Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(1)
(1)

❊ ❊ ❊

Tiết Lập xuân, hôm đó trời mưa.

Những hạt mưa phùn như sương đổ lên thân thể tôi ướt đẫm. Tôi nằm ở một góc vỉa hè.

Những con người đi ngang đều chỉ liếc qua tôi rồi nhanh chóng bước đi. Tôi cũng sớm chẳng còn sức nhấc đầu lên nữa, chỉ nghiêng một mắt ngắm nhìn bầu trời xám xịt.

Mọi thứ chung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng tàu điện ở xa xa vọng lại như tiếng sấm ầm ì. Âm thanh đoàn tàu trên cao vừa đều đặn vừa mạnh mẽ.

Tôi sùng bái thứ âm thanh này.

Nếu như tiếng đập thình thịch khe khẽ nơi lồng ngực đã giúp tôi vận động được, thì không rõ âm thanh kia đang giúp thứ to lớn đến mức nào chuyển động được.

Đó chắc là nhịp đập của thế giới này. Thế giới mạnh mẽ, to lớn và toàn mỹ. Nhưng tôi lại chẳng thể thành một phần của thế giới đó.

Những hạt mưa lất phất, rơi đều đều, lặng thinh. Tôi vẫn cứ áp má vào đáy thùng các tông, đồng thời lại thấy bản thân như đang dần bay lên. Bay lên trời cao, lên mãi.

Một lúc sau, có tiếng tách nhỏ, tôi cảm giác như mình sắp lìa khỏi thế giới này...

Ban đầu, tôi được kết nối với thế giới này bởi mẹ. Mẹ ấm áp, lại dịu dàng, nuông chiều mọi mong muốn của tôi. Nhưng giờ bà đã chẳng còn nơi đây nữa.

Tại sao lại thành ra như thế, tại sao tôi lại bị bỏ rơi trong thùng các tông giữa cơn mưa thế này, tôi chẳng nhớ nổi nữa.

Bọn tôi vốn không thể nhớ được điều gì với điều gì cả. Những thứ lưu lại trong ký ức chỉ còn điều thực sự quan trọng mà thôi. Nhưng lại chẳng có điều gì tôi muốn nhớ.

Cơn mưa vẫn cứ êm ái đổ xuống.

Bụng đói mềm, tôi cứ từ từ, từ từ bay lên bầu trời màu xám. Tôi nhắm mắt lại, đợi chờ giây phút bản thân vĩnh viễn lìa khỏi thế giới này.

Tôi có cảm giác tiếng tàu điện mỗi lúc một to.

Khẽ he hé mi mắt, tôi nhìn thấy gương mặt một cô gái loài người. Cô ấy đang che một cái ô to tướng, trong suốt, đứng và nhìn chăm chăm xuống chỗ tôi nằm.

Người này xuất hiện từ lúc nào thế nhỉ?

Cô ấy ngồi xổm, gối cằm lên đầu gối nhìn tôi. Một lọn tóc dài rủ xuống trán. Tiếng đoàn tàu dội vào ô, to hơn bao giờ hết. Cả mái tóc cô ấy và thân thể tôi đều đẫm hơi nước, đầy mùi hương dễ chịu của mưa.

Tôi gắng gượng nhấc đầu lên, hai mắt nhìn thẳng vào cô gái đó.

Đôi con ngươi cô ấy khẽ động. Trong một thoáng, ánh mắt đó nhìn đi chỗ khác, rồi như thể đã quyết tâm, cô ấy lại nhìn tôi thật kĩ lưỡng. Chúng tôi đấu mắt một hồi lâu.

Trục Trái đất lặng lẽ quay, nhiệt độ cơ thể cô ấy và cả tôi lặng lẽ giảm dần trong lòng thế giới.

“Đi thôi nào. Về cùng chị.”

Những đầu ngón tay lạnh như nước đá của cô ấy nhẹ chạm vào thân thể tôi. Cô ấy nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Nhìn từ bên trên, chiếc hộp các tông nhỏ bé đến đáng ngạc nhiên. Cô ấy ủ tôi vào giữa chiếc áo jacket và áo len của mình. Thân thể đó ấm áp đến khó tin.

Tôi nghe cả tiếng tim cô ấy đập. Cô ấy vừa bước đi, tiếng tàu điện cũng chạy vụt qua. Tôi, cô ấy và nhịp đập của thế giới này đã vận động cùng một lúc.

Ngày hôm đó, cô ấy đã nhặt tôi về. Vậy nên, tôi là con mèo của cô ấy.

Hầu như mọi thứ trong xã hội đều được giải quyết bằng ngôn từ.

Tôi bắt đầu có suy nghĩ như vậy từ khi đi xin việc và bước ra xã hội. “Làm cái này giùm nhé” hay “Nhờ chuyển lời cho người A giùm”. Thứ ngôn từ mơ hồ, tan biến ngay lập tức đó lại vận hành mọi công việc. Có thể đó là chuyện đương nhiên với mọi người, nhưng với tôi điều này như một phép mầu.

Tôi thích làm việc với đám tài liệu. Bởi chúng thành hình thành dạng hẳn hoi và lưu lại được. Cũng nhờ có thể làm tốt được thứ công việc “tay to” mà mọi người hay cho là phiền phức này nên tôi khá được coi trọng ở chỗ làm hiện tại.

Tôi thấy làm việc với tài liệu thoải mái hơn tiếp xúc với người khác. Tôi vốn không phải người hoạt ngôn. Chưa nói được bao câu đã hết cả chuyện để nói rồi. Bạn bè tôi lại toàn những người nói giỏi. Mỗi khi buôn chuyện với cô bạn Tamaki học chung từ cao đẳng đến nay, những câu chuyện cứ mượt mà tuôn ra như suối, lúc nào tôi cũng được cười bể bụng.

Từ những cảnh trí chẳng lưu lại xúc cảm gì trong tôi, Tamaki đào xới ra rất nhiều ý vị. Như thể cậu ấy có thể nhìn ra những điều mắt tôi không thể nào trông thấy. Tôi nghĩ Tamaki thật tài.

Tôi thích những người hay nói.

Bạn trai tôi tên Nobu. Kém tôi một tuổi, cũng hay nói lắm. Từ chuyện công việc ở công ty bảo hiểm, đến mấy bộ phim khoa học giả tưởng hay nhạc điện tử. Rồi những trận chiến cổ Trung Hoa. Anh ấy kể cho tôi rất nhiều thứ. Nhờ vậy, tôi nắm khá rõ về hệ thống bảo hiểm, cũng rành luôn tên mấy vị tướng quân xưa.

Tamaki giỏi biến những chuyện bên ngoài thành câu chữ, Nobu thì khéo léo dùng ngôn từ lôi ra những thứ tích trữ trong lòng mình. Tôi lại chẳng làm được cái nào cả.

Mỗi kỳ xuân sang, tôi lại nhớ đến chuyện lần đầu đi thuê nhà. Nhất là vào những ngày mưa như thế này.

Một mình tôi đi loanh quanh mấy công ty bất động sản, rồi ngại ngần đóng dấu làm hợp đồng. Đó là lần đầu tiên tôi ở một mình. Ngày chuyển nhà trời cũng mưa tầm tã như hôm nay, Tamaki đến giúp tôi dọn đồ. Lúc đó, Tamaki đã đưa cả cậu đàn em đến, người đó chính là Nobu. Hai người đó giúp tôi dỡ đồ, đóng giá rồi cùng nhau đi ăn ở một quán cơm bình dân gần đó.

Lần đầu tiên tôi phải nhờ đến bạn bè và đàn ông lạ giúp chuyển đồ giùm rồi cùng nhau đi ăn kiểu thế, chuyện cứ ngỡ như trong phim chứ chẳng phải hiện thực nữa. Thấy tôi lúng túng chẳng nói được ra những điều ấy, Tamaki bảo: “Chuyến này làm tớ nhớ thời cao đẳng quá đi.”

Nobu cười. Tôi cũng cố nặn ra một nụ cười. Tôi biết người bình thường ai chẳng trải qua mấy chuyện này rồi.

Rốt cuộc, từ hồi ra ở một mình, bản thân cũng chẳng có chút gì thay đổi.

Một khoảng thời gian sau khi chuyển nhà, Nobu một mình qua nhà tôi. Cái vòi nối với máy giặt ọp ẹp quá, nước thường xuyên rỉ ra từ điểm nối với vòi. Sau khi tôi phàn nàn với Tamaki, cậu ấy đã “phái” Nobu đến chỗ tôi.

Tôi đã rất ngạc nhiên vì cứ tưởng người đến sẽ là Tamaki, nhưng Nobu đã qua cửa hàng đồ gia dụng mua về cả đống thứ rồi sửa chữa ngon nghẻ giùm tôi. Tôi còn chẳng biết khóa vòi đường ống nước thế nào nữa.

Nếu có người con trai như vậy luôn luôn ở bên cạnh mình chắc sẽ sướng lắm. Tôi đã vô tư đem những suy nghĩ đó nói với người ta, thật quá sức ngạc nhiên. Đó là lần đầu tiên tôi có thể thành thật nói ra cảm xúc của mình như thế. Ngày hôm ấy, Nobu ngủ lại nhà tôi.

Tôi hiểu ngôn từ có sức mạnh thay đổi thế giới, cũng thấy chúng có chút đáng sợ.

Kể từ sau đó, gần như mỗi tuần chúng tôi đều gặp nhau tại nhà tôi, nhưng công việc của Nobu đột nhiên trở nên bận rộn, cơ hội gặp gỡ cũng ngày một ít.

Tôi cho anh ấy là người yêu mình. Anh ấy nghĩ gì về tôi nhỉ, tôi ước giá như không cần đến ngôn từ mà tâm linh vẫn có thể tương thông với nhau.

Những bộ truyện tranh thiếu nữ tôi đọc trong tạp chí hồi còn tiểu học luôn kết thúc khi người ta nên đôi. Có người yêu giúp cô gái trở nên hạnh phúc. Nhưng tôi biết hiện thực không kết thúc tại điểm đó. Có người yêu lắm lúc còn cô đơn hơn cả khi chưa có.

Hôm nay, tôi gặp Nobu sau ba tháng trời xa cách. Lâu lắm tôi mới được gặp Nobu. Hai đứa sóng bước đi dạo dưới mưa. Anh ấy vẫn hay nói và dịu dàng như trước.

Thả nổi bản thân và lang thang giữa những ngôn từ của anh ấy thật vô cùng dễ chịu. Nhưng mà, tôi sẽ lại trở nên bất an khi chỉ còn lại một mình. Không khác gì bản thân đang trôi nổi giữa một đại dương không chỗ đứng.

Chúng ta đang hẹn hò phải không? Tôi không thể nào nói ra câu đó. Lỡ nhận về câu trả lời sẽ kết thúc luôn mối quan hệ giữa hai bên, tôi chắc chắn sẽ chết đuối mất.

Hôm nay, tôi cũng như một loại vệ tinh nhân tạo, cứ lòng vòng quanh quẩn giữa những câu từ muốn nói, đáp lại anh những lời vô thưởng vô phạt. Tôi chẳng khác gì một đứa trẻ tiểu học. Có lẽ một đứa trẻ như tôi chẳng thể giải quyết nổi một chuyện cỏn con như vậy, nên mọi thứ mới thành ra như thế.

Rốt cuộc, anh ấy cũng chẳng nói ra điều tôi muốn nghe.

Đến gần cơ quan anh ấy, chúng tôi chia tay. Tôi thầm nghĩ chắc lần tới gặp được nhau sẽ còn lâu lắm. Lúc về tới ga, tôi chọn đi một cung đường khác với mọi khi. Tuy đó là đường vòng, nhưng tôi đang có hứng đi dạo bộ trong cơn mưa lạnh đầu xuân.

Tại nơi đó, tôi đã gặp chú mèo ấy.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.