Thu tới. Như những cái cây úa lá ngoài kia, Aoi ngày càng héo hon, cũng thường xuyên cãi nhau với mẹ hơn.
Có ngày, chị ấy chẳng rời khỏi giường lần nào, tôi phải tự tìm cách ăn thứ thức ăn rào rạo kia.
Chiều thu hôm ấy, chú Chobi đến vào một giờ hơi khác thường. “Này, Cookies. Điều này có hơi khó nói, nhưng sức khỏe Mimi không được tốt lắm.”
“Mama ư?”
“Mimi muốn gặp cháu.”
“Nhưng mà, cháu không được ra ngoài.”
“Đúng vậy nhỉ. Cháu có muốn chuyển lời gì thì chú sẽ truyền đạt lại cho Mimi.”
Tôi suy nghĩ mãi, chẳng nghĩ ra được câu nào tử tế. “Chú bảo hãy cố gắng lên nhé.”
“Hiểu rồi. Mimi chắc sẽ vui lắm.”
Aoi đã tỉnh dậy. Chú Chobi thấy thế, nhảy phóc khỏi ban công đi mất.
“Này, Aoi, em muốn gặp mama. Em muốn đi thăm bệnh.”
Aoi chẳng nói gì, cứ vuốt lông tôi. Cái chuông đính kèm vòng misanga nơi cổ tay Aoi cứ kêu riing riing.
Aoi không nghe hiểu được lời tôi nói. Aoi không thể rời xa tôi được. Tôi thấy bực mình. Tôi gặm cái misanga, cố sức giằng nó ra.
“Không được, thôi ngay, Cookies.” Aoi gào lên. “Sao em lại làm thế chứ?”
Xin chị đấy, Aoi. Em muốn đến chỗ mama.
“Thôi đi, ra ngoài ngay!” Aoi lấy cái misanga khỏi tôi, cuộn mình trốn trong chăn.
Tôi quyết định sẽ một mình đi gặp mama.
Buổi trưa, mẹ Aoi về nhà một lần, khi bà bận rộn thu quần áo khô vào, tôi đã luồn qua giá phơi để leo lên trên mái.
“Con có thể nhảy từ trên mái nhà xuống đấy.”
Tôi nhớ mình từng nói với mama như vậy.
“Ừm, hừm. Con nhảy được mà.” Tôi như nghe thấy tiếng mama đâu đây. Tôi quyết tâm lao mình ra giữa không trung.
Cookies đã trốn đi mất rồi. Chắc chắn là do lỗi của tôi.
Tôi đã bảo nó “ra ngoài ngay” mà.
Con mèo luôn bị giữ trong nhà, không nên bước ra ngoài. Con mèo Jessica bọn tôi nuôi ngày xưa cũng trốn ra ngoài, chúng tôi tìm thấy nó bị ô tô cán chết ngay gần nhà.
Cookies không biết gì về đường đi lối lại quanh khu này. Vậy nên, chắc nó không về được nữa đâu.
Vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này, bố mẹ lại đi làm mất tiêu.
Tôi phải đi cứu nó. Vậy nhưng, cơ thể này không chịu vận động cho. Cả trái tim lẫn cơ thể của mình, tôi tại chẳng thể nào điều khiển được.
Kể từ lúc tôi không thể đi tham dự giỗ đầu của Mari, đâu đó trong tôi như bị rạn vỡ. Tôi bây giờ chỉ là một sự tồn tại còn đang thở đấy thôi.
Làm sao đây. Tôi chẳng biết làm thế nào. Chỉ biết run rẩy, trùm trong chăn.
Mari, Mari, xin cậu cứu tớ với.
Thế giới không có trần nhà.
Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngút mắt. Như thể bản thân sẽ bị cuốn vào đó mất, sợ đến không kìm nổi. Tôi cố gắng không ngước lên khi chạy.
Chạy nữa, chạy mãi, tôi chợt nhận ra rằng thế giới này không giống như những gì tôi nghĩ. Thế giới này rộng lớn hơn tôi có thể tưởng tượng.
Đáng sợ quá. Aoi chắc cũng sợ hãi như tôi.
Tôi cứ ngỡ ra ngoài, chạy một chút là tới chỗ mama ngay. Chú Chobi và bác Kuro đó vẫn thư thả đi đến nhà tôi còn gì.
Có mùi mèo khác. Tôi hoảng lên, lại chạy thục mạng để trốn cái mùi đó.
Chẳng có thứ gì có thể bảo vệ tôi được cả. Tôi không biết thế giới này lại rộng lớn và phức tạp đến thế.
Chạy lòng vòng quanh những cung đường xa lạ, tôi đã thấm mệt nên tạm nghỉ dưới một gốc cây cao. Nhưng tôi đã phạm phải sai lầm.
Khi tôi nhận ra có kẻ khác ở đây thì đã quá trễ. Trước mặt tôi là một con mèo đực to tướng.
“Cút ngay.” Nó nói bằng một giọng lạnh lùng như muốn đông cứng kẻ khác.
“Khoan đã.”
Xòe đám móng vuốt sắc nhọn ra, con mèo đực lừ lừ lại gần tôi. Tôi vội vàng bỏ chạy nhưng nó đã bắt được chóp đuôi tôi.
Vừa đau vừa khổ sở, tôi tiếp tục chạy trốn bất chấp cơn đau nơi mông. Tôi chẳng còn biết chốn này là chốn nào nữa. Có thể về nhà được nữa không đây...
Ý nghĩ đó làm tôi muốn khóc nhưng phải cố kìm lại. Lỡ để con mèo kia nghe thấy, nó tại tìm đến thì khổ.
Tôi đã suy đi nghĩ lại mãi.
Nếu như ngày đó, tôi lập tức đi tìm Mari, rồi nói với cậu ấy, “Xin lỗi nhé, tớ có hơi nặng lời” thì chắc Mari sẽ không chết.
Nếu tôi có thể làm ngay. Mọi thứ chắc sẽ thay đổi.
Tôi không muốn lặp lại sai lầm lúc trước nữa.
Nếu tôi có thể đi, có lẽ sẽ cứu được Cookies.
Tôi không muốn để ai đó phải chết nữa.
Phải đi cứu nó thôi.
Lúc đó, Cookies đã cứu tôi khỏi lũ quạ mà. Lần này, đến lượt tôi cứu nó.
Tôi dậy khỏi giường, mặc áo khoác vào.
Mari, hãy truyền cho tớ sức mạnh. Tuy tớ biết cầu viện đến cậu thế này thật ích kỷ.
Riing. Cái vòng misanga của Mari như đang cổ vũ tôi. Tôi có thể đi lại tự do trong nhà. Cơ thể tôi không có vấn đề gì cả, sẽ ổn cả thôi.
Lần này, tôi có thể ra ngoài được. Với một sự tự tin chưa từng có, tôi mở hé cánh cửa nhà.
Giây phút đó, mọi dũng khí đều bay biến. Chân tôi run lên.
Tôi không thể bước nổi một bước ra ngoài. Đáng lý ra một bước đi ở ngoài cũng đâu khác gì một bước trong nhà cơ chứ. Tôi cảm thấy bên ngoài hàng hiên kia, bầu trời như đâm thẳng xuống. Không thể thở nổi.
Không được. Tôi vẫn không thể ra ngoài.
Mắt tối sầm. Cánh cửa khép lại. Tôi lảo đảo ngồi thụp xuống. Lúc đó, bàn tay phải đột nhiên như bị thứ gì đó kéo đi.
Riing.
Cái vòng misanga đã mắc vào nắm đấm cửa, tuột ra.
Không được rồi.
Tôi cứ ngồi nguyên đó, tay giơ lên định lấy cái vòng misanga, cơ thể tôi thành ra hơi chúi về phía cánh cửa.
Riing.
Tôi đã lấy được cái vòng misanga. Giờ tôi mới để ý, để bắt được cái vòng, tôi đã lỡ bước một bước ra ngoài. Một chân tôi đã ra ngoài đường mất rồi.
Máu toàn thân tôi như tụ lại. Không sao, tôi có cái vòng misanga của Mari mà. Cái vòng misanga trong tay tôi đã đứt rồi.
Đúng rồi, điều ước của tôi đã thành sự thật. Cái vòng misanga của Mari đã biến điều ước của tôi thành sự thật.
Tôi đã ra được bên ngoài.
Tôi bước một bước ra khỏi nhà. Lần này là bằng ý chí của chính mình. Hai chân đều đã bước ra khỏi nhà rồi. Nơi đó là một thế giới rộng mở, không vướng trần nhà.
Mari, cảm ơn cậu.
Tôi bước đi với tự tin trong lòng.
Cookies, đợi chị nhé!
Tôi lững thững đi dọc con đường ven sông. Mặt trời đã xuống núi. Bóng của tôi dài thượt ra đến khó chịu.
Trời vừa tối, lại lạnh, thật đáng sợ, mỗi lần nghe tiếng quạ kêu, tôi lại quáng quàng quàng tìm chỗ nấp. Tôi nhát cáy thế này, chẳng biết rồi sẽ ra sao.
Tôi đã mệt rũ người ra rồi, bụng cũng đói meo, giờ không chú tâm tìm lối về nữa mà phải ưu tiên tìm đồ ăn. Tôi chẳng biết tự kiếm đồ ăn cho mình, cũng chẳng biết có nơi nào có thể xin ăn. Vậy nên, tôi chỉ biết đi loanh quanh trong màn đêm mù mờ.
Một mùi hương thơm ngon xộc vào mũi. Mùi cơm và canh cá. Tôi cứ đi thẳng, lần tìm nơi phát ra mùi thơm đó thì tôi thấy thức ăn để trên một cái đĩa sứ. Mấy loại thức ăn cùng trộn với cơm, rắc tí khô cá. Cũng đã nguội vừa ăn rồi.
Có lẽ là bữa ăn của mèo khác. Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi sục vào ăn. Từ trước đến nay, tôi chưa từng ăn được bữa nào ngon đến vậy.
“Đó là bữa ăn của ta đấy.” Có tiếng nói sau lưng tôi, trái tim tôi như ngừng đập. Sau khi nhồi một miếng lớn vào miệng, tôi sợ sệt quay lại.
Đó là một con mèo hoang cực lớn, người tròn vo. Tôi nuốt đánh ực miếng cơm.
“Kuro!”
“Vẫn còn nhớ ta sao, con gái của Mimi.”
“Cháu là Cookies.”
“Ngươi cũng bị vứt đi sao?”
“Không phải! Aoi không vứt bỏ cháu!”
“Vậy thì sao?”
“Cháu đi ra ngoài, về thăm mama.” Tôi cố gắng nói với giọng thật tươi tỉnh.
“Đi ra ngoài à?” Kuro cười với vẻ khinh ngạo.
“Ý bác là sao?”
“Theo ta.” Kuro nhanh chóng bước đi. Tôi đành phải bám theo.
“Kuro cũng yêu mama cháu hả?” Kuro chẳng thèm nói năng gì nên tôi bạo miệng hỏi.
“Ngươi nói gì vậy?”
“Tại mèo ở chốn này đều yêu mama cả.”
“Mẹ ngươi đúng là tự tin ghê nhỉ?”
“Với lại...”
“Thôi được rồi, im đi cho ta nhờ.”
Nhờ có Kuro, tôi thấy an tâm hơn nên thành ra nói cũng nhiều hơn, nhưng kể từ sau đó tôi có nói gì Kuro cũng chẳng thèm đáp lại.
Bọn tôi đi rất nhiều, đến khi chân tôi nhức mỏi thì thấy những mùi hương ngày càng quen thuộc hơn.
Mùi lá rụng, mùi dầu như dầu thông... Mùi của thứ dầu Reina vẫn dùng mỗi khi vẽ.
Tôi rảo bước chạy, vượt qua cả Kuro.
Mặt trời đã lặn nhưng tôi không hề nhìn lầm. Căn hộ của mama và Reina.
Tôi hít vào một hơi, meo lên thật lớn. Chẳng có ai đáp lại.
“Cả mama lẫn Reina đều không có nhà.”
“Có khi nào... đã...” Kuro nhăn mặt.
“Bác đừng nói thế chứ!” Những suy nghĩ đáng sợ dâng lên trong tim. Có khi nào, tôi không thể gặp lại mama nữa rồi sao?
“Cookies.” Tôi nghe tiếng ai đó gọi tên mình. Tiếng này là...
“Aoi!” Tôi cố gào lên.
“Cookies!”
Tôi nhìn thấy Aoi. Tôi không tưởng tượng được chị ấy lại đến đón mình. Chị ấy mặc áo khoác bên ngoài bộ đồ ngủ, đôi chân trần xỏ dép xăng đan.
Tôi lao vào trong lòng Aoi.
Aoi nhìn thấy tôi như thế, chị ấy òa ra khóc lớn.
“Tốt quá rồi, Aoi. Giờ chị đã có thể ra ngoài.”Tôi vui vẻ meo meo nói với chị ấy.
“Thật tốt quá.” Nói thế rồi Kuro bỏ đi mất. Lần sau đến nhà cháu, chị Aoi sẽ cho ông ăn thật nhiều.
Tôi thấy có tiếng ô tô đi lại phía mình. Một cái taxi. Cái taxi đó, Reina ôm một cái lồng bước xuống.
“Reina!”
Reina ngạc nhiên như thể chưa từng thấy tôi bao giờ “Cookies!?”
Tôi lại meo lên thật lớn.
“À, dạ, tôi là... Cookies...”
“Chủ nuôi của Cookies đúng không? Chắc đến nhà thăm người bệnh hả? Mời vào đây.” Reina nói vậy rồi mở cửa phòng.
“Mama đâu? Này...” Tôi hỏi Reina.
“Bình tĩnh nào, sắp được gặp ngay thôi.”
Trong căn phòng của Reina, tôi được gặp lại mama.
Mama bước ra khỏi lồng, cổ bà được cố định bằng một thứ dạng nón trông rất xấu xí, chân sau quấn băng. Tôi không tưởng được mama lại bé nhỏ đến thế.
“Cookies, con lớn lên nhiều rồi.” Mama trông có vẻ yếu nhưng giọng nói vẫn chắc nịch như thường.
“Mama đã khỏe rồi nhỉ?”
“Cảm ơn con.”
Tôi hít ngửi mùi nơi cơ thể mama, liếm láp bộ lông của bà như người vẫn luôn làm với tôi. Trong khi đó, mama chìm vào giấc ngủ.
Tôi, Aoi và Reina cứ ngắm mama đăm đăm.
“Nó sẽ sớm khỏe lại thôi.” Reina nói vậy.
“Ừm.” Aoi đáp lời.