Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(3)
(3)

❊ ❊ ❊

Tôi vốn chẳng phải kẻ tham vọng, cũng không vọng cầu thứ gì cao xa. Chỉ muốn sống thường thường vậy thôi.

Bởi vì tôi không có tài năng đặc biệt gì cả, nên cũng chẳng nặng gánh bất cứ thứ gì. Thành tích học hành không cao nhưng cũng chẳng thấp đến sợ thi rớt. Trên bề mặt, tôi không làm được việc gì tốt đến mức được người người tán thưởng, nhưng cũng chẳng làm gì xấu xa khiến bố mẹ phải khổ sở.

Hồi cấp hai, cấp ba, tôi có tham gia đội tuyển chạy vượt rào, cũng được chọn làm tuyển thủ mấy lần nhưng thành tích không cao đến mức vào được giải thi đấu của tỉnh. Chưa bao giờ bị bệnh tật hay thương tích gì đến mức phải nhập viện, cũng không gặp phải mấy chuyện bi thảm như bố mẹ ly dị, nợ nần chồng chất, hay bạn thân tự tử gì cả.

Tôi sống hiển nhiên như bao kẻ khác, cũng thi đại học như người ta rồi đỗ vào một trường đại học địa phương. Tôi cứ sống bình bình thế thôi cho đến khi đi tìm việc, chẳng có nơi nào chịu nhận tôi vào làm. Dường như xã hội này không cần đến một kẻ như mình, đến lúc đó tôi mới chợt nhận ra.

Tôi chẳng biết mình không tốt ở điểm nào nữa. Tôi cũng sống như những kẻ chung quanh thôi mà. Tôi cảm thấy như mình bị trượt chân khỏi cái thang đang leo, chơi vơi lơ lửng.

Cách sống mà tôi vẫn coi như điều hiển nhiên dường như lại là một thứ không thể tha thứ đối với những kẻ có thực lực hoặc tài năng trong mình.

Cứ sống y như những kẻ khác là đủ hình như là một suy nghĩ xấu xa hay sao đó. Rất nhiều người đã nói nhiều điều về thời đại thế nào, tình hình kinh tế ra sao, dặn thanh niên không kén chọn công việc... Kêu than thế giới này tồi tệ có thể khiến tâm lý nhẹ nhàng hơn chút xíu, nhưng chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Trong khi tôi còn đang hoang mang lạc lối như thế, bố mẹ đã tìm được cho tôi một công việc từ đợt mùa thu. Một công ty chuyên tuyển những kẻ nhảy việc. Tôi không nghĩ nhà mình cũng có quan hệ quen biết như vậy nên cũng khá ngạc nhiên, nhưng vẫn vui vẻ hớn hở bay ngay vào công việc đó.

Bên ấy là một doanh nghiệp làm về IT. Tôi chẳng có kinh nghiệm về thiết kế chương trình hay máy tính gì cả nhưng đã quyết sẽ làm mọi thứ.

Nhưng mà, công việc đầu tiên để người mới thực tập không dính líu gì đến thiết kế chương trình hay máy tính, bọn tôi phải đào một cái lỗ to chẳng rõ lý do. Một cái lỗ sâu hơn cả đầu người, tôi với mấy người nhảy việc vào cùng đợt cùng nhau đào. Thiếu thận trọng chút thôi là bị ăn mắng xa xả nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục đào. Bàn tay tôi phồng rộp lên rồi nứt toác ra, tôi vẫn tiếp tục đào cho đến khi hoàn thành xong cái hố.

Làm khá lắm, khi nghe sếp khen ngợi như vậy, mấy thằng mệt rã rời chảy nước mắt với nhau. Một cảm giác thỏa mãn chưa từng thấy. Tôi ngỡ mình đã được công ty công nhận. Nhưng giờ nghĩ lại, đó chỉ là một thủ tục cơ bản của bên đó mà thôi.

Kể từ đó, tôi tập trung hết mình vào công việc. Sau khi qua được bước thực tập sinh cấp thấp nhất, tôi bắt đầu bước vào làm những dự án được giao phó. Mệt mỏi hơn nhiều so với việc đào hố, tôi vẫn cứ làm việc bất chấp tất cả.

Công ty này cần người phù hợp hơn người có kỹ năng. Một khi bạn to mồm, kỹ năng của bạn không tốt lắm cũng có thể xong nổi việc.

Tôi bận đến nỗi không được về nhà mà phải nghỉ lại một khách sạn gần chỗ khách hàng đến vài tháng. Có những ngày còn chẳng được về khách sạn.

Một trong những hôm như thế, trong phòng trà của công ty nơi tôi thường xuyên làm khách trọ, khi định làm cốc mì tôm đã mua để sẵn đấy như mọi lần, tôi chợt nhận ra mình không còn biết cách nấu mì nữa.

Tôi chẳng hiểu mình đang nói gì nữa.

Nhưng mà, những túi gia vị nho nhỏ để pha nước mì, phải mở ra theo thứ tự nào, làm thế nào để cho vào trong cốc mì, tôi không hiểu luôn. Đọc đi đọc lại mấy dòng hướng dẫn cũng không thể nào hiểu nổi.

Tôi chợt nhận ra một điều lạnh sống lưng.

Tôi đang bắt đầu bị hủy hoại. Trong phòng trà nhờ tối, tôi vứt lại cốc mì đang làm dở chỗ bình nước, trốn ra ngoài theo lối cầu thang thoát hiểm để tránh người khác phát hiện ra.

Đồng hồ đeo tay chỉ sáu giờ nhưng không biết có phải do nhìn màn hình máy tính nhiều quá hay không, tôi thấy mọi thứ chung quanh đều có ráng vàng. Khu văn phòng cũng chẳng có mấy người qua lại, như thể tôi đang lạc lối vào một thế giới khác.

Khi đến ga, tôi mới nhận ra bây giờ không phải sáu giờ tối, mà là sáu giờ sáng. Leo lên đoàn tàu điện vừa trờ tới, tôi ngồi vào một cái ghế trống, tiếp tục ngủ gục. Cái di động cũng bỏ quên đâu mất. Chắc tôi đã vô thức vứt ở đâu đó rồi.

Khi toa tàu dần ngập người, tôi mới mở mắt. Lúc đó, tôi phát hiện nếu chuyển tàu tại đây thì có thể đến nhà cô được.

Tuy đã bao năm không gặp nhưng cô luôn chiều chuộng tôi rất nhiều. Tôi chỉ muốn gặp cô. Muốn gặp người chấp nhận mình.

Ryouta ngủ cả sáng lẫn trưa. Kuro thấy cậu ta như một con mèo vậy.

“Thằng cháu tôi đấy.” Shino đã giới thiệu với Kuro như vậy về Ryouta. Con người anh trai Tasuke của Shino.

Kể từ ngày đó, Shino làm đồ ăn cho hai người (và Kuro), cứ giữ mãi Ryouta ở lại dù cậu ta có ý rời đi ngay.

“Bố cháu phải nhờ quan hệ mới xin cho cháu vào được công ty đó, cháu lại làm ông ấy mất thể diện, giờ chẳng thể về nhà được nữa rồi.”

Chậm rãi, Ryouta kể về những gì đã xảy đến với mình, Shino phẫn nộ: quả thật cũng có những công ty tồi tệ. Câu chuyện của Ryouta nằm ngoài tầm tưởng tượng của Kuro, nhưng nó cũng hiểu cậu ta đã trốn ra khỏi một chốn vô cùng khổ sở.

“Cháu cứ ở lại đây đến bất cứ khi nào cháu muốn.”

Ryouta cũng dần hồi phục. Shino vui lắm nhưng lại là mối nguy của Kuro.

Ai chà. Cậu ta khỏe lại, nó lại có thêm một kẻ phiền phức cần trông chừng.

Khi Ryouta thòng cái sợi dây đu đưa trước mặt với một thái độ cực kỳ vô phép, Kuro đã không nao núng bắt lấy sợi dây, dạy cho cậu ta biết ai mới đáng mặt đàn anh.

Shino thực sự thích giúp đỡ người khác từ trong máu. Cô cũng có vẻ tươi tỉnh hơn trước. Khi mùa hè sang hẳn, Ryouta đã có thể ra ngoài, cũng đủ khỏe để đỡ đần công việc nhà.

“Mày được tự do thế này thật sướng.”

Nhìn Kuro thủng thẳng tìm đến nhà, ăn phần ăn của mình, Ryouta nheo mắt lại.

“Con người các ngươi còn tự do hơn nhiều mà.”

Con người khác với loài mèo, họ ăn được mọi thứ, đi được muôn nơi.

Mỗi lần Ryouta định chọc ghẹo Kuro, Kuro lại đáp trả lại Ryouta xứng đáng nhưng Ryouta vẫn không bỏ cuộc. Bất cứ lúc nào, cậu ta cũng vồ lấy Kuro, vuốt vuốt bộ lông của nó.

Khi Kuro lại cố chuồn khỏi cánh tay Ryouta như mọi khi, nó thấy Chobi đến.

“Con người vuốt ve sướng lắm mà.” Chobi đã nói vậy.

“Vậy thì ngươi đi mà để cho hắn vuốt.”

Nói thế thôi, Chobi còn lâu mới để ai khác ngoài người chủ nuôi vuốt ve mình.

“Anh chàng này nghiêm túc thật đấy.” Chobi đánh giá như vậy về Ryouta.

Ngày hôm đó, Shino nhờ Ryouta dọn cỏ cho vườn. Đám cỏ đã bị gom lại thành một núi.

“Kẻ hâm dở đến đâu cũng có ưu điểm đấy nhỉ?” Kuro và Chobi đứng cạnh nhau ngó Ryouta.

“Những người quá nghiêm túc, thường khi không làm được điều gì khó vì lỗi ở kẻ khác cũng tự mình chịu trách nhiệm lấy, tự gánh khổ lấy.”

Chobi là một con mèo ngơ thật đấy nhưng lại hiểu rõ về loài người. Kuro thầm nghĩ.

“Hắn cũng đang khổ sở ư?” Nói thế rồi, Kuro chợt nhận ra. “Chủ nuôi của ngươi chắc cũng thế hả?”

“Ừm. Rất giống.” Chobi nói vậy với một giọng nhuốm buồn.

Đến giờ Shino mới biết dạy dỗ kẻ khác là điều hay ho đến thế nào.

Từ trước tới nay, cô chẳng có cơ hội dạy dỗ ai, cũng chẳng có ai nghe mình.

Tuy chỉ là từng công việc nhà, nhưng nhìn thấy Ryouta trưởng thành cũng đủ vui sướng rồi.

Nếu cô có con trai, chắc cũng cùng cảm giác thế này. Khi cô nghĩ vậy, cuộc sống hàng ngày cũng có nhiều điều thú vị hơn.

Ban đầu, Ryouta chẳng biết làm việc nhà. Cách vo gạo, cách lau cửa kính, Shino vui vẻ chỉ cho Ryouta từng công việc một.

Đối với Shino, Ryouta là một học trò ham học hỏi.

Trong vòng ba tháng, hai người đã có thể nói chuyện thoải mái với nhau, không cần giữ ý nữa.

Có ai đó cùng quây quần bên mâm cơm, nói mấy chuyện vẩn vơ trong ngày lại có thể vui đến dường ấy, cảm giác này Shino quên mất đã lâu rồi.

Thế rồi, ngày đáng sợ đó rồi cũng đến. Sáng sớm, chuông nhà reo vang. Kẻ nào đó đang ấn chuông thật lực.

“Ryouta! Bố biết mày có trong đó.” Đó là giọng anh trai Shino, ông Tasuke.

“Bố cháu đấy...” Khi đang chuẩn bị bữa sáng, Ryouta ngừng tay. Sắc mặt chuyển sang màu trắng bệch.

“Không sao đâu.” Shino hít vào một hơn, tắt bếp gas. Kuro cũng mò vào bếp, đang đợi bữa sáng của mình, giờ nó đứng bật dậy. Shino và Kuro nhìn nhau.

“Rồi, chiến đi.” Vẻ mặt Kuro như đang viết nên câu đấy.

Trận chiến sắp mở màn rồi. Phía bên kia khung kính cửa ra vào, họ thấy vài bóng người.

Bằng ấy người trưởng thành lại định lấy số lượng ra chèn ép một bà già ư? Sâu bên trong Shino, một nguồn nhiệt lâu lắm rồi mới thấy bừng lên như vậy. Một cảm giác cô không hề nhận thấy kể cả khi chồng rời khỏi nhà. Shino đang cáu. Cơn giận của Shino như lây lan ra, khiến Kuro cũng xù cả lông lên.

Đúng rồi Kuro, đây là trận chiến bảo vệ lãnh địa.

“Ryouta! Ra đây đi.” Ông Tasuke đập cửa loạn lên. Không bị tiếng ầm ầm đó làm cho nao núng, Shino mở cửa. Ông Tasuke đứng trong đám đông những người mặc vest đen.

“Anh Tasuke. Lâu rồi không gặp.” Giọng nói của Shino lặng lẽ mà bình thản.

“Shino, Ryouta đâu?”

“Mời anh hãy đi cho.”

Nghe lời từ chối của shino, ông Tasuke thay đổi thái độ. “Không, giao con tôi ra đây.”

“Anh vẫn chẳng biết lễ nghĩa gì như xưa.”

“Bố, bố thôi đi.” Ryouta đã xuất hiện.

Cậu ra đây là hỏng bét mọi thứ còn gì...

Lâu lắm mới nhìn thấy mặt thằng con, ông Tasuke như bị châm thêm dầu. “Ryouta. Mày cũng giỏi bôi tro trát trấu vào mặt thằng bố mày đấy.”

“Ừm....”

Xuất hiện hùng dũng là thế mà khi nhìn mặt bố mình, nhuệ khí của Ryouta cũng tiêu tan.

“Sĩ diện của anh và tính mạng con trai anh, đằng nào quan trọng hơn?” Giọng Shino vẫn trầm ổn.

“Cô đừng có nói quá!” Ông Tasuke không hề có ý che giấu cơn tức giận.

“Em nói quá gì cơ chứ?” Hừm, Shino thở dài rồi nhìn thẳng vào mắt anh trai. “Mời anh hãy đi cho.”

Khi bị nói thẳng vào mặt như vậy, trong mắt ông Tasuke ánh lên tia bối rối. Shino đã rời khỏi nhà từ khá lâu rồi, không còn là cô em gái yếu đuối, bảo gì nghe nấy Tasuke từng biết của ngày xưa nữa.

Grừ! Một tiếng kêu như vọng lên từ dưới mặt đất khiến người ta thấy run sợ. Lời cảnh cáo của Kuro. Tiếng gầm gừ đầy khó chịu, như tiếng kêu của thú hoang dã.

Vô thức, Tasuke và mấy người mặc vest đen thoái lui.

“Thật đáng cười.” Shino phẩy tay với người đàn ông đó. “Mấy người đàn ông trưởng thành kéo đàn kéo đống đến lại sợ một con mèo.”

Ánh sợ hãi thấy rõ trong mắt ông Tasuke. “... Cô định làm gì thằng con tôi?”

“Em có làm gì đâu. Cứ đợi nó đi.” Shino và Tasuke gườm gườm nhìn nhau. Kẻ phải thu ánh mắt về trước là ông Tasuke.

“Anh sẽ lại đến.”

“Lần sau, em sẽ báo cảnh sát.” Shino gọi với theo bóng lưng ông Tasuke quay đi.

Khi ông Tasuke và mấy người kia bỏ đi, Ryouta cúi đầu trước Shino. “Cô ơi, cháu... cảm ơn...” Giọng cậu ta như có nước mắt.

Nhìn Ryouta như vậy, Kuro cho cậu ta một đòn trừng phạt nhớ đời.

Phải vững vàng lên chứ. Như thể Kuro đang nói vậy.

“Nào, đi ăn sáng thôi.”

Bằng một giọng vui vẻ nhất có thể, Shino nói thế. Thế rồi, cô khẽ khàng xòe bàn tay đang nắm lại thành nắm đấm nãy giờ. Bàn tay Shino đã nắm lại, chặt đến nỗi trắng bệch cả ra rồi.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.