***

Người Vô Tội

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bảy

❊ ❊ ❊

Bụng Ron bắt đầu đau ghê gớm từ đầu mùa thu năm 2004. Ngồi đau, nằm cũng đau. Đi bộ có đỡ nhưng cơn đau chỉ giảm đôi chút. Và mỗi ngày anh lại đau nhiều hơn. Lúc nào cũng thấy mệt và đêm không ngủ được. Ban đêm Ron cứ đi đi lại lại trong các hành lang của nhà trọ cho đến sáng, cho cơn đau ở ổ bụng giảm đi đôi chút.

Nhà chị Annette ở cách chỗ Ron hai tiếng đồng hồ và đã một tháng nay không gặp em, mặc dù chị nghe thấy cậu em kêu ca trong máy điện thoại. Hôm đến định chở Ron đi khám một bác sĩ răng thì khi nhìn thấy em, chị hoảng hốt. Bụng Ron to như của phụ nữ có thai tháng thứ chín. Chị bèn chở em đến thẳng khoa cấp cứu bệnh viện thị trấn Seminole. Người ta chuyển Ron đến một bệnh viện ở thị trấn Tulsa. Tại đây, ngày hôm sau, Ron được chẩn đoán là bị xơ gan. Không phẫu thuật được, không điều trị được, không có cơ may ghép gan. Thế là lại một bản án tử hình nữa. Một bản án tử hình kèm theo một nỗi đau khủng khiếp. Người ta dự đoán, may lắm thì anh sống thêm được sáu tháng nữa.

Ron đã năm mươi mốt tuổi và ít nhất mười bốn năm sống trong tù, không có điều kiện uống bia rượu. Từ khi được tha cách đây năm năm, anh lại uống, tất nhiên có những quãng thời gian dài anh nhịn được.

Bệnh xơ gan của anh mắc có vẻ hơi sớm. Chị Annette gặng hỏi, nhưng Ron không dễ trả lời. Rõ ràng là ngoài bia rượu, từ ngày được tha thỉnh thoảng anh có dùng ma túy, tuy rất ít. Một nguyên nhân thêm vào nữa là việc anh dừng thuốc, tuy chỉ là thuốc chữa bệnh, nhưng cũng đều là hóa chất. Ron đã nuốt vào người một khối lượng rất lớn các thứ thuốc an thần và thuốc trị các chứng bệnh tâm thần khác nhau.

Cũng có thể gan anh đã yếu từ lúc bẩm sinh. Bây giờ thì mọi chuyện ấy không có nghĩa gì nữa. Lại thêm một lần nữa,. Annette gọi điện báo cho Renee biết điều bất hạnh, một điều khó có thể tin được.

Các bác sĩ hút ra mấy ga-lông chất nước trong bụng Ron và bệnh viện khuyên Annette tìm một nơi khác cho anh. Chị vất vả tìm kiếm, cuối cùng tìm được một phòng trong một bệnh viện nhỏ tên là Brokeh Arrow. Các bác sĩ và nhân viên y tế ở đây đón tiếp Ron như một người thân trong gia đình.

Chẳng bao lâu, Annette và Renee hiểu ra rằng thời hạn sáu tháng là một thời hạn không thực tế. Ron suy kiệt nhanh chóng. Ngoài cái bụng phình to, các phần khác của cơ thể anh đều tọp đi trông thấy. Những cơn đau như xé. Không lúc nào Ron cảm thấy bình thường. Anh bước chân rất chậm dọc hành lang trong nhiều tiếng đồng hồ liền.

Gia đình đẩy xe chở thức ăn và dụng cụ thuốc men đến liên tục và ai cũng muốn được ở bên anh càng nhiều càng tốt. Chị Annette thì sống gần đây, nhưng chị Renee và gia đình thì ở mãi tận gần thành phố Dallas. Họ phải lái xe năm tiếng đồng hồ mỗi lần để đến thăm Ron, nhưng họ vẫn cố đến với số lần tối đa có thể.

Luật sư Mark Barrett đến thăm thân chủ của ông nhiều lần.

Là một luật sư rất bận, nhưng bao giờ ông cũng coi việc đến thăm Ron là nhu cầu ưu tiên số một. Hai người nói chuyện với nhau về sự sống và cái chết, rồi về Chúa và triển vọng được cứu rỗi thông qua Chúa. Ron nhìn cái chết đến với một thái độ hài lòng tuyệt đối. Đấy là một thứ mà anh hằng chờ mong và đã chờ mong nó nhiều năm rồi. Anh hoàn toàn không sợ chết. Anh cũng không cảm thấy cay đắng. Anh chỉ ân hận nhiều việc anh làm đã gây buồn rầu, đau khổ cho những người thân, nhưng anh thành tâm cầu xin Chúa tha thứ, và điều này anh biết là sẽ được Người tha thứ.

Ron không oán trách ai. Mặc dù Bill Peterson và Ricky Joe Simmons đã chơi xấu với anh suốt cả cuộc đời, cho đến tận phút cuối cùng. Anh tha thứ cả cho họ nữa.

Trong một lần đến thăm, Mark Barrett đụng đến đề tài âm nhạc, thế là Ron bốc lên, thao thao mấy tiếng đồng hồ liền về triển vọng anh sẽ ra khỏi cái bệnh viện này, sẽ lại biểu diễn ghi-ta và hát. Thế là đề tài bệnh tật bị quên đi, kể cả đề tài về cái chết.

Chị Annette đem cây đàn ghi-ta đến, Ron cầm lên định chơi, nhưng anh cảm thấy cầm và đánh đàn rất khó khăn. Thế là anh đành xin chị hát cho anh nghe bài thánh ca quen thuộc của họ. Các cô y tá, hộ lý và nhiều bệnh nhân khác biết chuyện của Ron cũng thường đến động viên anh. Có hôm, họ mở máy hát và Ron ôm cả hai chị Annette và Renee nhảy trong tiếng nhạc.

Không giống những bệnh nhân khác biết mình sắp chết, thường suy nghĩ và định kế hoạch, Ron không yêu cầu mời linh mục hay mục sư đến để làm phép. Anh rất thuộc Kinh Thánh, thuộc các bài Tụng ca, và anh cảm thấy có thể tự mình cầu nguyện cho bản thân mình.

Ron đã sẵn sàng đón cái chết.

Năm năm nay sống trong tự do, nhìn lại anh thấy những lúc sảng khoái chỉ họa hoằn, còn hầu hết thời gian toàn thấy khó chịu. Anh đã chuyển chỗ ở mười bảy lần và bao nhiêu lần anh thấy rõ mình không thể sống đơn độc. Vậy thì tương lai của anh sẽ ra sao? Anh sẽ chỉ là gánh nặng cho hai chị anh, Annette và Renee. Trong suốt cuộc đời, anh hầu như chỉ toàn là gánh nặng cho người khác. Bây giờ anh mệt mỏi lắm rồi.

Ngay từ thời gian ở khám tử tù, Ron đã tâm sự với Annette rất nhiều lần rằng giá như anh không được sinh ra thì hay biết mấy và anh mong chóng đến ngày được chết. Anh rất hổ thẹn về nỗi khổ anh gây ra cho cha mẹ và anh muốn đi để được gặp hai người, để nói rằng anh cầu xin họ tha thứ. Thế rồi sau khi Ron được cho về ít lâu, một hôm chị bắt gặp cậu em đứng trong bếp, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ron nắm bàn tay chị, nói: “Annette, chị hãy cầu nguyện cùng với em đi, cầu Chúa để Người đem em về nơi Người, ngay bây giờ.”

Đấy là một nguyện ước mà Annette không thể thực hiện.

Khi Greg Wilhoit đến để dự lễ Tạ ơn, anh ta ở bên Ron suốt cả mười ngày liền. Mặc dù Ron rất mệt và dùng moóc phin để giảm đau, đôi bạn vẫn nói chuyện trong nhiều tiếng đồng hồ về những gì họ đã trải qua trong khám tử tù. Bấy giờ thật khủng khiếp nhưng bây giờ ôn lại thì chỉ thấy hài hước.

Tháng Mười một năm 2004, bang Oklahoma hành quyết những tử tù với một tốc độ kỷ lục, và nhiều tù nhân từng nằm trong những xà lim gần xà lim của hai người nay đã được về cõi vĩnh hằng. Ron quen biết một số trong bọn họ và mừng thấy họ lúc này đã ở trên Thiên đường, bên Chúa. Hầu hết họ chưa được như thế.

Ron bảo bạn rằng anh đã nếm thứ quý giá nhất và cả thứ tồi tệ nhất của cuộc đời. Bây giờ anh không còn ao ước, thèm khát thứ gì nữa và anh sẵn sàng rời khỏi cõi đời.

Greg Wilhoit kể lại: “Cậu ấy hoàn toàn bình thản bên Chúa. Cậu ấy không sợ chết. Cậu ấy còn khao khát được chết nữa kia.”

Lúc Greg Wilhoit chào chia tay, Ron đã rơi vào trạng thái mê man. Moóc phin được bệnh viện cho sử dụng thoải mái và cái chết chỉ cách anh vài ngày nữa.

Phút lâm chung của Ron đã không được nhiều bạn chứng kiến. Dennis đi ngang qua thị trấn Tulsa nhưng tìm mãi không thấy bệnh viện Ron nằm. Anh định vài hôm nữa sẽ lại đến, thì đã không kịp nữa rồi. Bruce Leba đang làm việc ở ngoài phạm vi bang và tạm thời mất liên lạc.

Mãi đến gần sát giờ tim Ron ngừng đập, luật sư Mark Barrett mới kịp gặp, mà lại chỉ qua điện thoại. Dan Clark, một điều tra viên của tòa án Hành chính ấn ngay vào nút mở loa và tiếng Mark Barrett nói vang ra khắp phòng bệnh. Đấy lại chỉ là cuộc nói chuyện một chiều. Ron đã rơi vào hôn mê. Mark Barrett hứa sẽ sớm đến để bù lại những lời đồn đại, vân vân. Đáp lại lời ông là một nụ cười mỉm của Ron và tiếng cười vang của những người khác, khi nghe ông nói: “Ron ạ, nếu như anh không làm được điều ấy, thì tôi sẽ làm, tức là bắt thằng Ricky Joe Simmons.”

Khi cuộc viếng thăm đã kết thúc, toàn thể gia đình được mời vào phòng bệnh của Ron.

Ba năm về trước, nữ nhiếp ảnh gia nổi tiếng Taryn Simon, đã thực hiện cuộc đi vòng quanh đất nước để chụp về những người được minh oan, bà định làm một tập ảnh về đề tài này để xuất bản. Bà đã chụp ảnh Ron và Dennis, kèm theo mỗi ảnh là một đoạn tự thuật tóm tắt về trường hợp của người ấy. Đoạn của Ron được anh kể như sau:

“Tôi mong sẽ không lên thiên đường mà cũng không xuống Địa ngục. Tôi mong sau khi chết tôi sẽ được ngủ mãi mãi, không bao giờ thức dậy và trong giấc ngủ tôi sẽ không mơ thấy cơn ác mộng nào. Một sự an nghỉ vĩnh viễn, đúng như những lời quý vị nhìn thấy trên một số tấm bia mộ. Đây chính là thứ tôi mong ước. Bởi tôi không muốn đi qua sự Phán Xét. Tôi không muốn ai phán xét tôi lần nữa. Hồi nằm trong khám tử tù tôi thường tự hỏi, tôi sinh ra để làm gì? Nếu như tôi phải trải qua ngần ấy thứ khổ ải thì tôi sinh ra để làm gì kia chứ? Thậm chí có lúc tôi oán cha mẹ sao lại sinh tôi ra trên cõi đời này. Nếu tôi phải chịu đựng tất cả những gian nan khổ ải ấy lần nữa thì tốt hơn là tôi không sinh ra”. - Trích Những người vô tội (Umbrrage, 2003).

Đối mặt với cái chết, tuy nhiên, Ron hơi như thể sững lại một chút. Anh rất muốn được hưởng sự vĩnh hằng trên Thiên đường.

Ngày 4 tháng Mười hai, Annette và Renee cùng gia đình họ tụ tập quanh giường của Ron để nhìn anh lần cuối cùng và chia tay anh vĩnh viễn.

Ba ngày sau, một đám đông tụ tập trước Nhà An táng Hayhurst trong bệnh viện Broken Arrow để làm lễ vĩnh biệt. Mục sư của Ron là Cha Ted Heaston, chính thức vinh danh cuộc đời Ron. Charles Story, linh mục của nhà tù, phát biểu, nhắc lại một số mẩu chuyện về thời gian cùng sống với Ron tại nhà tù McAlester. Mark Barrett đọc một bài điếu văn cảm động về tình bạn đặc biệt giữa Ron và ông. Cheryl Pilate đọc một bức thư của luật sư Barry Scheck. Ông không đến dự tang lễ được vì đang bận, không phải chỉ một mà hai vụ án cần được minh oan.

Người ta mở nắp quan tài, một ông già tóc bạc, da mặt xám ngoét nằm thanh thản trong đó. Chiếc áo đồng phục cầu thủ bóng chầy, đôi găng tay và cây gậy được bày trên quan tài. Bên cạnh là cây đàn ghi-ta.

Nhạc tang nổi lên, gồm hai bản thánh ca, “Tôi sẽ bay đi xa” và “Chúa ban cho ta sự an nghỉ”. Tang lễ buồn, tất nhiên rồi, nhưng còn có thêm một dư âm của sự được giải thoát. Một cuộc đời bi thảm đã trôi qua và người đã sống qua cuộc đời ấy bây giờ đã từ bỏ nó để về cõi tốt đẹp hơn. Đấy chính là điều Ron từng tâm niệm và bây giờ anh đã được giải thoát.

Chiều hôm ấy, sau buổi tang lễ, mọi người tập trung ở thị trấn Ada để mái táng. Một số khá đông bạn bè của gia đình đến để tỏ lòng thương tiếc người mới qua đời. Để tôn trọng gia đình Carter, chị Annette chọn chôn em ở một nghĩa trang khác với nghĩa trang có mộ của cô Debbie Carter.

Ngày 7 tháng Mười hai năm 2004 là một ngày lạnh và nhiều gió, cách ngày cô Debbie Carter bị giết hại đúng hai mươi hai năm.

Những công nhân khiêng đòn nâng quan tài lên rồi thả xuống huyệt. Tham gia đỡ thêm là hai bạn thân nhất của Ron: Bruce Leba và Dennis Fritz. Linh mục nhà thờ địa phương đọc một đoạn kinh rồi mọi người lục tục ra về.

Trên tấm bia mộ còn để lại mấy lời sau:

Ronald Keith Williamson

Sinh ngày 3 tháng Giêng 1953, mất ngày 4 tháng Mười hai năm 2004

Bị kết án oan năm 1988, được minh oan năm 1999

Giống như mọi chàng trai trẻ khác ở thị trấn Ada, Ron cũng sưu tầm hàng ngàn tấm ảnh, các tờ rơi, quảng cáo có hình các cầu thủ bóng chầy nổi tiếng và các tên tuổi khác trong làng bóng chầy như Mickey Mantle, Whitey Ford, Yogi Berra, Roger
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.