Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(2)
(2)

❊ ❊ ❊

Nước đã đầy rồi.

Điệu nhạc tiếp tục báo hiệu bồn tắm đã đủ nước nóng.

“Đây, đây.”

Đáp lại lời của một cái máy, Shino đứng dậy khỏi màn hình ti vi. Căn nhà đã được sửa chữa để phục vụ điều trị phục hồi nên chẳng hề có chướng ngại gì cho đến tận phòng thay đồ. Phòng tắm cũng có đầy đủ tay vịn.

Shino vẫn chưa cần đến mấy thứ đó, nhưng có sẵn thì cũng an tâm hơn.

Cô bước vào bồn tắm mà không bật đèn, chậm rãi dìm mình vào trong bồn nước.

Cô không bật đèn do mẹ chồng ngày xưa khi sống chung đã dặn phải tiết kiệm điện. Giờ nghĩ lại, đấy chắc chỉ là cách nói đề phòng người ngoài đến ở trong nhà của họ mà thôi. Bản thân cô cũng ngoan ngoãn thực hiện theo, giờ thành thói quen tắm trong bóng tối luôn rồi.

Sau chừng ấy thời gian làm hộ lý gia đình, mấy trò bắt nạt con dâu mới về nhà chồng chỉ còn là chuyện vặt vãnh.

Shino ngáp dài một cái. Ánh trăng chiếu vào từ ô cửa sổ trên đầu. Khi cô dùng hai bàn tay vớt nước, trăng nổi lên trong lòng bàn tay. Cô bật cười. Vui vẻ vì mấy chuyện cỏn con này mình đúng là rẻ tiền.

Cô rời khỏi bồn tắm, rồi thay bộ đồ ngủ. Vừa cảm nhận làn gió đêm từ giá phơi đồ cho đến khi thấm hơi lạnh đêm, cô chợt thấy sao băng.

Khi thầm nghĩ phải nhanh cầu nguyện gì đó thôi, Shino chợt nhận ra mình chẳng có bất kỳ mong ước gì.

Một đêm trăng đẹp. Trời đã quá nửa đêm, tiếng ồn ào của hội thanh niên lẫn tiếng ô tô đi lại cũng giảm dần, thành phố đã lấy lại sự tĩnh lặng của nó.

Khi Kuro đến nhà John và Shino, một lũ mèo đông đúc tụ tập ngoài vườn. Những con mèo tự do trong thị trấn. Kuro tìm thấy bóng dáng Chobi trong số đó. Những con mèo nhìn thấy Kuro, chúng tỏ lòng kính trọng với sếp của mình nên mở lối riêng cho Kuro. Kuro chiếm một chỗ trước chuồng chó.

Cuối cùng, John cũng chậm rãi bước ra từ trong chuồng. Lũ mèo dõi theo từng hành động thư thả của John.

“Được rồi, được rồi. Đêm nay, ta sẽ biến mất.” John nghiêm trang thông báo điều đó.

Bằng một giọng không thành lời, John rẽ đám mèo ra, Kuro im lặng gật đầu.

“Chúng tôi sẽ buồn lắm đấy, John.” Chobi nói bằng một vẻ mặt kỳ lạ.

Lũ mèo lần lượt nói lời chia tay với John. Đối với lũ mèo trong thị trấn này, chó John là một pho từ điển sống, một bậc hiền giả chúng thường tìm đến xin lời khuyên. Như việc quản lý lãnh địa, giảm thiểu những trận đánh nhau vô nghĩa giữa lũ mèo.

John lặng thinh, ánh mắt ươn ướt nghe những lời chia xa của đám mèo.

“Những con mèo không thể đến hôm nay, chắc chúng cũng nghĩ đến John tại ổ ngủ của mình. Cảm ơn nhé, John.” Kuro đại diện cho lũ mèo, nói một lời cảm ơn sau cuối với John.

“Cảm ơn nhé, mọi người.” John nghẹn giọng, chỉ nói được một câu cảm ơn ngắn gọn. Thế rồi, nó dùng chân trước khéo léo giựt vòng cổ ra.

“Giỏi thật đấy, John.” Chobi nói với giọng ngạc nhiên. “Nó đã gãy từ lâu rồi.”

Cái vòng cổ John từng dùng làm bằng da, ánh lên sắc vàng bóng loáng. John rũ mình, rồi mạnh mẽ bước đi dưới ánh trăng.

“Này, John, cháu không nghĩ John sẽ chết đâu...” Chobi đuổi theo John nói câu đấy.

“Ta không chết. Ta về với vĩnh hằng.”

“Vĩnh hằng ư?” Kuro cũng có cùng một câu hỏi nhưChobi.

“Nếu ta chết ở đây, Kuro và Chobi, cả cô Shino sẽ hiểu rằng ta đã chết đúng không. Nhưng mà, nếu không tìm thấy xác của ta, chẳng ai biết được ta có chết hay không.”

“Đó là vĩnh hằng sao?”

“Ờ.” John ngoảnh lại nhìn ngôi nhà. Chỉ có một cửa sổ duy nhất sáng đèn. Shino đang ở đó.

“Cứ giao cô Shino cho ta.” Kuro ưỡn ngực lên nói vậy.

“Nhờ ngươi đấy, Kuro.” John bước đi.

Trên con đường không bóng người, John và lũ mèo sóng bước.

Màn đêm vẫn còn chút hơi nóng sót lại của mùa hè, không khí lửng lơ nồng hơi ẩm. Đối với lũ mèo, thời tiết thế này thật lý tưởng. Kuro nhớ lại câu chuyện John kể. Tổ tiên loài mèo xưa kia sống ở vương quốc miền Nam. Chính vì vậy, những đêm như thế này mang lại một cảm giác hoài nhớ khó nói.

Rồi từng con mèo cũng chia tay, trở về lãnh địa của chúng. Cuối cùng chỉ còn mỗi Kuro và Chobi đi cùng John.

John dừng chân. “Cảm ơn đã đưa ta đến phút cuối, ta sẽ cho Kuro và Chobi biết một điều hay ho.”

“Điều hay ho?” Chobi hỏi với vẻ tò mò.

“Một lúc nào đó, ta sẽ quay trở lại.”

“Thật sao?”

“Ờ. Lúc đó, có thể hình dáng của ta đã có bề thay đổi nhưng các cậu chắc chắn sẽ nhận ra ta.”

Chobi nghe những lời John nói với vẻ lạ kỳ.

“Khi ta quay lại, Kuro, Chobi, ta sẽ biến điều ước của hai cậu thành sự thật.” John nói với vẻ mặt đầy nghiêm túc.

“...Có làm được không vậy?” Kuro tỏ vẻ nghi ngờ.

“Vậy thì, điều ước của cháu là...”

John ngắt lời Chobi. “Không cần nói ra miệng mong ước của mình. Chỉ cần cầu trong tim là đủ.”

Dưới bầu trời đầy sao, Chobi thành thật nhắm mắt lại.

Đồ ngốc, Kuro làu bàu trong bụng. Nhưng mà, cùng với chút hy vọng mong manh, đâu đó trong đầu óc Kuro hiện lên hình ảnh Shino.

Nếu cô Shino đó hạnh phúc thì tốt quá. Cô ta chắc buồn lắm một khi John rời đi, nên cứ cầu như thế cũng được đấy.

John nhìn một lượt Kuro và Chobi rồi lặng lẽ gật đầu. “Đừng quên đi những ước nguyện đó. Nếu mong ước thật sự mạnh mẽ, ta có mất đi thì ước mơ cũng có ngày thành hiện thực.”

Kuro và Chobi nhìn nhau, chớp mắt. Vậy là, định trêu ngươi người ta hay sao?

John vui vẻ vẫy đuôi.

“Nhanh đi đi!” Kuro càu nhàu như thế, John mạnh mẽ lao đi với một tốc độ không tưởng ở tuổi lão thành như vậy.

Đến tận một góc khá xa xôi nơi thị trấn vẫn còn nghe tiếng John sủa vọng lại.

“Vậy mà nói là sắp chết sao, lão chó đó còn khỏe mạnh lắm.” Kuro lầm bầm với giọng hờn dỗi.

“Này, Kuro.” Trên đường quay về cùng Kuro, Chobi rụt rè mở miệng nói.

“Gì cơ?”

“Kuro cầu nguyện gì thế?”

“Chẳng cầu gì.” Câu đó là nói dối.

“Thật sao?”

“Chẳng lẽ, chú mày thật lòng tin câu đùa của lão ấy?”

“Không phải đùa đâu. Đó là vẻ mặt của John khi nói những điều quan trọng.”

“Đúng là thế thật...”

“Cháu đã cầu nguyện cho người yêu của cháu được hạnh phúc...”

Nó chẳng hỏi han gì Chobi nhưng cậu chàng đã bắt đầu nói về nguyện cầu của mình.

“Đừng nói mấy câu đó ra miệng chứ...”

Thằng nhóc này thật đáng xấu hổ. Nhưng mà, nó cũng thấy ghen tị với một kẻ có thể thẳng thắn nói ra những lời như thế.

“Tạm biệt nhé, Kuro.” Chobi lao vào thị trấn trong đêm. về nơi của người phụ nữ đó.

Kuro nhìn theo Chobi, trầm mặc suy nghĩ một lúc lâu. “Cứ giao cô Shino cho ta ư?”

Lúc nói ra câu đó, nó đúng là có chút ý nghịch ngợm nhưng một khi đã nói ra miệng thì phải chịu trách nhiệm.

Kuro nương theo ánh trăng chiếu rọi, chậm rãi vòng lại theo con đường đã đi. Nó cuộn mình trong chuồng chó của John, đợi trời sáng.

Vấn vít trong mùi riêng của John, Kuro mơ thấy John.

Shino có một giấc mơ thiếu nữ đến cô cũng phải phì cười.

Trong mơ, cô thấy mình cưỡi sao băng, du hành trong thế giới của những vì sao. Sao băng cũng có hình ngôi sao. Cô vẫn mặc đồ như thế này nhưng dáng vóc đã trở về thời còn son trẻ. Cơ thể nhẹ nhàng đến đáng ngạc nhiên.

Từ một ngôi sao băng khác, ai đó đang đến gần.

Kẻ đang cưỡi sao băng kia lại là John. Nó đội một cái mũ thủy tinh trông như mũ của du hành gia.

“Ai chà, John.” Shino lên tiếng gọi.

“Chào, cô Shino.” John đáp lại bằng tiếng Nhật. Trong mơ mà, cô chẳng thấy có gì lạ.

“Hãy nói ra mong ước của mình. Sao băng sẽ biến nó thành hiện thực đấy.” John nháy mắt nói.

“Vậy thì, cho tôi trẻ lại đi thôi.”

“Cô đang trẻ lắm rồi còn gì.”

Đúng rồi, cô đã trở lại thành một thiếu nữ trong mơ mà. “Ai chà, đúng thế thật.”

“Nào, mong ước khác.”

Shino nhanh chóng nói ra một nguyện ước vừa nảy ra trong đầu. “Thay vào đó, cậu nấu cho tôi ăn đi.”

Nếu sáng thức dậy đã có sẵn bữa ăn ngon, không biết mình sẽ thấy hạnh phúc đến thế nào.

“Cứ giao cho tôi.” John dùng chân trước đập thụp vào ngực.

Đến đó thì Shino mở mắt.

Không biết có phải vì giấc mơ kỳ lạ đó không mà sáng nay trái tim cô cứ đập dồn.

Có khi nào... cô nghĩ vậy nhưng đương nhiên là chẳng có bữa sáng nào chuẩn bị sẵn cho mình.

“Chuyện hiển nhiên mà.” Nhận ra bản thân lại có giây phút kỳ lạ chờ đợi một điều như thế, Shino bật cười.

Dùng thức ăn còn thừa ngày hôm qua, cô nhanh chóng làm bữa sáng cho mình và John.

Mùi đồ ăn thơm ngon khiến Kuro mở mắt. Chắc do thức quá khuya, nó ngủ lăn quay đến tận sáng.

Nó chậm rãi bò ra khỏi chuồng chó thì gặp ánh mắt Shino.

“Ái chà.” Shino tròn mắt.

“Cô Shino. Xin lỗi nhé... nhưng hôm qua John đã đi rồi.” Kuro cố gắng giải thích. Đương nhiên là con người nghe chẳng hiểu nhưng Shino đã tìm thấy cái vòng cổ của John, chắc cũng đã ngẫm ra được điều gì.

“Đằng nào thì cũng làm rồi, cậu ăn đi nhé.”

Kuro đã độc chiếm được bữa sáng của John. Hồi còn trẻ, nó đã từng nghĩ sẽ có lúc được độc chiếm bữa ăn của John, nhưng đồ ăn được cho không cần phải tranh giành kiểu này chẳng thấy ngon lành gì cả.

“Hay tôi nuôi cậu nhé?” Một đề nghị hiếm có nhưng Kuro quyết định từ chối.

“Ta là mèo hoang. Không thành mèo của ai cả.” Kuro kiêu hãnh.

Kuro chén sạch bách bữa sáng xong thì quay lưng rời bỏ căn nhà của Shino. sếp họ nhà mèo nhiều việc lắm đừng đùa.

Ngày hôm sau, Kuro đến nhà từ sớm xem xét tình hình Shino.

Nó thấy mình đối xử với con người đó tốt quá. Nhưng John đã nhờ rồi đành phải làm thôi. Mỗi lần đến nhà Shino, nó chẳng đòi hỏi gì cũng được cho ăn. Coi như đó là lời cảm ơn của cô ta đi. Đồ ăn thì lúc nào cũng ngon. Canh cá và gà thập cẩm đã trở thành món ưa thích của nó.

Khi nó sùng sục ăn như vậy rồi ngẩng đầu lên nhìn, thấy vẻ mặt Shino rất thoải mái.

Cô ta ngày nào cũng nấu ăn cho như thế, không thể để đồ ăn hỏng mất được. Thành thử, ngày nào nó cũng đến xem xét tình hình.

Rốt cuộc, thấy việc đi đi về về quá phiền phức, Kuro ngủ lại trong chuồng chó của John. Mấy lần, Shino định đưa Kuro vào trong nhà nhưng Kuro từ chối. Nếu vào trong nhà, nó sẽ không còn là mèo hoang nữa. Dẫu cô ta cho nó ăn, nó vẫn sẽ ngủ ở chuồng chó của John.

Từ phía hiên nhìn ra vườn của căn nhà cổ, Kuro và Shino ngồi cạnh nhau cùng trò chuyện.

Kể từ khi John ra đi, hai bên đều thiếu người chuyện trò.

Shino nhẹ nhàng vuốt lưng Kuro. Từ trước tới nay, nó chưa từng để con người chạm vào chân lông nên Kuro đã định nhảy vọt ra tránh nhưng khi nó cố gắng chịu nhịn cho vuốt thì thấy cảm giác thích thú hơn mình tưởng. Shino sống một mình trong căn nhà cổ này. Câu chuyện của Shino toàn về người chết, hoặc kẻ không có ở đây.

Đó là chuyện từ khi tôi còn trẻ trung xinh đẹp và tràn trề sinh lực.

Bố chồng bị ngất xỉu vì tắc mạch máu não, cần người chăm sóc.

Cảm thấy bản thân cũng cần có trách nhiệm, mỗi mẹ chồng chăm sóc cũng nặng gánh, chồng tôi đã bảo hai vợ chồng phải làm điều đó. Việc đó vất vả đến mức nào, chẳng ai hiểu rõ được, lại cần một khoản tiền rất lớn để tu sửa lại nhà cửa, thể nào cũng trở thành gánh nặng về sau.

Công việc này là nỗi nhọc nhằn của cả người chăm sóc lẫn người được chăm sóc.

Tại công ty, bố chồng tôi luôn đứng trên người khác, có lòng kiêu hãnh cực kỳ cao, nhưng ông không thể giữ vị thế đó đến phút cuối cùng. Một người đã từng hùng mạnh đến thế, chỉ cần chút khó chịu là ông giận đùng đùng lên liền. Bắt đầu từ kiểu cách gọi là phải đến phục vụ, rồi thì xét nét đến cả cách cầm lên đặt xuống bát đĩa, tức giận, hăm dọa, rồi giở trò bạo lực, đến chứng cuồng lo bị hãm hại.

Mẹ chồng tôi đã phải chịu đựng rất nhiều. Tôi cũng nghỉ làm ở công ty dược phẩm để hỗ trợ bà.

Người sếp của tôi ngày ấy đã gợi ý cho tôi đưa ông vào cơ sở chăm sóc y tế và mong tôi tiếp tục công việc nhưng chồng tôi không cho phép.

Ngày cuối cùng ở công ty.

“Cuộc sống của mình sẽ còn lưu dấu lại theo cách mình sử dụng nó.” Sếp đã nói thế với tôi. Mãi đến sau này, tôi mới hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Công việc chăm sóc cho bố kéo dài hơn tôi tưởng. Khi bố tôi mất đi, mẹ đã nắm tay tôi và nói “cảm ơn”.

Sau đó, mẹ cũng có triệu chứng mất trí.

Ngày ấy, chồng tôi đã chẳng còn đi về ngôi nhà này nữa, tôi lại một thân chăm sóc bà. Mẹ chồng tôi lại bị giống y như bố chồng. Bà cũng nổi cơn bạo lực y như ông. Tôi một mình hứng chịu mọi áp lực xả ra từ bà, nhưng vẫn chăm bà mãi không thể bỏ được.

Tôi đã đến cái tuổi không thể quay lại đi làm được nữa, cũng biết chồng mình giờ đang qua tại với người đàn bà khác. Còn tôi phải lãnh mọi áp lực xả ra từ mẹ, bà gào, bà đấm đá, rồi mất đi khi chẳng còn nhớ nổi mình là ai nữa.

Cuối cùng, chỉ còn lại căn nhà rộng lớn được sửa sẵn cho người bệnh và mình tôi rũ ra trong mỏi mệt.

Tôi không có con với chồng. Nếu có một đứa trẻ, chắc cuộc đời tôi đã khác. Chồng tôi làm về phúc lợi xã hội. Anh ta thậm chí còn chẳng biết gì về công việc chăm sóc người bệnh ngay trong chính gia đình mình, vậy mà cứ bay đi khắp chốn thuyết giảng về việc chăm sóc và trị liệu cho người cao tuổi.

“Chồng tôi bỏ đi... Trong căn nhà trống rỗng này, chỉ còn lại mình tôi.” Shino cười buồn.

“Hừm.” Câu chuyện về một thế giới Kuro không hiểu nổi.

“Đôi khi tôi lại tự hỏi, cuộc đời mình thành ra thế nào đây...” Shino khẽ gại gại cằm Kuro. “Như cậu cũng tốt thật. Được tự do.”

Kuro được sống đời tự do. Vậy nên, nó biết rõ cái giá phải trả cho sự tự do ấy. “Vừa có chỗ ngủ, có điều hòa ấm áp lại có đồ ăn. Ta không hiểu tại sao cô lại thấy trống rỗng đến thế.”

Khi nó nói thế, Shino nheo mắt lại cười với vẻ hạnh phúc. “John đi mất rồi... nhưng lại có cậu đến, thật tốt.”

Này này Người đàn bà này giỏi nịnh ghê. Kuro đứng thẳng dậy.

Ta phải dạy cho cô ta cách sinh tồn thôi.

“Đi theo ta.” Kuro ra lệnh cho Shino rồi bước đi.

Cách sống của loài mèo phải học ở ngoài đường. Shino đã có tuổi rồi nhưng cũng chưa quá muộn để bắt đầu thứ gì mới.

Kuro cố nhịn như đang dạy phải một đứa mèo nhóc không hiểu lễ nghĩa, gắng chỉ cho Shino biết về cách sống của loài mèo.

Đầu tiên, phải kiểm tra chất lượng nước uống. Có thứ nước uống được và thứ nước không thể uống được. Những vũng nước đọng rất bẩn, uống vào sẽ bị đau bụng. Nước trong vòi ở công viên nhìn qua có vẻ sạch nhưng cũng chỉ là nước thải được dùng đi dùng lại nên cũng sẽ bị đau bụng. Nước ở những vòi uống nước thì an toàn. Chỉ cần liếm những giọt nước chảy từ vòi ra cũng đỡ khát rồi.

Tiếp theo, nó dạy cô cách bắt mồi. Một khi có thể bắt được mồi, ta có thể sống được ở bất cứ nơi nào. Hơn nữa, cảm giác bắt được mồi rất khoan khoái, thú vị cực kỳ. Sẽ khiến cuộc đời đáng sống hơn nhiều.

“Shino, đợi ở đây nhé.” Kuro nhảy vào bụi cỏ ngay trước mặt Shino, sau đó bắt về một con châu chấu. Bắt đầu từ mấy con mồi nho nhỏ như thế này là được rồi. Nó chậm rãi thả con mồi xuống trước mặt Shino.

“Ái chà, giỏi quá.” Shino thả mất con châu chấu Kuro vừa nhọc công bắt được.

“Người đàn bà thấp kém. Cô ta chẳng chịu học gì cả!” Kuro định thuyết giảng một hồi nhưng Shino vừa khen ”cậu giỏi quá!” vừa vuốt vuốt lưng nó, thành ra nó cũng xuôi xuôi.

Thôi cũng được. Cứ để cô ta nhớ từ từ vậy.

Một ngày nọ, khi Kuro cùng Shino dạo bộ buổi sáng đã thành thói quen hàng ngày.

Từ chỗ nào đó, nó tìm thấy một người phụ nữ khá sực mùi.

“Chào cháu, Aoi.” Shino gọi cô ta là Aoi.

“À, cháu chào cô.”

Chủ nuôi của Cookies, cô gái đã đến đón khi Cookies đi lạc. So với lần trước nó nhìn thấy Aoi, cô nàng có vẻ tươi tắn hơn nhiều, sắc mặt đã khá hơn, giờ trông cũng khá xinh đẹp.

“Giờ cháu đi làm hả?”

“Vâng, từ hôm nay ạ.”

“Ái chà. Cố gắng lên nhé.”

“Vâng. Con mèo đó... cô nuôi ạ? Cháu thấy giống con mèo thi thoảng có qua nhà cháu.”

“Vậy chắc đúng là nó rồi. Giờ nó đang ăn bám ở nhà cô.”

“Ăn bám ư? Mày sướng rồi nhé.” Nói thế rồi, Aoi ngồi thụp xuống trước mặt Kuro và chìa tay ra.

Kuro tự dưng thấy tò mò, nó lại gần hít ngửi cô nàng. Đó là bẫy. Aoi đã vồ lấy Kuro, nhanh chóng lật ngửa nó ra xoa bụng. Kuro định lật người lên trốn nhưng đang sướng quá nên không thèm chống cự nữa.

Cô nàng này quen chiều chuộng lũ mèo rồi... Thật là thích.

“Cookies có khỏe không?” Kuro hỏi nhưng Aoi chĩ nghe được những tiếng meo meo mà thôi.

“Nhà cháu cũng có nuôi mèo đấy. Tuy nó vẫn còn là mèo con... Hôm trước, nó tự ý lao khỏi nhà về thăm mèo mẹ cơ.”

“Chà, ngầu ghê.”

“Không, không, là ta đưa Cookies về đấy.” Những lời của Kuro, con người đương nhiên không thể hiểu.

Chà, cứ kệ vậy.

Sau khi chia tay Aoi, Shino và Kuro quay về nhà. Kuro muốn tuần tra lãnh địa thêm chút nữa nhưng Shino đã mệt rồi.

Khi về tới nhà, nó cảm thấy có gì đó ở ngoài vườn.

“Có khi nào là... John không? Hắn ta đã quay lại rồi sao?” Kuro chạy thục mạng ra vườn. Nó ngó vào chuồng chó nhưng không thấy John đâu.

AI đó đang nằm bệt chỗ hiên nhìn ra vườn. Không phải là chó John, một cậu thanh niên loài người. Cậu ta mặc bộ vest nhàu nhĩ, bên cạnh để cái túi ni lông của cửa hàng tiện lợi, sắc mặt xanh tái.

Tuy hoàn toàn không biết cậu ta là ai, Kuro lại không cảm thấy nguy hiểm. Từ cậu trai này tỏa ra một mùi khá giống Shino.

“Có khi nào là, Ryouta...?” Khi Shino lên tiếng hỏi, cậu trai đang nằm vật ở đó mở mắt ra.

“Cô ơi, lâu rồi không gặp.” Cậu ta vẫn nằm nguyên đó, mắt hơi nheo lại.

“Lâu rồi không gặp. Sao thế cháu?”

“Cháu nhờ cô. Nếu có ai gọi đến cũng bảo là cháu không có đây. Với lại, xin đừng nói gì với bố cháu.” Bằng một giọng nghẹn tắc, Ryouta van xin Shino.

“Chắc cháu cũng có lý do của mình. Rồi, rồi.” Shino vui vẻ đón chào vị khách bất ngờ.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.