình là đứa có tài. Cứ tưởng rằng mấy ông già đó chỉ dìm hàng mình vậy thôi. Nhưng mà em vẫn còn non và xanh lắm.”

Cô Miyu im lặng nghe những lời tôi nói.

“Ồ, trò vẫn còn là đứa chíp hôi thôi.” Một giọng trầm thấp đột nhiên vang lên từ sau lưng, tôi vội quay lại.

“Thầy Kamata.”

Ông thầy dạy hợp đồng kỳ cựu của trường. Tay thầy còn cầm bao thuốc.

“Thầy đừng xía vào câu chuyện của bọn em!” Tôi hằm hằm lườm mái tóc lưa thưa của ông thầy. Lòng thầm nghĩ có nên bứt nốt chỗ tóc ấy không. Khuyết điểm của bản thân, tự tôi hiểu rõ.

“Nhưng mà, một khi em nhận ra được điều đó, thì vẫn còn chút hy vọng đấy.” Chỉ nói có vậy, thầy thủng thẳng bỏ ra khu vực hút thuốc.

Đó có lẽ là lực đẩy lớn nhất dành cho tôi. Nhưng mà, tôi vẫn không thấy tâm trạng khá hơn chút nào.

Masato, cậu ta đã làm rất khá. Vậy mà, tôi chẳng làm được gì.

Tôi khẽ khàng lại gần Reina đang nằm lăn quay ra đấy.

“Mình thua cậu ta rồi... Thua ư, còn chưa đấu cơ mà. Mình có gửi tranh tham dự đâu.”

Reina vuốt ve cơ thể tôi.

“Rồi mình sẽ ra sao, mình chẳng có khả năng gì ngoài vẽ tranh cả. Mimi, tất cả, tất cả đều thành gậy ông đập lưng ông mất rồi, những câu chị đã dùng để công kích kẻ kém tài hơn mình, nào là cậu không có tài năng đâu, nào là bỏ đi thôi, tất cả...”

Reina run lên.

“Cứu với, chị ghét chính mình đến không chịu nổi.”

Tôi khẽ dùng lưỡi liếm những giọt nước mắt chảy dài trên má Reina. Ấm nóng. Chúng mang hương vị sinh mệnh của Reina.

Sự mạnh mẽ của Reina đã mất đi rồi. Lâu lắm rồi, tôi mới chợt nhớ đến Chobi.

❀ ❀ ❀

[1] Kabuki: một loại hình kịch ca vũ truyền thống của Nhật.

[2] Kotatsu: một loại bàn sưởi, bên ngoài phủ một lớp chăn, thường được sử dụng trong mùa đông ở Nhật.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.