Khi tôi gặp lại Chobi cũng là khá lâu sau đó. Chobi nhỏ bé hơn nhiều so với ký ức trong tôi. Có lẽ là do tôi đã lớn lên nhiều rồi.
Chẳng quan tâm tôi ngại ngần thế nào, Chobi bắt chuyện như thể nói với người bạn ngày hôm qua vừa mới gặp.
“Sẽ ổn thôi, Mimi, sẽ ổn thôi.” Chobi cứ nhắc đi nhắc lại mấy lần rằng sẽ ổn thôi.
“Sao anh biết sẽ ổn thôi?” Chẳng hiểu sao, trước mặt Chobi giọng tôi lúc nào cũng ra bề nhõng nhẽo.
“Trên đời chẳng có con người nào luôn mạnh mẽ nhưng cũng chẳng có ai mãi yếu đuối đâu em.”
“Với lại, chúc mừng em.” Nhìn cái bụng tròn ủng của tôi, Chobi nói vậy.
Trong bụng tôi đang có mèo con. Con của Đuôi Quặt.
Tôi đã sớm thành người lớn trước Chobi một bước mất rồi.
Những lời tôi vẫn thường tin Chobi giờ lại chẳng thể thật lòng tin. Tôi chỉ thấy mỗi sự bất an.
Tôi bắt đầu chuẩn bị cho kỳ sinh nở. Giờ tôi đã không còn là riêng tôi nữa rồi. Tôi và chúng tôi. Tôi vô cùng yếu đuối nhưng vẫn dồn hết sức cho giây phút những đứa con chào đời.
Thứ dũng khí để đứng lên tranh giành với bất cứ kẻ nào dám cướp con mình đi, nỗi lo sợ những thay đổi sẽ xảy đến với cơ thể mình như cuộn vào nhau, tôi còn chẳng hiểu nổi mình nữa.
Trong đó, chỉ có suy nghĩ mạnh mẽ duy nhất khăng khăng trong lòng.
Nhất định tôi không được làm phiền đến Reina.
Reina giờ đang bị tổn thương. Trong lúc Reina đang yếu đuối như thế, tôi không muốn cô ấy phải lo lắng cho mình.
Càng gần đến ngày sinh nở, mọi hành vi của tôi đều trở nên tự động theo mách bảo của bản năng. Mọi việc cần phải làm, bản năng đều dạy cho tôi cả.
Tôi lẻn vào khu để đồ chung của dãy nhà. Khoảng trống giữa một cái ván trượt tuyết và thùng các tông, tôi tha lôi giẻ rách từ khắp nơi về, làm thành một cái ổ. Trong cái lạnh mùa đông, sức khỏe như đuối dần.
Khi cơn đau đẻ bắt đầu, tôi đã sớm xác định.
Tôi không đủ thể lực để chịu đến cuối cuộc sinh nở.
Tôi là con mèo nhỏ bé, tai nghễnh ngãng và yếu đuối nhất. Kể cả khi sắp làm mẹ, điều đó cũng không thay đổi.
Mèo con đầu tiên được sinh ra. Tôi cắn rách nhau thai, cho nó thở. Nghe thấy tiếng kêu “mii...” nhỏ bé đó, tôi được nếm một niềm vui chưa từng thấy. Thật tốt vì được sống.
“....... Mimi..............”
Tôi nghe thoảng tiếng Đuôi Quặt.
Đến tận giờ này, đôi tai tôi vẫn nghễnh ngãng đến mức chẳng nghe rõ những lời Đuôi Quặt nói.
“Gì vậy, Đuôi Quặt?”
Vì tôi muốn nghe xem anh nói những gì nên mới tiến gần về phía Đuôi Quặt. Chẳng biết từ bao giờ, những đóa cúc sao hồng nhạt đã nở rộ chung quanh mình. Mùi
Đuôi Quặt càng lúc càng xa.
“Đợi em...”
Một cơn đau quặn thắt lên.
“Đau quá!”
Ai đó đã cắn đuôi tôi. Cả Đuôi Quặt và đám hoa cúc sao đều biến mất. Chung quanh là màn đêm nhàn nhạt của khu vực chung.
Kẻ cắn đuôi tôi chính là Chobi.
“Tại sao anh lại ở đây?” Tôi cảm thấy tức giận vì kẻ khác dám xâm phạm lãnh địa của mình.
“Anh sẽ đi gọi chủ của em.” Chobi nói bằng một giọng rất bình tĩnh.
“Đừng làm chuyện thừa thãi!” Lông trên người tôi dựng cả lên vì tức giận.
“Nhưng cứ thế này thì nguy hiểm lắm!”
Lờ đi tiếng gào của tôi, Chobi lao ra ngoài màn tuyết.
Tôi chẳng thể mạnh mẽ đến phút cuối cùng.
Chẳng biết có phải vì cơn đau đẻ, hay là nỗi đau trong tim mình, tôi đau đến không tưởng.
Tôi như thế này, chắc Reina sẽ chẳng chịu cứu giúp đâu.
Dạo này, tôi chẳng thấy bóng dáng Mimi đâu. Đến cả Mimi cũng ruồng bỏ tôi chăng.
Tôi còn chuẩn bị sẵn hộp thức ăn cho mèo đợi nó.
Ngoài cửa sổ, có bóng thứ gì đó trăng trắng.
Mimi?
Tôi mở cánh cửa, đó là con mèo đeo vòng cổ. Tôi còn nhớ nó. Con mèo Mimi từng đưa đến đây.
Con mèo đó chạy đi như có ý muốn tôi theo bước nó.
Trái tim đập dồn, tôi cũng vội bám theo.
Đây là khu vực chung của khu nhà. Tôi tìm thấy lũ mèo con đang khóc và Mimi bê bết máu ở nơi đó
“Làm... làm thế nào bây giờ?” Người tôi như cứng đơ lại nhưng phải làm điều gì đó thôi, tôi vội gọi điện
Người tôi gọi đầu tiên lại là Masato.
“Tớ sẽ đến ngay.” Tuy tôi chẳng thể giải thích mạch lạc câu chuyện nhưng cậu ấy cũng gọi taxi lao ngay đến chỗ tôi.